Chương 1162
Tại cộng đồng hổ răng sún...
Những tảng đá lâu đời đã đổ sập. Đó là tác phẩm của Lam Hổ.
“Ngươi là một thứ ngu xuẩn.”
Garam vuốt mái tóc dài của hắn—ướt đẫm máu với mồ hôi—ra sau tai và cười cợt. Cặp lông mày của hắn nhướng lên cao lúc hai con mắt hắn đảo qua lại giữa Lam Hổ bị thương và các tảng đá lâu đời đã đổ sập.
“Chưa từng có tiền lệ con người sống sót khi đối mặt với mối hận thù của một vị thần. Kể cả nếu ngươi kìm chân ta cho tới khi ta phá tan số ít còn lại của 12 Con Giáp, Grid vẫn phải chết thôi. Có lẽ hắn có thể hồi sinh vài lần nhưng sẽ luôn nhảy múa trong lòng bàn tay ta và chịu đựng hàng vạn lần chết.”
Hy sinh dại dột chả có giá trị gì đâu...
Những lời chế giễu tràn ra từ bộ mặt nhàn nhã của Garam. Hắn không nghi ngờ gì việc mình có thể tìm thấy Grid và giết nó, kể cả nếu hắn để vuột mất Grid bây giờ. Nói thật, hắn đang tận hưởng điều đó cho tới thời điểm hiện tại. Hắn muốn được vui, như một thợ săn nhóm lửa và đợi con gấu mèo bò ra khỏi hang. Hắn đang giữ Thảo Quốc làm con tin mà.
Lam Hổ nhún vai. “Ahúúú. Ta cảm thấy tiếc cho ngươi, một tạo vật của thần mà lại giả vờ làm thần.”
“...”
Mặt Garam đanh lại. Con người với lưỡng ban không khác gì nhau, vì vậy họ nên yêu mến và đối xử bình đẳng với nhau. Lời ngụy biện của một kẻ điên xoay vòng quanh đầu Garam. Hắn lặng lẽ nhìn Lam Hổ một lát trước khi hướng sự chú ý sang 10 con hổ răng sún đang run rẩy.
“Vì giết thần là không thể, ta sẽ phải tra tấn và giết chúng để xoa dịu cơn giận của ta.”
“Ngươi mê muội với việc giết chóc vô nghĩa, tại sao thế?”
Garam khịt mũi lúc Lam Hổ cản đường hắn. “Ta nói là để xoa dịu cơn giận của mình rồi còn gì?”
Garam bắt đầu vận kiếm như một cây roi. Hắn rùng mình sung sướng khi nhớ lại những ngày hắn tra tấn Lam Hổ. Những vết thương trên cơ thể Lam Hổ tăng lên lúc cô buộc phải phòng thủ, chỉ để cho các con hổ răng sún kêu lên. “Ahúúú! Lưỡng ban khác đã đuổi theo con người rồi!”
“...?”
Sự chú ý của Garam với Lam Hổ đồng thời đổi hướng. Những con hổ giải thích với một vẻ mặt khó hiểu.
“H-Hai kẻ bọn họ đang đánh nhau! Một lưỡng ban đột ngột xuất hiện ở bên cộng đồng cừu và đã băng qua đây bằng cách dùng các viên đá, húúú!”
“Không có thời gian để cản hắn lại, húúú!”
“...!”
Đôi mắt của cả Garam lẫn Lam Hổ đều cháy rực sau khi họ thấy các con hổ không hề nói dối. Lam Hổ lo lắng cho Grid và Chu Tước Cung trong khi Garam lo ngại chuyện riêng tư bẩn thỉu của hắn bị phát hiện.
‘Ứng viên cay đắng là kẻ duy nhất có thể đánh lừa giác quan của mình.’
