Chương 108
Youngwoo đang rất vội vã. Anh muốn gặp nhóm cựu học sinh nhanh hơn vì giờ anh không còn nợ nần gì nữa. ‘Nhìn 23 này. Tôi thành đạt rồi đấy. Mấy người không thể phớt lờ hay bắt nạt tôi được nữa.’ Đó là điều mà anh muốn nói. Anh muốn trả thù chúng nó vì đã cười nhạo và bơ anh suốt những năm qua.
Brừmmmmmm!
23 bon bon trên những chặng đường, lấp lửng ở mức giới hạn tốc độ. Với tốc độ này, anh sẽ tới nơi tụ tập chỉ trong 10 phút. Youngwoo thấy vậy vẫn còn là quá chậm để có thể cho chúng nó thấy vẻ ngoài đã thay đổi của mình.
‘Cơ mà... Sao lại tổ chức ở ngoại ô thành phố nhờ? Phương tiện công cộng đếch thể nào tới được trừ khi có xe riêng. Chúng nó đang nhắm vào mình à?’
Youngwoo sẽ khó có thể tới đây nếu anh chưa trả hết nợ hoặc mua một chiếc xe. Anh không có bạn bè nào để mượn xe, cũng không thể dùng phương tiện công cộng. Do đó, anh vốn đã phải bắt taxi.
‘Quyết định họp mặt ở nơi thế này là hơi quá đáng đấy nhỉ?’
Youngwoo tin chắc mình là nạn nhân mà chúng nó đang nhắm tới, vì chúng nó cười nhạo anh từ lâu rồi. Trong khi lái, anh chú ý thấy gì đó và giảm tốc. Trước mặt anh, một phụ nữ đang mở nắp ca pô xe và làm tín hiệu xin trợ giúp.
Youngwoo của ngày thường không định sẽ giúp bất kỳ ai miễn phí. Nhưng giờ thì khác. Anh tò mò vì người phụ nữ đang yêu cầu trợ giúp là một mỹ nhân thật sự, cho dù chỉ nhìn từ xa.
"Nhìn cái phong cách và tỉ lệ đi kìa... không phải chuyện đùa đâu.”
Người phụ nữ ấy mặc quần jean, áo phông trắng và áo khoác đen bên ngoài. Một bộ đồ không lộ da thịt. Cô ấy cũng đeo một cặp kính râm lớn, nên thật khó để nhận diện từ xa. Thế nhưng, anh đã bị thuyết phục rằng cô ấy là mỹ nhân bởi làn da trắng cùng tỉ lệ hoàn mỹ đó. Anh muốn kiểm chứng xem nhìn gần cô ấy sẽ xinh xắn dường nào. Cái bản năng này không thể nào dồn nén nổi.
'Mình trở nên tiêu cực với phụ nữ là do Ahyoung, nhưng mà... là một con người, mình đâu thể làm ngơ một phụ nữ đang gặp rắc rối trên đường chứ.’
Youngwoo dừng xe cạnh người yêu cầu sự giúp đỡ. Rồi anh giật mình.
Vì người phụ nữ đó nên anh không chú ý lắm, nhưng chiếc xe của cô ấy là mẫu S từ Công ty C, đắt gấp 4 lần con xe của Youngwoo. Mẫu xe được phát hành để kỷ niệm 120 năm thành lập Công ty C rất khác biệt so với S13 vì nó hướng tới các tài phiệt.
‘Một cô gái trẻ với một con xe thế này… cô ta là người thừa kế đời thứ hai của một tài phiệt à, như trong kịch ấy nhỉ?’
Youngwoo hắng giọng và giải tỏa căng thẳng trong người. Anh ra khỏi xe và hỏi người phụ nữ. “Tôi giúp gì được không?”
Cô ấy chắc đã liên lạc công ty bảo hiểm của mình sẵn rồi. Đây có phải xe thường đâu, nên rõ ràng cô ấy sẽ quan tâm tới nó. Nhưng cô ấy lại yêu cầu sự trợ giúp, nên anh đâu thể rời đi.
Rồi người phụ nữ bỏ kính râm và nói, “Tôi hy vọng anh sẽ cho đi nhờ.”
“Hớ?”
Youngwoo bất ngờ khi nhìn thấy mặt người đó. Anh kinh ngạc tới mức anh nghĩ tim mình ngừng đập luôn rồi.
“Y-Yura?”
