Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1171: Chương 1171

Chương 1171

Trận pháp tạo nên một phạm vi môi trường cụ thể có lợi cho người thi triển. Nó là một phép thuật đặt ra các trạng thái bất thường một cách không công bằng và được công nhận là một thế lực tuyệt đối lẫn sở hữu duy nhất của các trùm quái vật.

Trường Bão tố Quỷ Năng là một trận pháp. Nó là một năng lực tuyệt đối, chỉ ban phước cho người thi triển, gây ra nhiều phép suy yếu, và tấn công tất cả mọi người ngoại trừ chủ trận pháp. Không quá lời khi nói rằng sức mạnh có được từ một đại quỷ này có tiềm năng vĩ đại nhất giữa các kỹ năng gắn vào Cổ tự Bóng tối.

Đúng, tiềm năng thôi. Tiềm năng là tốt nhất luôn. Thế nhưng, vẫn có những hạn chế với Trường Bão tố Quỷ Năng. Không thể kiểm soát các tia sét được, nó không phân biệt được địch ta, sát thương cố định chỉ là 10.000, và thời tiết phải nhiều mây để sử dụng ngay lập tức.

Có lẽ các thiếu sót đã được nêu rõ vì sự chưa hoàn thiện của kỹ năng nhưng kết luận là Trường Bão tố Quỷ Năng có nhiều hạn chế. Do đó, số lần Grid hưởng lợi từ Trường Bão tố Quỷ Năng trong thực chiến là không cao.

Bây giờ câu chuyện đã thay đổi. Do hiệu ứng từ trái tim chu tước và Công tước Lửa, cổ tự của Grid đã trải qua một cuộc biến động và trở thành một thế lực hoàn mỹ cho Grid. Trường Bão tố Quỷ Năng đã tái sinh thành Cơn bão của Hỏa Thần và cách vận dụng là vô tận.

[Cơn bão của Hỏa Thần]

Bạn đã nhận ra phẩm giá của hỏa thần mới chào đời.

-Hiệu ứng Trận pháp 1-

[Lửa Thiêng]

Giải phóng ngọn lửa tiềm tàng trong Trái tim thứ 9 của Chu Tước để hình thành một cơn bão lửa thiêng.

Cơn bão sẽ kiểm soát một khu vực bán kính 200 mét xung quanh người thi triển, tăng 20% hiệu ứng hồi phục của toàn bộ đồng minh (ngoại trừ các mục tiêu xác sống hoặc quỷ tộc), bao gồm cả người thi triển. Nó cũng sẽ giảm 50% hiệu ứng hồi phục của toàn bộ kẻ thù. Không thể kháng cự.

Một khi mục tiêu đang bị giảm hiệu ứng hồi phục cố gắng chữa trị, ‘Cơn thịnh nộ của Hỏa Thần’ sẽ gây 15.000 sát thương cố định và sẽ có tiềm năng đảo ngược hiệu ứng hồi phục.

Nếu chủng tộc là một xác sống hoặc quỷ tộc, chúng sẽ phải chịu những thiệt hại cực kỳ nghiêm trọng trong phạm vi của cơn bão.

-Hiệu ứng Trận pháp 2-

[Ngọn lửa Ý chí]

Cường hóa Cơn bão của Hỏa Thần bằng ý chí vô dạng của Công tước Lửa.

Toàn bộ kẻ thù trong phạm vi của cơn bão sẽ nhận sát thương thuộc tính ‘tâm’ tỉ lệ thuận với chỉ số ý chí và sức mạnh. Sát thương lửa sẽ được bổ sung tỉ lệ thuận với chỉ số ý chí và trí tuệ. Sát thương thuộc tính kép sẽ xuyên qua phòng thủ và kháng cự của mục tiêu. Tuy nhiên, nó không thể gây sát thương lên các mục tiêu có chỉ số ý chí. Mục tiêu sẽ có khả năng cao bị thiêu đốt và sẽ chịu sự suy giảm trong ý chí.

-Hiệu ứng Trận pháp 3-

Mở ra khi Trái tim thứ 9 của Chu Tước tăng trưởng.

-Hiệu ứng Trận pháp 4-

Mở ra khi Trái tim thứ 9 của Chu Tước tăng trưởng.

