Chương 1151
‘Khó hiểu ra phết nhỉ?’
Lý do Grid quyết định không tham dự Giải đấu Quốc gia là vì anh cần thời gian. Không thể lãng phí một phút hay một giây, anh di chuyển tới xưởng rèn ngay khi cuộc trò chuyện với Hàn Thức Bằng kết thúc.
‘Chỉ có 7 thôi sao?’
Đó là một câu mang cảm giác kỳ lạ. Hàn Thức Bằng nói là chỉ có 7 lưỡng ban hoạt động trong hàng trăm năm qua nhưng số lượng mà Grid chứng kiến khi anh lần đầu chạm trán lưỡng ban là hơn 10. Chính xác là 13. Đây không phải sự méo mó trong ký ức của anh. Grid coi họ là có hiện diện tương tự như những huyền thoại của Lục địa phía Tây và nhớ rõ sự ngạc nhiên của anh khi số lượng lưỡng ban nhiều hơn các huyền thoại phương Tây. Trên hết, có cả những nhân chứng.
“Lúc đó ông đã thấy 13 người đúng không, Braham?”
Sâu trong một mật đạo...
Braham nhíu mày lúc ông ấy đi bên cạnh Grid trong mê cung mới được người lùn Ke tạo ra trong tiến trình mở rộng Cung điện Vượt hạng vũ trang. Ông ấy đã cởi mặt nạ da sau một thời gian dài và khoe mẽ một vẻ đẹp xuất sắc khiến mọi người phải mê mẩn.
“Nhóc đã hỏi ta chuyện này bao nhiêu lần rồi?” Linh hồn Braham đã thức giấc khi Grid lần đầu tới thăm Lục địa phía Đông. Vào lúc đó, ông ấy và Grid không phải bạn bè. Họ đang trong giai đoạn dần hình thành tình cảm tốt đẹp và Braham đã gián tiếp chứng kiến lẫn trải nghiệm thế giới qua đôi mắt của Grid. “13 là chính xác.”
“Nhưng mà, Tử tước Hàn Thức Bằng nói chỉ có 7 thôi.”
“Chắc là hắn đang nói dối. Hắn là một kẻ đáng ngại sớm muộn gì cũng đánh lén nhóc.”
“Không phải thế.”
Grid biết rằng Hàn Thức Bằng không phải một người sẽ lừa dối hay phản bội anh. Không có lý do gì để làm vậy cả. Braham đọc được niềm tin trong mắt Grid và nghĩ trong giây lát. “Nếu Hàn Thức Bằng không nói dối thì đám người phương Đông có lẽ đã bị cuốn vào một ám thị nhóm.”
“Ám thị á?”
“Đó là ám thị để không thừa nhận bất cứ ai ngoài 7 kẻ kia là lưỡng ban.”
“Tại sao một ám thị như thế lại được sử dụng?”
“Ta nghĩ chúng chắc phải có ý thức về những kẻ giám sát mà các vị thần phương Tây đã đặt trên Lục địa phía Đông. Ngũ Tiền bối và Xi Vưu có lẽ là thần, nhưng chúng là những con chó đi lạc và đã bị đuổi ra ngoài. Chúng cảnh giác và sợ các vị thần phương Tây cũng là chuyện thường. Nếu nó đúng như nhóc nghĩ và chúng đang xây dựng lực lượng để trả thù thì chúng có thể cần phải che giấu năng lực của chúng.”
“Ah...”
Nó có vẻ rất hợp lý. Một vị thần có những phương pháp để lừa dối hàng triệu hoặc hàng chục triệu người.
“Theo nghĩa đó, số 7 là rất có căn cứ. Có chính xác là 7 tổng lãnh thiên sứ. Nếu số lượng các lưỡng ban cũng là 7 thì các vị thần phương Tây sẽ không cảm thấy chút nghi ngờ nào hết.”
Braham nắm lấy cổ tay Grid và đặt Grid ra sau mình. Tính ham vui của người lùn được khởi động và ông ta (Ke) đã làm nên một mê cung phức tạp hết sức vô dụng. Do đó, Braham phải đích thân dẫn Grid qua mê cung.
“Cho tôi hỏi nhé, Braham.” Grid nói lúc anh bị túm cổ và đi theo Braham. “Nếu suy đoán của tôi là đúng, lưỡng ban càng tích được nhiều điểm thần linh thì chúng sẽ càng mạnh. Vậy thì chúng nên phơi bày bản thân trước công chúng càng nhiều càng tốt để được tôn sùng mới phải. Ngoài 7 kẻ kia, chả phải 6 kẻ còn lại sẽ không thể tích lũy điểm thần linh vì chúng không thể được thừa nhận sao, chứ nói gì tới việc tôn sùng?”
