Chương 1175
Một lục địa được cai trị bởi 4 vương quốc. Lý do tại sao tình hình ở Lục địa phía Đông không hề thay đổi trong một thời gian dài rất đơn giản. Nguồn lực và nhân tài của 4 vương quốc quá dồi dào. Chẳng có gì lạ khi chỉ có 4 vương quốc chia sẻ một vùng đất có diện tích tương đương với Lục địa phía Tây. Vì cả 4 vương quốc đều đạt được những bước tiến ổn định và luôn cảnh giác lẫn nhau, nên thay đổi cấu trúc quyền lực là chuyện không dễ.
“...!”
Tại kinh đô của Thảo Quốc, Kars...
Các binh sĩ của ngoại môn - những người hết mực cảnh giác với tư cách là binh sĩ của Thảo Quốc - quỳ xuống trong kinh ngạc. Kịch. Kịch. Tiếng bước chân của một vị thần càng lúc càng gần. Các binh sĩ cúi đầu, trán chạm đất và người dân muộn màng nhận ra tình hình cũng cúi đầu theo.
“...”
Khi một vị thần bước qua cánh cổng, một bức màn màu đỏ đã được giăng ra xung quanh. Con phố đông đúc chỉ một lúc trước đã không còn có tiếng thở dù là nhỏ nhất. Lưỡng ban Garam—như mọi khi, hắn đã tới không báo trước và làm tê liệt kinh đô của vương quốc. Các binh sĩ và người dân cầu nguyện.
Cầu Thần phù hộ và mang lại may mắn cho chúng con trong tương lai.
Chỉ là thật không may.
Kịch. Kịch. Kịch.
Garam không đáp lại lời cầu nguyện của dân chúng. Không, hắn thậm chí còn chẳng nhìn họ. Thị giác thượng nhân của Garam chỉ nhìn về lối vào hoàng cung ở phía xa.
‘Ta sẽ cho các ngươi thấy các ngươi chỉ là những con chó.’
Một trong các quy tắc bất thành văn của Hoàn Quốc là không được làm tổn hại đến hoàng tộc của 4 vương quốc. Họ có ảnh hưởng đáng kể đến người dân và điều quan trọng là phải duy trì sự tôn kính cùng nỗi sợ hãi của họ đối với Ngũ Tiền bối lẫn các lưỡng ban. Nhưng mà, Garam ngày hôm nay đang cố phá vỡ cái quy tắc bất thành văn đó. Chúng là những kẻ đã vượt qua ranh giới trước mà.
‘Lũ láo xược.’
Mái tóc được chải mượt mà của Garam dập dờn. Hôm nay, hắn không búi ra sau nữa. Hắn không để lộ ra tai trái đã bị Grid cắt đi.
...Grid! Grid!! Grid!!!
Hắn biết sự thật rằng lực lượng đang bảo vệ tên khốn đó chẳng đáng là bao, nhưng hắn không thể tha thứ cho Thảo Vương. Bước chân của Garam ngày một nhanh hơn khi mắt hắn tỏa sáng. Một cột lửa đã bắn lên từ đằng sau những bức tường thành bao quanh cung điện. Động lượng lớn đến nỗi mây bay hơi và bầu trời xanh đỏ rực lên.
“...?”
Garam không thể hiểu được tình tình. Lúc đầu, hắn phủ nhận điềm báo cho ‘điều bất khả thi’. Tuy nhiên, chỉ trong một lúc thôi. Hắn đã sớm chấp nhận tình hình.
“Ngươi không thể đi tiếp được nữa.”
Điều này chưa từng xảy ra kể từ khi hắn trở thành đối tượng của đức tin. Các binh sĩ và người dân của Thảo Quốc - những người chưa bao giờ cản đường Garam - giờ đã tập hợp chặt chẽ để chặn hắn lại. Họ thậm chí còn ngẩng đầu lên và nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Hah...”
Garam nhìn những kẻ ngu ngốc đang dẫm lên cái bóng của mình và phá lên cười.
“Các ngươi càng thấp kém thì càng trung thành với bản năng hơn.”