Ứng viên cay đắng—nó ám chỉ các lưỡng ban đã hoàn thành bài kiểm tra của Xi Vưu ở vị trí thứ 8 trở xuống. Chúng bị đánh bại trong cuộc thi và không xứng đáng để làm đối tượng của đức tin. Chúng yếu hơn nhiều so với nhóm Bảy, bao gồm Garam, nhưng chúng vẫn là các lưỡng ban. Khuất phục một con người đối với chúng là dễ như bỡn. Đặc biệt, Hangyeol rất điêu luyện và hắn có thể đánh lừa các giác quan của Garam. Đối với hắn, đuổi theo Grid mà không bị để ý thì quá dễ dàng.
“Tên chó đẻ...!”
Grid có khi đã bị khuất phục rồi. Gã đó sẽ bám lấy cuộc sống rẻ mạt của mình như mọi khi và nói cho Hangyeol nghe toàn bộ chuyện riêng tư bẩn thỉu của Garam. Garam phát điên trước suy nghĩ ấy và lao về phía trước. Lam Hổ cùng tộc hổ răng sún không còn là mối quan ngại của hắn nữa. Khoảnh khắc hắn bị lưỡng ban khác chế nhạo, vị trí của hắn có thể bị yếu đi và hắn có lẽ sẽ bị loại khỏi nhóm Bảy.
Garam dù thế nào cũng phải bịt mồm Hangyeol lại. Vì những viên đá đã vỡ nên để đến được cộng đồng thỏ sẽ mất nhiều thời gian. Hắn buộc phải rời đi ngay lập tức.
Lam Hổ ngồi xuống tại chỗ. Cô không lao theo sau Garam đang khởi hành làm gì hết. Chẳng có lý do nào để giữ hắn lại bằng vũ lực cả. Grid hẳn đã chết rồi. Còn quá sớm để đưa Chu Tước Cung cho anh ta.
‘Pagma... Tôi đã mang nguy hiểm tới cho hậu duệ của ngài rồi...’
Lam Hổ mặc cảm đã rơi nước mắt.
***
Grid không quên được cảm giác hồi hộp khi lần đầu tiên nhìn thấy lưỡng ban. Hiện diện đó gợi nhớ tới các huyền thoại của Lục địa phía Tây và Grid đã chùn bước. Đúng, các lưỡng ban rất mạnh. Những kẻ có dòng máu của một vị thần không thể nào yếu đuối được. Chiến năng sôi sục ngay khi Hangyeol xuất hiện đã chứng minh cho thực tại. Nhưng mà...
“Thiên Sát.”
Grid đã dự đoán tỉ lệ thắng của anh. Không như vài năm trước, anh không hề co quắp người lại. Bây giờ anh mạnh hơn rồi và đã nhìn thấy điểm yếu của các lưỡng ban. Đúng như mong đợi.
“Ưgh!”
Hangyeol đã bị Grid đánh trúng 2 lần liên tiếp. Điểm yếu chí tử của một lưỡng ban—đó là chúng mắc sai lầm do ngạo mạn. Hangyeol bẽ mặt vì hắn không thể phản ứng nhanh trước công kích bất ngờ của Grid. Hắn không bao giờ tưởng tượng rằng một con người sẽ dám tấn công một lưỡng ban.
“Kiếm thuật này... Khưkhưk! Garam đã mất cảnh giác như thế này sao? Ta hiểu vì sao đôi mắt hắn lại bốc lửa như vậy rồi.”
“...!”
Theo sau Sát với Thiên Sát, Grid đã cố liên kết nó với Kìm hãm, chỉ để lùi ngược trở lại theo phản xạ. Có một làn sóng không khí tại nơi Grid vừa đứng. Nó đã được tạo ra bởi một đòn gió vô hình.
‘Thứ sức mạnh này...’
Đó là một công pháp với khả năng làm cho Grid im lặng. Trước đây, Garam đã dụ Grid tới Lục địa phía Đông bằng một nhiệm vụ và hắn đã dùng cơn gió vô hình này để đánh Grid tả tơi. Đây là một trong những lý do quyết định khiến Grid sợ Garam. Một người chơi làm sao có thể đánh bại con quái vật chiến thắng đối thủ bằng một công kích không có hình dạng chứ?
