Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 109: Chương 109

Chương 109

Gần hết những đứa có mặt ở đây đều có ý định lấy Shin Youngwoo ra làm trò cười. Tuy nhiên, giờ anh đã giải quyết xong nợ nần và trở nên thành đạt, không đứa nào dám chế nhạo anh nữa. Do đó, buổi họp mặt đã mất đi mục đích chính của nó và trở nên vô cùng khó xử. Đặc biệt, Lee Junho không ho ra nổi lời nào và bỏ về sau khi uống hết ly rượu đó. Từ lúc ấy, bầu không khí từ từ thay đổi. Chúng nó nhận ra Lee Junho đã rời đi và bắt đầu oanh tạc Youngwoo với hàng đống câu hỏi.

“Sao mà ông xuất hiện cùng S13 được thế? Ông trúng số hay gì? Không phải ông vẫn đang vật lộn với khoản nợ lần cuối tôi gặp ông à?”

“Youngwoo à, ông đã trở thành người chơi xếp hạng trong Satisfy rồi hả? Ông kiếm được nhiều từ ghi hình phát sóng không? Sớm muộn bọn tôi cũng sẽ thấy ông trên TV hở?”

“Ông với Yura có quan hệ gì thế? Hai người thực sự đang hẹn hò à?”

"Hẹn hò người phụ nữ mà bao gã đàn ông mơ mộng… Tôi không thể hình dung việc ông cảm thấy xịn sò thế nào...”

Tất cả sự tò mò, đố kị và ghen tị đều hiện lên trong mắt của đám cựu học sinh. Lúc Youngwoo đang tận hưởng tình huống này, vài người mà anh từng nghĩ là bạn mình từ hồi còn đi học mở lời với anh.

“Nè nè~ Youngwoo, ông có nhớ chúng ta đã thân thế nào hồi còn đi học không? Hồi đó vui vãi… Đôi khi ông cũng nhớ chứ nhỉ? Thỉnh thoảng đi chơi với nhau nhá?”

“Oh! Chuyện này tốt thật đấy! Mọi người đã xa cách nhau sau khi đi nghĩa vụ và vào đại học, nên chuyện này sẽ rất tốt đẹp cho xem!”

“Hehe, ông nên đưa Yura theo cùng khi bọn mình đi chơi. Giới thiệu người yêu cho bạn bè biết là điều dĩ nhiên mà đúng không? Hơ hơ hơ.”

“Này, ông biết đấy... Tôi có thể lái thử con xe không? Tôi luôn muốn được lái S13 đấy... Hở? Chỉ 5 phút thôi cũng được. Xin ông đấy.”

Tất cả những kẻ này đã quay lưng và giày vò anh y chang những đứa khác khi anh cần sự giúp đỡ, giờ chúng nó muốn làm bạn lại sao. Youngwoo kiên quyết từ chối.

“Giờ chúng mày lại muốn tới đây và đóng kịch như chúng ta từng là bạn sao? Thôi im mẹ nó mồm vào. Giống tất cả những đứa khác, chúng mày chỉ biết nhìn tao với ánh mắt ghen tị mà thôi. Tao ở đây chỉ để cười vào mặt lũ chúng mày đấy.”

“Cái đéo gì?”

“Ha! Giọng điệu khốn nạn gì đây? Mày giờ đang kiếm chác được nên có cái kiểu hành xử này à?”

Youngwoo dùng lời lẽ của mình để đâm vào nỗi đau chúng nó, và chúng nó thấy khó chịu luôn này. Anh cười khẩy và nói, “Thật buồn cười khi chúng mày nói y chang Lee Junho hồi nãy đấy nhỉ? Sao chúng mày vẫn cười nhạo tao và bơ tao trước khi biết tao bắt đầu làm ăn tốt thế? Ngay từ đầu, chả phải chúng mày mới là lũ chuyên đi gây phiền nhiễu cho người khác à? Hử? Giờ nhìn lại chúng mày xem. Chúng mày nghĩ tao có thể bị chúng mày coi thường nữa à?”

“Mày...!”

Mặt của đám cựu học sinh đỏ gay lên vì tức giận; tuy nhiên, chúng nó không thể tranh cãi lại anh.

“Chúng mày chỉ là lũ khốn cảm thấy thượng đẳng khi quấy phá những người yếu kém hơn chúng mày mà thôi.”

