Chương 1152
[Khi nhẹ nhàng nhai, người ta có thể biết phần thịt và mỡ đậm đà đã được ủ một cách tinh xảo. Gia vị mặn ngọt hòa quyện cùng hương vị tinh tế của thịt khiến ai ăn cũng không thấy ngán. Cái mùi bùi bùi đọng lại trong miệng càng làm tăng thêm sự thích thú.]
Những dòng này tới từ Cẩm nang Michelin.
Món ăn có tuổi đời 60 năm mang tên ‘Sườn Heo Ướp Ngói Gốm Lam’ từ lâu đã được những người sành ăn ca tụng. Trước cả khi nó nhận được 3★ trong Cẩm nang Michelin, nó đã được coi là địa điểm nhất định phải đến đối với những nhân vật chính trị nước ngoài đang viếng thăm Hàn Quốc.
“H-Hyesu.”
Kim Wuseok năm nay đã 70 tuổi, và ông ấy là một sử gia sống về Sườn Heo Ướp Ngói Gốm Lam. Trong cái thời mà Sườn Heo Ướp Ngói Gốm Lam vẫn còn nhỏ và ít người biết đến, Kim Wuseok đã làm đầu bếp và phát triển gia vị bí mật của món sườn với ngài cựu chủ tịch của mình. Ông ấy cũng đã tìm ra những điều kiện lý tưởng để nấu thịt và đóng góp rất nhiều vào sự phát triển của sườn ướp.
Rồi ngay khi ngài cựu Chủ tịch qua đời, con trai của ông ấy trở thành tân chủ tịch, và Kim Wuseok bị hạ thấp xuống chỉ còn là một cái túi vải. Đó là vì tân chủ tịch không thoải mái với Kim Wuseok về nhiều mặt và đã định đuổi ông ấy đi.
Ban đầu, công thức ướp bí mật và các điều kiện ủ chỉ nên được chia sẻ giữa Kim Wuseok, ngài chủ tịch, và người nối nghiệp ông ấy. Ấy thế mà tân chủ tịch đã dạy cho vợ con và đuổi Kim Wuseok ra khỏi nhà bếp, bắt ông ấy trông coi bếp than với đĩa sắt. Mang than nóng tới bàn cho khách và lau những cái đĩa sắt nặng nề cả trăm lần một ngày còn khó với cả những người trẻ trong độ tuổi 20, nên tân chủ tịch đã nghĩ Kim Wuseok sẽ sớm nghỉ việc.
Tuy nhiên, không như mong đợi của tân chủ tịch, Kim Wuseok vẫn kiên nhẫn. Ông ấy biết ơn vì có một vai trò ở nơi làm việc mà ông ấy đã cống hiến tuổi trẻ của mình và làm việc âm thầm không chút phàn nàn. Dĩ nhiên, đó là một bí mật chưa kể với con cháu của ông ấy. Một khi con cháu của ông ấy biết, mắt họ sẽ trợn tròn lên, và họ sẽ tới nhà hàng để nói lên quan điểm.
Kim Wuseok—người muốn nghỉ hưu trong lặng lẽ—đã giữ im lặng, và đây chính là vấn đề.
“Ông ơi, tại sao ông lại làm thế?”
Kim Wuseok đang ngồi ở đằng sau nhà hàng và lau một chiếc đĩa sắt thì bắt gặp cháu gái Hyesu của mình, con bé đau đớn khi thấy cảnh đó.
“Ông à, tại sao ông lại lau đĩa sắt thay vì nấu ăn chứ?”
Hyesu đã vào trung học phổ thông cách đây không lâu và muốn khoe ông của mình cho bạn bè mới. Ông của cô bé là người đã làm ra món Sườn Heo Ướp Ngói Gốm Lam ngày nay. Cô bé sẽ đi qua hành lang nơi ông ấy đã chụp ảnh với cố chủ tịch và rồi gặp ông của mình đang nấu ăn trong bếp của nhà hàng.
Hyesu đã khoe khoang với bạn bè và bí mật đến nhà hàng để lấy lòng ông nội. Sau đó cô bé đã chứng kiến tình cảnh hiện tại. Đó là sự cố tồi tệ nhất đối với Kim Wuseok và Hyesu.
“Không phải cậu nói ông ấy là một đầu bếp à?”
“Tớ nghe bảo ông ấy được mời tới Nhà Xanh...”
Kim Wuseok có khuôn mặt đen nhẻm vì than và mặc bộ quần áo tồi tàn. Bạn bè của Hyesu nhìn Kim Wuseok - đang đầm đìa mồ hôi trong khi lau những chiếc đĩa sắt. Những đứa trẻ vừa mới bước vào trung học phổ thông không có khả năng nhìn thoáng qua hậu cảnh của tình huống, nên chúng đã coi Hyesu là một đứa nói dối.
