Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1173: Chương 1173

Chương 1173

“Đây là cái cảm giác của một đứa mới học chơi.”

“Ờ, tôi chả biết đã bao lâu rồi mình chưa cảm thấy bất lực như thế này.”

Độ khó của Lục địa phía Đông còn hơn cả đồn đại. Họ chuẩn bị và lên kế hoạch kỹ lưỡng rồi tới đây nhưng chưa bao giờ có một ngày suôn sẻ. Quyết tâm sử dụng sàn diễn mới làm bàn đạp để tiến lên phía trước của họ đã ở trên đà tiêu tan.

“Độ khó của các nhiệm vụ nhìn chung là quá cao. Khi được nhờ săn quái vật đang phá hoại các cánh đồng trước nhà, tôi còn tưởng nó sẽ giống như một con kobold, ai ngờ một con độc nhãn khổng lồ lại ra mặt.”

“Các nhiệm vụ liên quan đến quái vật đều có độ khó cao. Ở đây, cấp độ của quái vật đang gây rắc rối cho nông dân toàn trên 300 thôi.”

“Phải đấy. Tôi nghĩ chúng ta cần sắp xếp giữa các nhiệm vụ vào lúc này. Hãy dần dần thích nghi với bầu không khí trong khi tránh các nhiệm vụ có thể dẫn đến chiến đấu. Chúng ta càng thu thập được nhiều thông tin thì càng dễ đối phó với quái vật. Làm thế này khôn ngoan hơn.”

“Hôm qua một ông người chơi xếp hạng cũng nói thế đấy. Rồi ổng nhận một nhiệm vụ đốn gỗ và chết ngay sau đó.”

“...?”

“Người đó đã chết khi đang chặt gỗ.”

“...??”

“Cái cây phát nổ.”

“...Grid từ bỏ là có lý do cả.”

Không ai là không biết rằng Grid đã tới Lục địa phía Đông. Quả thực, nhiều tình huống đã chứng minh lịch sử đến thăm Lục địa phía Đông của Grid. Những cư dân ca ngợi thành tích của Grid đã biến mất rồi nhưng họ vẫn biết là Grid hoạt động khá tích cực ở đây.

Sau đó Grid đã im hơi lặng tiếng trong một thời gian. Anh trở về Lục địa phía Tây và không quay lại Lục địa phía Đông trong vài năm—theo như họ được biết. Mặc dù có những lập luận cho rằng sân khấu cho trang sử của anh vài ngày trước là Lục địa phía Đông, Grid đã bỏ rơi nó hàng năm trời rồi.

“...”

“...”

Sau vài ngày chết lên chết xuống, đám người chơi tập hợp với nhau để thảo luận đủ điều đã trở nên yên ắng. Trên mảnh đất mà tới cả Grid cũng buộc phải tránh xa trong vài năm này thì họ có thể làm gì đây? Có vẻ như họ đã đến đây quá nhanh. Nỗi tiếc nuối sâu sắc ập vào họ. Tuy nhiên, tâm trạng đã sớm tự đảo ngược.

“...Hãy sử dụng sức mạnh nào.”

“Tôi đã tới tận đây và không thể từ bỏ được. Hãy cùng nhau duy trì và lập một thành tích nho nhỏ.”

“Không được, hãy cứ ở đây trong vài năm và vượt qua nó! Chúng ta sẽ làm những gì Grid không thể và bắt kịp Grid!”

“Ohhhh!”

Những người đã đến Lục địa phía Đông rồi sẽ vượt qua cấp độ bình thường. Những người chơi từng trải qua độ khó của Lục địa phía Đông cảm thấy có động lực hơn là tuyệt vọng. Họ tràn đầy kỳ vọng rằng mình sẽ được nhận thưởng hậu hĩnh nếu khắc phục được những khó khăn mà ngay cả Grid cũng không thể vượt qua. Họ có một cơ hội tuyệt vời để đặt nền móng cho việc bắt kịp mục tiêu của mọi người chơi - Grid.

“Giặt quần áo ở suối sao ạ? Được chứ! Cháu nhận!”

