## Chương 786: Tiềm Nhập Tô Gia
Các đại thế lực kiêng kỵ Phật Tông, nhưng lại không xác định bước tiếp theo Phật Tông muốn làm gì, thế là cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ là âm thầm hình thành liên minh trước, đồng thời tận khả năng làm một chút phòng bị từ trước.
Nhưng mà, trong lòng tất cả mọi người đều có một loại cảm giác mơ hồ.
Cho dù hiện tại Pháp Võ Đại Lục còn tính là bình tĩnh, thế nhưng một trận bão táp lại đang ấp ủ trong đó.
Khế cơ bùng nổ trận bão táp này, có lẽ chính là khoảnh khắc _“bước cuối cùng”_ chưa biết kia của Phật Tông hoàn thành!
Phúc Lão kiểm tra túi bùa của Vô Cốt, lấy ra mấy tấm Truyền Âm Phù chưa sử dụng, nói, _“Ngươi có đem hành tung của chúng ta hồi báo cho Tô Trọng Cảnh không.”_
Vô Cốt quay đầu đi, giống như có chút ảo não, _“Ta vẫn chưa làm rõ các ngươi rốt cuộc muốn làm gì!”_
Xem ra Vô Cốt vẫn chưa kịp thông báo cho Tô Trọng Cảnh.
Phúc Lão cười lạnh một tiếng, _“Không thể không nói, vận khí của ngươi không tệ.”_ Nói xong, hắn nháy mắt với Lộc Lão một cái, người sau đột nhiên xuất thủ, đánh ngất Vô Cốt.
Thọ Lão nói, _“Chúng ta sẽ đem Vô Cốt giấu đi trước, bất quá Tô Trọng Cảnh nếu như thời gian dài không có tin tức của Vô Cốt, cũng sẽ sinh nghi.”_
_“Cho nên muốn tiến vào Tô gia, chậm nhất trong vòng một ngày phải tiến vào Tô gia!”_
Thang Chấn nhíu mày nói, _“Nhưng chúng ta làm sao để trong vòng một ngày tiến vào Tô gia? Biện pháp duy nhất để người ngoài có thể vào Ngọc Tô Cốc, chính là gom đủ mười vạn Linh thú đan.”_
Hầu Nghĩa đột nhiên nói, _“Ta có một ý tưởng!”_
Những người khác đều nhìn về phía Hầu Nghĩa.
Hầu Nghĩa nói, _“Chúng ta thu mua Linh thú đan từ trong tay những người khác.”_
Thang Chấn lắc đầu, _“Muốn thu mua nhiều Linh thú đan như vậy, khẳng định sẽ thu hút sự chú ý của Tô gia.”_
Hầu Nghĩa nói, _“Vô Cốt không kịp thời hồi báo tình hình, nói cách khác, Tô gia vẫn y cựu không biết thân phận của ta, Tưởng đại ca, điện chủ và Tứ tẩu!”_
_“Ta lúc trước liền điều tra qua, trên thị trường đã sớm có người đang thu mua Linh thú đan, bọn họ lấy giá bằng tám đến chín thành giá thu mua của Tô gia để thu mua, sau khi thu thập đến một số lượng nhất định, lại tiến về Tô gia nghị giá, trừ đi một chút chi phí vận chuyển, thù lao nhân thủ, cũng có thể kiếm được một khoản rồi.”_
_“Bất quá làm như vậy cũng có phong hiểm rất lớn, đầu tiên cần một khoản tài chính lớn, thứ hai, chúng ta tiến vào Tô gia để gặp Tô Bạch tiền bối, nếu như chạm đến lợi ích của một số người, e rằng chưa chắc đã lấy được tiền.”_
_“Hơn nữa, hiện tại người làm chuyện này cũng không ít, cạnh tranh tương đương kịch liệt, muốn trong vòng một ngày thu mua mười vạn Linh thú đan cũng rất khó khăn.”_
Đang lúc Hầu Nghĩa khó xử, Lộc Lão vỗ vỗ bả vai Hầu Nghĩa, _“Tiểu tử, đầu óc xoay chuyển rất nhanh!”_
_“Ngươi ngược lại đã nhắc nhở ta, không phải chỉ là tiền sao, ta tới ra!”_
Hầu Nghĩa kinh ngạc nhìn về phía Lộc Lão, _“Phúc Lão, đây chính là một khoản tiền lớn a!”_
Lộc Lão cười nói, _“Lục tinh thạch mà thôi, lão đầu tử ta vẫn là không để vào mắt! Mấu chốt hiện tại không phải là vấn đề tiền bạc, mà là thời gian!”_
_“Như vầy đi, chúng ta trực tiếp thu mua từ trong tay những con buôn kia, lấy giá 100 Lục tinh thạch để thu mua, như vậy trong vòng một ngày, chúng ta liền có thể gom đủ Linh thú đan!”_
Lộc Lão quả nhiên là tài đại khí thô!