Người chơi xếp hạng nổi tiếng thế giới của Satisfy—bởi sự xuất hiện thường xuyên trên truyền thông, chả có mấy ai chơi Satisfy mà lại không biết tới tên tuổi và mặt mũi của những người chơi xếp hạng. Tổng thống Mỹ là ai chả cần biết, biết tên người chơi xếp hạng là được rồi. Đó là một câu nói đùa rất phổ biến giữa những người chơi.
Trong số họ, Yura là một sự đặc biệt.
Cô là người chơi nữ duy nhất trong top 10 của bảng xếp hạng tổng thể. Cô được coi như là hy vọng cuối cùng cho người Hàn Quốc - từng là những game thủ giỏi nhất cho tới nửa thế kỷ trước. Cô cũng được coi là một trong các mỹ nữ đẹp nhất ở cả phương Đông và phương Tây. Cô không chỉ thống trị quốc nội mà còn cả phim quảng cáo quốc tế, và đang xếp hạng 3 trong danh sách 100 người có tầm ảnh hưởng nhất thế giới.
Sao mà anh lại chạm mặt một người như vậy ở đây? Youngwoo đang thấy rất rối trí.
‘Vô lý vậy? Không cần biết Hàn Quốc nhỏ thế nào, làm sao mà sự trùng hợp này xảy ra được?’
Trên thực tế, Youngwoo có một mắt xích với Yura. Không, Gọi nó là quan hệ xấu thì đúng hơn.
Sau khi trở thành Hậu duệ Pagma, anh đã có một lần xung đột với Yura trong nhiệm vụ Doran giao phó. Anh hỏng nhiệm vụ vì sự can thiệp của Yura và đã đăng các bình luận xấu về cô ta trên Internet để làm tan đi sự hận thù của mình.
‘Có lẽ nào...’
Youngwoo tính tới trường hợp xấu nhất. ‘Cô ta yêu cầu tòa án trực tuyến dò theo mình để trả thù à?’
Một người có tiền có quyền như Yura thì chuyện đó hoàn toàn có thể.
‘Không, không thể nào đâu. Đây có phải truyện tranh đâu... Chỉ là trùng hợp thôi.’
Khi Youngwoo còn đang cố gắng bình tĩnh thì Yura làm tình huống trở nên tệ thêm, “Thật tốt khi gặp lại anh, Grid.”
“Hụa…”
Cô ta biết danh tính của anh à? Cô ra xuất hiện trước mặt Youngwoo thật sự không phải là trùng hợp rồi!
‘Báo thù! Cô ta tới để báo thù!’
Sự lo lắng và rối trí của Youngwoo đạt đỉnh. Anh đã trải qua sự tàn nhẫn của Huyết Phù thủy Yura sẵn rồi và anh không biết phải trông mong cái gì nữa.
‘M-Mình có nên lái đi luôn không?’
Youngwoo run bắn khi Yura leo lên ghế khách mà không cần xin phép.
“Anh cứ chở tôi tới nơi anh định đến. Xin cho tôi đi nhờ trong xe của anh. Tôi có chuyện cần nói.”
“...Vâng.”
Youngwoo không thể chối từ.
***
“Sao mà Shin Youngwoo cao su thế nhờ?”
Hồi còn học THPT, Lee Junho đã chửi bới và đánh đấm bạn cùng lớp của hắn. Hắn là một tên tồi tệ. Chưa từng có ai không bị hắn trấn lột. Ngay cả học sinh khóa trên và giáo viên cũng chả làm gì nổi hắn. Hắn còn dùng bạo lực với chính mấy thằng bạn của mình, Sim Kiwan và Choi Chansung.
Tính cách bạo lực của hắn chả cải thiện chút nào kể cả sau khi tốt nghiệp trung học, đi nghĩa vụ và trong đại học. Trước khi hắn kịp nhận ra, hắn đã 27 tuổi và vẫn chưa thể thích nghi với xã hội, phải thay đổi nhiều công việc liên miên.
Lee Junho đã làm trong tiệm net, cửa hàng tiện lợi, trạm xăng và nhiều nơi nữa, cho tới một ngày hắn chợt nhận ra—’Mình chả là cái thá gì.’
Khi hắn còn là học sinh, mọi thứ đều ổn khi hắn đi đánh nhau, không quan trọng giới tính gì, tất cả đều nằm dưới chân hắn hết. Hắn có thể làm gì cũng được.
Nhưng tình hình rất khác khi hắn bước chân vào xã hội.
Những người học hành chăm chỉ có thể kiếm một việc làm phù hợp, nhưng không có nơi nào chấp nhận loại người như Lee Junho, một gã chả biết gì ngoài đánh nhau. Bất cứ khi nào hắn đi đánh lộn, hắn lại bị kéo về đồn cảnh sát và buộc phải trả tiền hòa giải.