Đó là một năng lực khiến Grid cảm thấy vỡ mộng. Ấy thế mà giờ phút này, anh đã nhìn ra sự thật. Đòn đánh của cơn gió vô hình. Chân tướng của khả năng mà Garam gọi là ‘quyền năng’ này thực chất lại là Ý chí Vô dạng. Sức mạnh của ý chí, được thể hiện bởi những người đã thức tỉnh ‘tâm’. Các lưỡng ban có thể nhục hóa khả năng này bằng ý chí bẩm sinh của chúng và đã gọi nó là ‘quyền năng’.
“Hóa ra là ngươi khá giỏi,” Hangyeol lẩm bẩm. Né được cơn gió vô định hình sao? Kẻ này không phải con người bình thường. Không biết bằng cách nào mà hắn thành thạo được Kiếm Vũ Pagma nhưng hắn chắc hẳn đã vượt qua những giới hạn của con người trong quá trình đó.
Thái độ của Hangyeol trở nên nghiêm túc hơn một chút. Hắn đã bắt đầu dùng sức mạnh của gió một cách nghiêm chỉnh. Sức gió đang thổi xung quanh Hangyeol dần trở nên nhanh hơn và dữ dội hơn. Hắn không định rút thanh kiếm đang treo bên hông ra chút nào. Hắn nhìn Grid với vẻ thoải mái mặc dù đã bị đánh trúng 2 lần.
Không phải vì hắn ngu. Các lưỡng ban đã cai trị loài người ít nhất là hàng trăm năm. Chúng là thảm họa cho con người hoặc cứu vớt con người tùy theo tâm trạng của mình. Về cơ bản, các lưỡng ban không thể quan ngại về con người được.
Trên thực tế, những vết thương của Hangyeol đã nhanh chóng lành lặn. Đó là quyền năng từ Khí huyết của Chu Tước. À không, chả cần phải nói về Khí huyết của Chu Tước. Từ đầu thì các vết thương hắn đã chịu đựng không hề sâu. Đó là bằng chứng cho thấy một con người không thể làm hại lưỡng ban.
“Haha, ta sẽ bẻ gãy hai chân ngươi trước.”
Hangyeol cười sảng khoái và tính cách hắn rất khác với Garam.
Garam - kẻ đã được tôn sùng trong thời gian dài, bị ám ảnh với từng vết thương nhỏ mà Grid gây ra cho hắn vì nó là một đòn giáng vào niềm kiêu hãnh của hắn. Hangyeol - kẻ không được chọn làm đối tượng của đức tin, đã chịu đựng trong một thời gian dài và không bị ám ảnh bởi những vết thương vụn vặt như thế.
Hắn duy trì lý trí và bình tĩnh nhắm vào Grid. Một ngọn gió vô định hình lướt qua Grid. Né được các công kích vô hình là không hề dễ dàng. Đây là năng lực của kẻ sẽ trở thành một vị thần. Trước sức mạnh vĩ đại, con người đáng lẽ phải quỳ...
“...Hả?”
Gương mặt tươi cười của Hangyeol cứng lại. Những ngọn gió vô định hình đã bị xé tan mà không vươn đến được Grid.
[Ý chí vững chắc của mục tiêu đã vô hiệu hóa Ý chí Vô dạng.]
Ý chí Vô dạng là một quyền năng của ý chí. Nó là một loại lực dễ dàng khuất phục các mục tiêu với ý chí tương đối yếu hoặc không có. Tức là nó cũng sẽ không có tác dụng trước những mục tiêu mang ý chí mạnh mẽ. Sự mở rộng lõi mana của Grid đã cho phép anh mở chỉ số ý chí và Grid thu được Ý chí Vô dạng, nhưng trực tiếp kiểm soát nó thì lại là chuyện bất khả thi.