Garam biết nguồn gốc của hơi ấm khó chịu đã bắt đầu lan tỏa khắp Thảo Quốc một khi cột lửa bùng lên. Đó là linh khí của chu tước - kẻ ban đầu bảo vệ mảnh đất này. Cái thứ vẫn đang vật lộn bấy lâu đã bắt đầu trở lại.
“Dừng bước ngay!”
Lúc Garam tiếp tục bước về phía trước, các binh sĩ đã lớn tiếng và rút vũ khí của họ ra. Kiếm và thương đã được dùng như một công cụ để thờ cúng lưỡng ban thì giờ đang chĩa vào Garam. Điều này tức là bản năng được khắc sâu trong gen và linh hồn của người dân Thảo Quốc đã nở rộ.
Hơi ấm lan tỏa từ chu tước đã gợi cho họ nhớ về vị thần bị lãng quên. Vị thần mà tổ tiên họ đã phụng sự. Người dân của Thảo Quốc cảm thấy sự tồn tại của vệ thần đã bảo vệ họ và nhận ra rằng Garam là kẻ thù.
“Khưkhưkhưk, tất cả các ngươi đều như nhau...”
Garam không che giấu cơn giận của hắn. Hắn cảm thấy một chút đức tin dành cho hắn đã tan đi. Hắn đã dám tiết lộ bản chất thật của mình với người dân của Thảo Quốc - những người đã quay lưng lại với hắn.
“Giờ thì lý do cho sự tồn tại của các ngươi đã biến mất. Ta sẽ trừng phạt các ngươi và các ngươi sẽ diệt vong.”
Lời nói của một vị thần là không thể thay đổi. Garam sẽ sớm trở thành thần và hắn không có ý định nuốt lại lời nói của mình. Garam ra tay ngay lập tức và những tia lửa lóe lên trước mặt hắn. Đó là ứng dụng của linh khí chu tước.
‘Sức mạnh của cổ thần mà các ngươi nghĩ tới sẽ hủy diệt các ngươi...’
Garam nghĩ vậy lúc hắn nở một nụ cười tàn bạo và bắn ngọn lửa trước mắt mình. Toàn bộ các binh sĩ và người dân trên đường đi của ngọn lửa đã bị đẩy ra như một cơn sóng thần và bị thiêu đến chết cùng những tiếng hét kinh hoàng. Hàng chục ngôi nhà lẫn công trình trên phố bị vụ nổ thổi bay, gây thêm nhiều thương vong hơn.
Kars đã biến thành địa ngục. Giữa những ngọn lửa đang gầm rú, Garam hét vào mặt người dân của Thảo Quốc, “Lũ con người! Những thứ tầm thường và nhỏ nhặt! Các ngươi biết hòa bình và hạnh phúc các ngươi đang được hưởng tới từ ai không? Đó là ta! TA, Garam! Các ngươi sống vì ta không tiêu diệt các ngươi dù lúc nào cũng có đủ sức mạnh!”
“Ưgh...”
Vài người bị nghẹn trong khi những người khác thì không thể chịu nổi và bắt đầu nôn mửa. Cư dân Thảo Quốc không thể dễ dàng chấp nhận chân tướng ghê tởm của những thực thể đã luôn được tin là các vị thần.
“Tên khốn đó, chẳng phải hoàn toàn bị điên rồi sao?”
Đám người chơi nghiến răng. Trong vài ngày qua, họ đã sống với người dân của Thảo Quốc và đã được nghe những câu chuyện về lưỡng ban. Người ta mỉm cười và nói mình có thể sống vì có những vị thần vĩ đại gọi là Ngũ Tiền bối cùng với các lưỡng ban. Thế nên, họ đã tưởng tượng ra một vị thần từ bi. Tuy nhiên, thực tế lại khác hoàn toàn. Đó là một sự kiêu ngạo kinh khủng và tự cho mình là đúng. Đây đâu phải một vị thần, nó giống với một đại quỷ hơn.
“Sự tồn tại của một vị thần lại là thế này sao?” Ai đó lên tiếng từ giữa đám đông—đó là Hera. Cô chưa bao giờ chứng kiến một phép lạ có thể được mô tả là lòng từ bi của một vị thần, vì vậy cô có thể mở miệng với một góc nhìn hơi khác.