Anh cảm thấy lạnh nhạt. Anh không nghi ngờ gì việc mối quan hệ giữa hai bên sẽ kết thúc sau buổi họp mặt này. Anh lấy áo choàng và rời đi.

Brừmmmmmmmm!

Youngwoo về chỗ 23 và khởi động nó. Sau khi cài điểm đến là nhà mình, anh bấm chọn chức năng lái xe tự động. Anh đang chuẩn bị khởi hành thì ai đó gõ lên cửa sổ xe. Đó là Ahyoung. Youngwoo cuộn cửa sổ xuống và Ahyoung nhìn anh với ánh mắt lo lắng.

“Cậu định đi à?”

‘Kim Ahyoung ấy hả...’

Chỉ mới vài ngày trước thôi, cô ta còn là đối tượng yêu đương của anh. Anh đã yêu cô ta nhiều đến mức mơ mộng hẹn hò và cưới cô ta hơn trăm lần. Nhưng mà thú vị thật, giờ Youngwoo đếch còn thấy bất cứ xúc cảm nào cho cô ta nữa. Một khi anh nhận ra cô ta không phải là người như mình nghĩ, sự thất vọng, sự phản bội và bất kỳ cảm giác vấn vương nào khác đều biến mất hết.

“Lũ nhóc con từng ghét tôi thì giờ chuyển sang đố kỵ. Người từng bỏ rơi tôi giờ lại bám riết lấy tôi. Tôi phải ra khỏi đây vì tôi trả thù xong rồi. Tôi ở lâu hơn nữa chỉ tổ đánh nhau thôi. Thật phí phạm thời gian.”

Khi anh còn thích Ahyoung, anh chẳng thể nhìn thẳng vào mắt cô ta. Tim anh đập rộn ràng và chỉ có thể bập bẹ những lời vô nghĩa. Nhưng giờ đâu giống khi xưa. Chả còn cái cảm xúc gì hết, nên Youngwoo có thể nhìn thẳng vào mắt cô ta và nói rõ ràng.

“Sống cho khỏe nhé Ahyoung. Tôi đã từng thích cô.”

Ahyoung nắm lấy Youngwoo lúc anh sắp rời đi. “Đ-Đã từng thích là sao? Sao lại là thì quá khứ? Cậu nói rằng cậu không thích tớ nữa à? Tớ...! Tớ thích cậu!”

Việc Ahyoung từng là tình đầu của anh sẽ không thay đổi, kể cả khi cô ta dẫm đạp lên con tim này. Anh đã muốn rời đi với ký ức đẹp nhất mà không phá hoại ảo vọng của cô ta. Anh mù quáng vì tình yêu suốt 13 năm rồi, nên không muốn chừa lại bất kỳ khoảng trống nào cho cô ta bám víu vào nữa.

“Cô không thấy hả? Giờ tôi có Yura rồi, bầu trời mà cô không thể nào sánh vai. Thật ngu nếu tôi buông bỏ cô ấy. Tôi không còn chút cảm giác nào cho cô cả.”

“Youngwoo, cậu...!”

Youngwoo nói lời cay độc hết mức có thể. Rồi anh bỏ lại Ahyoung trong buồn bã và đớn đau.

“Chúng ta kết thúc ở đây rồi."

Mối quan hệ giữa anh và cô ta - vốn đã là một liên kết dở ẹc trong quá khứ - đã được cắt bỏ gọn gàng. Bây giờ là một khởi đầu mới.

Trên đường về, anh hồi tưởng lại cuộc nói chuyện anh có với Yura. Yura đã nói, “Sau khi hội Tzedakah tập kích thành công Malacus, lực lượng của Giáo hội Yatan đã suy yếu rất nhanh. Thế nên hội Tzedakah hiện giờ đang là kẻ thù chính của Giáo hội Yatan. Giáo hội Yatan chắc chắn sẽ trả đũa, và như mọi người mong chờ thì tôi đang giữ chức Bề tôi thứ Tám của Giáo hội Yatan. Xung đột giữa chúng ta chắc chắn sẽ xảy ra.”

“Vậy nên cô tới gặp tôi để tuyên chiến à? C-Cô muốn giết tôi ở đây sao? Không cần biết cô tức giận ra sao trong game, giết người ngoài đời chẳng phải là hơi quá đáng à?”