-Hiệu ứng Trận pháp 5-

Mở ra khi chỉ số ý chí đạt 2.000 điểm.

-Hiệu ứng Trận pháp 6-

Mở ra khi chủng tộc thay đổi thành một bán thần hoặc thần.

Tài nguyên bị tiêu hao khi trận pháp được kích hoạt : 1.000 mana mỗi giây.

Thời gian để triệu hồi trận pháp : Ngay lập tức.

Thời gian Hồi Kỹ năng: 20 phút.

Mất 30 giây để sử dụng Trường Bão tố Quỷ Năng khi thời tiết không có mây. Cũng có một hạn chế là nó chỉ có thể được khởi động cùng một ‘cơn bão’, dẫn tới điểm yếu chết người là không thể dùng được trong nhà. Tuy vậy, Cơn bão của Hỏa Thần thì khác. Hoàn toàn có thể khởi động nó vào bất cứ khi nào và bất cứ đâu.

Bất chấp thuộc tính lửa của nó, lại không có hình phạt nào đối với mưa hay nước cả. Vì ngọn lửa của chu tước và Công tước Lửa không phải những ngọn lửa bình thường, chúng không chịu ảnh hưởng của quy luật thủy khắc hỏa. Nếu anh phải chọn một điều đáng tiếc, thì đó là Trường Bão tố Quỷ Năng gia tăng tốc độ di chuyển của người thi triển và mang tới cho kẻ thù nhiều kiểu suy yếu hơn.

‘Tăng tốc độ di chuyển bằng Chuyển động Nhanh thì dễ thôi, và Cơn bão của Hỏa Thần có nhiều dạng phép gây suy yếu dựa trên lửa, khiến nó vượt trội hơn nhiều về sức mạnh.’

Điều quan trọng nhất trong chiến đấu là quản lý lượng máu. Thật phi lý khi bảo rằng một người thậm chí không thể lo liệu được lượng máu của mình sẽ thắng trận. Grid đã xem các đoạn phim chiến đấu của nhiều người chơi được ngợi ca vì kỹ năng kiểm soát của họ, như Hao chẳng hạn. Các kỹ thuật lẫn canh thời gian để quản lý lượng máu của họ đều rất tinh vi. Thế mà trước Cơn bão của Hỏa Thần, ai cũng như nhau hết.

Quên Hao đi, đến cả Kraugel cũng sẽ phế trong Cơn bão của Hỏa Thần. Điều gì sẽ xảy ra nếu anh ấy nắm bắt được thời điểm uống pháp dược hoặc khi một kỹ năng hồi phục được sử dụng nào? Chúng sẽ chẳng thể phục hồi một cách bình thường và nếu gặp xui, họ thậm chí còn mất nhiều máu hơn.

Kịch.

“Ưgh...!”

Kịch.

“Hụa!”

Grid được phủ trong cơn bão lửa dữ dội và bước về phía trước, khiến các chiến binh của Thảo Quốc phải đau đớn. Dựa vào những đôi mắt run rẩy đó, họ rõ ràng là đang sợ hãi. Họ cảm thấy muốn lùi lại. Tuy nhiên, họ không lùi bước nữa và vẻ mặt của họ đã ổn định vững chãi. Đó là sự dũng cảm cùng lòng trung thành gợi nhớ đến những binh lính và hiệp sĩ của Vương quốc Vượt hạng vũ trang.

‘Chẳng phải thế này hơi giống đám nhóc của mình đã từ bỏ vũ khí giữa một cuộc chiến tranh sao?’

Grid - nhớ lại về các đồng sự không biết điều của mình và lắc đầu - chợt dừng lại tại chỗ. Hầu hết các chiến binh và nhà vua đã ở trong phạm vi của cơn bão. May mắn là, tất cả họ đều an toàn. Đó là vì Grid đã ngừng hiệu ứng trận pháp ở giai đoạn 1.

Một số lá bùa vừa bí mật bắn vào Grid đã phát nổ trên không. Đây là ứng dụng của Ý chí Vô dạng. Grid hiện tại có thể dễ dàng hạ gục những lá bùa bằng Ý chí Vô dạng vì nó là một đòn tấn công có thể nhìn theo bằng thị lực của anh.