Rồi khi đôi mắt của Hyesu đang dần đỏ hoe...
“Ông ơi, cháu xin lỗi vì ghé thăm mà không báo cho ông biết. Cháu muốn ông tự tay châm lửa than ạ.” Một người đàn ông có vẻ ngoài mạnh mẽ xuất hiện và chào hỏi Kim Wuseok bằng cách gập người 90º. Chẳng thể thấy mặt anh, nhưng giọng anh lại thân quen đến kỳ lạ. Đôi mắt của đám thiếu niên bối rối đã sớm mở to ra.
“Cậu Youngwoo,” Kim Wuseok chào đón người đàn ông với cái tên mà đám thiếu niên đều biết rõ.
“Ông thường rửa đĩa vì thể chất của mình, nhưng nó không tốt cho sức khỏe của ông đâu ạ.” Người đàn ông vẫn đang gập mình bắt tay với Kim Wuseok. Kim Wuseok mỉm cười khó xử lúc bắt tay với người đàn ông kia. Ông ấy biết ơn vì sự quan tâm của người đàn ông.
“Wao!”
“Là Grid thật kìa!”
Đám trai gái phấn khích khi người đàn ông đang ngồi cạnh Kim Wuseok được đèn chiếu sáng. Sự hoài nghi trong mắt chúng lúc nhìn vào Hyesu đã hoàn toàn tan biến.
“Ông ấy biết Grid luôn! Không ngờ ông nội cậu lại oách đến thế đấy?!”
“Tớ ghen tị ghê~”
Grid, hay Shin Youngwoo, là một trong những người nổi tiếng và có ảnh hưởng nhất trên thế giới. Về danh tiếng, anh là thần tượng của giới trẻ và có địa vị ngang với Lim Cheolho của Tập đoàn S.A hay tổng thống Mỹ. Một người vĩ đại như vậy đã đích thân đến để chào hỏi lễ phép ông nội của Hyesu, nên bạn của cô bé rất vui và tự hào. Chúng tự hào khi là bạn bè của Hyesu.
“Lần nào muốn ăn món sườn của ông là lại phải tới Gangnam thì khó lắm ạ. Ông mở nhà hàng riêng trong tòa nhà của cháu được không?”
“Hưhư... Anh bạn trẻ này mưu mô thật đấy, nhưng tiếc quá. Ông già này phải nuôi con cháu và lo đám cưới cho chúng nó, nên không có đủ tiền để mở một cửa hàng đâu.”
“Ông à, nếu ông muốn mở cửa hàng thì sao cháu có thể chấp nhận tiền từ ông chứ? Cháu sẽ trả mọi chi phí xây dựng, nên là hãy cân nhắc thật kỹ lưỡng ạ.”
“Cậu...” Gương mặt Kim Wuseok cứng đờ.
Sự chiếu cố của Shin Youngwoo trong hoàn cảnh đáng xấu hổ này đã đến như lòng thương hại. Thật sự là khó chịu khi một thanh niên trạc tuổi cháu trai cả của mình lại nói những lời thương hại như vậy với ông.
Tuy nhiên, Youngwoo vẫn chân thành. “Đó là ao ước của bố mẹ cháu.”
“......”
Chuyện ấy xảy ra khi Youngwoo còn học tiểu học. Bố mẹ của Youngwoo - những người trồng và bán bắp cải - đã trải qua một cuộc khủng hoảng lớn. Các khách hàng hiện tại đã giảm giá giao dịch của bắp cải với lý do là có một vụ mùa bội thu. Bố mẹ của Youngwoo sau đó đã không tránh khỏi thua lỗ. Vậy mà khi chỉ còn bóng tối trước mặt họ, Kim Wuseok đã chìa tay ra giúp đỡ.
“Ông à, ông đã ban một ân huệ lớn cho nhà cháu một lần rồi còn gì? Hãy nghĩ nó như một ân huệ nữa và cân nhắc kỹ lưỡng ạ.”
Youngwoo đã gián tiếp đánh vào luận điểm chính. Anh muốn phân phối lợi nhuận một cách công bằng hơn là đầu tư quỹ kinh doanh. Thế nên, anh mới dùng cụm từ ‘ân huệ’.
Kim Wuseok loay hoay nhưng sau cùng cũng gật đầu. “Chúng ta sẽ nói về chuyện đó sau. Ông phải làm chút thịt cho cháu gái xinh xắn của mình và bạn bè của nó đã.”
“Cô bạn xinh đẹp này là cháu gái của ông á?”
“Ấy không, con bé không thực sự xinh như thế đ... Úi.”
“Ah... Cháu xin l...”