“...Đừng có biến người khác là sát nhân. Tôi chỉ muốn trả lại món nợ từ lần chúng ta đánh nhau trước đây thôi.”

“Món nợ nào?”

“Trong nhiệm vụ ở Đền thờ Yatan... Cho dù đang đánh bại tôi thì không phải anh đã đăng xuất để giúp tôi hoàn thành nhiệm vụ sao? Nhờ điều đó, tôi đã có thể củng cố chức vị của mình trong Giáo hội Yatan và trở thành Bề tôi thứ Tám. Anh là một ân nhân vĩ đại với tôi, nên tôi khó mà chĩa vũ khí của mình về phía anh được.”

“Tôi cố tình việc đăng xuất để giúp cô làm nhiệm vụ á? Thế là sao chứ?”

Yura chắc chắn hiểu nhầm chỗ nào rồi.

“Cái lúc đấy, tôi không hề có ý định giúp cô. Cô không nợ tôi cái gì hết.”

Youngwoo chả biết sao Yura hiểu nhầm được, nhưng anh muốn giải quyết cái sự hiểu lầm này vì anh chả muốn dính dáng tới cô ta. Tuy nhiên, cô ta đã chìm sâu trong ảo mộng u mê của chính mình rồi.

“Tôi không biết sao anh lại phủ nhận chuyện đó. Kể cả nếu anh không cố tình giúp tôi như anh đã nói, điều đó không thay đổi sự thật rằng tôi đã được anh giúp, nên tôi sẽ trả hết ân huệ này.”

Yura có một bản tính rất ích kỷ. Cuối cùng thì anh chỉ có thể gật đầu. “Tôi đoán là lời của tôi không hiệu quả rồi. Thôi được, tôi hiểu rồi. Cứ làm những gì cô muốn. Rồi tôi có thể cắt đứt cái quan hệ xấu này sớm hơn. Cô định trả cái ân huệ này thế nào?”

“Quan hệ xấu á...?” Yura nhíu mày, ra vẻ không thích cụm từ đó. Cô ta quá xinh đẹp khiến ngay cả hành động này cũng làm anh ngạc nhiên.

‘Cô ta hẳn là một kẻ lường gạt...’

Yura giải thích dự định của cô ta trong khi anh đang tỏ vẻ ngưỡng mộ. “Sau khi chiến tranh nổ ra giữa Giáo hội Yatan và hội Tzedakah, tôi sẽ không giết anh. Rốt cuộc, tôi không thể giết ân nhân của mình. Mặc dù, sẽ có tình huống nào đó mà chiến đấu là không thể tránh khỏi.”

“...Cô sẽ tha mạng cho tôi á? Uây, tôi biết ơn tới mức nước mắt sắp trào ra rồi này.”

Vai trò của anh trong hội Tzedakah là thợ rèn, đâu phải lính lác. Anh không định kéo bản thân vào các hoạt động của hội trừ khi anh bị ảnh hưởng trực tiếp, như cái sự cố gần nhất với Cự nhân hội. Ngồi chế tác vật phẩm mang lại lợi ích hơn cả trăm lần khi so với đánh nhau, nên anh thà làm thợ rèn của hội còn hơn. Còn lâu mới có chuyện anh với Yura gặp lại nhau trong một cuộc chiến.

Youngwoo thấy an tâm và gật đầu. “Được thôi, Tôi hiểu cách cô trả ân huệ rồi. Chúng ta xong chưa? Đến điểm cần tới rồi nên là bái bai ở đây nhé. Xin đừng xuất hiện trước mặt tôi lần nào nữa vì cái điều đó không tốt cho sức khỏe của tôi.”

Yura là người đã phá hủy Đền thờ Yatan trong lúc cố gắng giết Youngwoo. Có một mối quan hệ với cô ta khác nào tra tấn đâu. Anh muốn nhanh chóng tách ra khỏi cô ta, nhưng cô ta lại có suy nghĩ khác.

“Vụ này xong rồi. Tôi muốn trả ân huệ theo một kiểu khác.”

“Gì nữa?”

“Thứ lỗi cho tôi vì đã nghiên cứu về quá khứ của anh. Trong những năm qua, anh đã phải hứng chịu đủ loại sỉ nhục từ đám cựu học sinh trong trường trung học của mình.”

“Gì nữa đây?”