“Thu hoạch dâu tây từ ruộng dâu trong 1 ngày á? Rồi, tôi sẽ làm!”

“Gửi lá thư cho một người bạn... Hưhưhư, thơ mộng ghê. Vai trò của tôi hôm nay là thần tình yêu nha.”

“Ô-Ông bảo lên ngọn núi đằng sau và đốn củi á? Hik! Thôi! Xin kiếu!”

Kars là trung tâm kinh tế của Thảo Quốc và luôn thiếu nhân lực. Hàng trăm người chơi đã đảm nhận đủ các thể loại việc nhà, giúp đỡ người dân của Kars.

“...Họ đang làm cái chuyện gì khi mà đã tới tận Lục địa phía Đông vậy?”

Thầy thuốc Hera—cô đã có thể tới Kars bình an vô sự nhờ có Kentrick. Cô chứng kiến đám người chơi đang làm việc vặt ở khắp mọi nơi nhưng đó không phải là một cảnh tượng thuyết phục.

Trinh sát Cường phong, Phát bắn Nhiệt huyết. Thợ săn Chó săn của Vương quốc Dominion. Casey - bậc thầy thêu tranh chữ thập, v.v. Thật phi lý khi những người chơi xếp hạng nổi tiếng và người chơi có triển vọng trong cộng đồng - không đăng ký xếp hạng - lại đang làm việc vặt mà tới cả lũ trẻ con cũng làm được.

‘Tại sao lại phải đến Lục địa phía Đông và làm những việc thế này...?’

À thì, cô đoán là có một số nhiệm vụ được nối tiếp. Một khi cô nghĩ về nó một cách sâu xa, đầu óc cô đã trở nên phức tạp. Hera lắc đầu và thôi chú ý tới người khác. Cô tập trung vào mục đích của riêng mình. Cô nhớ tới cậu bé không có nổi một ngày thoải mái do căn bệnh bẩm sinh và vị khách hàng cảm thấy tội lỗi vì không sinh ra một đứa trẻ khỏe mạnh.

‘Mình là người duy nhất có thể giúp họ.’

Danh tính của đứa bé thực sự đáng đặt câu hỏi. Người đàn ông - muốn con trai mình hồi phục - không sống trong một thành phố với miếu thờ hay phòng khám của thầy thuốc. Đúng hơn là, anh ta sống một mình với con trai trong một đống đổ nát mà chẳng có một ai khác. Anh ta không thể không biết đến thanh danh chữa lành mọi căn bệnh của Thánh nữ nhưng anh ta lại không nghĩ đến việc liên lạc với cô ấy. Có lẽ anh ta không thể xuất hiện trước thế giới. Hera tự hỏi liệu anh ta có phải một người mang nhiều tai tiếng trong quá khứ hay không. Ngay cả vậy, cô biết nỗi đau mất con và không thể quay lưng lại với khách hàng. Cô đã tới Lục địa phía Đông xa xôi này vì anh ta.

“Nhân sâm Côn luân hả?”

“Vâng.”

Hera đã dạo quanh Kars trong 4 ngày. Cô đến thăm mọi thảo dược sư trong thành phố và hỏi cách mua hoặc lấy các thành phần cho loại thuốc anh ta cần. Rồi cô đã đối mặt với một thử thách...

“Hở, cô đang tìm Nhân sâm Côn luân à? Muốn cứu người chết hay gì?”

Vấn đề chính là thành phần cuối cùng. Trong công thức mà nhiệm vụ cung cấp, độ khó của việc thu thập nó được xếp vào loại ‘tàn ác’.

Hera trả lời, “Cứu người chết... cũng không có vẻ là sai. Điều kiện thể chất của khách hàng tôi đủ tệ để gọi là đã chết.”

“Cô tính hồi sinh cậu nhóc thành một cương thi sao?”

“Hồi sinh cậu bé thành một cương thi á? Haha, nói đùa kiểu này...”