Hóa ra, hắn còn chả phải mạnh nhất trong khoản đánh đấm. Hắn tới phòng gym để học võ thuật, nhưng lại có vô số người giỏi hơn ở đó.
Lee Junho bắt đầu trở nên lo lắng.
Hắn không thể kiếm việc hay làm tốt bất cứ thứ gì, vậy hắn có khả năng kết hôn với ai đó không? Hắn còn chẳng đủ sức lo nghĩ tiền đám cưới, vì hắn có lẽ sẽ chết đói chỉ trong vài năm. Nếu hắn may mắn sống sót, hắn vẫn sẽ phải vật lộn với cuộc sống già nua và cô quạnh.
Lee Junho tiếp tục say xỉn trong khi tưởng tượng tình cảnh tồi tệ nhất. Hắn chẳng thể nào ngủ nổi mà thiếu hơi men.
Rồi thì 2 năm trước.
Hắn đã có thể rũ bỏ mọi sự lo lắng khi gặp Shin Youngwoo ở buổi gặp mặt thường niên. Lần đầu tiên sau một thời gian dài, hắn thấy ai đó còn thấp kém hơn mình. Ít nhất thì Lee Junho không chìm trong nợ nần. Còn Shin Youngwoo thì có một khoản nợ khổng lồ và chỉ nghiện chơi điện tử.
Junho có thể thấy yên trí khi nhìn vào Youngwoo.
‘Ít nhất mình còn tốt hơn nó nhỉ?’
Điều đó giống như ma thuật vậy. Từ khi gặp lại Youngwoo, Junho đã có thể đi ngủ mà không cần nốc rượu. Không cần biết cuộc đời hắn xuống dốc ra sao, hắn vẫn có thể gánh được với suy nghĩ Youngwoo còn đang có một cuộc sống tồi tệ hơn nhiều.
Và giờ...
Junho đang sống một cuộc sống gần như giống hệt 2 năm trước. Hắn vẫn vẩn vơ xung quanh đủ thứ việc. Đã về cuối đầu 2 rồi và hắn sẽ 30 tuổi sớm thôi. Thay vì tiết kiệm tiền, hắn vẫn chưa thể tìm việc làm nào cho ra trò.
Hắn không thể ngưng việc chửi bới và đánh khách hàng khi làm việc trong cửa hàng tiện lợi hay ở quầy thu tiền tiệm net. Rồi hắn lại phải trả phí hòa giải. Niềm kiêu hãnh của hắn rạn nứt khi làm ở trạm xăng. Toàn thân phải dính dầu mỡ, khác nhiều so với chúng bạn. Chưa kể, hắn còn thấy tức tối khi nhìn đám nam nữ trẻ đi xe nhập ngoại. Làm công nhân còn tệ hơn. Những kẻ làm lao động chân tay toàn là những gã thất bại trung tuổi không hề mong chờ gì nhiều vào cuộc sống của họ hết.
Như thế, Junho đang cố gắng thay đổi tình hình. Tuy nhiên, hắn nhận thức được việc này rất khó, nên hắn lại ngập trong sự lo âu và uống rượu quên sầu thêm lần nữa. Hắn cần một phương thuốc. Hắn phải gặp được Youngwoo. Hắn sẽ có thể cùng lũ đồng môn cười nhạo Youngwoo và tạm thời quên đi những lo âu của hắn.
Những người khác cũng trong hoàn cảnh tương tự. Junho có lẽ đã ở trong tình cảnh tệ nhất, nhưng chúng đều thấy bứt rứt về tương lai của chính mình. Chúng cũng muốn gặp Youngwoo.
Tại địa điểm gặp mặt của khóa tốt nghiệp thứ 45 trường THPT Heroes.
Lee Junho - thư ký của hội cựu học sinh - cảm thấy lo lắng khi Youngwoo không hề có mặt đúng giờ.
“Này, Kim Ahyoung. Bà chắc Youngwoo nó tới chứ?”
Ahyoung giễu cợt hắn, “Tôi chịu. Tôi sao biết nó tới có thể tới được cái chỗ mà ông quyết định như này.”
Đó là một nhà hàng sân vườn phía bên ngoài thành phố. Một người không có xe riêng sẽ phải bắt taxi để đến đây. Con nợ Youngwoo có thể trả tiền taxi để tới đây thì đúng là đáng ngờ.
Lee Junho - kẻ cố tình lựa chọn nơi gặp mặt này - bắt đầu cảm thấy sự hối hận muộn màng.