“Ah, tôi đang nói về các vị thần của Satisfy thôi.”
Hera cảm thấy bầu không khí căng thẳng và cười lớn. Ngay cả vậy, vẫn có những bóng đen phủ lên mặt của đám người chơi. Cô nghĩ về thông điệp thế giới không lâu trước đó. Đó là một thông điệp từ một người vô danh thảo luận về tư cách của một vị thần. Nó là một lời tuyên chiến hiển nhiên về phía các vị thần.
‘Grid đã tìm ra chân tướng của các vị thần rồi ư?’
Các vị thần của Satisfy. Không, các vị thần tại đây - trên Lục địa phía Đông - có khả năng khác hoàn toàn với các vị thần họ đã tin tưởng và dựa vào. Grid không thể dung thứ cho họ. Các vụ nổ đang xảy ra không ngừng. Kinh đô Kars xinh đẹp và lộng lẫy đang bị hủy diệt bởi các vị thần mà họ tin tưởng.
“...”
Ánh mắt của người chơi run rẩy một cách điên cuồng lúc họ trở thành nhân chứng cho ngày tận thế. Họ vô cùng lo lắng khi nhìn thấy một tương lai đen tối qua sự hiện diện của Garam. Một số người ngồi đó đang cảm thấy choáng váng trước việc Thảo Quốc có thể bị xóa sổ trong tương lai gần.
“Mẹ nó... cái trò chơi đ** b*** này.”
Trong thời gian Đại Quỷ Berith hủy diệt Vương quốc Rotemon, người ta vẫn có thể cảm thấy hy vọng vì sự hiện diện của các vị thần. Họ đã có thể chịu đựng vì họ tin rằng các vị thần sẽ hiện ra và giúp đỡ trước khi đại quỷ tà ác lẫn hiểm độc tiêu diệt nhân loại. Giờ thì họ nghĩ đó có lẽ là một niềm tin viển vông. Garam đang chứng tỏ là trong Satisfy, không thể dựa vào các vị thần một cách vô điều kiện.
“...Kết thúc rồi. Đây là đoạn kết của trò chơi.”
Tại sao chứ? Tại sao Chủ tịch Lim Cheolho lại tạo ra Satisfy nếu không phải để thỏa mãn những hy vọng và ước mơ của người chơi?
“Ah...!”
Những người chơi đang rối trí chợt mở to mắt ra. Đó là vì một người mẹ và con gái trong khu vực đang có nguy cơ bị tấn công bởi các quả cầu lửa đang bay tới.
“Không!” Hera là người đầu tiên lao tới nhưng những người chơi khác đã giải cứu họ trước cô. Đây là sự khác biệt giữa một lớp nghề chiến binh và một lớp nghề thầy thuốc.
“Cô điên à? Thầy thuốc lại muốn đối mặt với lửa là sao?”
“Để phần giải cứu mọi người cho bọn tôi và tập trung chữa trị cho họ đi.”
Đám người chơi đưa ra lời khuyên nghiêm khắc cho Hera và tản ra mọi hướng sau khi giao hai mẹ con cho cô. Có lẽ không thể cứu hết cả thành phố nhưng họ muốn giúp đỡ những người trước mặt mình. Họ đã học được rằng cảm giác giúp đỡ người khác nó đẹp đẽ và tuyệt vời đến mức nào sau khi xem những đoạn phim của nhiều người chơi xếp hạng khác nhau.
“Lối này! Ưgh!”
“Chó thật!”
Chỉ là mọi hành động đều phải trả giá. Họ cần khả năng để vượt qua khủng hoảng khi cứu ai đó khỏi một cơn khủng hoảng. Đám người chơi đã thất bại vài lần. Có những người không thể vượt qua cái nóng trong khi cố gắng cứu một người bị lửa bao trùm và vài người đã chết do đá rơi trong khi cố gắng cứu người từ đống đổ nát của một tòa nhà. Hàng trăm người chơi thực tế là không thể cứu nổi hàng chục ngàn người giữa thảm họa.