Không được, sao cô ta lại nói về quá khứ xấu hổ của một người đàn ông chứ? Cô ta không biết gì về sự riêng tư à?

‘Cô ta là kẻ theo dõi lén lút sao?’

Youngwoo muốn thoát khỏi cái cảm giác khó chịu này, nhưng sợ hãi quá không mở mồm ra được. Cô ta đề xuất với anh, “Không phải anh đang tới dự buổi họp mặt thường niên sao? Tôi sẽ đi cùng anh. Cứ để tôi giả vờ làm người yêu anh trước mặt các đồng môn của anh.”

Cô ta đang nói nhảm gì thế?

“Tại sao?”

Yura ân cần giải thích, “Một khi họ biết một người phụ nữ nổi tiếng, thông minh và xinh đẹp như tôi là người yêu anh, họ sẽ không bao giờ lấy anh ra làm trò cười nữa. Anh sẽ khiến các cựu học sinh phải câm nín. Sao nào? Hãy giả vờ làm người yêu của nhau. Chả phải là một cách rất tuyệt vời để trả ân huệ này cho anh sao?”

“...”

Youngwoo đã khá chắc chắn rằng Yura mắc bệnh công chúa. Thật vô lý khi mà một người nổi tiếng, thông minh và xinh đẹp như cô ta lại nghĩ ra cái đề xuất này.

“Cảnh này thường thấy trong kịch với phim mà? Giới tính 2 vai bị đổi ngược nhưng...”

Anh bác bỏ lời của Yura. “Ổn thôi mà, Không cần phải làm điều đó. Tôi có thể thay đổi vị thế bằng chính sức lực của mình.”

Phải, Youngwoo đã từ chối lời đề nghị của Yura. Nhưng mà kết quả thì, đám cựu học sinh đã chứng kiến Yura bước xuống khỏi xe của anh và hiểu nhầm họ là người yêu. Rồi chúng nó đố kỵ với anh một cách mạnh mẽ. Chỉ với S13 thì đã không thể khơi ra cái phản ứng như vậy.

“... Mình càng nghĩ càng thấy cô ta lạ lùng hơn. Loại người gì mà lại dựng lên được một cái hiểu nhầm như thế, kiểm tra lý lịch người ta rồi còn cố trả ân huệ theo cái kiểu này nữa chứ? Không phải là vô lý sao? Trả một món nợ một chiều... Cô ta khùng rồi.”

Dựa trên thường thức, Yura dường như có ý thức về mối quan hệ giữa con người còn hạn hẹp hơn cả anh.

‘Có vẻ việc thành công quá sớm ở độ tuổi này cùng cuộc sống tách biệt với những người khác đã khiến cô ta trở nên kỳ quặc hơn.’

Nhanh thật, Youngwoo về tới nhà rồi. Anh đi thẳng tới cỗ máy và kết nối vào Satisfy.

***

Winston đã vài lần mất hàng cơ số lính trong các cuộc chiến chống lại Giáo hội Yatan, vị đội trưởng hiệp sĩ đã bị thương và công nương thì bị bắt cóc. Thành phố đang dần trở thành một trong những vùng đất có giá nhất phương Bắc và dân số đang tăng không ngừng, nhưng có giới hạn đối với lính canh.

Bá tước Steim nhận thức được tình hình và dẫn quân tới hỗ trợ cho Winston.

“Cha ơi!”

“Ohh! Con gái đáng yêu của cha! Con đã trở nên xinh đẹp hơn từ lần cuối cha thấy con!”

Bá tước Steim là một trong những quý tộc có tầm ảnh hưởng lớn nhất Vương quốc Bất diệt và là người cai trị phương Bắc. Nhưng ông ấy cũng chỉ là một ông bố lấm lét trước con gái mình là Irene. Mặc kệ vô số binh lính và hiệp sĩ đang nhìn vào, Bá tước Steim vẫn ôm con gái mình và bật khóc.

“Khổ cho con rồi! Cha xin lỗi vì đã đặt quá nhiều gánh nặng lên con! Cảm ơn con vì con đã an toàn! Cảm ơn con!”

Irene là người con duy nhất của Bá tước Steim. Thay vì giữ cô an toàn bên cạnh mình, ông ấy đã chỉ định cô làm người cai trị một lãnh thổ và để cô trải qua việc bị bắt cóc thêm lần nữa, nên ông ấy không thể tha thứ cho chính mình.

