Chương 1170
“Thứ vi sinh vật này...! Ngươi còn không bằng cầm thú!”
Kế hoạch ban đầu của Garam hết sức đơn giản—hắn sẽ xé xác Grid, giết luôn, và sau đó tới Thảo Quốc để báo thù. Lỗ Bất Đàm đã cố gắng bảo vệ Grid. Do hắn là đầy tớ của vua, đương nhiên Thảo Vương phải lãnh trách nhiệm rồi. Thế mà mọi thứ lại rối tung cả lên. Hắn không thể gặp mặt người khác trong trạng thái này được.
“...!”
“G-Garam?” Một con đường rợp bóng bạch lân thụ ngàn năm chỉ nở hoa một lần—hai người nam nữ đang tận hưởng một chuyến đi dạo gần lối vào Hoàn Quốc thì đã bị sốc khi thấy Garam đang đến gần. Vẻ ngoài của Garam khác với mọi khi. Mái tóc dài thường được được búi cao bằng kẹp tóc hoặc được chải kỹ càng đã rối bù. Tấm đạo bào đáng lẽ phải sạch sẽ không nếp nhăn thì lại bị nhàu nát, rách rưới, và dính máu. Điều đặc biệt nhất chính là máu của Garam đang thấm vào tấm đạo bào của hắn. Tai hắn đã bị cắt đứt.
Chuyện gì đây? Loại thảm họa nào đã xảy ra để làm bị thương thân thể của một vị thần chứ?
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
“Bắt đầu điều trị đã nào!”
Hai người nam nữ lao đến bên Garam và làm ầm ĩ. Họ cũng là các lưỡng ban của Hoàn Quốc. Họ thực sự quan ngại về người anh em Garam của họ, kẻ được sinh ra và nuôi nấng bởi cùng phụ huynh. Tuy nhiên, Garam nghĩ họ là những kẻ tầm thường. Thay vì bực bội do không đủ tiêu chuẩn để trở thành các vị thần, họ lại thì thầm những thứ rác rưởi và yêu quý hắn như một người anh em. Pagma - kẻ đã lên án các lưỡng ban - tốt hơn cả trăm, à không, cả ngàn lần những kẻ này...
“...!”
Garam dùng thanh kiếm lưỡi mềm của hắn mà không gây ra tiếng động, chém vào cổ của hai người nam nữ. Niềm kiêu hãnh của Garam quá mạnh để giữ cho họ còn sống sau khi họ thấy vẻ xấu xí của hắn.
“Chó chết... Chó chết!” Garam chửi bới lúc đối mặt với ánh mắt phẫn uất của những kẻ đã chết mà không biết lý do. Hắn tràn ngập sợ hãi và lo lắng. Chuyện này khác với bản thân hắn thường ngày. Chính xác mà nói, do Grid - kẻ đã đủ tiêu chuẩn làm một vị thần, đã có những đám mây đen che phủ tương lai không thể nhìn thấy được của hắn.
Rồi một tiếng chuông kêu leng keng trên đầu Garam.
“Ngươi đã thấy một vị thần thật sự,” theo sau đó là một giọng nói thân quen. Đôi mắt Garam mở to ra lúc hắn nhìn lên và thấy một người đàn ông đang lơ lửng bên trên mình. Người đàn ông đeo một chiếc mặt nạ và một chiếc vòng cổ làm bằng da với những chiếc chuông lớn được buộc vào nó. Mái tóc cùng đôi mắt lộ rõ của kẻ đó thật mãnh liệt, khiến Garam phải đóng băng.
“Xi Vưu...”
Vẻ mặt Garam cứng đờ. Hắn thấy bất mãn khủng khiếp vì một đối thủ hắn không bao giờ có thể sánh được đang nhìn hắn trong một tình trạng thảm hại.
‘Hãy vờ như ngài không nhìn thấy ta.’ Garam không có gan nói lên yêu cầu này và đã đổi chủ đề. “Một vị thần thật sự sao? Thế thì có những vị thần giả chắc? Thần thì tức là thần. Ngay từ đầu, hắn là một con người, không phải một vị thần.”
Garam biết thần thoại về các thần hộ mệnh. Không như Tam Thần đã tồn tại từ thời hỗn mang và phần lớn các vị thần đã được tạo ra, thần hộ mệnh là những thực thể thuần khiết nhất sinh ra từ khát vọng của con người. Xi Vưu trước mặt hắn thuộc về loại đó—kết tinh của ‘nghệ thuật quân sự’, sinh ra từ khát vọng của những con người ham muốn quyền lực. Tới cả Võ Thần Zeratul - kẻ được Rebecca tạo ra - cũng chỉ là một bản sao của Xi Vưu.
