Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1160: Chương 1160

Chương 1160

Ở khoảng cách gần, thể hình của Lam Hổ to hơn hổ răng sún rất nhiều. Grid - cao 183 centimét - phải ngửa hết cả đầu ra sau mới thấy ký tự ‘kẻ cai trị’ trên trán Lam Hổ. Nhưng, Grid không hề bị Lam Hổ lấn át, anh bị cuốn hút thì đúng hơn.

Lam Hổ rất đẹp. Bộ lông xanh dương ánh lên với tia sáng trắng dường như làm cho những viên ngọc gắn trên vương miện của Grid trông thật phù phiếm. Những vằn hổ màu đen mang tính biểu tượng - toát ra một cảm giác thẩm mỹ phức tạp mà thủ thuật của Grid không thể nào mô phỏng được - đã được hòa lẫn với bộ lông màu xanh dương.

“Pagma!”

Lam Hổ chợt đến trước mặt Grid và giang tay ra. Toàn bộ các cơ bắp oai vệ đang giật giật cùng bộ lông xanh trông thật đe dọa. Tuy nhiên, Grid đã không vung kiếm. Các cánh hoa xanh của kiếm năng dao động cùng những chiếc lá rụng đã mất đi mục đích của chúng và tan biến.

Đối diện với cảnh nền tuyệt đẹp, Grid nhìn thẳng vào mắt Lam Hổ. Đó là cặp mắt thân quen. Khan đã luôn chào đón anh bằng ánh mắt như vậy khi anh đoàn tụ với Khan sau vài tháng. Có cả sự khao khát lẫn niềm vui trong đôi mắt của Lam Hổ - kẻ đã nhìn sơn hà đổi thay hàng chục, hàng trăm lần.

“Pagma!” Khoảng cách rút ngắn lại lúc Lam Hổ nhảy lên và ôm lấy Grid. Grid gần như ngã gục trước trọng lượng của Lam Hổ nhưng anh đã dùng hết sức bình sinh để tiếp tục đứng vững. Anh đợi tới khi con hổ màu xanh thôi không dụi mặt vào má anh nữa.

“Pagma! Ngài còn sống!!” Lam Hổ khóc. Đôi mắt đen láy, thường đọng lại sự sâu thẳm của thời gian, đã đẫm lệ và cái mũi hồng thì chảy nước sụt sịt. Đôi vai rộng gấp 3 vai của Grid đang run lên.

Rồi sau một lúc...

“Khịt khịt! Khịt khịt? Hyaaack!”

Lam Hổ - đang khóc, gặm, hít hà, và dụi vào người Grid - bỗng trở nên sợ hãi. Cô muộn màng nhận ra...

“Ng-Ngươi! Ngươi không phải Pagma! Ahúúú!”

“...Tôi e là giờ cô không thể đe dọa tôi bằng ánh mắt đó.”

Grid vội vã đứng thẳng lại trên đôi chân mình và nhìn chằm chằm vào Lam Hổ đang gầm rú. Bao phủ cơ thể Lam Hổ là những vết sẹo chẳng thể nào thấy được từ gần sát. Chúng là những vết sẹo gây nên từ một phía—những vết thương sâu sẽ không thể nào xóa được trong suốt quãng đời còn lại của Lam Hổ. Bờ vai Lam Hổ chùng xuống.

“Thật sự... ngươi thật sự không phải Pagma.”

Đương nhiên là phải nghĩ người này là Pagma rồi. Không như các lưỡng ban khác có hành động khắc nghiệt và thô tục, Pagma thể hiện một tư thế nhảy múa yên tĩnh. Điều này đã tạm thời trùng lặp với kẻ trước mặt Lam Hổ. Nhưng mà, con người trước mặt cô không phải Pagma. Lam Hổ không thể phân biệt được diện mạo của con người nhưng cô đã nhanh chóng để ý thấy. Cô nhớ đến nó một cách sống động—giọng nói ngọt ngào cùng mùi hương như ánh nắng ấm áp của Pagma lúc ông ấy chìa tay về phía cô, con hổ đang khóc trong một cái lồng. Lam Hổ đã khao khát điều đó hàng trăm năm qua.

