Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 115: Chương 115

Chương 115

Tại một bãi săn ưa thích của người chơi cấp 100 gần Winston.

“Ớ? Cái gì kia?"

Những người chơi đang vật lộn với đám quái vật đã để ý thấy một chấm đen trên trời đang tới gần. Rồi họ bắt đầu lẩm bẩm.

“Là chim thì to quá rồi. Có lẽ nào là bằng sư?”

“Vùng này làm gì môi trường sống cho bằng sư, nhưng tôi không nghĩ có thứ gì khác ngoài một con bằng sư đâu... Nếu nó là bằng sư thật thì nghiêm trọng đấy. Chúng ta sẽ chết hết cả sao?”

“Ơ-Ưm? Là một người kìa?”

Chấm đen tới gần hơn. Thật ngạc nhiên, danh tính được lộ ra là một người chơi.

“Wao… Là một pháp sư đã thúc đẩy nghề lần thứ hai.”

“Đây là lần đầu tôi thấy người chơi xếp hạng gần vậy đấy. Truất quá!”

“Cái thứ gì lấp lánh cạnh anh ta kia? Một con thú nuôi à?”

Kuwaaang!

Một người đàn ông trong áo choàng đỏ thẫm đang bay ngang bầu trời! Vật thể theo sau anh ta lấp lánh dưới ánh mặt trời rực rỡ. Danh tính của người đó là Grid. Anh bay ngang qua bầu trời mà không dừng lại và sớm biến mất khỏi tầm nhìn của những người chơi.

Rồi anh tới một khu rừng rộng lớn và dừng lại.

‘Mình cạn mana rồi.’

Anh đã uống một bình pháp dược mana sẵn rồi. Sau đó mana lại cạn lần nữa trước khi thời gian hồi qua đi. Grid buộc phải hạ cánh trên mặt đất.

“Winston ở đầu kia của khu rừng này. Mình có thể hồi phục chút mana trong khi đi bộ.”

Đó là một khu rừng sâu thăm thẳm.

Grid đo lường khoảng cách tới Winston và nhìn vào mũ bảo hộ của thủ lĩnh tộc Orc sương giá. Sau khi đi qua cánh rừng này, anh sẽ bắt gặp rất nhiều người. Cái mũ là dấu hiệu của Kẻ giết người hàng loạt nên sẽ rất là phiền.

“Mình phải nhanh chóng thay thế cái mũ bảo hộ này.”

Grid một lần nữa thề rằng sẽ đội một cái mũ bảo hộ ngầu lòi phù hợp với một vị anh hùng thần thoại, trong lúc pavranium bay vòng tròn quanh đầu anh. Có vẻ nó đang trong một tâm trạng tốt.

“Anh bạn có hào hứng khi được tận hưởng không khí trong lành sau khi bị nhốt trong một cái hòm suốt 300 năm không?”

Grid hỏi trong lúc đi bộ, nhưng pavranium không hề trả lời. Tự nhiên thôi mà. Nó có ý chí, nhưng nó chỉ là một khoáng chất. Nó không thể thực hiện một cuộc trò chuyện được, nhưng Grid vẫn tiếp tục nói với nó.

“Nhưng chẳng phải anh bạn nhanh một cách khó tin sao? Tốc độ bay của ta là 10 mét trong 7 giây, thế mà anh bạn có thể theo kịp luôn? Anh bạn cũng có thể lực không biết mệt mỏi à?”

Grid trìu mến nhìn pavranium. Một thợ rèn cảm thấy thiện ý với khoáng chất tốt nhất là điều đương nhiên.

“Kuwooh!”

“Đưa đây! Lũ con người! Mạng của chúng mày! Thịt tươi với xương xẩu! Tách ra!”

Grid đang có một cuộc nói chuyện dễ chịu (?) với pavranium thì bị mấy con orc cường tráng xen ngang. Chúng trang bị da đỏ thô và có một con sói lớn đi cùng. Xét tới việc chúng nói ngôn ngữ loài người khá giỏi thì chúng hẳn là tộc orc lang nha được biết tới bởi sự mạnh mẽ giữa đa dạng các chủng loài orc..

Grrrừ.

Con sói hẩy hẩy mũi. Đó rõ ràng là phản ứng với mùi máu tanh tới từ Áo choàng của Malacus. Nó ngửi thấy mùi máu và dẫn đàn orc tới đây. Chưa kể...

Kuuong! Kung!

Kyaooooh!

Nhiều dạng quái khác nhau như chằn tinh, yêu tinh và rắn di chuyển qua khu rừng. Grid bị 100 kẻ thù vây quanh ngay lập tức.