“Cái thằng đáng thương đấy... Nó còn không thể trả tiền taxi à?”
Đúng lúc đó.
“Woa! Nhìn bên kia kìa tụi bây!”
Các cựu học sinh bắt đầu gây ồn khi nhìn ra ngoài cửa sổ. Lee Junho và Kim Ahyoung cũng nhìn ra ngoài. Chúng chứng kiến một chiếc xe màu đen đi vào khu để xe.
“S13...!”
Một chiếc xe phiên bản giới hạn giá 800 triệu won! Lee Junho đã thấy nhiều con xe ngoại khi làm ở trạm xăng, nhưng chưa bao giờ thấy một chiếc ở cái đẳng cấp này.
‘Chó thật! Đi đâu cũng có bọn khốn thế này!’
Lee Junho lắc đầu trước suy nghĩ con xe hẳn là của tài phiệt thế hệ thứ 2, trong khi mắt Kim Ahyoung bắn tim tung tóe.
‘Cưới được một người đi xe như thế là đời mình xong luôn. Hồi nào mới hẹn hò được một gã như vậy nhỉ?’
Rồi chiếc xe dừng lại ở một bên của khu vực đỗ xe. Mọi người đều phát choáng. Kẻ bước xuống từ ghế lái là Shin Youngwoo!
“G-Giè...?” Lee Junho đứng phắt dậy và la lớn. Sao mà một thằng thất bại nghiện game ôm nợ như Shin Youngwoo lại tới trong một chiếc xe sang trọng như thế? “Không đời nào!”
Rõ ràng là xe nó đi ăn trộm. Lee Junho và toàn thể các cựu học sinh đều chung suy nghĩ, nhưng Ahyoung nghĩ khác. ‘Tên đó trả hết nợ và có được một công việc... đấy không phải nói dối sao? Nhưng mà công việc tốt tới mức nào để có thể đi một chiếc xe như thế chứ?’ Não Ahyoung đang quay nhanh như chong chóng.
‘Dù gì thì, tốt cả thôi. Youngwoo thích mình mà... tên đó chả có tí kinh nghiệm hẹn hò nào, nên sẽ tóm hắn dễ thôi, rồi đời mình sẽ lên hương. Được rồi, mình sẽ biến hắn thành người đàn ông của mình.’
Lúc đó, một người phụ nữ xuống khỏi ghế khách. Ahyoung tuyệt vọng ngay khi thấy nhan sắc của người đó. Mặt khác, Junho và những cựu học sinh còn lại nhổ hết nước đang uống ra.
“Phììì!!”
“C-Cái gì thế này nữa?”
Sao họ lại sửng sốt thế? Đó là vì danh tính của người phụ nữ trên ghế khách. Cô ấy là Yura. Vẻ đẹp của cô có thể nhận ra từ rất xa. Có một hào quang xung quanh cô ấy. Đó hẳn là câu nói phù hợp để mô tả nhan sắc của cô.
“S-Sao chuyện này xảy ra được?”
Không một ai có thể hiểu tình huống này. Lúc tất cả đang rối trí, Yura đã nghiêng người và hôn Youngwoo. Sau một lúc, một chiếc limousine lớn xuất hiện và đón Yura đi.
“C-Cảnh tượng này...?”
Trong mắt những người khác, điều này như thể Yura rời khỏi xe sau khi tận hưởng một buổi hẹn hò với Youngwoo. Trí tưởng tượng của đám đồng môn của Youngwoo đang hoạt động hết công suất.
‘Youngwoo đủ sức làm Yura mê mẩn á? Là Yura trả nợ và mua xe cho nó à?’
‘Sao mà nó tiếp xúc được với một người như Yura chứ? Họ sống ở 2 thế giới khác nhau cơ mà, nên không có nơi nào mà họ gặp nhau được. Không, có lẽ nào... Youngwoo thực ra lại là công tử nhà giàu không? Youngwoo chỉ giả vờ làm học sinh và sinh viên bình thường với một khoản nợ trên vai ư?’
‘Biết đâu... Youngwoo có thể hình thành một mối quan hệ với Yura vì chơi Satisfy...’
‘Phải rồi. Thời gian chơi Satisfy của Youngwoo đâu hề vô ích. Nó gặp Yura trong Satisfy, mối quan hệ tiến triển thành hai người yêu nhau và dẫn ra đời thực luôn...’
‘Chó thật! Nếu mình dứt khoát chơi Satisfy thay vì cứ đi làm thì có khi nào cũng giống Youngwoo rồi nhờ?’