“Ta đoán vậy.”
“Thế này tức là ngoại trừ 7 kẻ kia, các lưỡng ban khác đều yếu hơn Garam?”
“Chính xác. Kể cả nếu có hàng trăm hay hàng ngàn trong Hoàn Quốc, chúng cũng sẽ không mạnh như nhóc nghĩ.”
“Hah...” Grid thở phào nhẹ nhõm. Anh lo là toàn bộ lưỡng ban đều sẽ mạnh như Garam nhưng giờ anh có thể yên tâm rồi.
Braham cảnh báo. “Đừng có nhẹ nhõm. Khoảnh khắc Ngũ Tiền bối và Xi Vưu rũ bỏ sự soi mói của các vị thần phương Tây, tất cả lưỡng ban sẽ xuất hiện trước nhân loại và nhân loại sẽ bắt đầu tôn chúng làm thần.”
Vào lúc ấy, Grid - đã dẫm phải Garam - sẽ không được an toàn. Tức là vì an nguy của anh với Vương quốc Vượt hạng vũ trang, anh phải ngăn Hoàn Quốc trở thành một vương quốc của các vị thần.
‘Các vị thần hiện tại chỉ phạm một tội lỗi còn tốt hơn những kẻ đã tạo ra lưỡng ban là Ngũ Tiền bối và Xi Vưu...’
...Không, không đúng. Anh không thể vội vàng đưa ra kết luận được. Như mọi khi, sự thật có thể sẽ khác.
“Chúng ta tới nơi rồi.” Braham đã đến cuối mê cung trong khi Grid đang suy nghĩ và đứng trước một cánh cửa sắt dày cộp. Cánh cửa sắt được khắc bằng điêu khắc linh hồn, một trong những cơ chế của người lùn. Chỉ một người có thể mở cánh cửa này—Grid sử dụng linh hồn của anh.
Grid giơ tay lên trên cánh cửa sắt dày và nó tự động mở ra, cho dù Grid không dùng chút sức mạnh nào cả. Khung cảnh được tiết lộ là tầng hầm của một xưởng rèn. Có một cánh cửa đá khác với điêu khắc linh hồn. Nó là một không gian chỉ Grid mới có thể bước qua.
‘Rất là xịn sò.’
Grid luôn bị cuốn vào đám đông mỗi khi anh qua lại giữa lâu đài và xưởng rèn, không tránh khỏi việc mất thời gian. Giờ đây, nhờ có Ke ong, mật đạo đã cho phép anh di chuyển giữa lâu đài và xưởng rèn, tiết kiệm thời gian cho anh trong tương lai. Trong trường hợp nguy cấp không ngờ, nó cũng có thể được sử dụng như một lối thoát hiểm hoặc hầm trú ẩn nên anh đã yên trí về sự an toàn của Irene và Lord.
‘Người lùn đúng là siêu thật. Giờ mình đã biết cách dùng xiên thịt một cách linh hoạt, nên là sau khi tới Lục địa phía Đông, mình sẽ mau chóng tới thăm Talima.’
Đến lúc để làm việc rồi. Có chuyện xảy ra ngay khi Grid rời khỏi tầng hầm và mơ về một đợt nâng cấp vật phẩm.
-G-Grid! Có chuyện nghiêm trọng rồi!
“...?”
Một tin nhắn đến từ Zednos, lãnh chúa của Reidan.
-Anh cần tới thành phố ma cà rồng!
“Hả?”
Grid dùng Dịch chuyển Số lượng lớn của Braham và đã đến lối vào của một thành phố ma cà rồng.
***
“Bệ Hạ!”
“Khưkhưkhưk, một lũ thất bại đi thừa nhận Vua Máu này.”
“...Làm ơn nói in ít thôi, Braham. Tôi lo ông sẽ không bao giờ kết bạn được đâu.”
Grid vào thành phố ma cà rồng và cảm thấy chóng mặt. Đó là vì toàn bộ ma cà rồng đều đã được đánh giá là dân chúng của Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Nó tương tự như những gì đã xảy ra trong thành phố ma cà rồng của Noll cách đây rất lâu.
Zednos trông có vẻ luống cuống. “Ma cà rồng đã được phân loại là NPC hết rồi, không phải quái vật nữa. Trong mọi thành phố chứ không riêng gì ở đây.”
“Họ không thù địch với các thành viên Vượt hạng vũ trang hay NPC ư?”
“Đúng, giống như thành phố của Noll ấy. Tôi đã cố tấn công như một thử nghiệm và dính tội gây thương tích, kích hoạt hệ thống PK theo luật của quốc gia.”