“Woa... Gì đây?”

Những người chơi đang đi săn gần đó bị bất ngờ bởi sự náo động và chạy tới xem. Đó là lần đầu tiên họ thấy đủ thể loại quái vật chỉ tập trung vào đúng một người.

“Anh ta toang rồi ông giáo ạ.”

“Anh ta làm cái khỉ gì mà khiến lũ này giận dữ đến thế nhỉ?”

“Chậc chậc~ cố tình chọc giận đám đông thế này~ anh ta nên đi săn điều độ thôi~”

Mọi người đều không nhận ra tình hình và cứ nói chuyện với nhau.

Xoẹt! Xoẹt!

Những con yêu tinh cung thủ ở phía sau bắn tên vào Grid. Đám người chơi thấy cơn mưa tên rợp trời và biết rằng Grid sẽ chết. Nhưng chỉ số cao của Grid khiến anh ở mức ngang bằng với người chơi lớp nghề chiến đấu cấp độ 200. Chưa kể, anh đã quan sát cung thuật lão luyện của Jishuka nên mấy mũi tên vụng về của bọn yêu tinh như là trò trẻ con vậy.

“Có thằng ngốc nào lại chết được dưới những mũi tên này chứ?”

Grid cười cợt lúc cầm Dao găm Lý tưởng và nhắm Bộc Phong kích vào cơn mưa tên.

Kuwaaaang!

Grid đổ toàn bộ điểm chỉ số nhận được khi đạt được tới cấp 114 vào sức mạnh. Sát thương của Bộc Phong kích thì lại tỉ lệ thuận với sức tấn công. Giờ uy lực của Bộc Phong kích đã được nâng cấp, lũ yêu tinh cấp 100 không thể chịu nổi đòn này.

“Kiek!”

“Kyak!”

Cơn mưa tên bị vô hiệu hóa và lũ yêu tinh cung thủ bị chặt tay hoặc chân đã sụp xuống trong tiếng thét đau đớn. Đây là tín hiệu cho toàn bộ quái vật đồng loạt tấn công Grid.

“Không bõ công mình mặc cái áo choàng!"

Đi săn có mối tương quan trực tiếp tới cấp độ!

Grid đổi sang Dainsleif và uống pháp dược hồi mana. Rồi anh dùng Sóng và phóng chúng đi khắp nơi. Lũ quái vật đang cố gắng tiếp cận đồng loạt gục xuống. Bọn chằn tinh đủ bền bỉ để sống sót nhưng đã bị Sóng đánh trúng và chậm lại bởi hiệu ứng suy yếu. Chúng không thể đe dọa Grid với cái chuyển động chậm rì và vật lộn trong vô ích.

Phập! Phăng!

“Kéc!”

Phụp!

“Kkieek!”

Sóng đã giết gần hết bọn quái vật chỉ với một đòn, trong khi Grid khuất phục phần còn lại bằng cách giết từng con một. Cùng lúc đó, mấy con yêu tinh còn sót lại dùng toàn lực để bắn tên. Một vài mũi tên quả thật đã bay thẳng tới Grid.

“Xì!”

Grid bị cuốn sâu vào sự chém giết và giờ mới nhận ra những mũi tên. Anh chuẩn bị cho cơn đau sắp tới. Nhưng chẳng mũi tên nào chạm tới cơ thể anh.

C-rắc! C-rắc rắc rắc!

Pavranium xoay xung quanh cơ thể Grid và đã phá hủy toàn bộ những mũi tên.

“Uầy...”

Một lớp nghề có cả tấn công cao và phòng thủ mạnh có phải điều bình thường không? Vị kiếm sĩ với thanh hắc đại kiếm đã giết lũ quái vật với sức tấn công áp đảo, trong khi thú nuôi kim loại bảo vệ cơ thể anh ta. Sự cân bằng này trông có vẻ hoàn mỹ đấy.

“Tuyệt quá đi... Thứ lỗi cho tôi hỏi câu này, nhưng lớp nghề của anh là gì vậy?”

Grid quét sạch đám quái với sự trợ giúp từ pavranium và bắt đầu nhặt nhạnh vật phẩm lên. Điều này cho những người chơi kia một cơ hội công kích anh với hàng tấn câu hỏi

“Vật thể bằng vàng lơ lửng cạnh anh là gì thế? Thú nuôi phải không? Hay là một bộ giáp kiểu cách mới?”

“Sao vậy thưa quý ông? Chẳng phải quý ông đây là người chơi cấp cao sao? Vì sao mà một người chơi như thế lại đi săn ở cái nơi thế này? Có món gì tốt ở đây à?”