“Cái này...!”
Hangyeol đứng với vẻ mặt bối rối và vội vã nắm lấy thanh kiếm của hắn. Đó là vì người đàn ông chìm trong linh khí đỏ-tím đã nhanh chóng bắt đầu nhảy múa giữa gió bão. Điệu nhảy này xa lạ với Hangyeol.
“Thượng...!”
Nó là một kiếm vũ tạo ra kiếm năng. Nếu hắn không thu hẹp khoảng cách, tình thế sẽ bất lợi trong một thời gian. Hangyeol lao về trước. Hắn cần tiếp cận Grid trước khi kiếm năng bay tới. Tuy nhiên...
“Thượng—”
Thời gian Grid hoàn thiện kiếm vũ nhanh hơn Hangyeol mong đợi.
“—Liên Sát Điểm.”
Không có một sơ hở nào hết.
“...!?”
4 kiếm vũ cùng một lúc ư? Không đúng, ngay cả Pagma cũng không...
Suy nghĩ của Hangyeol không kéo dài được. Hàng chục lưỡi kiếm năng lượng tràn về phía trước đã nhắm chính xác vào những điểm trọng yếu của hắn và chứa đựng sát khí tới cực điểm nên không còn thời gian để mà cân nhắc nữa.
“Khặc...!”
Hangyeol định vặn quỹ đạo của hàng chục lưỡi kiếm năng lượng bằng cách vẽ ra một vòng tròn lớn bằng thanh kiếm lưỡi mềm của hắn, nhưng không thành công. Một điểm yếu khác của lưỡng ban là chúng thiếu kinh nghiệm. Phép thuật của Braham nằm trong Kiếm Vũ Pagma. Tên lưỡng ban đã lười biếng cả đời này không thể nào đương đầu được với năng lực kết hợp của 2 huyền thoại.
[Sức mạnh của Fenrir đang hỗ trợ cho tinh thần đấu tranh bất bại. Bạn đã vượt qua cách biệt với mục tiêu.]
Sát thương của Grid trong trạng thái bổ trợ toàn diện đã được áp dụng 100%, cắt xơ xác thân thể của Hangyeol. Sức tấn công của Grid thậm chí còn xuyên qua cả lớp phòng thủ của thượng nhân bán-thần.
“Kuaaaaa!”
Tiếng thét của hắn không thể dừng lại và máu đỏ trào ra lúc Hangyeol gục xuống. Grid đã ở sẵn trong quá trình sử dụng Thượng Liên Hoa rồi.
“Ngươi...!”
Có cái gì đấy nó sai sai. Kẻ này không phải hậu duệ của Pagma. Hắn là một con quái vật đã vượt mặt Pagma. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Hangyeol khi hắn dùng Lôi Tốc và bay vút lên trời. Hắn có ý định trốn khỏi nơi này ngay lập tức nhưng Grid đã không cho phép điều đó.
“Ng-Ngươi là ai?”
Mặt Hangyeol trắng bệch. Hắn không ngờ là Grid cũng dùng quyền năng của thanh long. Hắn đã bị bắt bởi Grid đang đuổi theo và Hangyeol lôi ra quyền năng của bạch hổ. Khí huyết của Chu Tước thì đang bận phục hồi vết thương của hắn nên hắn đã đồng thời kích hoạt 3 quyền năng còn lại trong Tứ Tượng.
“Hụa!”
Máu đen tuôn ra từ mồm Hangyeol. Hắn không thể chết trong tay của một con người được và đã cố gắng hết sức. Hiện lên xung quanh hắn là một lớp che chắn bằng các bức tường đá sẽ không tan vỡ. Sau đó, những bức tường ấy đã biến mất.
“Ta còn ở đây thì đừng hòng tác oai tác quái.”
“...!”
Hangyeol đâm sầm xuống mặt đất.