“Ngươi đang sợ hãi và lo âu. Thật thảm hại khi thấy ngươi chối bỏ điều đó.” Chiếc mặt nạ mà Xi Vưu đang đeo đã rung lên, gương mặt đằng sau nó dường như đang thể hiện sự nhạo báng.
“Im đi!” Trên thực tế, Garam biết—đúng là hắn có những hạn chế. Một vị thần tới từ đức tin cưỡng chế không thể toàn năng được. Tuy nhiên, họ lại tầm thường đến mức có thể bị gắn nhãn là đồ giả và bị nhạo báng ư? Không, thần tức là thần—quyền năng có lẽ khác nhau nhưng thần tính thì lại giống. “Kể cả nếu hắn trở thành một vị thần, hắn cùng lắm sẽ chỉ ở đẳng cấp của Tứ Tượng. Kẻ đó chỉ như Tứ Tượng mà thôi, sinh ra vì những lý do trừu tượng. Ta có đủ sức để xử lý hắn. Ta sẽ phong ấn hắn, giống như đã phong ấn Tứ Tượng trong quá khứ xa xưa!”
Xi Vưu - được sinh ra từ ý nguyện cụ thể là ‘quyền năng để chế ngự các vị thần’ hoặc ‘độc lập khỏi các vị thần’ - là một con quái vật vượt quá những tiêu chuẩn nhưng Tứ Tượng thì khác. Họ có giới hạn, giống như lưỡng ban, và đối với Grid cũng vậy.
Xi Vưu nhìn Garam đang cố tin vào điều này và chỉ tay về một nơi xa xăm. “Nhìn đi.”
“...!”
Một quyền năng ngang tầm Tam Thần đã được gọi ra. Nhờ quyền năng của Xi Vưu, ánh mắt Garam đã di chuyển qua Biển Đỏ tới Lục địa phía Tây. Hắn thấy một người đàn ông tóc đen. Anh ta là một người giao tiếp được với thanh kiếm. Xi Vưu nói ra những lời đầy ẩn ý, “Đứa trẻ sẽ chém một vị thần.”
“...?”
“Đứa trẻ ngươi gặp hôm nay sẽ cạnh tranh với đứa trẻ đó trong một thời gian dài, dần dần trở thành đối tượng của một ước muốn trong lòng, mạnh mẽ và dứt khoát hơn nhiều.”
“...!”
“Đừng có quay lưng đi. Chúng là những vị thần thật sự và cuối cùng, chúng sẽ tiêu diệt những mạo thần các ngươi.”
“Ngài!” Garam không thể để yên cho những nhận xét sai lầm lẫn xúc phạm của Xi Vưu được nữa. Hắn quên đi chút tôn trọng ít ỏi dành cho Xi Vưu lẫn nỗi sợ hãi địa ngục lúc hắn bộc lộ sát khí. Cùng lúc đó...
“...?”
Xi Vưu biến mất khỏi các giác quan của Garam. Chỉ còn những tiếng leng keng của các quả chuông.
“Hấp!” Garam muộn màng xác định vị trí của Xi Vưu qua âm thanh và xoắn quỹ đạo thanh kiếm của hắn. Ấy thế mà trước khi thanh kiếm của hắn có thể vươn tới mục tiêu, ngón tay của Xi Vưu đã chạm vào trán Garam. Mặt nạ của Xi Vưu một lần nữa động đậy.
“Vật lộn đi nếu ngươi muốn thoát khỏi sự hủy diệt.”
Xi Vưu đánh vào trán Garam bằng ngón tay mình và trường nhìn của Garam tách ra thành vài phần. Hiện diện của gã đàn ông phi lý muốn chém một vị thần và một kẻ thảm hại đã bán linh hồn của mình cho Baal lồng ghép vào với diện mạo của Grid, kích thích Garam. “Ngươi biết không? Nếu ngươi đối đầu với chúng bằng cảm xúc giống với một con thú bị mắc bẫy và đang vùng vẫy, ngươi sẽ trở thành một vị thần thật sự và có tư cách để chém ta.”
Một khi tiếng chuông vang lên lần nữa, Xi Vưu đã chẳng còn ở đây. Cặp mắt Garam đỏ ngầu như máu. Grid, Thánh Kiếm, và Kẻ khế ước với Baal—hắn biết rằng chúng phải bị tiêu diệt.
***
Grid để mắt tới đường chân trời trong trường nhìn của mình. Anh cầu nguyện rằng mảnh đất mà anh sẽ sớm đặt chân tới vẫn còn đứng vững.
[Bạn đã vượt qua khái niệm không gian!]
“...Khụ!”