Tức là không thể đi săn trong các thành phố ma cà rồng được nữa. Đó là một tổn thất đau đớn về bãi săn đối với các thành viên Vượt hạng vũ trang trung cấp - những người chưa đủ mạnh để tới Đền thờ Galgunos. Grid xác nhận thông tin thành phố.
[Thành phố Ngầm của Ma cà rồng (6)]
Xếp hạng : B (Tạm thời Xuống cấp)
Lãnh chúa : Không có
Dân số : 5.987
Thành viên : Các sứ ma của Ma cà rồng. Ma cà rồng hạ cấp, ma cà rồng trung cấp, ma cà rồng thuần huyết.
Ma động đã được xây dựng lại dưới sự kiểm soát của Vua Máu.
Do thiếu vắng một lãnh chúa vĩnh viễn, địa hạt không hề được quản lý.
* Không có sản phẩm hay đặc sản nào.
* Bạn không thể mong đợi bất kỳ doanh thu nào từ địa hạt.
* Ma cà rồng hạ cấp và trung cấp có xác suất thấp tạo ra các sứ ma.
* Bạn có thể phong một ma cà rồng thuần huyết hoặc một ma cà rồng hậu duệ trực hệ làm lãnh chúa.
* Nếu một ma cà rồng thuần huyết trở thành lãnh chúa, họ sẽ săn những kẻ xâm nhập và tăng dần số lượng ma cà rồng.
* Nếu một ma cà rồng hậu duệ trực hệ trở thành lãnh chúa, họ sẽ săn những kẻ xâm nhập và tăng nhanh số lượng ma cà rồng. Có cơ hội rất mỏng manh tạo ra thêm các ma cà rồng thuần huyết.
★ Cần hỗ trợ lương thực khẩn cấp để duy trì dân số hiện tại.
“Ưm...”
“Trước hết, bọn tôi đã nhờ Noll cung cấp khoai tây máu cho bọn tôi. Tuy nhiên, có tới 12 thành phố và nguồn cung khoai tây máu là không đủ. Những ma cà rồng này sẽ đói đến chết mất.”
Grid lẩm bẩm, “Mình sẽ phải nhờ Piaro du hành tới từng thành phố và thiết lập một cánh đồng canh tác.”
“Tại sao lại không thả cho các ma cà rồng vào sa mạc mỗi đêm đi nhỉ?”
“Anh muốn giải phóng các ma cà rồng hả?”
“Ma cà rồng có thể lấp đầy cơn đói bằng cách ăn máu của quái vật cũng như con người. Các NPC có thể tăng trưởng, không như quái vật. Càng có được nhiều kinh nghiệm đi săn thì cấp độ của ma cà rồng càng cao. Việc này sẽ làm tăng dân số và họ sẽ phát triển thành một đội quân. Tại thời điểm đó, chúng ta có thể khuyến khích những kẻ xâm nhập tiến vào và rồi tạo ra doanh thu từ chiến lợi phẩm mà ma cà rồng sẽ lấy được từ những kẻ xâm nhập.”
“Đó là một ý hay nhưng mà...”
Lý do vì sao tộc ma cà rồng bị kẹt trong các thành phố của họ là bởi Lời nguyền Lười biếng. Noll đã vượt qua lời nguyền bằng cách ở chung với Grid trong thời gian dài và Tiramet thì đã được giải thoát khỏi lời nguyền nhờ Vua Máu Grid trả tự do. Tuy nhiên, các ma cà rồng khác vẫn đang hứng chịu lời nguyền. Gần 6.000 ma cà rồng trước mặt Grid sẽ trở về quan tài của họ không bao lâu sau khi Grid rời đi.
“Tôi nghĩ là sẽ khả thi nếu tôi thực hiện một chuyến đi hàng đêm đến các thành phố ma cà rồng và tạm thời làm suy yếu lời nguyền...”
Về mặt thực tế thì điều đó rất khó. Thiệt hại cho Grid sẽ là quá lớn nếu anh dành hàng giờ cho các ma cà rồng mỗi đêm.
Zednos vội vã xua tay. “Thôi, hủy mấy lời tôi vừa nói đi. Đôi mắt của ma cà rồng sáng đến nỗi tôi quên mất họ đang mắc phải một lời nguyền.”
“Tôi hiểu mà.”
Grid nhìn quanh vào các ma cà rồng. Đôi mắt đỏ của ma cà rồng đều sáng rực một cách hăng hái khi họ nhìn chằm chằm vào Grid. Lời nguyền Lười biếng là cái gì chứ?