“Con người, sao ngươi lại có được những điệu múa của Pagma?” Lam Hổ đang gầm gừ cuối cùng cũng hỏi một câu.

“Tôi thừa hưởng các kỹ năng mà Pagma để lại sau khi ông ấy qua đời,” Grid thành thật trả lời. Nói dối chỉ là trò bịp bợm hơn là một lời an ủi.

“Ahúúú... Ta hiểu. Pagma chết rồi.”

Ngạc nhiên thay, Lam Hổ không có vẻ gì là bị sốc. Cô phản ứng bình tĩnh như thể đã nghe được tin mà mình mong đợi. Nhưng mà, cô không thể che giấu nỗi buồn đang dâng trào. Khuôn mặt tròn trịa không như thể hình vạm vỡ của cô run rẩy.

“Ch-Chúng ta có nên về hang không?”

“Ư-Ừ, ahúúú. Chúng ta nên về ăn tỏi thôi.”

Bầu không khí trở nên lạ lùng và những con hổ răng sún bắt đầu rút lui. Họ sợ Lam Hổ vì trải nghiệm từng bị nhổ răng của mình.

Đôi tai Lam Hổ vểnh lên và cô gọi họ, “Ahúúú! Tỏi là sao? Làm cách nào mà các ngươi nhai tỏi được khi đang mất răng hả?”

Cặp mắt Lam Hổ mở to ra và vẻ dễ thương trên mặt đã lập tức biến mất. Sự uy nghiêm của một kẻ cai trị mà cô thể hiện ra khi lần đầu xuất hiện đã trở lại và tới cả Grid cũng lao đao. Những con hổ tái đi như xác chết. “H-Hấc-ự! R-Răng giả ấy mà! Bọn tôi nhai bằng răng giả!”

“Răng giả là sao?” Lam Hổ bị Grid làm cho phân tâm và giờ mới phát hiện ra hàm răng của những con hổ. “Ahúúú! Các ngươi lấy răng giả từ chỗ nào?”

“Ư-Ưh, một con người! Ông ta đã cho bọn tôi vì thương hại, ahúúú!”

“...!”

Lam Hổ rất ngạc nhiên. Cô có toàn quyền kiểm soát vùng Núi Bắc Đẩu và có thể dễ dàng phát hiện bất kỳ kẻ nào đến thăm. Cô không biết là kẻ nào đó đã xuất hiện và tặng răng giả cho những con hổ. Chỉ có một người đủ sức đánh lừa các giác quan của Lam Hổ.

“Ahúúú. Có lẽ nào con người đó đội nón tre không?”

“Đ-Đúng rồi. Ông ta mang theo một cái bọc lớn nhưng bên trong không có gì cả, ahúúú.”

“Tên ngốc Hoàng Cát Đồng đó...”

‘Hoàng Cát Đồng!’

Nhiều năm trước, một thảm cảnh đã xảy ra ở Pangea mà ngay cả Kraugel cũng không thể giúp đỡ. Đó là khoảnh khắc danh tính của đại anh hùng đã cứu lấy Pangea khỏi thảm cảnh đó được hé lộ. Grid tập trung vào cuộc trò chuyện của những con hổ.

“Bỏ chúng ra. Ahúúú.”

“Ý ngài là sao?”

“Răng giả chứ sao, tịch thu. Ahúúú.”

“......”

Lam Hổ lấy đi bộ răng giả của cả 10 con hổ. Nhờ thế mà những con hổ đã trở thành hổ răng sún và chạy tán loạn một cách chán nản. Grid nhìn cảnh này và hỏi, “Tại sao việc nhổ răng hổ lại liên quan đến tỏi vậy?”

Có lẽ là bởi anh là Hậu duệ Pagma, Lam Hổ đã sẵn lòng trả lời câu hỏi của Grid, “Nói chính xác thì là ngải cứu với tỏi. Khoảng 10 năm trước, một tà ma đạo sĩ đã rải ngải cứu và tỏi quanh Núi Bắc Đẩu và bỏ chạy. Ta đã nhổ răng hổ để họ không ăn chúng. Ahúúú.”

