Chương 1174
“Đối thủ là một con đa đầu long! Một con đa đầu long đấy!”
Đa đầu long không chỉ là một con quái vật, người ta tin rằng nó được Tà Thần Yatan tạo ra và có mức độ tái tạo khiến cho việc giết nó là bất khả thi, cùng với chất độc đến cả thần cũng sợ hãi. Có đủ loại truyền thuyết lẫn thần thoại về nó và nó còn trên cả mức siêu việt.
“Ngươi sẽ đấu với con quái vật đã trở thành thực thể thần thoại qua việc tích lũy trí thức sao? Ngươi...! Ngươi!! Dừng lại và quay về ngay đi!”
Với phàm nhân thì nọc độc của con đa đầu long gây tử vong, nhưng với bất tử nhân thì nó mang tới nỗi khổ đau vĩnh hằng. Một vị thần bị lãng quên từ lâu đã bị con đa đầu long hạ độc và đau đớn đến mức ông ta chỉ cầu xin được chết. Ông ta phải khó khăn lắm mới chết được sau hàng ngàn năm cật lực gian khổ để được nhân loại quên lãng.
Đây là lý do Goldhit đang lên cơn. Con đa đầu long thậm chí còn tai họa hơn đối với các bất tử nhân.
Braham thì thầm, “Ngươi biết tại sao con đa đầu long chưa chết không?”
“...?”
“Là vì nó chưa gặp ta.”
“...!”
Ông ấy nghĩ mình có thể loại bỏ một thực thể thần thoại ư? Đó là một ảo tưởng phi lý. Goldhit đang nhìn Braham với vẻ không tin thì bà ta bỗng bị sốc. Một lốc xoáy phép thuật đang bốc lên xung quanh Braham. Toàn bộ mana trong này - đã tích tụ qua ngàn đời nay - đang phản ứng với Bòn rút Mana của Braham.
“Những kẻ duy nhất có thể làm nổ tung cả 9 cái đầu cùng một lúc là ta và Madra.”
Braham không thích điều đó nhưng ông ấy phải thừa nhận—sự thật rằng ông ấy có khả năng thua rất cao nếu đối đầu với Thánh Kiếm Muller. Phân tích trung thực của Braham là với ảnh giới của mình, ông ấy khó mà kháng cự được tinh thần của Thánh Kiếm, những tấm khiên mana với số lượng vô hạn của ông ấy sẽ bị cắt vụn bởi kiếm năng của Thánh Kiếm, và sẽ khó đánh trả được cho ra trò khi có một khoảng gián đoạn giữa các thần chú.
Nó được gọi là bản chất tương thích. Bản chất của họ rất quan trọng. Đây là lý do Braham tin chắc rằng mình có lợi thế hoàn toàn khi đối mặt với đa đầu long.
“Nhìn vào phép thuật quy mô lớn không để lộ một lỗ hổng này đi.”
Bóng tối đằng sau Braham bắt đầu rạn nứt. Phép thuật siêu việt đang phá vỡ ngay cả một thứ không thể phá hủy.
‘Đ-Đây là thật sao?’ Mắt Goldhit mở to ra. Đặt sự xấu xa của bà ta sang một bên thì bà ta rất hứng khởi trước việc có thể thực sự nhìn thấy đại phép thuật. Nếu tỏ ra thành thật, bà ta còn hồi hộp hơn là tức giận khi Sao băng của Braham phá hủy Tòa tháp Vĩnh hằng.
‘Đại phép thuật huyền thoại có thể tiêu diệt cả một con đa đầu long!’
Ahh, bà ta muốn khám phá đỉnh cao. Đúng, đây là một chuyện tốt. Vì bà ta đã trở thành một pháp cốt và tận hưởng cuộc sống vĩnh hằng, bà ta nên coi đây như một cơ hội để theo đuổi đỉnh cao...
Đó là khoảnh khắc Goldhit vứt bỏ nỗi tuyệt vọng và cảm nhận sự khát vọng. Lấp đầy tầm nhìn của họ là những cái vảy sáng lấp lánh như một viên đá dạ quang và một âm thanh giằng xé vang dội trong tai họ.
“Phá hủy.”