“Tạm thời thì hãy điều động quân đội để nuôi các ma cà rồng. Hãy để họ bắt quái vật và đưa chúng tới các thành phố.”
“Tôi hiểu rồi.” Zednos gật đầu và lập tức làm theo lệnh.
“......”
Braham ra khỏi thành phố cùng Grid và nhìn về nơi xa xôi. Đó là hướng của thành phố nơi Marie Rose đang ngủ.
Grid cảm thấy điều gì đó đáng ngại và thúc giục, “Cùng tới xưởng rèn càng sớm càng tốt nào.”
Có những khí huyết của linh thú còn sót lại. Grid đã lên kế hoạch chế tác các vật phẩm mới trước khi đến Lục địa phía Đông.
***
“Không phải. Người tiếp theo.”
Quần đảo Behen, Hang động Dưới nước Kelenian, Tòa tháp Đổ nát, v.v. Số lượng người chơi đang đến Lục địa phía Đông đã tăng lên đáng kể khi ngày càng có nhiều phương pháp du hành lục địa. Trên Lục địa phía Đông, người chơi không còn là những kẻ xa lạ nữa.
“Không phải. Người tiếp theo.”
Pangea—thành phố khởi đầu của Lục địa phía Đông chào đón người chơi đến đây với những kỳ vọng cao chót vót, giúp đỡ họ đạt được ước mơ. Nơi đã từng sôi động giờ lại có bầu không khí lạnh lẽo. Những kẻ chào đón người chơi - đang xếp hàng trong lo lắng - là đám binh sĩ hống hách chứ không phải các cư dân thân thiện.
“Không phải. Người tiếp theo.”
Đám binh sĩ hướng dẫn người chơi đang lo âu tới chỗ một kẻ béo ú và lưng gù. Eo hắn cong oằn xuống và cái bụng béo ục ịch của hắn chạm xuống đất như một con lợn. Gã đàn ông lưng gù tra xét cặn kẽ gương mặt của người chơi. Hắn chăm chú lên mũi họ và vào tận lỗ chân lông của họ như thể hắn bị rối loạn ám ảnh cưỡng chế và rồi lắc đầu.
“Không phải. Người tiếp theo.”
Mỗi lần hắn lắc đầu, một người chơi sẽ lấy lại được tự do.
“Xét duyệt xong rồi, ngươi đã được tự do.”
Các binh sĩ tháo còng tay của những người chơi còn đang choáng váng và rướn cằm ra vùng đồng bằng bên ngoài trạm kiểm soát. Những người chơi đã qua được trạm kiểm soát trước đó đang chiến đấu với cương thi.
“X-Xin lỗi ạ. Tôi là một thầy thuốc. Tôi không biết cách chiến đấu và sẽ bị cương thi ở ngoài đó ăn thịt mất. Có lối đi nào an toàn hơn không?”
Người chơi tên là Hera đã tiết lộ lớp nghề của cô với một vẻ mặt đáng thương. Các thầy thuốc không thể thực hiện những điều kỳ diệu như chữa lành tức thì qua phép thuật nhưng họ có thể chữa lành những vết thương rất lớn thông qua các quá trình như khâu hoặc phẫu thuật. Đó là một lớp nghề được đánh giá cao trên Lục địa phía Tây và cô ấy tin rằng ở đây cũng thế, nhưng chẳng có thay đổi gì trong thái độ thờ ơ của đám binh sĩ này.
“Để di chuyển đến một khu vực khác, ngươi phải đi qua những vùng đồng bằng đó một cách vô điều kiện. Ngươi có thể quyết định xem mình có muốn làm việc với những kẻ ngoại bang khác để vượt qua đồng bằng không hoặc trở về Lục địa phía Tây.”
Đám binh sĩ, không, chính Lục địa phía Đông mới đúng, không hề chào đón những kẻ ngoại bang. Tại sao vậy? Hera thắc mắc về cách đối xử khác với những gì cô mong đợi và hỏi với giọng có phần uất ức, “Tại sao các anh lại từ chối chúng tôi?”
“Tại sao à?”
Một binh sĩ khịt mũi lúc hắn lôi ra một mảnh giấy và quăng nó vào Hera. Đó là một áp phích truy nã. Báng bổ, bắt cóc tử tù, âm mưu lật đổ nhà nước, bắt cóc cư dân của Pangea, v.v. Nhân vật trên áp phích truy nã bị buộc vào những tội danh kỳ lạ. Đặc biệt, bắt cóc hàng hàng vạn người là một cáo buộc phi lý sẽ không xảy ra cả trong các bộ phim viễn tưởng.
‘Họ nghĩ người ta là chó hay lợn à? Sẽ chả có ai tin chuyện này hết.’