## Chương 787: & Chương 788: Gặp Lại
Một nơi nào đó trong trúc lâm, lão nhân dừng bước, xoay người nhìn về phía Âu Dương Tuân và Âu Dương Mộ Tuyết.
Âu Dương Tuân chắn trước mặt nữ nhi, ôm quyền với lão nhân, _“Đa tạ tiền bối xuất thủ, không biết tiền bối xưng hô như thế nào?”_
Lão nhân không để ý tới Âu Dương Tuân, thần sắc cảnh giác trong mắt không giảm chút nào.
_“Bảo nha đầu này tháo dịch dung xuống.”_
Âu Dương Tuân do dự.
Hắn cho tới bây giờ vẫn không biết người trước mắt này là người nào, là địch hay bạn.
_“Tiểu tử, cho dù nha đầu này không tháo dịch dung xuống, ta đại khái cũng có thể nhìn ra dung mạo của nàng, hiện tại ta chỉ là muốn xác nhận một chút.”_ Lão nhân nói, _“Nếu như ta không nhìn lầm, vậy ta liền dẫn các ngươi đi tìm người các ngươi muốn tìm.”_
Âu Dương Tuân nhíu chặt mày, hắn cân nhắc một phen.
Thực lực của lão nhân thâm bất khả trắc, hắn kỳ thực tịnh không có quá nhiều sự lựa chọn.
Nghĩ tới đây, Âu Dương Tuân nhìn về phía nữ nhi, khẽ gật đầu với nàng.
Âu Dương Mộ Tuyết gỡ bỏ dịch dung phù, lộ ra dung mạo chân thực.
Vừa nhìn thấy bộ dạng của Mộ Tuyết, hai mắt lão nhân trừng tròn, một bộ dáng vô cùng khiếp sợ.
_“Giống, quá giống... Thực sự giống hệt như nàng lúc còn trẻ!”_
_“Không ngờ tới, đứa bé Ninh Nhi kia vậy mà có hậu nhân, càng không ngờ tới là, các ngươi vậy mà tìm tới tận đây rồi!”_
Âu Dương Tuân gấp gáp nói, _“Tiền bối quen biết Ninh Nhi?”_
Lão nhân mỉm cười, thần sắc cảnh giác trong mắt đã biến mất không thấy, lộ ra hiền hòa hơn nhiều, _“Chê cười, nơi này là Tô gia, ta nhìn nàng lớn lên, há có thể không quen biết.”_
_“Chỉ bất quá, các ngươi tới thực sự quá không đúng lúc rồi... Nay Phật Tông quật khởi, đối với Tô gia mà nói là một đại sự quyết định vận mệnh, mà nha đầu Ninh Nhi kia... Ai...”_
Mộ Tuyết tiến lên vài bước, gấp gáp nói, _“Tiền bối, có thể dẫn chúng ta đi gặp nàng một chút không!”_
Lão nhân nhíu chặt mày, _“Ta sẽ dẫn các ngươi đi, thế nhưng... Nếu như các ngươi muốn nàng sống lâu một chút, ta khuyên các ngươi đứng từ xa nhìn một chút là được, đừng để nàng nhìn thấy các ngươi.”_
_“Vì sao!”_ Âu Dương Tuân gấp gáp nói.
Lão nhân quét mắt nhìn hai người một cái, _“Cảnh giới của các ngươi quá thấp, rất nhiều chuyện còn chưa hiểu.”_
_“Nói như vầy đi, đại chiến sắp tới, Ninh Nhi chính là vũ khí của Tô gia, thế nhưng nếu như để nàng nhìn thấy các ngươi, có tình cảm, có cố kỵ, vậy thì đối với nàng mà nói, ngược lại sẽ càng thêm hung hiểm!”_
_“Tiền bối, có thể nói chi tiết một chút không!”_ Âu Dương Tuân run giọng nói.
Lão nhân lại nhìn hai cha con, đặc biệt là khi nhìn thấy Mộ Tuyết, trên mặt lộ ra thần sắc không đành lòng.
Ông bất đắc dĩ lắc đầu, thở dài một hơi.