“...!?”

Đám đạo sĩ kinh ngạc, trông như vừa nhìn thấy ma khi công kích của chúng thất bại. Grid quay lưng khỏi chúng và nhìn chằm chằm vào quốc vương. Những đức tính cần thiết để có được lòng trung thành của người mang địa vị thấp hơn không chỉ là quyền lực và vũ lực. Grid đã suy ra tính cách của quốc vương thông qua thái độ của Hàn Thức Bằng trong quá khứ và thái độ của các chiến binh hiện tại. Thế nên, anh đã cho quốc vương một cơ hội. Grid dự đoán cách mà Thảo Vương sẽ phản ứng. Nó đúng như mong đợi...

“Tất cả, rút lui!” Thảo Vương ra lệnh. Đó không phải một hành động để làm Grid hạ thấp cảnh giác. Sự dao động của lũ sát thủ dưới những cái bóng và đám đạo sĩ sau tấm rèm đã bị Grid nắm chính xác rồi. Có sự phản kháng giữa các chiến binh ở bên cạnh quốc vương.

“Người muốn gặp kẻ đột nhập đã vượt qua các bức tường cung điện và ngay cả danh tính cũng không để lộ ra ư?”

“Sao chúng thần có thể rút lui được? Bệ Hạ, xin hãy hiểu cho!”

Thảo Vương thở dài lúc ông ấy nhìn vào không trung và tuyên bố, “Ngươi cũng lùi lại đi, Mậu Anh.”

“...!”

Mậu Anh là chiến binh dạ ảnh của Thảo Vương. Trong nhiều thập kỷ, ông ta chưa từng rời khỏi vị trí bên cạnh quốc vương và đảm bảo cho sự an toàn của quốc vương. Mậu Anh hiện ra bên cạnh quốc vương. Trong cung điện của quốc vương hiện giờ không có một chuyên gia nào hết, và chỉ Grid mới thấy nơi mà Mậu Anh hiện ra.

Mậu Anh lặng lẽ nhìn vào Grid trước khi cúi đầu trước quốc vương và rời đi. Các chiến binh khác không thể từ chối được nữa. Tới cả Mậu Anh - người đã ở bên cạnh quốc vương cả đời - cũng đã bị quốc vương ra lệnh rời đi. Họ có quyền với tư cách gì để ở lại chứ? Các chiến binh phẫn uất với kẻ xâm nhập vô danh và đi theo Mậu Anh cùng với đám sát thủ lẫn đạo sĩ.

Chỉ còn lại 2 người trong đại sảnh của cung điện, Grid và quốc vương.

Thảo Vương mở miệng trước,

“Sâu trong lòng đất là ác tâm

ham muốn nhân giới mặc thăng trầm

Quan ngại điều này, Ngũ Tiền bối

tập hợp lưỡng ban và gieo mầm,

‘Hãy chặn đường đi của địa phủ

bằng xương và thịt của các ngươi,

mang lại hòa bình cho nhân giới,

một cách để làm, có vậy thôi’.”

Đó là nội dung của một trong các thần thoại nổi tiếng nhất trên Lục địa phía Đông. Hữu Bảo - nhà thơ của Thảo Quốc - đã viết bài thơ này để tôn vinh lòng nhân từ của Ngũ Tiền bối và sự tận tâm của lưỡng ban. Chính vì bài thơ này mà nhân loại tôn kính Ngũ Tiền bối và lưỡng ban.

Với Thảo Vương cũng vậy. Ông ấy đã sinh ra và lớn lên trên Lục địa phía Đông trước khi trở thành hoàng thất. Ông ấy cũng biết ơn Ngũ Tiền bối và các lưỡng ban, cảm thấy kính trọng sâu sắc và cảm mến họ. Rồi sau khi lên ngôi, ông ấy bắt đầu từ từ cảm thấy nghi ngờ.