Đại phép thuật huyền thoại đã được kích hoạt. Bóng tối đã bị phá hủy. Qua những mảnh pha lê tối tăm, có thể nhìn thấy một con quái vật với 9 cái đầu đang rực sáng đỏ. Một con quái vật thậm chí đã đưa một vị thần vào chỗ chết... 9 cái đầu đã đồng thời bị xé toạc và gục xuống với một tiếng gầm.
“...!”
Sức mạnh hủy diệt còn hơn cả những gì truyền thuyết đã mô tả. Goldhit hồi hộp trước quyền năng của đại phép thuật vượt ngoài sức tưởng tượng của bà ta trong khi Braham cười ha hả.
“Khưkhư! Khưhahahahat!”
Hahahahahaha!
Hahahahahat!
Tiếng cười của ông ấy vang vọng trong Vực thẳm dậy sóng. Vào lúc này, Braham đang tràn đầy phấn khích vượt xa cả những gì Goldhit cảm thấy. Hiển nhiên thôi. Ông ấy đã xóa sổ hiện diện thần thoại bằng chính đôi bàn tay mình. Đó chẳng phải thứ mà tên khốn Pagma, Thánh Kiếm Muller, Bất bại Vương, và ngay cả bản thân Braham trong thời kỳ hoàng kim của mình, đủ sức làm được.
Chỉ có một lý do duy nhất chuyện này xảy ra được. Đó là bởi ông ấy đã mượn lượng mana khổng lồ trong Vực thẳm, thứ đã tích tụ qua muôn đời. Braham đã có thể phát huy các sức mạnh vượt qua cả thời đỉnh cao của mình. Nó thậm chí còn vượt trội hơn thời điểm ông ấy rút cạn mana từ Biển Đỏ. Đó là cú đánh vĩ đại nhất trong đời ông ấy và là điều mà ông ấy không bao giờ đủ sức làm lại nữa.
“T-Tuyệt quá...! Quá là tuyệt vời! Thực sự tuyệt vời!” Goldhit thốt lên những lời thán phục chân thành. Bà ta thậm chí còn dùng lại những kính ngữ mà mình đã bỏ qua từ khi bị Braham đột ngột giết chết.
Braham ngừng cười và nhắm mắt lúc tiếng cười của ông ấy vang vọng bên tai. Ông ấy có thể cảm nhận điều đó một cách rõ ràng. Đó là sự tăng trưởng của chính ông ấy. Không, nó là sự tiến hóa.
“...”
Thời gian đã trôi qua bao lâu rồi? Tới lúc Braham kiểm tra đầy đủ tình trạng thể chất và mở mắt trở lại, những tiếng vang đã đi đến hồi kết.
“Có một chút thất vọng đấy,” ông ấy lẩm bẩm khi dùng mana để tìm kiếm xung quanh mình. Lượng mana đã lấp đầy nơi này trong ngàn vạn năm đã tan biến. Đó là hậu quả từ việc Braham hấp thụ bóng tối và dùng nó làm nguồn cung phép thuật. Nếu ông ấy lại tới thăm Vực thẳm trong tương lai xa, ông ấy sẽ chẳng thể sử dụng phép thuật mạnh mẽ như vậy một lần nữa.
Để tôn vinh cho đòn tấn công tuyệt đối - không bao giờ có thể thực hiện được lần nữa, Braham bay đến gần xác của con đa đầu long. Chất độc đang tỏa ra từ 9 cái cổ không đầu, gây thêm nhiều thiệt hại cho mặt đất đã vụn vỡ.
“Hrmm.”
Braham thử nghiệm triển khai các tấm khiên mana lên những tảng đá rải rác và xác nhận rằng chất độc hiểm ác đã xuyên qua tấm khiên để làm tan chảy các tảng đá. Goldhit hứng thú với chất độc - thứ không hề mất hiệu lực ngay cả sau khi con đa đầu long chết - nhưng Braham thì chả quan tâm. “Sau khi chết thì vẫn là một miếng thịt như thế.”
Chắc chắn rồi, tốt nhất là đừng chết. Braham đi tới một kết luận bất thường và ném cái đầu Goldhit lên trên cao trong không trung.
“...!?”
Goldhit vẫn đang ngập trong khát vọng để rồi một lần nữa bị vùi vào tuyệt vọng. Bà ta rùng mình lúc bắt đầu rơi vào một vũng chất độc chết chóc và Braham hỏi, “Ngươi biết vì sao ta để lõi mana của ngươi trong ảnh giới của ta không?”