“Dương khí trong Nhân sâm Côn luân đủ lớn để tiếp thêm sinh lực cho cơ thể. Không phải nói quá khi bảo tác dụng của Nhân sâm Côn luân đủ để hồi sinh người chết đâu. Dĩ nhiên, chuyện đó chỉ khả thi với kiến thức và kỹ năng phù hợp thôi.”

“...!”

Hera lạnh sống lưng. Cô hồi tưởng lại cảm giác kỳ lạ mình có khi cô gặp khách hàng và tràn ngập những mối nghi hoặc khác nhau. Sau đó cô chợt bị đánh thức khỏi dòng suy nghĩ.

“Puhaha, tôi chảy nước mắt mất thôi,” nhà thảo dược sư phá lên cười. Ông ta bảo Hera - người đang đứng đó với vẻ mặt cứng ngắc, “Chà, đúng là Nhân sâm Côn luân có thể dùng để cứu người chết. Vài tà ma đạo sĩ đã dùng Nhân sâm Côn luân để tạo nên cương thi và làm xáo trộn tâm can của công chúng. Điều này dẫn đến việc vương thất đã cấm phân phối nó như hàng hóa tư nhân. Nhưng mà, như nãy tôi có nói, hồi sinh người chết đòi hỏi kỹ năng và kiến thức phép thuật phù hợp. Nó cũng là kỹ năng cùng kiến thức thuộc đẳng cấp cao nhất nữa.”

“Chuyện đó thì sa...?”

“Cô là người sẽ chế thuốc bằng Nhân sâm Côn luân hả? Danh tính của cô không phải một tên đạo sĩ quỷ quyệt và thứ thuốc cô tạo ra không thể hồi sinh người chết đâu. Nên là đừng sợ hãi thế.”

“C-Cái người dở hơi này! Đối xử với khách kiểu gì thế?”

Khuôn mặt tươi cười của vị thảo dược sư thay đổi ngay lập tức. Đôi mắt sắc bén của ông ta xuyên thẳng vào Hera. “Tôi phải kiểm tra cô vì cô có thể là một tà ma đạo sĩ.”

“...”

“Chà, khó mà nghi ngờ cô được khi cô nghe lời của một người bán thảo dược như tôi. Tới hoàng cung đi. Chỉ có thể mua nó ở hoàng cung thôi. Nếu hoàng cung kiểm tra cô với công thức thảo dược của cô và không thấy bất kỳ sai sót nào, họ sẽ đưa Nhân sâm Côn luân cho cô. À, cô đương nhiên phải chế thuốc trước mắt họ rồi.”

“Cảm ơn ông.”

Nhờ vị thảo dược sư thân thiện, Hera đã có được thông tin và lấy lại bình tĩnh khi hướng tới hoàng cung. Các binh sĩ ngoan ngoãn mở lối cho cô khi họ nghe tin cô tới để lấy Nhân sâm Côn luân. Họ hướng dẫn cô tới tòa nhà phụ đối diện với sảnh của quốc vương.

Ttang! Ttang! Ttang!

Có một số chuyên gia đang hoạt động trong tòa nhà phụ. Trong vài tòa nhà, các thợ rèn được tập hợp để chế tạo vũ khí. Trong tòa nhà khác, những nhà khoa học tập hợp để thử nghiệm khả năng hoạt động của pháo binh. Tại tòa nhà nọ, các thầy thuốc như Hera đã tụ tập để quan sát vẻ ngoài của bệnh nhân, và những người có tay nghề khác thì quan tâm đến việc riêng của họ.

Ực. Hera nuốt nước bọt lúc cô bước dọc theo hành lang vô tận với những cây cột to dày. Cô nhận thấy rằng bầu không khí của các binh sĩ lẫn chiến binh đang đi tuần thật khác thường. Dường như cô biết được lý do tại sao các binh sĩ đã hướng dẫn cô đến điểm này mà không có bất kỳ sự kiểm tra đặc biệt nào.

‘Họ tự tin là họ có thể phản ứng dù cho có điều gì xảy ra.’