“Không chỉ bài thơ của Hữu Bảo. Mọi thần thoại trên lục địa đều mô tả sự hy sinh của lưỡng ban. Hơn nữa, sự hy sinh này là một hành động nhân từ. Tuy nhiên, ta không biết về điều đó. Các lưỡng ban cười nói, vẫy tay, và thực hiện nhiều sự săn sóc cho tín đồ nhưng mà... Ta đã nhìn họ ở gần và biết rằng họ không yêu thương hay hiểu con người.”

Những ngọn lửa bao quanh kẻ xâm nhập đang lượn sóng một cách đẹp đẽ. Thảo Vương bị lóa mắt và cầm lấy ngọn lửa trên tay, làm cho ông ấy cảm thấy ấm áp. Đó là sự ấm áp đã vô tình khiến cho ông ấy rơi lệ.

“Ta được dạy rằng Ngũ Tiền bối đã sinh ra Tứ Tượng. Ta biết được rằng các linh thú đã tiếp nhận ý chí của Ngũ Tiền bối và giúp đỡ lưỡng ban chặn lối đi tới địa phủ. Chỉ có vậy.”

Chẳng có nổi một thần thoại nào làm sáng tỏ những thành tích của Tứ Tượng. Tất cả các thần thoại đều ngợi ca Ngũ Tiền bối và lưỡng ban, trong khi Tứ Tượng đóng vai trò hỗ trợ. Ấy vậy mà sự thực thì sao? Toàn bộ các vũ khí của linh thú, bao gồm cả Chu Tước Cung, đều chứa đựng khí huyết của Tứ Tượng. Cái chính yếu đang ngăn chặn lối đi của địa phủ không phải các lưỡng ban mà là vũ khí của các linh thú.

“Ta đã thấy các lưỡng ban đạo đức giả bị ám ảnh với đức tin và bắt đầu có những suy nghĩ khủng khiếp. Thực chất thì Tứ Tượng mới hy sinh bản thân mình, không phải các lưỡng ban...”

Thảo Vương đã hy vọng rằng đây không phải sự thật. Ông ấy sợ rằng nếu những nghi ngờ của mình là đúng, hầu hết thần thoại sẽ bị bóp méo. Ông ấy tự hỏi liệu mình có thể chịu được cảm giác mất mát nếu biết rằng thế gian mà ông ấy và tổ tiên của mình đã sinh ra và lớn lên là giả dối. Ngay sau đó, ngọn lửa trong đại sảnh đã tan biến. Thảo Vương đã dựa vào hơi ấm của những ngọn lửa này để can đảm nói chuyện, và đang thở dài tiếc nuối thì người đàn ông không rõ danh tính đã chạm vào mặt của chính ông ta.

“...!!”

Đôi mắt của quốc vương mở to ra. Gương mặt của kẻ xâm nhập kỳ lạ đã được thay thế bằng diện mạo mà Thảo Vương biết đến. Đôi mắt mãnh liệt như một con chim săn mồi cùng một khuôn hàm góc cạnh—nó trông hệt như lời mô tả được nghe từ người dân của Pangea.

“...Ta được kể rằng vị vua của phương Tây, kẻ đã cướp đi người bạn cũ của ta và con dân của ông ấy, mang đến ấn tượng rằng anh ta sẽ không bao giờ bị đánh bại. Đó là sự thực.”

“Ta là Vượt hạng vũ trang Vương Grid.”

Thảo Vương bối rối nhưng vẫn hoan nghênh, trong khi thái độ của Grid thì lại lỗ mãng. Hiển nhiên thôi. Ấn tượng rằng anh sẽ không bao giờ bị đánh bại là sao chứ? Chỉ việc nói là anh đẹp trai thì có gì sai à?

‘...Đây đúng là một trò đùa.’

Lý do Grid có một ấn tượng không rõ ràng về Thảo Vương hết sức đơn giản—trong quá khứ, Thảo Vương đã hạ lệnh xử tử Hàn Thức Bằng và tống Tú Hoa vào ngục. Grid biết rằng đó là vì nhà vua không thể chịu được áp lực của Garam và đã cố hết sức để bảo vệ Hàn Thức Bằng cùng Tú Hoa từ phía sau, nhưng Grid vẫn cảm thấy bất bình. Giờ chuyện này thậm chí còn tệ hơn. Ông ấy nghi ngờ lưỡng ban mà lại không cố gắng chống cự...