“Ngải cứu với tỏi sao?” Grid hỏi lúc anh nhớ lại một câu chuyện mà người Hàn nào cũng biết.

“Nếu ăn chúng trong 100 ngày thì họ có biến thành người không?”

“Ahúúú. Không. Nếu họ ăn chúng trong 10 năm, họ sẽ trở thành các bất tử đạo sĩ.”

“B-Bất tử đạo sĩ á? Gì cơ? Bất tử đạo sĩ là do con người tạo ra à?”

“Đó là câu chuyện chỉ áp dụng với các sinh vật tâm linh thôi. Con người muốn trở thành bất tử đạo sĩ thì phải kiên định rèn luyện và vươn lên.”

Đầu óc Grid trở nên phức tạp hơn với thông tin mới. “Tôi nghe nói tà ma đạo sĩ đã biến động vật xung quanh Pangea thành những quái vật hung dữ. Thế thì tại sao hắn lại cố tạo ra các bất tử đạo sĩ chứ? Bất tử đạo sĩ là phe tốt còn gì? Tại sao gã tà ma đạo sĩ đã làm hại nhiều người đến vậy lại cố gắng tạo nên các bất tử đạo sĩ...?”

Có 2 tà ma đạo sĩ. Một kẻ không rõ danh tính đã bị đại anh hùng Hoàng Cát Đồng đánh bại. Hắn là kẻ đã biến thú hoang xung quanh Pangea thành quái vật và rải tỏi với ngải cứu khắp Núi Bắc Đẩu.

Kẻ còn lại - Arube - là kẻ đã trốn trong hầm ngục dưới lòng đất của Thành Pangea. Arube là tà ma đạo sĩ có ham muốn kiểm soát Pangea.

Grid đã tin rằng gã đạo sĩ vô danh là lính đánh thuê do Arube mướn về cơ. Giờ thì có vẻ là không phải vậy. Gã đạo sĩ vô danh đang nhắm đến một bức tranh lớn hơn và Arube có khả năng là con rối được dùng trong quá trình đó.

Lam Hổ hé lộ một sự thật gây sốc. “Các bất tử đạo sĩ đúng là những sinh vật tử tế. Tuy nhiên, các bất tử đạo sĩ sẽ trở nên phụ thuộc vào tầng lớp của các vị thần, bất chấp họ là người hay sinh vật tâm linh. Họ luôn bị các vị thần dòm ngó và khó mà làm trái ý của các vị thần. Ahúúú. Nhất là, các sinh vật tâm linh thường có trí tuệ kém hơn con người và không thể không tuân lệnh các vị thần.”

“...Tức là một bất tử đạo sĩ dù có tốt tính thì cũng vô nghĩa trừ khi vị thần ra lệnh cho họ cũng tốt tính sao?”

“Đúng thế. Ahúúú. Tình cờ là, các vị thần không tốt đẹp gì cho lắm.”

Grid cũng biết chuyện này. Đặc biệt, các vị thần của Lục địa phía Đông là lưỡng ban coi con người như loài chó. Ít nhất, từ góc nhìn của một con người, chúng không thể được coi là tốt đẹp.

“Ahúúú. Danh tính của tên tà ma đạo sĩ hẳn phải là tay sai của Hoàn Quốc. Chắc chắn phải có một kế hoạch biến thú hoang thành quái vật để ngăn người dân tiếp cận khu vực này, cho phép loài hổ trở thành bất tử đạo sĩ dưới sự chỉ huy của các vị thần.”

Đó là một phán đoán đúng. Các vị thần của Lục địa phía Đông muốn trả thù các vị thần của Lục địa phía Tây và phải phát triển đội quân của chúng. Rõ ràng là chúng có ý định tu dưỡng và tạo nên một đội quân. Tuy nhiên, có một điều kỳ lạ...

“Không phải gã tà ma đạo sĩ đã đánh cắp Chu Tước Cung sao...?”