Mấy người lập tức chia nhau hành động.
Tam lão đem Vô Cốt mang đi, Thang Chấn và Tuyết Nhi, đám người Hầu Nghĩa âm thầm liên hệ con buôn, tranh mua Linh thú đan!
Bởi vì tài chính Lộc Lão cung cấp phi thường dư dả, những con buôn kia vừa nghe đối phương chịu bỏ ra 100 Lục tinh thạch, nghĩ tới có thể bớt đi các khoản chi tiêu và phong hiểm như tồn đọng, thuê tay đấm hộ tống, còn có thể tiết kiệm thời gian, đều mười phần vui vẻ đem Linh thú đan bán cho Hầu Nghĩa.
Bên trong Vân Thương Thành, đội ngũ săn giết nhiều, con buôn cũng nhiều, Hầu Nghĩa chỉ dùng hơn nửa ngày thời gian, liền đã gom đủ 11 vạn Linh thú đan.
_“Hơn một ngàn vạn Lục tinh thạch tiêu đi một chút cảm giác cũng không có a.”_ Tưởng Nam Phong cảm khái nói.
Tam lão bọn họ đã trở về, bọn họ lại cùng Thang Chấn, Tuyết Nhi dịch dung, đóng vai thành đội tiêu, hộ tống đám người Hầu Nghĩa tiến về Ngọc Tô Cốc.
Trước Ngọc Tô Cốc, Hầu Nghĩa đã nhìn thấy cách đó không xa bóng người chớp động.
Trước cốc cũng đã có người của Tô gia đang tuần thủ!
Hắn quay đầu nhìn thoáng qua.
Thang Chấn, Tuyết Nhi, tam lão đều đã dịch dung, Âu Dương Tuân tư lự kín đáo, suy xét tới dung mạo của Âu Dương Mộ Tuyết quá giống mẫu thân, để nàng cũng dịch dung.
Chỉ có Hầu Nghĩa và Tưởng Nam Phong, Âu Dương Tuân là diện mục vốn có.
_“Đứng lại, làm gì đó!”_ Người tuần thủ phía trước mấy cái lên xuống, liền đến trước mặt đám người Hầu Nghĩa.
_“Chúng ta là tới bán Linh thú đan.”_ Hầu Nghĩa vội vàng nói.
_“Mấy người kia vì sao lại dịch dung?”_ Ánh mắt đệ tử Tô gia rơi vào trên người mấy người phía sau.
Hầu Nghĩa vội vàng kéo hai gã thủ vệ sang một bên, nhỏ giọng nói, _“Hai vị đại ca hẳn là cũng nhìn ra được, cảnh giới của ta và đồng bạn đều không cao, thực không dám giấu giếm, những Linh thú đan này là chúng ta khuynh gia bại sản thu mua tới.”_
_“Mặc dù như vậy, 10 vạn Linh thú đan cũng không phải là con số nhỏ, trong mười một vạn Linh thú đan này, có một nửa là của bọn họ.”_
_“Những người làm ăn như chúng ta, xưa nay không hỏi thân phận của đối phương, nếu như đại ca cảm thấy không yên tâm, ta có thể thử thuyết phục để bọn họ ở lại đây, chỉ sợ bọn họ không yên tâm đem hàng hóa giao cho chúng ta.”_
Ánh mắt thủ vệ quét về phía đám người tam lão, thấy bọn họ mất kiên nhẫn nhìn dáo dác xung quanh, suy nghĩ một chút nói, _“Ngươi gom đủ 11 vạn Linh thú đan rồi?”_
_“Gom đủ rồi!”_ Hầu Nghĩa khom lưng uốn gối nói, cực kỳ giống tiểu nhị đang lấy lòng khách hàng.
