Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 118: Chương 118

Chương 118

Như bất kỳ trò chơi nào, vai trò của phục hồi sư là rất quan trọng trong Satisfy. Họ vô cùng cần thiết cho tổ đội đi săn ổn định và một trận tập kích thành công. Với Satisfy, các phục hồi sư là tư tế phục vụ Rebecca - nữ thần ánh sáng. Chỉ những người phục vụ Rebecca mới có thể trở nên quen thuộc với Phép phục hồi.

“Tuyển một phục hồi sư để phá đảo Dunpapa trong 2 phút đây!”

“Tìm một tư tế cho một tổ đội cấp độ trung bình 150~ đây.”

“Hỡi các tư tế! Làm ơn hãy gia nhập tổ đội! Các bạn sẽ được ưu tiên chọn vật phẩm!”

Không thể tưởng tượng được mức độ phổ biến của các tư tế. Nhưng không may là, số lượng tư tế lại vô cùng giới hạn. Rất khó để trở thành một tư tế của Giáo hội Rebecca. Hẹn hò bị cấm đoán cùng hàng chuỗi thử thách cam go như cầu nguyện mỗi ngày, bế thực (nhịn ăn) và bế âm (nhịn nói).

Có nhiều lời đùa cợt cho rằng tư tế của Giáo hội Rebecca chính là các thầy tu ngoài đời thực. Bởi vậy, hầu hết người chơi miễn cưỡng trở thành tư tế của Giáo hội Rebecca và gần như toàn bộ các tư tế của Rebecca đều là NPC hết.

“Haiz... Hôm nay lại không có tư tế rồi.”

“Bọn mình lại phải vào đền thờ để thuê một tư tế thôi.”

Các tổ đội muốn tìm tư tế phải tới thăm viếng Giáo hội Rebecca. Rồi họ phải trả cả đống tiền quyên góp để thuê các NPC tư tế, nên Giáo hội Rebecca đã thu được một lượng của cải khổng lồ. Các tư tế thượng cấp của Giáo hội Rebecca - được biết đến bởi sự thanh liêm - đã bị choáng ngợp mà không hề biết.

Chính đương kim giáo hoàng là người đã dẫn tới toàn bộ việc này. Drevigo - giáo hoàng thứ 13 của Giáo hội Rebecca - khác xa so với các vị giáo sĩ đầu tiên. Ông ta luôn khát khao đáp ứng nhu cầu cá nhân của chính mình.

Sau khi trở thành giáo hoàng, ông ta nắm rõ thị trường và đã gây dựng sự giàu sang bằng cách biến các tư tế thành một món hàng hóa trên toàn lục địa. Ông ta chu cấp trầm hương cho các tư tế thượng cấp và hối lộ họ, gây ra đủ loại việc làm sai trái với họ.

Kết quả là, Giáo hội Rebecca sụp đổ dần theo thời gian và trở thành biểu tượng của sự suy đồi.

“Chẳng có hồi đáp gì cả.”

Tại nơi này, có một thiếu nữ xinh đẹp có thói quen thở dài. Tên cô là Isabel. Cô là một trong các Ngọc nữ của Rebecca - những hiệp sĩ tôn giáo tối thượng của Giáo hội Rebecca, và còn là chủ nhân của Thần thương Lifael.

Cô ấy rùng mình lúc nghe tiếng động phát ra từ giáo hoàng trong phòng mình.

“Cái hiện diện được cho là thần thánh lại đang lắc hông như một con chó hàng đêm.”

Tư tế Cassus đặt sự chú ý vào cô. “Suỵt. Những lời của cô không thích hợp với một trinh nữ của ánh sáng linh thiêng.”

Isabel nhíu mày. “Vậy tôi nên nói gì đây? Giáo hoàng của chúng ta đang chìm đắm trong quan hệ tình dục mỗi đêm... Ưmm! Ưmm!”

Cuối cùng, Cassus phải dùng tay chặn miệng Isabel lại. Anh lo lắng nhìn vào Isabel đang nóng máu.

“Tôi không thể nói gì trước mặt Đức Thánh Cha, và giờ tôi còn chẳng thể than vãn sau lưng ông ta sao?”

“...Đức Thánh Cha có tai mắt ở khắp mọi nơi. Xin hãy cẩn thận.”

“Xí...!”

Hai người đang nói chuyện thì giáo hoàng tới thăm.

“Ồn ào vậy. Mấy người đang chửi ta à?”

Giáo hoàng mở cửa và trần truồng hiện ra. Dưới ánh trăng, cơ thể đẫm mồ hôi của ông ta đang tỏa sáng. Cho dù ngày kia là sang tuổi 60, da dẻ ông ta vẫn dẻo dai cùng với một cơ thể khỏe mạnh.

Isabel và Cassus cúi chào.

“Thật tuyệt khi được gặp Đức Thánh Cha. ”

“Isabel, con trông vẫn xinh đẹp như mọi khi.”

Giáo hoàng Drevigo cười và chạm vào mái tóc của Isabel như thể cô ấy thật quý giá. Isabel cảm thấy bị sỉ nhục và cắn chặt môi. Cô muốn rũ bỏ bàn tay của giáo hoàng ra, nhưng lại không có cái gan đó, nên cô phải nuốt hận vào trong. Cô biện hộ một cách cẩn thận.

“Thưa Đức Thánh Cha, ngài chắc vẫn đang bận rộn với đám gái điếm trên giường của ngài phải không ạ? Bỏ họ lại để đến nói chuyện với con có ổn không?”

“Hưhư, bất kể vị thế của con là gì, xúc phạm ta như vậy chẳng phải là quá đáng sao?”