Cô đã từng nghe và trải nghiệm rằng cấp độ của Lục địa phía Đông nhìn chung là cao nhưng cấp độ của hoàng cung là cao nhất trong số đó. Tới cả những người chơi xếp hạng được tung hô trên Lục địa phía Tây cũng sẽ rụt cổ ở đây và bị đối xử như loài chuột. Hera đang nghĩ vậy thì cô nghe thấy thứ gì đó.

“Cấp độ quá thấp.”

Đó là tiếng thở dài của ai đó. Một giọng nói không thể nào quên được. Đúng như dự đoán...

Cô quay đầu lại và thấy người chơi xếp hạng không chính thức tên là Kentrick đã giúp đỡ cô mấy hôm trước. Một số thợ rèn đã tụ tập lại với nhau và đang được anh ta khuyên răn, “Các anh vẫn chưa khai phá hết tiềm năng của sắt. Đặc biệt là phải bảo các thợ rèn làm kiếm đầu tư 3 lần thời gian vào quá trình nung chảy mới được.”

“...?”

Một ‘chiến binh’ từ Lục địa phía Tây đang khuyên nhủ các nghệ nhân ư? Hera dừng lại khi cô nghe thấy chuyện này và ngây người nhìn Kentrick. Kentrick đã thấy cô và anh ta tiếp tục nói, “...Đây là cách mà bạn tôi sẽ khuyên các anh.”

Áp lực mà Kentrick tỏa ra đã đột ngột biến mất và kết thúc bằng một thái độ lịch sự. Anh ta quay sang Hera và trông rất ngạc nhiên.

“Hera à, sao cô lại ở đây?”

“Ah... Ch-chuyện đó... Đây là nơi duy nhất tôi có thể lấy thành phần cuối cùng cho bài thuốc của mình. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ gặp lại Kentrick ở đây. Anh vẫn khỏe chứ?”

“Ừ, tất nhiên rồi.”

“Nhân tiện thì... anh làm gì ở đây vậy?”

“Không phải chuyện lớn gì đâu. Tôi có ông bạn nhờ chuyển lời khuyên cho các thợ rèn của Thảo Quốc, nên tôi đã ghé qua đây một lúc.”

Mắt Hera sáng lên. “Một người đủ giỏi để đưa ra lời khuyên cho các nghệ nhân... bạn của anh là Grid sao?”

“...Đúng thế.”

“T-Tuyệt quá! Anh là bạn bè với Grid! Ngay từ đầu tôi đã thấy anh không phải một người tầm thường rồi nhưng anh còn tuyệt hơn tôi nghĩ nữa!”

“Haha, tôi chỉ biết chút ít về Grid thôi... vậy thì tôi đi nhé.”

Kentrick—chính xác thì là Grid cải trang thành Kentrick—vội vã rời đi. Trong tình huống phải làm việc bí mật, sẽ rất rắc rối nếu Hera nghi ngờ.

“Đ-Đi thôi nào!”

Các thợ rèn đi theo sau Grid. Với một người đã cho họ lời khuyên trong thời gian ngắn chờ lò nung nóng lên, họ chưa gì đã tôn trọng Grid một cách sâu sắc rồi. Họ muốn học hỏi thêm nữa.

“Hầy.”

Xưởng rèn nằm ở phần trong cùng của tòa nhà phụ. Anh kiểm tra điều kiện của lò nung đã được làm nóng từ từ nhờ các Bàn tay Thần và cảnh báo các thợ rèn đang đi theo mình, “Nếu cô ấy tìm tôi, cứ bảo là tôi đã rời đi rồi.”

“Vâng, tôi hiểu rồi!”

“Hrmm.”

Grid nghe được câu trả lời thỏa đáng và từ từ thư giãn. Khí huyết của Chu Tước là kết tinh của lửa. Để nung chảy được nó, phải duy trì được một mức nhiệt độ cao. Đó là một tác vụ đòi hỏi thể lực khủng khiếp và sự kiên nhẫn lâu dài. Đây là lý do anh đã làm mát cái đầu của mình đi một chút.

“...Hắn sẽ sớm đến thôi.”