“L-Làm ơn...!”
“Chả quan trọng việc ngươi có đầy khát vọng đến đâu, chả quan trọng việc ngươi có chết bao nhiêu lần.”
“Làm ơn đi mà!”
“Kể cả nếu thế giới này tiêu vong, ngươi cũng sẽ không bị tiêu diệt.”
“Chó mááááá!”
Cái đầu Goldhit rơi vào một vũng chất độc. Đó là sự đau đớn khủng khiếp nhất thế giới và không thể diễn tả được bằng lời. Nó tràn vào da, dây thần kinh, máu, xương, và não của Goldhit ngay lập tức. Ngay cả vậy, bà ta vẫn không chết. Bà ta thậm chí còn chẳng thể hét lên.
Braham nói thẳng thừng lúc bà ta nhìn chằm chằm vào ông ấy với đôi mắt đầy oán hận và cầu xin, “Đây là sự trả thù cho đệ tử của ta.”
“...?”
“Ngươi đã ăn thịt Lilis còn gì?”
“...!”
“Chỉ thoáng nhìn là ta đã nhận thấy lõi mana của Lilis - thứ đã bị bắt sống - được gắn vào lõi mana của ngươi.”
“...!!”
“Ngươi còn tồi tệ hơn cả một con ký sinh trùng. Ngươi chả hoàn thành được bất cứ cái gì bằng pháp lực hay thân thể ngươi. Ngươi chỉ dựa vào việc cướp đi những thứ của người khác.”
Braham đưa tay lên không trung và lôi ra thứ gì đó. Đó là lõi mana của Goldhit. Cả mạng sống của Goldhit - bị nhốt trong nội giới của Braham - đã được lộ ra trước mắt Goldhit. Đây là hy vọng cuối cùng của Goldhit và Braham đã đập vỡ cái hy vọng đó. Lõi mana của Lilis gắn với lõi mana của Goldhit đã được tách ra và phá hủy. Linh hồn của Lilis hẳn đã tìm thấy được tự do.
‘Con bé ngu ngốc.’
Braham quăng lõi mana của Goldhit vào lại ảnh giới của mình và hồi tưởng quá khứ hàng thế kỷ trước. Nhờ lòng thương vô dụng của ông ấy, có một đứa trẻ đã trở thành đệ tử thứ tư của Braham. Rõ ràng ông ấy biết đứa trẻ này không đủ tài năng để sử dụng phép thuật tăng cường, nhưng ông ấy vẫn dạy nó. Braham cảm thấy sự căm hờn và buồn bã trong đôi mắt của đứa trẻ giống với chính mình.
‘Con giả vờ mạnh mẽ nhưng sau cùng thì vẫn không thay đổi. Con đã phải chịu đựng khổ đau trong những năm tháng cuối đời.’
Đó là một người thực sự đáng thương.
‘Đối xử với một kẻ như ta làm thầy còn chưa đủ. Con còn thu nhận thứ chó đẻ này làm đệ tử.’
Một khi con đầu thai, hãy làm đệ tử của ta lần nữa. Cuộc đời con sẽ khác đi. Ta chắc chắn sẽ tìm con và cho con một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Braham lẩm bẩm lúc ông ấy thoát khỏi nọc độc và thu thập các phụ phẩm của con đa đầu long. Cuối cùng, ông ấy thậm chí còn không thèm liếc nhìn Goldhit khi tiếp cận 2 cánh cửa. Chúng là các cánh cửa đã bị cơ thể to lớn của con đa đầu long che lấp. Ông ấy cảm thấy một quỷ lực khủng khiếp từ cánh cửa bên trái và hàng trăm triệu suy nghĩ từ cánh cửa bên phải. Đó là suy nghĩ của những người đang sống trên Lục địa phía Đông.
“...Khụ.”
Lúc ông ấy đến gần cánh cửa bên phải, khối lượng suy nghĩ cuối cùng đã vượt quá sức chứa của bộ não lẫn cảm xúc của Braham. Nó còn lớn hơn cơn đau từ nọc độc của con đa đầu long nhưng Braham đã chịu đựng nó và mở cửa. Grid đang ở bên kia cánh cửa này.