Giọng nói rùng rợn của Garam xuyên qua tai của những người đã ngã xuống, “Những kẻ không xứng đáng, các ngươi hôm nay sẽ chết ở đây.”
Những làn sóng lửa xung quanh Garam bùng cháy dữ dội hơn và vươn ra. Biển lửa nhấn chìm Kars đã bắt đầu phình ra. Cứ như là Biển Đỏ đã bị biến thành lửa.
“Ah... Uwahh...”
Người chơi và người dân của Thảo Quốc tuyệt vọng. Chẳng một ai cảm thấy có hy vọng. Hera cũng thế. Cô nhắm chặt mắt lại lúc ôm lấy hai mẹ con bị thương mà cô đã cho thuốc.
‘Tất cả họ sẽ chết mất.’
Tới cả Kentrick lúc này cũng sẽ nhận thấy điều đó và trốn thoát...
Làn da của Hera dần ấm lên.
“Những kẻ không xứng đáng? Tại sao ngươi luôn coi thường những người sống với niềm tin của họ vậy?” Giọng nói của ai đó vang vọng từ trên trời.
Giọng nói đủ nặng nề để đàn áp tiếng gầm rú không ngớt của ngọn lửa.
“C-Có lẽ nào?”
Hera cùng hàng trăm người chơi hướng sự chú ý lên bầu trời. Có thể thấy những tàn tích của sấm sét. Sau đó...
“Nhị Bách Thiên Binh Chiển Kiếm.”
Một ý chí hùng mạnh đã tỏa ra và dập tắt biển lửa đang nhấn chìm thành phố.
“Ah...”
Đôi mắt Hera rung động. Cô đã thấy con người mỏng manh đang nôn ra máu để đổi lấy sự hủy diệt của biển lửa được tạo ra bởi một vị thần. Anh ấy rơi xuống đất, những bàn tay vàng-đen đang đỡ lấy đôi vai rũ xuống.
“Thần tính.”
Anh ấy đã trở thành thần để đứng lên chống lại một vị thần.
“Thượng Liên Sát Điểm.”
“Griddddd!”
Nó như là cuộc xung đột giữa các vì sao. Thế giới trở nên hỗn loạn khi Garam chặn một loạt các công kích như sao băng từ Grid.
“Kh-Không!”
Đám người chơi hét lên đầy tiếc nuối. Khoảnh khắc Grid hoàn thành các động tác của kiếm vũ, anh ấy sẽ bị thanh kiếm lưỡi mềm của Garam đánh trúng và ngã xuống. Tuy nhiên, dự tính của họ đã sai. Kiếm vũ của Grid vẫn chưa kết thúc. “Thượng Liên Sát Điểm!”
“...!?”
“Thượng Liên Sát Đ—ưgh!”
“Hụa!”
Garam - kẻ đã muốn cầm cự trước đợt tấn công dữ dội của Grid - dần rơi vào thế phòng thủ và cuối cùng đã bay đi. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn chỉ bám đuổi Grid lúc hắn xuyên qua một vài ngôi nhà đã bị thiêu rụi và suýt soát dừng lại được.
“Ngươi! Ngươơii!”
Năng lượng của thanh long lan ra và Garam bắn về phía Grid trong khi được sét bao phủ. Một lần nữa, Hera cùng đám người chơi nhận ra vai trò của họ là gì.
“Chúng ta phải sơ tán mọi người!”
“Được rồi! Hãy tới hoàng cung!”
Họ có thể tự mình đạt được hy vọng và ước mơ. Ngay từ đầu đã không cần dựa vào người khác. Đám người chơi học được từ Grid và đã không còn lo lắng về tương lai. Cái kết của Satisfy đã được đặt ra ư? Không đâu, họ có thể thay đổi nó. Chủ tịch Lim Cheolho chắc hẳn đã biết điều này.
“Mau lên!”
Hera cùng đám người chơi đặt những người bị thương lên lưng và chạy bằng hết sức bình sinh. Một số lực lượng đi theo Garam đã chặn đường họ nhưng bằng cách nào đó mà người chơi đã chém gục chúng. Giống như Grid, họ đang cố gắng hết sức có thể.