***
“Anh nhúng tay vào rồi đó.”
Đó là sau khi ngăn chặn giây phút nhục nhã của Kim Wuseok. Có một người phụ nữ đang đợi Youngwoo lúc anh trả tiền cho món thịt mà cháu gái của Kim Wuseok đã ăn trong khi tân chủ tịch đứng một cách không thoải mái cạnh quầy thanh toán. Người phụ nữ xinh đẹp mặc áo khoác da lẫn quần bò của dân đi xe máy là Jishuka.
Youngwoo lắc đầu. “Có phải nhúng tay gì đâu. Anh đang báo đáp một lòng tốt nho nhỏ thôi. Nó cũng có lợi cho anh mà.”
“Thịt ngon lắm ý. Em sẽ rất vui nếu có một cửa hàng như thế này trong khu phố nhà mình.”
Jishuka không hề đeo máy phiên dịch. Đã được 1 năm kể từ khi cô chuyển tới Hàn Quốc, nên cô đã có thể trò chuyện hàng ngày. Những người chơi xếp hạng cấp cao nhìn chung có vẻ là những thiên tài.
‘Tất nhiên là có nhiều đứa ngu như mình.’
Shin Youngwoo nhớ lại gương mặt của những người chơi xếp hạng cấp cao khác và lắc đầu trước khi mở cửa bên của ghế khách. Rồi anh kiểm tra lại với Jishuka sau khi cô ấy ngồi lên. “Mà tiện thể thì, em nghiêm túc đấy à?”
“Em là đứa hay nói nhảm nhí chắc?”
“Hrmm...”
Khoảnh khắc Shin Youngwoo ngồi vào ghế lái và khởi động xe, chiếc 13 của anh phát ra một tiếng gầm từ ống xả. Anh nhìn vào gương bên và thấy cháu gái của Kim Wuseok cùng bạn bè của cô bé chạy ra hú hét. Thay vì nhiệt tình về chiếc xe, chúng lại hứng khởi trước cảnh tượng Jishuka với Youngwoo ăn cùng nhau và sau đó vào trong xe.
Sau khi cho phép chúng chụp hình và khoe trên mạng xã hội, Youngwoo vã mồ hôi và bắt đầu lái xe với vẻ mệt mỏi. Trải nghiệm của anh với việc kiểm soát những bản sao lẫn các Bàn tay Thần trong Satisfy đồng nghĩa với việc kỹ năng lái xe của Youngwoo gần như ở đẳng cấp của một tay lái xe đua chuyên nghiệp.
“Đưa một trong các huy chương vàng cho anh sao...”
Buổi hẹn hò hôm nay là đề xuất của Jishuka. Rồi trong bữa ăn, Jishuka đã đưa ra một câu chuyện bất ngờ. Cô nói rằng một trong các huy chương vàng cô sẽ giành được từ Giải đấu Quốc gia sẽ được trao cho Youngwoo. Có một lời biện minh cho điều đó. Cô nói mình sẽ trả ơn anh vì đã ban tặng cho cô Chu Tước Cung. Jishuka vốn đã trả anh đủ tiền, nên cô không còn mắc nợ. Dù vậy, cô vẫn bị ám ảnh tới cùng.
“Được thôi. Nếu em cảm thấy thoải mái với điều đó thì anh không có lý do gì để từ chối,” Youngwoo nói cùng một cái gật đầu.
Mặt Jishuka rạng rỡ hẳn lên. “Quyết định đúng đó ạ.”
‘Cô có thấy không, Yura? Đây là thứ tôi đang làm này.’
Jishuka đang nhún vai và mỉm cười thì lời của Youngwoo lọt vào tai cô. “Anh còn chả tham dự vào Giải đấu Quốc gia mà vẫn sẽ nhận được 2 huy chương.”
“2 á?”
“Yura nói cô ấy sẽ đưa cho anh một chiếc.”
“Gì cơ?” Mắt Jishuka nheo lại. Ấn tượng mạnh mẽ về cô đã làm tăng sức hấp dẫn của cô. “Yura nói là sẽ đưa anh một phần thưởng á? Chuyện đấy... Tại sao chứ? Vì lý do gì?”
“Nếu cô ấy giành 3 huy chương vàng, cô ấy sẽ đưa cho anh một phần thưởng, và anh sẽ phải dùng hai phần thưởng còn lại để làm vật phẩm cho cô ấy.”
Dĩ nhiên, anh đã từ chối. Youngwoo sẵn lòng chế tác vật phẩm miễn phí bất kỳ lúc nào miễn là các đồng sự của anh có vật liệu. Đặc biệt, các vật liệu cho phần thưởng huy chương vàng đều vượt trội, và nó là một cơ hội để có được kinh nghiệm quý báu. Thế nên, đó là một lợi ích cho anh khi chế tác các vật phẩm miễn phí. Nhưng mà, Yura nói cô không muốn đặt gánh nặng và đề nghị trả tiền cho chúng. Do đó, Youngwoo không thể từ chối được nữa.