“Quý ông à~?”

“Quý ông này, bị điếc à? Trả lời chúng tôi đi chứ.”

Những người chơi ở đây thấy Grid đang trong cơn khủng hoảng và không một ai ra tay giúp đỡ. Chưa kể, Grid vốn đã không thân thiện với mọi người rồi. Anh không có bổn phận phải trả lời câu hỏi của bọn họ.

“Khó chịu quá đấy. Bay lên.”

Grid la lớn vào mặt đám người chơi phiền phức và sử dụng Bay. Rồi anh bay lên trời theo đúng nghĩa đen.

“...?”

Những người bị bỏ lại sửng sốt và chỉ có thể chớp mắt. Sau vài phút, mọi người trong nhiều cộng đồng khác nhau trên toàn thế giới đã trở nên hứng thú với một chuyện.

<Tôi đã thấy một kiếm sĩ đang bay đấy.>

Đấy là một nơi tên là Rừng Popo gần Winston. Tôi đi săn với bạn ở đó và thấy một người chơi cấp cao tàn sát lũ quái tép riu. Rồi sau khi quét sạch toàn bộ chúng, anh ta bay vụt đi. Một kiếm sĩ mà lại đang bay á?

RnfkRk : ㅋㅋㅋㅋㅋㅋ Một kiếm sĩ làm sao mà bay được ㅋㅋㅋㅋㅋ

Durururubam : Một kiếm sĩ đang bay á? Tôi là một tư tế mà không thể dùng Hồi phục này. ㅂㅅ

Cánh tay phải của Hắc Long : Khưkhư... Vị kiếm sĩ đó là tôi nè... Khưkhưkhư... Tôi đã cẩn thận lắm rồi mà không ngờ vẫn có người chứng kiến... Yare yare...

Zkxhfm : Xạo chó.

Đô đốc : Mẹ mày ăn canh rong biển hôm đẻ ra mày à?

Lương tháng 30.000 won : Đừng có viết thứ rác rưởi chỉ để thu lợi nhuận bất chính.

Đó là một phương pháp tồi tệ. Những người dùng lăng mạ người đăng bài viết về kiếm sĩ bay, nên những người đã chứng kiến khác không còn muốn khoe khoang về chuyện đó nữa. Bởi thế, nó thành một vấn đề nhất thời và chủ đề không còn được nhắc tới thêm nữa.

Lúc ấy, Grid đã về tới xưởng rèn của Khan và chạy thẳng tới lò nung. Anh đặt pavranium vào trong lò và điều khiển nhiệt độ để dần xác định nhiệt độ nóng chảy.

“Là 1.900 độ.”

Pavranium nhỏ tới mức nó chảy ra ngay lập tức.

“Mình không muốn mang nó theo trong hình dạng một quả trứng trước khi làm ra Vật chứa Linh hồn, nên mình phải biến nó thành thứ khác...”

Nhưng không thể chế tác vật phẩm với lượng pavranium nhỏ tới mức này. Không đủ pavranium để làm một con dao găm luôn. Để làm một thứ, Grid sẽ phải trộn thêm chất liệu khác vào. Tuy nhiên, anh không hề muốn làm vấy bẩn pavranium thuần khiết.

“Thay đổi hình dạng thôi là đủ hài lòng rồi.”

Sau khi ở cùng pavranium một thời gian, anh nhận ra là nó có thiên hướng ở cạnh chủ nhân với nhiệm vụ bảo vệ. Anh cần phải vận dụng lợi thế của tính năng này.

“Một hình dạng phù hợp với phòng thủ hơn một quả trứng à... À há!’

Grid nhớ lại tấm khiên của Malacus.

“Hắn dùng pháp lực để hình thành một tấm khiên dạng đĩa ở những nơi bị tấn công, chặn đòn đánh vô cùng hiệu quả...”

Ttang! Ttang!

Grid bắt đầu nện búa thật cẩn thận. Rồi sau một lúc, pavranium trở thành 2 cái đĩa. Mỗi cái đều nhỏ hơn bàn tay người lớn một chút.

“Được rồi.”

Grid đã hoàn thành mấy cái đĩa. Chúng lơ lửng trong không trung trước khi lại bắt đầu quay tròn xung quanh Grid. Grid thấy an lòng. Có vẻ như anh sẽ được bảo vệ khỏi hầu hết mọi đòn tấn công. Grid nói với Jishuka khi cô vừa đặt chân vào xưởng rèn.

“Bắn một mũi tên vào tôi đi.”

“Hả?”

“Nhanh lên.”

“Hrmm, được thôi.”