***
Grid không tạo nên thói quen dựa vào vận may. Do chỉ số may mắn của anh, vận may của anh đã cải thiện nhưng anh sẽ trượt ngã vào mọi khoảnh khắc quan trọng và gãy mũi. Thế nên, anh đang tự hỏi liệu điều đó lần này có tái diễn không. Vào thời điểm cơn khủng hoảng mang tên Garam đang tới gần, Grid lo lắng rằng mình sẽ cường hóa Khí huyết của Chu Tước thất bại. Kết quả là...
[Khí huyết của Chu Tước đã được cường hóa!]
May mắn thay, nó thành công rồi.
“Hah...” Sự căng thẳng được duy trì trong suốt quá trình làm việc của anh đã được giải tỏa ngay lập tức và anh mất hết sức lực trong đôi chân mình. Grid loạng choạng và suýt ngã thì đã lấy lại được tinh thần. Anh nào có thời gian để nghỉ ngơi. Anh phải nhanh chóng phục sinh chu tước và tái tạo Trường kiếm Lý tưởng đã bị mất sau khi chết dưới tay Garam. Bổ trợ Chuyển động Nhanh gắn liền với nó là một thứ cần thiết. Hơn nữa, anh có những vị khách phải gặp.
“Ta có thể vào được không?” Giọng nói của Thảo Vương cất lên từ bên ngoài xưởng rèn. Có thể nhận thấy dấu hiệu của con người được một lúc rồi. Thảo Vương và các đại thần của ông ấy vốn đã tập trung trước xưởng rèn cả tiếng đồng hồ, chờ đợi Grid. Chỉ là họ không thể tiếp cận do tiếng búa và sức nóng thôi.
“Mời vào.”
Giây phút nghe được tiếng trả lời của Grid, Thảo Vương cùng các đại thần đã ùa vào. Tướng mạo họ trông thật khốn khổ. Mặt họ đầy lo lắng với sợ hãi, và họ bê bết máu. Tới cả Thảo Vương cũng trong một trạng thái xộc xệch. Dường như sự phản kháng của những tín đồ Hoàn Quốc là rất mạnh. “Sự phục sinh của chu tước bây giờ đã sẵn sàng chưa?”
“Rồi, tất cả đã xong.”
“...”
Cuối cùng thì, mọi thứ đã sẵn sàng nhưng vẻ mặt của quốc vương thì không hề tươi sáng. Có thể là vì tương lai của họ và thời gian không còn nhiều, nhưng lòng ông ấy nhói đau khi phải dùng chính đôi tay này làm tổn thương thần dân của mình. Dù vậy, ông ấy bây giờ không có sức đâu để cảm thấy tội lỗi.
Thảo Vương tỏ vẻ kiên định và đi theo Grid ra khỏi xưởng rèn. Một tấm thảm đỏ đã được trải tới tế đàn trong ngự hoa viên mà không có gì xung quanh. Đó là một tế đàn mà Thảo Vương đã dựng lên trong khi Grid đang làm việc. Grid không chút trì hoãn. Anh lấy ra Chu Tước Cung nơi Linh hồn của một Linh Thú Cư ngụ và truyền Khí huyết của Chu Tước được Cường hóa vào trong nó.
Thịch!
Trái tim của vị thần bị quên lãng đã khuấy đảo. Chu Tước Cung bắt đầu rung động lúc lửa thiêng bốc lên xung quanh nó.
“Ô-Ôii...!”
“Ahh!”
Các tể tướng cùng quan lại - những người vẫn còn đang mơ hồ mặc dù đứng bên cạnh Thảo Vương - đều rơi lệ. Họ sinh ra và lớn lên tại Thảo Quốc, và theo bản năng đã biết rằng—linh khí ấm áp này giống hệt với linh khí có thể cảm nhận được ở bất cứ đâu trong Thảo Quốc.
Vệ thần đã chở che cho họ và tổ tiên họ là chu tước. Chu Tước Cung đang đập thình thịch trên tế đàn đã gầm lên và phóng ra một cột lửa. Nó là một cột lửa cực lớn có thể thấy được từ khắp nơi trong Thảo Quốc. Bầu trời bừng sáng và sinh lực bắt đầu lưu thông khắp mặt đất. Mọi người dân của Thảo Quốc đều chìm trong những cảm xúc vô định lúc họ đang ở trên ngưỡng cửa đoàn tụ với vị thần bị lãng quên.