“Rốt cuộc, anh đã quyết định nhận một phần thưởng vì đã luôn chế tác miễn phí các vật phẩm của Yura.”
“Em sẽ đưa anh hết cả 3.”
“...Hả?”
“Em sẽ giành 3 huy chương vàng. Em sẽ đưa phần thưởng cho anh, nên là hãy cứ chế tác vật phẩm cho em trong tương lai.”
“Không được, đưa anh một chiếc là đủ r...”
“Nó là phần thưởng cho Chu Tước Goong.”
“Là Chu Tước Cung.”
“V-Vâng, Chu Tước Kkuk!”
‘Cô ấy vẫn gặp một số khó khăn với việc phát âm sai.’ Youngwoo nghĩ Jishuka thật dễ thương khi cô ấy đỏ mặt.
Thấy đôi bàn tay nhỏ bé của cô run lên, anh vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô. “Anh thật sự ổn mà. Một chiếc là đủ rồi. Anh rất là biết ơn đấy. Cảm ơn tấm lòng của em.”
“G-Grid...”
“Nếu em thật sự coi anh như một người bạn thì đừng tự đặt gánh nặng. Ối!”
Shin Youngwoo vội vàng chuyển chế độ lái sang tự động. Anh phải cẩn thận với tiếp xúc da thịt và lựa chọn từ ngữ. 13 phát ra những tiếng ầm ầm khi nó chạy dọc theo con đường.
Youngwoo trở về nhà trong trạng thái mệt lả và kết nối tới Satisfy, nơi anh nhận được những lời thì thầm từ các đồng nghiệp của mình. Tuyệt đỉnh Kiếm, Chris, Vantner, Pon, với phần còn lại của 10 khai quốc công thần, cũng như Côcacôla, Zednos, Laella, và Toon...
Toàn bộ các thành viên Vượt hạng vũ trang đã lên lịch tham dự Giải đấu Quốc gia đều bày tỏ mong muốn giống như Yura và Jishuka. Không có vẻ gì là họ đã thảo luận chuyện này với nhau. Mọi người đều chỉ quan tâm đến Grid trong cùng một cách. Họ thấy thật tiếc khi Grid vắng mặt tại Giải đấu Quốc gia do lịch trình bận rộn của anh và sẽ bỏ lỡ các phần thưởng. Thế nên, các thành viên Vượt hạng vũ trang muốn trợ giúp cho Grid dù chỉ là một chút.
Grid có từ chối thế nào thì cũng vô ích. Mọi người trong Vượt hạng vũ trang Hội đều cứng đầu. Sau cùng, Grid phải đặt điều kiện. “Thứ nhất, tôi sẽ chọn từ những người có 3 huy chương vàng. Bất cứ ai có từ hai huy chương vàng trở xuống sẽ giữ các phần thưởng của họ.”
Trên thực tế, tới cả một thành viên Vượt hạng vũ trang cũng khó mà giành được 3 huy chương vàng. Giải đấu Quốc gia mỗi năm một lớn, nhưng chỉ có vài chục người giành được 1 huy chương vàng. Vượt qua hàng trăm đối thủ cạnh tranh sẽ khó tới mức nào chứ? Các thành viên Vượt hạng vũ trang cạnh tranh lẫn nhau cũng không có gì lạ, và trên thế giới có rất nhiều người mạnh mẽ không phải một phần của Vượt hạng vũ trang Hội. Khi cân nhắc các huy chương vàng có thể giành được trong những bộ môn theo đội, sẽ chẳng có nhiều thành viên Vượt hạng vũ trang có thể thu về 3 huy chương vàng.
‘Điều kiện này là đủ rồi.’
Grid thở dài. Tuy nhiên, anh đã bỏ qua một sự thật. Lý do tại sao các thành viên Vượt hạng vũ trang có tỉ lệ giành huy chương vàng thấp là bởi tinh thần thi đấu của họ.
Đúng vậy. Cho đến nay, hầu hết họ đều tham dự vào những bộ môn được-gọi-là-thần-kỳ như Đấu đối kháng hay Xử lý Mục tiêu. Họ đã thi đấu với nhau hoặc gặp những con quái vật như Kraugel và Zibal. Thế thì điều gì sẽ xảy ra nếu họ ngang nhiên nhắm vào mỗi huy chương vàng? Tỉ lệ giành huy chương vàng của các thành viên Vượt hạng vũ trang sẽ dâng lên ít nhất là gấp đôi so với tỉ lệ trước đó của họ.