Gió thổi ngược vào mặt Grid và anh đã đứng ở đường chân trời mà mới đó thôi còn nằm ở rìa trường nhìn. Đó là biểu lộ của kỹ năng di chuyển không gian, Thuấn bộ. Là một phần thưởng cho trang sử thứ tư, Grid đã vun đắp cảnh giới thượng nhân của mình và cơ hội khởi động Thuấn bộ của anh giờ đã là gần 20%. Đó là một bước nhảy vọt so với thời điểm nó được mô tả là có xác suất rất tệ.
‘...Mình càng nhảy xa thì càng tiêu tốn nhiều tài nguyên.’
Hộc, hộc.
Grid thở dốc khi mana với thể lực của anh bị giảm đi một nửa. Đây là cái giá phải trả cho cú nhảy ở ‘khoảng cách tối đa’. Lượng mana khi nhảy 5 mét là 2.000 và thể lực không bị giảm. Nó chỉ là một bước nhảy lò cò, nhưng sau 5 mét thì lượng tài nguyên tiêu hao đã tăng đáng kể như một cái đồng hồ tính tiền trên taxi. Tuy vậy, có vẻ như vấn đề có thể tháo gỡ được sau khi cảnh giới thượng nhân của anh được tích lũy thêm.
“Hmm?”
Là do tâm trạng của anh chăng? Anh càng mệt thì lại càng vui về trái tim của chu tước. Anh cảm thấy thể lực của mình đang hồi phục mỗi khi trái tim của chu tước đập một lần. Rồi anh nhìn thấy những tòa nhà được trang trí lộng lẫy trên đường chân trời mới. Anh đã tới Kars. Chỉ mất có nửa ngày. Công dụng của Thuấn bộ tuy cao đấy nhưng danh hiệu ‘Người bảo vệ Vùng đất của các Cổ Thần’ mà anh giành được như một phần thưởng cho trang sử thứ tư thì lại quá bá đạo.
[Người bảo vệ Vùng đất của các Cổ Thần]
Khi kích hoạt tại vùng đất của các cổ thần, ‘ý chí’ sẽ tăng 1,5 lần và khả năng thích ứng địa hình được duy trì ở 100%.
Khả năng thích ứng địa hình là rất quan trọng. Tùy thuộc vào sự thay đổi của địa hình, hành vi của một người có thể bị hạn chế và làm cho chậm lại. Tuy nhiên, nếu khả năng thích ứng địa hình được giữ ở 100% thì những giới hạn thể chất sẽ biến mất.
‘Trong vùng đất của các cổ thần còn 3 nơi nữa ngoài Pangea thì phải?’
Giống như Pangea, nơi Thanh Long Đao, Bạch Hổ Giáo, và Huyền Vũ Ngọc bị phong ấn cũng sẽ được phân loại là vùng đất của các cổ thần. Grid tin rằng danh hiệu mới của mình sẽ giúp ích rất nhiều cho quá trình giành được các vũ khí của linh thú.
“Nhân tiện...”
Grid dùng Lôi Tốc và bay thật cao lên bầu trời, đặt Kars vào trong tầm mắt. Khung cảnh của Kars thật yên bình, không như anh đã mong đợi. Đó là một chuyện tốt nhưng anh lại có những hoài nghi.
‘Tên điên Garam đó lại đi nhầm đường được sao?’
Garam đã tuyên bố là hắn sẽ tìm và trừng trị tất cả các lực lượng thân thiện với Grid, bao gồm cả Thảo Vương. Đây là lý do Grid đã hướng đến Kars thay vì tìm kiếm những ngôi miếu ẩn. Anh không định đánh với Garam lần nữa và mạo hiểm tính mạng, nhưng anh không thể quay lưng đi sau khi biết có những người đã bí mật giúp đỡ anh.
‘Tính đến sự chậm trễ của mình ở ngôi miếu thì rất ít có khả năng Garam sẽ tới muộn hơn mình.’
Thế thì tại sao Kars lại yên tĩnh đến vậy? Grid cau mày với ý nghĩ đó.
‘Rõ ràng rồi. Nó là một cái bẫy.’
Lý do đầu tiên khiến Grid sợ Garam là vì Garam rất quỷ quyệt. Kế hoạch của hắn chỉ để bắt Grid bằng cách dụ toàn bộ thợ rèn từ Lục địa phía Tây tới Lục địa phía Đông là thứ mà Grid sẽ chẳng bao giờ quên.
“...Không đúng.”
Nó thực sự là một cái bẫy ư? Sao phải đặt một cái bẫy và nằm chờ khi hắn có thể nhanh chóng nắm được vị trí Grid chứ? Grid biết tính cách của Garam. Đối thủ càng yếu, hắn càng hếch mũi lên trời. Garam là một cục kiêu ngạo dễ dàng làm hại con người nhưng không bao giờ cho phép một con người chĩa một lưỡi kiếm vào mình.