Mặt khác, Vẻ mặt Grid trông như một cây củi mục.
[Hầu hết quyền năng bị phong ấn trong Chu Tước Cung nơi Linh hồn của một Linh Thú Cư ngụ đã được khôi phục. Tuy nhiên, chu tước đang ngủ say đến mức không thể dễ dàng mở mắt.]
[Còn lại 1 giờ 29 phút trước khi chu tước mở mắt.]
[Hãy bảo vệ Chu Tước Cung để chu tước có thể tỉnh dậy an toàn.]
“Mẹ nó!”
Không ai ưa các nhiệm vụ kiểu phòng thủ cả. Điều này là vì hầu hết các nhiệm vụ phòng thủ đều đẩy người tham gia đi đến giới hạn.
“...!?”
Bỗng dưng, có một vụ nổ và Grid đã bay lên bầu trời trong ngạc nhiên. Anh quan ngại khi chứng kiến vụ nổ nhưng không thể hình dung chuyện gì đang xảy ra vì khoảng cách quá xa. Thế nhưng, Grid không đơn độc.
“Noe!”
“Miaoo!”
Noe xuất hiện với 4 chân xòe ra và trở thành đôi mắt của Grid.
“Đ-Đó là Garam! Garam đang giết các binh sĩ!”
Giọng nói tuyệt vọng của Thảo Vương vang lên từ dưới mặt đất.
“Nghe nói Garam đang xông vào qua ngoại môn! Ta sẽ đích thân dẫn đầu một đội quân để đối mặt với hắn, nên hãy nhanh chóng phục sinh Thần Chu Tước!”
Lửa thiêng đang trở nên hùng vĩ đến nỗi Thảo Vương cùng các đại thần của mình có thể cảm nhận được nó. Họ biết rằng cần phải có thời gian để chu tước phục sinh hoàn toàn và sẵn sàng chiến đấu đến chết vì vương quốc của họ. Nhưng mà, họ đâu phải đối thủ của Garam. Garam sẽ tiêu diệt họ một cách triệt để mất.
“...Chó chết.”
Lúc này còn 1 giờ 28 phút nữa. Liệu có thể cầm cự được không đây? Đương nhiên là không thể rồi. Ngay cả khi anh dùng Lời thỉnh cầu Sánh bước Cùng Tôi tại cộng đồng thỏ, anh cũng chỉ kéo dài chưa đầy 20 phút. Tuy nhiên, anh là người duy nhất có thể trói chân Garam.
Grid lo lắng trong giây lát trước khi tháo mặt nạ da. Anh đã chuẩn bị chết. Nếu anh trốn hoặc bỏ chạy, sẽ chẳng có cách nào để thoát khỏi sự thất bại của nhiệm vụ và sự hủy diệt của Thảo Quốc. Thế nên, anh sẽ hy sinh mạng sống của mình dù chỉ là cho một hy vọng nhỏ nhoi.
“Ta sẽ dụ Garam tới nơi khác. Hãy bảo vệ Chu Tước Cung trong trường hợp có một cuộc tấn công khác.”
“Đ-Đợi đã! Tại sao ngài lại đi xa tới vậy?”
Grid không hề quay đầu lại khi anh nghe câu hỏi của Thảo Vương đang lúng túng và các quan lại đang thở than. Anh chỉ quay về hướng của Garam và trả lời, “Ta đã hứa sẽ giúp ngài rồi.”
“...!”
Grid biến mất cùng với một tia chớp.
Thảo Vương, các tể tướng của ông ấy, cùng toàn bộ các chiến binh lẫn binh sĩ, đều đỏ hoe mắt khi họ cắn môi. Thảo Vương là người đầu tiên kiềm chế các chiến binh đang muốn đuổi theo Grid. Ông ấy vô cùng tức giận vì sự kém cỏi của mình và đã ra lệnh với đôi mắt ngấn lệ, “Hãy đưa tất cả các đạo sĩ và học giả của Kars đến đây trong khi quốc vương của phương tây câu giờ. Chúng ta sẽ làm hết sức để giúp Thần Chu Tước tỉnh dậy nhanh hơn.”
“...Nghiêm!”