Các vũ khí của linh thú trên Lục địa phía Đông, bao gồm cả Chu Tước Cung, là một dạng kết giới ngăn chặn sự xuất hiện của các đại quỷ. Một trong các lý do lưỡng ban được tôn sùng như các vị thần là bởi kết giới này. Chu Tước Cung bị mất là một đòn giáng nặng nề vào sự tôn sùng của lưỡng ban. Chúng nên u mê với các vũ khí của linh thú mới phải. Thế thì tại sao tôi tớ của Hoàn Quốc lại đánh cắp Chu Tước Cung? Chuyện này đúng là gây hiểu lầm mà.

Lam Hổ lắc đầu. “Ahúúú? Ta đã ăn trộm Chu Tước Cung đó chứ.”

“...!”

“Có vẻ như sau khi Chu Tước Cung đột ngột biến mất, những người hoảng loạn đã nghĩ là do tà ma đạo sĩ làm điều này.”

Lam Hổ lục tung cái bụng lùng nhùng của mình và lôi ra một cây cung màu cam như ngọn lửa rực cháy. Nó là một cây trường cung lớn nhưng trông chả là cái gì trong bàn tay to của Lam Hổ.

“Ch-Chu Tước Cung!”

Grid hết sức kinh ngạc khi nhìn trộm thông tin của cây cung bằng Đôi mắt Pagma. Chu Tước Cung lại được tìm thấy ở nơi này ư?

Lam Hổ nhìn chằm chằm vào Grid đang chết lặng và hỏi, “Con người, Pagma đã giải cứu ta khi ta bị lưỡng ban bắt và ngược đãi. Sau đó ông ấy đã băng qua Biển Đỏ. Ahúúú. Thành thật mà nói thì ta nghĩ Pagma hẳn sẽ chết trên Biển Đỏ cơ. Vậy mà Pagma đã vượt qua Biển Đỏ và tới được Lục địa phía Tây sao?”

“Đúng.”

“Ở đó... Pagma đã sống ra sao? Ông ấy có bị mọi người chế giễu vì nung chảy sắt trong lửa và dùng búa đập nó không?”

“Pagma...” Có rất nhiều điều để nói về Pagma. Ông ấy là kẻ phản bội với ai đó và là phản diện với ai đó khác. Tuy nhiên, ông ấy cũng là một anh hùng. “Pagma được nhiều người tôn sùng. Ông ấy cũng đã cứu cả thế giới.”

“Ta... hiểu rồi.” Đôi mắt Lam Hổ giàn giụa. Hình dáng của cô buồn bã và đáng yêu đến mức Grid vội vàng triệu hồi Noe. Đó là bởi một nỗi lo lắng kỳ lạ rằng vị trí ‘dễ thương nhất’ của Noe có nguy cơ bị suy yếu.

“Nyahahat! Quỷ thú xịn nhất địa ngục đã ở đ... miaaoo!” Noe - xuất hiện với những cái chân ngắn tũn đang xòe rộng ra - cảm thấy lông nó dựng đứng và nấp đằng sau Grid. Tính tới những đối tượng duy nhất mà Noe sợ cho đến nay là các đại quỷ và tộc rồng, thì nghĩa là hậu duệ của một linh thú - Lam Hổ - không thua kém gì chúng.

“Ah, ta không ngờ là nhóc sẽ ngạc nhiên đến thế.” Grid vuốt ve cái đầu nhỏ của Noe lúc Noe đang run bắn trong vòng tay anh.

Rồi Lam Hổ hỏi một câu mới, “Tại sao ngươi lại băng qua Lục địa phía Đông? Ahúúú.”

Đôi mắt cô dán chặt vào Noe song Grid không biết lý do tại sao. Grid trả lời thành thật, “Để trở nên mạnh hơn. Trở nên đủ mạnh để giết Garam.”

Anh không thể quên được—kẻ độc ác đã gọi toàn bộ các thợ rèn của Lục địa phía Tây tới Pangea chỉ nhằm mục đích bắt Grid. Một thằng cha như vậy đang nhắm vào anh. Grid phải loại bỏ Garam. Anh sẽ bị giết nếu không loại bỏ hắn. Anh sẽ thực sự bị nghiền nát.