Grid phải hoàn tất mọi thứ trước khi Garam tới. Grid phải phục sinh chu tước và và Thảo Vương phải tập hợp lực lượng của mình để truyền bá sự thật. Chỉ khi ấy họ mới có thể kháng cự Garam với Hoàn Quốc.

“Khụ, khụ!”

Rên rỉ.

Các thợ rèn ngồi xuống trong đau đớn lúc hơi nóng tỏa ra từ cái lò nung khổng lồ. Người thường không thể nào chịu được nhiệt độ cao đến mức khó thở này. Điều kiện cơ bản để nung chảy Khí huyết của Chu Tước là nhiệt độ cao không phải ai cũng tiếp cận được. Đây là lý do chỉ có Grid là có thể cường hóa khí huyết.

Grid ra lệnh cho Bàn tay Thần đỡ các thợ rèn dậy và tiếp cận lò nung. Những ngọn lửa đã nuốt chửng Khí huyết của Chu Tước. Ngọn lửa bùng lên từ lò nung đã trải dài ra mọi phía, bao trùm toàn bộ xưởng rèn.

Trong khi đó, Thảo Vương đã triệu gọi tất cả các tể tướng lẫn quần thần của mình và thuyết giảng sự thật. “Đây là chân tướng của Ngũ Tiền bối và lưỡng ban.”

Những tín đồ của Ngũ Tiền bối đều phủ nhận và lên án quốc vương. Sau đó, máu đã chảy. Chẳng còn thời gian nữa lúc Thảo Vương bắt đầu cuộc thanh trừng đẫm nước mắt.

***

Tại Vực thẳm...

Không lâu sau khi tới được nơi thâm sâu, Braham đã gặp Biplonz và hỏi, “Ngươi là kẻ gác cổng ở đây hả?”

Rồi cái đầu của Goldhit - đang bị cầm trong tay ông ấy - bắt đầu cười.

“Hahahat! Biplonz! Hắn là một quỷ tộc sinh ra ở đây! Nếu hắn cởi bỏ những kiềm chế của mình thì hắn mạnh hơn ta nhiều đấy! Braham à! Đến cả ngươi cũng sẽ thấy khó đối phó với hắn... Khặc!”

Mặt Braham tối sầm lại lúc ông ấy dùng một cái roi làm bằng pháp lực để đánh vào đầu Goldhit. Grid hẳn sẽ sốc lắm khi thấy cảnh đó chứ nói gì người khác.

“Ngươi được sinh ra ở một nơi xa lạ sau kiếp trước của mình.”

“Kiếp trước...? Ngươi biết ta sao?”

“Ngươi có muốn biết không?”

“...”

Hắn đương nhiên là muốn biết. Không, hắn phải biết. Sinh ra trong Vực thẳm, Biplonz chẳng biết gì ngoại trừ việc hắn là một quỷ tộc. Hắn là ai, tại sao hắn lại sinh ra ở đây với không gì cả, và khung cảnh ngoài kia chứa đựng điều gì? Hắn có rất nhiều điều muốn biết. Thế thì tại sao? Hắn cảm thấy lo sợ khi sắp đối mặt với sự thật. Nó là một nỗi sợ sâu xa hơn nhiều so với bóng tối như vực thẳm đang xâm chiếm khoảng trống nơi đây.

Braham gật đầu. “Nếu ngươi chưa sẵn sàng thì không có lý do gì để cưỡng ép cả. Tránh đường ra.”

“...Được.”

Biplonz đã tránh đường. Ngay từ đầu hắn đã cảm thấy rằng mình không thể chiến thắng nếu đấu với đối thủ trước mặt.

Nhờ vậy mà Goldhit phát điên.

“Th-Thứ khốn nạn này...! Có một con đa đầu long ở bên dưới đấy!!!”

Bà ta không muốn chết. Có lẽ bà ta chỉ còn lại cái đầu nhưng bà ta vẫn không muốn chết. Goldhit cố gắng truyền đạt ý muốn của mình nhưng không được. Braham đã phó mặc bản thân cho bóng tối và gieo mình xuống bờ đá rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!