Jishuka nhìn 2 cái đĩa vàng xoay xung quanh Grid và nhận ra ý định của anh ấy. Rồi cô không do dự bắn ngay một mũi tên.

Vút!

Chaaeng!

Một cảnh tượng tuyệt đẹp. Hai cái đĩa phóng về hướng mũi tên và hoàn toàn chặn nó lại.

“Khủng thật đấy...”

Biểu cảm của Jishuka không hề tốt chút nào khi so sánh với lời nói ngưỡng mộ của mình. Cái tôi của cô bị tổn thương.

“Nó dễ bị chặn vậy sao? Mình bắn quá yếu à?”

“Này, từ từ đã...!”

Grid phát hoảng. Jishuka lại bắn tiếp. Nhưng lần này cô kéo dây cung căng tối đa.

Véo!

“Áááááá!”

Mũi tên chứa đựng toàn bộ sức mạnh của cô bay thẳng tới cái chết của Grid.

Và rồi thì!

Jjejeong!

“...Hah!”

Grid và Jishuka bật ra thành tiếng trong cùng một lúc. Jishuka thì mỉm cười khó chịu còn Grid thì tràn ngập trong niềm vui.

“Mũi tên này thậm chí có thể bắn xuyên cả thép cơ mà... Thế này chẳng phải là cực kỳ bền à? Như lời Braham nói thì nó là đỉnh cao của toàn bộ khoáng chất.”

Đúng vậy. Cặp đĩa vàng đã chặn đứng hoàn toàn mũi tên Jishuka bắn ra. Nhưng va chạm thì lại quá mạnh khiến nó không thể di chuyển trong thời gian ngắn sau khi va đụng. Rồi nó bắt đầu di chuyển trở lại sau 2 giây.

‘Nếu nó bị tác động quá mạnh thì sẽ bất động trong 2 giây à...’

Nếu Jishuka liên tục bắn những mũi tên mạnh mẽ, 2 cái đĩa sẽ chẳng thể hoàn toàn bảo vệ cơ thể của anh. Grid thấy cần thiết phải hoàn thành cái nhiệm vụ này và thu về phần còn lại của pavranium.

‘Nhưng mà... Nếu có tới 27 phần với kích cỡ thế này, nó vẫn không đủ để làm giáp... Thôi thì, cũng chả phải vấn đề. Mình vẫn có thể dùng nó.’

Grid linh hoạt mà. Thay vì phấn đấu để tạo ra một vật phẩm hoàn chỉnh với một lượng giới hạn pavranium, thì tối đa hiệu quả bằng cách tạo ra thêm vào vật phẩm nhỏ vẫn tốt hơn.

‘Ví dụ như gắn một lưỡi dao pavranium vào giáp. Lưỡi dao sẽ tự di động để bảo vệ mình khỏi những đòn đánh mình không phản ứng kịp, hoặc nếu đòn đánh từ góc độ không ngờ của kẻ thù.’

Một món đồ tự biết di chuyển như thế! Nếu anh làm xong nhiệm vụ này và nhận hết phần pavranium còn lại, anh sẽ có thể viết nên trang sử thực sự về quyền năng của vật phẩm. Lúc Grid còn đang mê đắm trong sướng khoái, có ai đó gõ lên cửa của xưởng rèn. Jishuka hỏi anh.

“Cặp đĩa này, không cần để lộ chúng ra cho người khác biết đúng chứ?”

“Dĩ nhiên rồi. Che giấu nó là lẽ thường tình phải không?”

“Đúng thật.”

Grid đặt cặp đĩa vào trong kho đồ. Rồi 2 cánh cửa xưởng rèn mở ra. Một hiệp sĩ và vài chục lính tráng bước vào. Họ cung kính chào hỏi Grid một cách lễ độ và nói.

“Bá tước Steim đang tìm ngài ạ.”

“Bá tước Steim sao? Là cha của Công nương Irene đúng không?”

“Đúng ạ.”

“Ồ? Được rồi! Đi thôi nào!”

Tại sao chủ nhân của phương Bắc, một trong những thế lực to lớn của Vương quốc Bất diệt, lại đang tìm Grid nhỉ? Ngay từ đầu thì chuyện những NPC hiệp sĩ cấp độ cao nổi tiếng với sự kiêu ngạo của họ lại hành xử đầy kính cẩn với một người chơi thế này đã thật quá lạ lùng rồi.

Jishuka nhìn vị hiệp sĩ và lính tráng hộ tống Grid đi khỏi xưởng rèn và hỏi.

“Chuyện gì thế nhỉ?”

Yêu cầu chế tác áo giáp cho Vantner đã lại bị trì hoãn thêm một thời gian nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!