Nằm ngoài dự liệu là, đệ tử Tô gia tịnh không làm khó bọn họ.
_“Nếu đã gom đủ rồi, vậy thì vào đi. A Lang, dẫn bọn họ vào. Các ngươi nhớ kỹ đừng chạy lung tung, mỗi một bước đều phải theo sát, nếu không cơ quan bên trong đủ để giết các ngươi một trăm lần!”_
_“Vâng vâng vâng, chúng ta nhất định theo sát.”_ Hầu Nghĩa cười bồi nói.
Trong Pháp Võ Đại Lục, ân oán đông đảo, có một số người đắc tội cừu gia dịch dung trốn tránh cũng không phải chuyện hiếm lạ gì.
Cộng thêm đệ tử Tô gia không tin mấy người này dám tới Tô gia làm loạn, liền trực tiếp cho đi.
Mấy người đi theo phía sau A Lang, xuyên qua sơn động bày đầy cạm bẫy.
Bình thường sơn động thông tới Ngọc Tô Cốc bày đầy cơ quan, bất quá gần đây Tô gia thu mua Linh thú đan, thường có người tới cửa, bọn họ cũng đem những cơ quan có thể triệt tiêu trong sơn động toàn bộ triệt tiêu.
Đám người nhất trí đi theo phía sau A Lang, xuyên qua hòn non bộ bằng Lục tinh thạch mang tính biểu tượng của Tô gia, đám người Hầu Nghĩa rốt cuộc đã tiến vào Ngọc Tô Cốc.
Nơi này tựa núi kề sông, chim hót hoa hương, đẹp không sao tả xiết.
Trơ mắt nhìn bọn họ cự ly những kiến trúc trong sơn cốc kia càng ngày càng gần, Âu Dương Mộ Tuyết và Âu Dương Tuân thoạt nhìn cũng càng ngày càng khẩn trương.
Bọn họ sắp sửa gặp được người khiến bọn họ ngày nhớ đêm mong kia rồi sao?
Xuyên qua hòn non bộ bằng Lục tinh thạch mang tính biểu tượng của Tô gia, đám người Hầu Nghĩa rốt cuộc đã tiến vào Ngọc Tô Cốc.
A Lang dẫn bọn họ đi thẳng tới khố phòng, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, liền tự mình quay về.
Hầu Nghĩa cùng chưởng sự khố phòng cò kè mặc cả, hỏa kế trong khố phòng, thì đang kiểm kê và hạch thực phẩm chất của Linh thú đan.
Nhân lúc không ai chú ý, Hầu Nghĩa nháy mắt với hai cha con Âu Dương Tuân một cái.
Hai người âm thầm rời khỏi khố phòng.
Bọn họ dựa theo lộ tuyến Đinh Hiểu nói cho bọn họ, lặng lẽ bước nhanh về phía tiểu viện trong rừng kia.
Xuyên qua một mảnh hoa viên có hoàn cảnh ưu mỹ, lại xuyên qua một con đường nhỏ, Âu Dương Tuân cùng Âu Dương Mộ Tuyết đi tới trước một mảnh trúc lâm rậm rạp.
_“Cha, là nơi này sao?”_
_“Không biết...”_ Âu Dương Tuân cũng có chút choáng váng, Đinh Hiểu nói cho bọn họ lộ tuyến, thế nhưng lại không nói, rất nhiều nơi ở Tô gia thoạt nhìn đều không sai biệt lắm.
Ngộ nhỡ đi nhầm đường, bọn họ đại khái cũng vô pháp phát giác.
Đang lúc này, tiếng nói cười của một đội đệ tử Tô gia vang lên, bọn họ đang đi về phía bên này.
_“Không hay rồi, có người tới!”_ Âu Dương Tuân lo lắng không thôi.
Thực lực của hai người bọn họ, đặt ở trong Tô gia, e rằng tùy tiện gặp phải một gia đinh cũng đánh không lại!
Đang lúc này, một vị lão nhân khom lưng còng lưng đột nhiên xuất hiện trước mặt hai cha con Âu Dương.
Âu Dương Tuân kinh khủng nhìn vị lão giả này, hắn đều không biết đối phương là xuất hiện từ lúc nào.
Ánh mắt lão nhân như chim ưng, gắt gao nhìn chằm chằm Mộ Tuyết, đột nhiên nói, _“Đi theo ta!”_