Youngwoo cuối cùng cũng bước chân vào nhà hàng. Anh vốn đã biết đám cựu học sinh trong đó đã chứng kiến cảnh tượng ngoài kia, nên anh vẫy tay một cách nhàn nhã.
“Mấy người vẫn khỏe chứ?”
“...”
Đây mà là Youngwoo sao? Anh ta nhìn và hành động thật khác so với trước. Không một ai đủ khả năng bắt chuyện với Youngwoo - đang ngồi ở một bên. Chúng chỉ dám nhìn anh thôi. Rồi Youngwoo tay này cầm ly tay kia đưa ly khác về chỗ Lee Junho.
“Cũng được ít lâu rồi nhỉ? Làm một ly đi..”
“Ơ? Ư-Ừ. Được...”
Lee Junho như chết lặng. Shin Youngwoo đã từng co vòi trước hắn hồi còn đi học, mà giờ nó đang mời rượu hắn luôn!
‘Mình đâu muốn thấy nó vì điều này...’
Sự giận dữ sục sôi trong lòng Junho. Youngwoo nốc cạn ly rượu của mình và nói với Junho. “Thôi nào, uống đi chứ. Mà dạo này sao rồi? Ông vẫn chưa bỏ thói quen cắn móng tay à? Ông đang già đi rồi, nên dừng cái đấy đi, phải chứ hả? "
Lee Junho chợt mất kiểm soát và bật dậy khỏi ghế. Rồi hắn tóm lấy cổ áo của Youngwoo và gầm gừ.
“Thằng chó này! Tao đéo biết cái gì xảy ra với mày nhưng đừng làm như mày ngon hơn tao! Tao giết mày đấy!”
Trong quá khứ, Youngwoo hẳn sẽ tức giận và sợ hãi lắm, nhưng giờ khác rồi. Anh đã là một người đàn ông. Nói cặn kẽ hơn thì đối với đàn ông trưởng thành, tài cán đã trở thành năng lực và sự tự tin. Những người có khả năng sẽ không dễ dàng co vòi trong bất kỳ tình cảnh nào.
“Ông điên tiết vì cái gì? Nhìn lại toàn bộ lời nói và hành động ông từng làm với tôi xem. Ông có biết được tôi đã cay cú thế nào không?”
“...!”
Vào khoảnh khắc đó, Junho rụt người lại theo phản xạ từ ánh mắt của Youngwoo. Đó là bởi vì vẻ ngoài của một người đàn ông vụt qua tâm trí hắn—gã tâm thần dưới lớp mũ bảo hộ đầu lâu đã đánh hắn tan nát ở Hẻm núi Kesan! Cái nhìn trong đôi mắt của Youngwoo giống với kẻ tâm thần gần đây đã đập tung tóe Cự nhân hội ở Winston.
‘Có thể sao? Thằng khốn đó là nó á?’
Junho nhận ra được danh tính của Youngwoo và lùi lại. Junho - tên điên không thể bị kiểm soát - đã cụp đuôi lại như một con chó. Thật khó tin. Với các cựu học sinh, Youngwoo có cảm giác như là một người hoàn toàn khác trước vậy.
Rồi Youngwoo bắt đầu một tràng cười.
“Rượu này ngon đấy. Mọi người làm gì nữa thế? Không uống à?”
Youngwoo đã phải hứng chịu bao khó khăn trong những năm qua. Ký ức bị bắt nạt bởi các cựu học sinh là chấn thương lớn nhất trong đời, nhưng ngày hôm nay, anh đã hoàn toàn vượt qua chấn thương đó, kết quả mang lại cho Youngwoo có một tâm lý ổn định và trưởng thành hơn.
Sự trưởng thành này chắc chắn sẽ là nguồn trợ giúp to lớn cho anh khi chơi Satisfy trong tương lai.
***
‘Điều này có giúp gì cho anh ta không nhỉ?’
Một lúc trước, Yura xuống khỏi xe và tiến sát lại gần Youngwoo để phủi bụi trên tóc anh ta. Góc nhìn từ trong nhà hàng khiến nó trông như một nụ hôn vậy.
Yura mỉm cười lúc nhớ lại sự giúp đỡ từ Shin Youngwoo tại Đền thờ Yatan trong quá khứ.
‘Món nợ này đã trả xong rồi.’
Yura đã tự sức mình hoàn thành vô vàn chiến tích. Cô muốn rũ bỏ quá khứ yếu đuối phải nhận sự trợ giúp từ người khác. Do vậy, cô vẫn đang chú ý tới Grid và sau lần điều tra gần đây, cô chắc chắn mình có thể báo ân theo cách này.