_“Chuyện khác ta liền không nói nhiều nữa, các ngươi chỉ cần hiểu rõ một điểm.”_
_“Giữa các đại thế lực, minh tranh ám đấu không ngừng, mà Tô Ninh với tư cách là một Cửu Tinh Linh Thần đột phá thất bại, bản thân chính là một trong những át chủ bài của Tô gia.”_
_“Đại chiến sắp tới, vốn dĩ Tô Ninh có thể vì Tô gia mà bất chấp tất cả, vũ khí như vậy mới là vũ khí có lợi nhất.”_
_“Thế nhưng nếu như để nàng biết sự tồn tại của các ngươi, vậy thì ngược lại sẽ khiến nàng dao động, thống khổ, có vướng bận. Mà giữa các siêu cấp cường giả, loại cảm xúc này thường thường là trí mạng!”_
Mộ Tuyết lùi về sau nửa bước, hồn bất thủ xá nói, _“Tiền bối ngài nói, mẫu thân ta... chỉ là vũ khí của Tô gia?”_
Lão nhân bất đắc dĩ gật đầu, coi như là cam chịu cách nói của Mộ Tuyết.
_“Tô gia có thể sừng sững ngàn năm không đổ, ở Ngọc Tô Cốc cùng Vô Cấu Chiểu Trạch, tràn ngập những câu chuyện dơ bẩn, vô sỉ, máu lạnh...”_
_“Được rồi, ta chỉ là cho các ngươi một lời khuyên, nếu như các ngươi khăng khăng muốn gặp Ninh Nhi, ta cũng sẽ không ngăn cản... Dù sao, từ một góc độ khác mà nói, không có tình cảm, không có vướng bận mà sống, cùng với có tình cảm mà chết đi, lão đầu tử ta cũng nói không rõ, rốt cuộc loại nào mới là sự lựa chọn tốt hơn.”_
Nhưng mà, mong ngóng đã lâu, một lòng muốn gặp lại Tô Ninh một lần, hai cha con Âu Dương lúc này lại do dự.
Bọn họ hiện tại là muốn đi gặp người ngày nhớ đêm mong kia, hay là vì nàng, lựa chọn rời đi!
Chuyện bên phía Hầu Nghĩa rất nhanh sẽ kết thúc, thời gian lưu lại cho bọn họ cũng không còn nhiều nữa.
Âu Dương Tuân nhìn về phía nữ nhi, trưng cầu ý kiến của nàng.
Hai mắt Âu Dương Mộ Tuyết ngấn lệ, nàng lệ nhãn bà sa nhìn về phía lão nhân, _“Tiền bối, chúng ta có thể đứng từ xa nhìn nàng một chút không?”_
_“Có thể, ta dẫn các ngươi đi.”_
Quả nhiên bọn họ vẫn là đi nhầm đường, Tô Ninh không ở trong mảnh trúc lâm này.
Dưới sự dẫn dắt của lão nhân, hai cha con đi tới một mảnh trúc lâm khác, nơi này có một con đường nhỏ cỏ dại mọc um tùm, thông tới một tiểu hoa viên bỏ hoang gần như chưa từng được cắt tỉa.
_“Các ngươi cứ ở đây đợi, đừng vượt qua khu vực này.”_ Lão nhân nói xong, tiếp tục đi về phía trước.
Không bao lâu, bọn họ liền nghe thấy một thanh âm êm tai.
_“Sơn Bá, sao ngài lại có rảnh tới thăm ta?”_
_“Ninh Nhi, ra đây, ta có chuyện muốn hỏi con.”_
Một lát sau, từ sâu trong rừng đi ra một gã nữ tử.
Nữ nhân này mặc một bộ váy áo vải thô, tóc búi lên, tuy nói y phục giản dị, thế nhưng dung mạo tuyệt mỹ, làn da săn chắc, ánh mắt nhu hòa, là một đại mỹ nhân tiêu chuẩn.
Nữ nhân cách hai cha con Âu Dương bất quá hai ba mươi mét, thế nhưng nàng lại hoàn toàn không biết sự tồn tại của hai cha con, chỉ là mỉm cười nói chuyện với lão nhân.
Lão nhân cố ý lùi lại nửa thân người, để Âu Dương Tuân cùng Mộ Tuyết nhìn rõ hơn.
Cứ như vậy nhìn nữ tử kia, Âu Dương Tuân giống như mất đi hồn phách, bất giác vươn tay ra, trong mắt hắn, đã không nhìn thấy bất kỳ ai khác, chỉ có thân ảnh khiến hắn hồn khiên mộng oanh mấy chục năm kia.
Nhất tần nhất tiếu, nhất cử nhất động của nàng, đều giống hệt như dáng vẻ in sâu trong đầu hắn.