‘Chà, biết làm sao được.’

Rốt cuộc thì, Thảo Vương thật yếu ớt. Không như người có thể hồi sinh sau khi chết như Grid, quốc vương chỉ có một mạng sống để chăm lo cho người khác. Grid suýt soát kìm được tâm trí mình và nói với giọng nhẹ nhàng hơn, “...Ta sẽ bắt đầu với mấu chốt. Tứ Tượng là các vệ thần của vùng đất này trước khi Ngũ Tiền bối tới đây. Họ mới là các vị thần thật sự, không phải Ngũ Tiền bối và lưỡng ban.”

“...”

Có một bóng đen hiện lên trên gương mặt Thảo Vương. Đôi mắt ông ấy tối sầm khi những nghi ngờ mà ông ấy cảm thấy đã trở thành sự thật. Grid hỏi, “Ta nghe nói có một lực lượng tại Thảo Quốc đang bảo vệ ta. Ngài có biết chuyện đó không?”

“...Dĩ nhiên. Ta là người không muốn ngài rơi vào tay của lưỡng ban sau khi ngài bảo vệ và di dời người bạn của ta cùng con dân của ông ấy.”

“...”

Ông ấy là một người không nên bị ghét bỏ. À đâu, ông ấy là một người không thể bị ghét bỏ. Grid cảnh báo quốc vương - người với gương mặt dường như đã suy sụp, “Garam sẽ sớm hướng tới đây. Hắn sẽ săn lùng và xử tử những người đã bảo vệ ta. Ngài cũng sẽ không an toàn đâu.”

“...”

‘Ta đã chuẩn bị rồi,’ Thảo Vương muốn nói điều này nhưng chẳng thể mở miệng. Ông ấy thật sự hy vọng một điều như thế sẽ không xảy ra.

Quốc vương đang gục đầu xuống với vẻ ủ rũ thì Grid gợi ý, “Chúng ta hãy làm việc cùng nhau.”

“...?”

“Nếu ngài và ta bắt tay, chúng ta có thể vượt qua cơn khủng hoảng này.”

“...!”

Thảo Vương vô cùng kinh ngạc khi thấy cây cung Grid lôi ra. Chu Tước Cung mất tích từ lâu đã trở về với một sức mạnh vĩ đại hơn nhiều so với khi xưa.

“Chúng ta hãy phục sinh chu tước và biến chu tước thành vệ thần của mảnh đất này.”

Grid trước đó từng nghĩ sẽ phải mất nhiều thời gian để hoàn thành nhiệm vụ Vệ thần Chu Tước. Anh nghĩ nó chỉ khả thi ít nhất là sau Giải đấu Quốc gia. Tuy nhiên, mọi chuyện đã thay đổi. Khí huyết của Chu Tước được Cường hóa còn hơn cả kỳ vọng và Thảo Vương - một trong những thế lực vĩ đại nhất trên Lục địa phía Đông - ưu ái anh.

“Đừng sợ. Ngài không phải làm chuyện gì nặng nhọc đâu, chúng ta chỉ cần hoàn nguyên nó về như nó vốn thế.”

Thực tế thì, người e sợ nhất là Grid. Anh biết chân tướng của Hoàn Quốc và lo sợ những đau khổ anh sẽ đối mặt trong tương lai sau khi trở nên thù địch với chúng. Vào lúc này, anh nhận ra rằng mình không cần phải đơn độc. Anh chỉ việc phục sinh chu tước thôi. Thần thoại về Ngũ Tiền bối với lưỡng ban sẽ bị bóp méo và thế giới sẽ tìm ra nơi của chính nó. Không như Garam, người dân ở đây không hề ngu ngốc.

“Chu tước sẽ bảo vệ chúng ta và mảnh đất này. Nên nếu ngài có khí huyết của chu tước, hãy mang nó tới cho ta.”

“...?”

Đầu óc Thảo Vương đang ngập tràn hứng khởi thì ông ấy bỗng trở nên lúng túng. Thật là vô lý vì Grid đã đột ngột đòi hỏi một quốc bảo. Từ góc nhìn của ông ấy, ông ấy không biết chuyện gì đang xảy ra và đã gặp một tên cướp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!