“...Trông thật là giống nhau.”

Lam Hổ tràn đầy cảm xúc khi cô đọc được ý chí trong mắt của Grid. Lam Hổ nhớ lại hình ảnh xưa kia của Pagma - người luôn duy trì được sự mạnh mẽ và hét lên rằng sẽ quay trở về đất nước của mình. Cô không khỏi thắc mắc liệu có phải Pagma đã gửi Grid đến hay không.

Sau một lúc trầm ngâm, cô đưa Chu Tước Cung cho Grid. “Con người nghĩ rằng tạo ra một kết giới từ các vũ khí của linh thú là để ngăn chặn sự xâm lược của các đại quỷ. Sự thật thì nó là một kết giới ngăn chặn mọi phía. Nếu ngươi giải phong ấn trên các vũ khí của tứ linh thú thì họ sẽ ban cho ngươi sức mạnh để đối đầu với lưỡng ban... Ahúúú!”

[Đã nhận được ‘Chu Tước Cung nơi Linh hồn của một Linh Thú Cư ngụ’ xếp hạng thần thoại!]

Một vật phẩm thần thoại với quyền năng của các vị thần. Grid đang cảm thấy lúng túng về việc nhận được Chu Tước Cung không có dây cung thì Lam Hổ gầm lên. Sau đó là một giọng nói khó quên.

“Hahahat, những gương mặt được chào đón đã tụ tập cạnh nhau.”

Mái tóc đen dài cùng tấm đạo bào xanh tung bay trong gió. Người đàn ông xuất hiện trên trời tỏa ra năng lượng của thanh long và làm khu rừng rung chuyển. Hắn là gương mặt thân quen với Grid. “Garam!”

“Ch-Chạy đi, Vượt hạng vũ trang Vươ...” Có một gã lưng gù với diện mạo kỳ lạ. Lỗ Bất Đàm - kẻ đã tra xét những người chơi tới từ Lục địa phía Tây tại Pangea - gần như chả nói được gì trước khi tan thành tro.

Garam dùng một tay giữ lấy cổ Lỗ Bất Đàm và bẻ gãy cái cổ đó. Garam phủi máu trên bàn tay mình như thể nó là bụi bẩn và cười. “Grid, mắt ta bao trùm thiên địa và chả có nơi nào trong tứ phương là chúng không thấy hết. Cái chết của ngươi là tất yếu từ lúc ngươi băng qua Biển Đỏ rồi. Có lẽ là do mối quan hệ của hắn với Hàn Thức Bằng nhưng hắn đang cố gắng giúp ngươi đấy. Thảo Quốc sẽ diệt vong trong tương lai gần vì đã không chỉ dẫn hắn đi vào con đường đúng đắn.”

“Tên khốn nhà ngươi!”

Grid kích hoạt Lôi Tốc gắn với Giày Thanh Long.

“Quyền năng của thanh long hả?”

Garam cau mày và Grid đã sắp dùng Cơn thịnh nộ của Thợ rèn, Hắc hóa, và Chuyển động Nhanh.

Tuy nhiên, Lam Hổ đã nhanh hơn. “Hậu duệ Pagma, hãy giải phong ấn của Chu Tước Cung trước đã.”

Lam Hổ tóm vào mắt cá chân Grid và ném Grid vào giữa khu rừng.

“Ưgh...!”

Một sức mạnh kinh khủng. Không như những gì anh muốn, Grid đã bay đi hàng trăm mét vào giữa khu rừng. Từ xa, Lam Hổ với Garam đang giao chiến.

Những con hổ răng sún chạy đến và xô đẩy anh. “Ta sẽ báo đáp cái bánh gạo mà ngươi đã cho!”

“G-Gì cơ? Khoan đã!”

Không thấy Grid ở đâu nữa. Nơi mà Lam Hổ đã ném Grid đi gợi nhớ đến một phế tích bằng đá. Rồi vào giây phút những con hổ đẩy Grid tới một nơi nhất định ở đó, Grid bỗng bị dịch chuyển tới một địa điểm mới.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!