Mộ Tuyết vội vàng kéo tay phụ thân lại, sợ hắn vượt qua giới hạn mà Sơn Bá đã vạch ra.
Mà ánh mắt Mộ Tuyết cũng gắt gao nhìn chằm chằm nữ nhân kia.
Nàng... là mẫu thân sao? Mình cùng nàng lớn lên quá giống nhau!
Lúc nàng nói chuyện với Sơn Bá, đàm thổ cử chỉ ưu nhã vô cùng, khi thì cười khẽ, khi thì lắng nghe, nàng ôn nhu như vậy...
Sơn Bá cố ý dẫn Tô Ninh tới gần ranh giới bên này, cho đến khi giữa hai cha con Âu Dương và Tô Ninh, chỉ cách nhau mấy chục phân, giữa bọn họ, xúc thủ khả cập, lại cách một bức tường vô hình.
Bọn họ không thể vượt qua bức tường này, mà nàng lại không nhìn thấy bọn họ ở ngoài tường...
_“Ninh Nhi...”_ Âu Dương Tuân lệ như vũ hạ, ngón tay run rẩy.
Mộ Tuyết cũng đã khóc không thành tiếng, _“Mẫu thân... Mẫu thân...”_
Sơn Bá cùng Tô Ninh đã trò chuyện một lúc lâu, thời gian đã không còn sớm, ông cùng Tô Ninh cáo biệt, đưa mắt nhìn nàng đi vào sâu trong trúc lâm.
Sơn Bá lúc này mới đi ra khỏi ranh giới kia, ông nhìn hai cha con đỏ hoe mắt, lắc đầu, _“Ta chỉ có thể giúp các ngươi đến đây thôi, các ngươi cùng tiểu tử buôn bán Linh thú đan kia cùng tới, giao dịch bên phía hắn sắp sửa hoàn thành rồi, ta vẫn là tiễn các ngươi quay về đi.”_
Bên phía Hầu Nghĩa, hỏa kế của khố phòng đã hoàn thành kiểm tra và kiểm kê, đang lúc Hầu Nghĩa nghĩ cách kéo dài thêm một chút thời gian, liền nhìn thấy hai cha con Âu Dương Tuân đã trở về.
Thần tình của hai người đều có chút không đúng.
Hầu Nghĩa cũng không dám chậm trễ nữa, nhanh chóng hoàn thành giao dịch.
Ngay lúc bọn họ rời khỏi Tô gia, đối diện đi tới một đội người.
Hầu Nghĩa, Tưởng Nam Phong hai người liếc mắt một cái liền nhận ra một nữ tử đi trong đám người.
Chính là Tô Khả Khả!
Tô Khả Khả vốn dĩ đang cúi đầu, tâm tình sa sút đi theo trong đội ngũ, nhưng vừa nhìn thấy đám người Hầu Nghĩa, đột nhiên trừng lớn hai mắt.
Nàng quen biết Hầu Nghĩa và Tưởng Nam Phong, cũng biết Hầu Nghĩa Tưởng Nam Phong là bằng hữu của Đinh Hiểu.
Bọn họ sao lại tới đây? Chẳng lẽ nói... Đinh Hiểu đã trở về?
Nhưng mà, Tô Khả Khả không ngốc, hắn nhìn thấy thần tình của đối phương, lập tức phát hiện có dị thường, tịnh không có hành động tiến thêm một bước.
Sự biến hóa thần tình nhỏ nhặt như vậy của Tô Khả Khả, lại không thoát khỏi ánh mắt của mỹ phụ bên cạnh nàng.
Nàng ta hơi quét mắt nhìn thương đội này một cái, lập tức bước nhanh vài bước, đến bên cạnh một gã trung niên nam tử, nhỏ giọng nói, _“Hưng Tổ, những người này có thể có quan hệ với Đinh Hiểu!”_
_“Ân?”_ Tô Hưng Tổ có chút kinh ngạc, _“Làm sao nàng biết?”_
_“Là Khả Khả!”_
Tô Hưng Tổ khẽ híp mắt lại.
Nếu là người khác nói như vậy, hắn đa phần sẽ không coi ra gì, nhưng nếu là mẫu thân của Khả Khả, vậy thì phải nói khác rồi.
Tô Hưng Tổ nháy mắt với người bên cạnh một cái.
_“Tra!”_