‘Người như thế sẽ không bao giờ ra mặt trong một trạng thái bừa bộn trước mặt người khác.’
Gã đó hẳn đã quay về Hoàn Quốc trước. Hắn sẽ tới Kars sau khi làm sạch bản thân đầy đủ.
‘Đây là cơ hội duy nhất của mình.’
Grid đi đến kết luận và không trì hoãn nữa. Anh đẩy nhanh nhịp độ của mình. Anh bay tới hoàng cung đang nằm ở trung tâm của Kars.
“Tên khốn nào?”
“Một kẻ thù!”
Một thách thức đã đến ngay từ đầu. Các lá bùa được trải khắp hoàng cung đã phát hiện ra sự xâm nhập Grid và bắt đầu thi triển nhiều thần chú khác nhau, trong khi các chiến binh với lính tráng thì tràn vào.
‘Mức độ cao đấy.’
Đây là một trong bốn đất nước đại diện cho Lục địa phía Đông. Grid hết sức ấn tượng với khả năng phòng ngự của Cung điện Kars, tốt ngang với Cung điện Vượt hạng vũ trang. Tuy nhiên, nó cũng chỉ tới đấy thôi. Grid chẳng cảm thấy gì hơn ngoài sự ngưỡng mộ lúc anh thoát khỏi các binh sĩ đang đuổi theo và vào sảnh của nhà vua thành công.
“Một bất tử đạo sĩ hả?” Một người đàn ông với đôi tay đặt sau lưng đã chào hỏi Grid—đó là Thảo Vương. Đôi mắt bên dưới chiếc vương miện vàng của ông ấy sâu thẳm như đáy hồ.
Grid đếm sơ qua số lượng lẫn cấp độ của các chiến binh đang hộ tống ông ấy, những tên sát nhân ẩn mình trong các cái bóng, và đám đạo sĩ đằng sau một tấm màn trước khi mở miệng, “Đuổi tất cả ra ngoài đi.”
Vẫn chưa biết chính xác Thảo Vương đứng về phe nào. Anh không thể loại trừ khả năng có những kẻ cuồng lưỡng ban trong số đám lính canh của Thảo Vương. Có một vài biến số nên Grid chỉ muốn cởi mặt nạ khi anh ở một mình với quốc vương .
“Ngươi mất trí rồi!” Các chiến binh bày tỏ sự phẫn nộ trước yêu cầu vô lý của kẻ xâm nhập và đã lao vào Grid. Những tên sát nhân trong các cái bóng đã phi dao găm để hỗ trợ đám chiến binh trong khi những đạo sĩ đằng sau tấm màn thì thi triển thần chú để làm lóa tinh thần của Grid. Một số thần chú đã nâng cao dũng khí và uy lực của các chiến binh.
Nhất định rồi, họ là tinh anh trong các tinh anh. Rõ ràng là cấp độ trung bình của họ ít nhất phải 400. Đặc biệt, có một người mà Grid khó có thể đọc được vị trí chính xác bằng chỉ số thấu hiểu của mình. Hắn dường như là một dạ ảnh chiến binh của Thảo Vương và có sức mạnh gần như huyền thoại.
Tuy nhiên, những người này thậm chí sẽ chẳng phải là một miếng mồi đối với Garam. Grid - với vẻ ngoài cay đắng - khai mở Cổ tự Bạo thực.
“Cơn bão của Hỏa Thần.”
[Trường Bão tố Quỷ Năng - Đã sửa đổi]
Cơn bão tàn khốc tỏa ra những ngọn lửa đang tuần hoàn từ trái tim của chu tước và không còn chịu sự chi phối của thời tiết nữa. Nó còn có sức tàn phá hơn bao giờ hết.
“...?!’
Các chiến binh bị bất ngờ trước vòng xoáy lửa và mất đà. Họ là những chiến binh vĩ đại nhất của Thảo Quốc nhưng họ không dám lao mình vào biển lửa. Giữa sự bàng hoàng và rối trí của họ...
“Ngọn lửa của chu tước!”
Gương mặt của Thảo Vương trở nên hồng hào. Danh tính của kẻ đột nhập là một người lỗi lạc. Từ các bức tường ở đằng xa, âm thanh của những quả chuông vang lên. Chúng là những quả chuông báo giờ giấc cho người dân của Kars biết. Đó là một tín hiệu chỉ ra rằng thời gian, lịch sử, và số phận của Lục địa phía Đông - những thứ vẫn đang ngưng trệ trong hàng trăm năm qua - đã bắt đầu trở lại.