Irene gợi ý cho ông ấy. “Cha ơi, cha không làm điều gì sai hết. Mọi thứ đều là lỗi của con. Thế nên, cha à... con mong mình có một người mạnh mẽ chăm sóc được cho con.”

Bá trước Steim nhìn trừng trừng vào Phoenix. “Đúng vậy... Con cần một người mạnh mẽ... Ai đó giỏi hơn nhiều tên Đội trưởng Phoenix bất tài...”

“Xin hãy giết thuộc hạ!”

Tội lỗi của Phoenix là không thể tưởng tượng được sau khi thua trận và không thể bảo vệ được chủ nhân của mình, Bá tước Steim lờ ông ta đi và nói với Irene, “Nhưng con yêu à, Doran qua đời rồi và như thế thì, không may là, chẳng còn ai mạnh hơn Phoenix ở phương Bắc này nữa. Hãy bỏ Winston lại cho Phoenix và quay về cùng với cha đi con.”

“Không đâu cha, có một người ở đây mà con có thể dựa vào. Anh ấy mạnh mẽ và can đảm hơn bất cứ ai.”

“Hờ?”

Irene là con gái của một chiến binh. Trong khi cô không hề được huấn luyện chiến đấu, khả năng nhận diện sức mạnh của cô lại hết sức xuất sắc. Cô đang khen ngợi ai đó một cách tự tin như vậy làm cho Bá tước Steim tràn đầy những kỳ vọng.

“Thế người đó là ai?”

“Anh ấy là một thợ rèn.”

“Hể?”

Câu trả lời không ngờ tới từ cô con gái đang mỉm cười khiến Bá tước Steim nghĩ ông đã nghe nhầm trong một khoảnh khắc. Bá tước Steim lấy lại tinh thần và hỏi, “Con yêu à, cái người mạnh mẽ và can đảm mà con có thể dựa vào là một thợ rèn sao? Cha có nghe đúng không vậy?”

Irene giật đầu mà không suy nghĩ. “Đúng ạ. Anh ấy là người thợ rèn tuyệt vời đã chế tác thanh kiếm trở thành bảo vật gia tộc không lâu trước đây, và cũng là người đã cứu con khỏi tay Malacus. Không chỉ có thế. Anh ấy cũng là người anh hùng đã cứu Winston khỏi sự thâu tóm của Công ty Mero.”

“Ha! Cái người được đồn đại đó...”

Chỉ với những thành tựu đó thôi cũng đã biết anh ta rõ ràng là một con người cao quý. Nhưng Bá tước Steim trở nên điên cuồng sau khi nhìn thấy khuôn mặt của Irene.

‘Con gái mình có khuôn mặt của một người phụ nữ đang yêu...!’

Ông ấy biết về người đã ra tay cứu giúp Winston khỏi sự xấu xa của Công ty Mero. Cũng có báo cáo nói rằng anh ta có quyền năng của một thợ rèn huyền thoại. Nhưng mà một thợ rèn đủ mạnh để giết một Bề tôi của Yatan sao? Bá tước Steim không thể tin vào điều đó. “Con yêu à, bất kể cha nghĩ sao về điều này, cha không nghĩ một người hoàn hảo đến thế tồn tại trên đời đâu... Anh ta có đẹp trai không? Có vẻ như con bị lừa gạt rồi...”

Irene mạnh dạn tuyên bố, “Con không hề bị lừa! Cha nghĩ con là một đứa con gái thảm hại có thể bị dụ dỗ bởi vẻ ngoài sao? Ngay từ đầu thì anh ấy cũng đâu thật sự đẹp trai!”

Phoenix và các hiệp sĩ đồng loạt gật đầu.

“Đúng là vậy ạ. Anh ta là người tốt mặc dù vẻ ngoài thì...”

Bá tước Steim cũng chẳng ưa chuyện đó chút nào. “Một tên xấu xí dám lôi cuốn con gái của ta hả? Một tên vô lại! Ta muốn xem hắn là loại người gì! Lôi hắn tới trước mặt ta ngay!”

“Thưa Bá tước, anh ta là người anh hùng của Winston và là vị cứu tinh của Irene. Chúng ta nên đưa anh ta tới cùng sự kính trọng chứ ạ?”

“...Phải, dùng sự kính trọng đưa hắn ta tới đây.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!