Giáo hoàng mỉm cười, kéo tay ra khỏi mái tóc của Isabel. Người kia là giáo hoàng, nên Isabel không dám thể hiện ra sự ghê tởm.

“Con đã tìm ra lý do Giáo hội Yatan muốn Khiên Thánh. Có một hiện tượng kỳ lạ là Khiên Thánh có thể bị pháp lực bóng tối thấm vào. Sau đó, thánh năng khổng lồ của Khiên Thánh sẽ bị biến đổi thành hắc thuật. Giáo hội Yatan đang nghĩ tới việc biến Khiên Thánh thành vũ khí của chúng.”

Giáo hoàng ra vẻ thích thú. “Ánh sáng ở đâu thì bóng tối ở đó... Sự thật là, chẳng phải thánh năng và pháp lực bóng tối có tính tương thích tốt sao?”

“Chúng ta phải thực hiện các biện pháp để ngăn chặn chúng chạm tay vào Khiên Thánh.”

“Chúng ta sẽ phải triệu tập tất cả mọi người về.”

Phương pháp làm ra Khiên Thánh đã được phát tán qua một số đất nước và gia tộc thân thiết với Giáo hội Rebecca. Ngay từ đầu, cần phải có một tư tế Rebecca mới có thể chế tác Khiên Thánh. Một thợ rèn không thể tự mình làm ra nó được, nên giáo hội nắm được lý do, địa điểm, ai và tư tế nào đã được dùng để hỗ trợ làm nên Khiên Thánh. Đòi lại những chiếc Khiên Thánh là không khó khăn gì.

“Con sẽ chỉ đạo các hiệp sĩ tôn giáo đi tập hợp Khiên Thánh từ mỗi đất nước và các gia tộc.” Isabel nói.

“Việc vặt cứ để người khác đi. Ta đã có thứ khác để cho con làm.”

“...?”

Giáo hoàng làm một vẻ mặt đầy hàm ý. “Ta đã nhận được một lời sấm truyền đêm qua. Nữ thần Rebecca nói rằng một trong các ngọc nữ của bà ấy sớm muộn sẽ phản bội ta.”

“Điều đó là sao?”

Ý ông ta là gì vậy? Isabel có linh cảm không lành và cứng người lại, trong khi giáo hoàng hạ lệnh với nụ cười lạnh lùng.

“Bắt Rin về đây. Nó chắc chắn là kẻ phản bội mà nữ thần nhắc đến. Ta định sẽ trừng phạt nó.”

Isabel không đồng ý. “Ngọc nữ của Rebecca chỉ trung thành với Nữ thần Rebecca và Đức Thánh Cha! Giữa chúng con không có kẻ phản bội.”

“Rin đang ở một đền thờ trong một ngôi làng nhỏ và chưa đáp lại lệnh triệu gọi của ta 3 lần rồi. Sao nó có thể làm thế trừ khi nó đang nghĩ tới việc phản bội ta?”

Cuối cùng, Isabel chẳng thể giấu nổi sự tức giận của mình.

“Chắc chắn cô ấy có lý do không đáp lại lời triệu gọi của ngài! Thưa Đức Thánh Cha! Ngài có chắc lời sấm truyền mình nhận được là đúng không? Thưa Đức Thánh Cha, con không biết ngài có thể nghe thấy lời sấm truyền đấy!”

“Tự phụ quá rồi đấy!”

Giáo hoàng một tay nắm chặt cổ Isabel. Rồi ông ta nói với vẻ đe dọa.

“Ý muốn của ta chính là ý muốn của Nữ thần Rebecca. Con dám ngờ vực ta hả?”

Isabel đã được nuôi lớn trong giáo hội. Giống như bao tư tế và hiệp sĩ tôn giáo khác, cô đã bị huấn luyện để có sự trung thành tuyệt đối với Nữ thần Rebecca và giáo hoàng. Đó là một kiểu tẩy não, nên cô không thể không tuân theo giáo hoàng, ngay cả khi cô vốn là người phóng khoáng.

“...Con tin ngài.” Isabel khó khăn lắm mới nói được. Rồi giáo hoàng thả bàn tay đang bóp cổ Isabel ra. Ông ta cười thân thiện với cô và nụ cười đó trông thật rợn tóc gáy.

“Ta sẽ cho con hai ngày. Mang Rin về đây.”

Kwang!

Giáo hoàng hạ lệnh xong và rời đi. Cassus - vẫn đang cúi gập người từ đầu tới giờ - vội vàng đứng dậy. Anh cẩn thận đỡ lấy Isabel và nói.

“...Cô định sẽ làm gì?”

Isabel im lặng một lúc sau khi giáo hoàng qua thăm. Rồi cô gục đầu và nói với giọng yếu ớt.

“Tôi làm gì được chứ? Tôi phải làm như lời ông ta nói thôi.”

Rin cũng là một Ngọc nữ của Rebecca. Giáo hoàng có thể là thứ rác rưởi và giáo hội có thể sụp đổ, nhưng sẽ không bao giờ có chuyện Rin phản bội họ. Rin có lẽ đã không thể chịu được sự thối nát của giáo hội và đã đi lang thang một thời gian.

Isabel biết rõ hơn ai hết. Nhưng cô buộc phải tuân theo mệnh lệnh.

“...”

Cassus cảm thông cho Isabel đang đau khổ và nhanh chóng chuyển hướng nhìn qua cửa sổ. Anh cầu nguyện về phía mặt trăng.

‘Thưa Nữ thần Rebecca... Xin hãy giáng thiên khiển xuống vị giáo hoàng biến chất...’

***

Grid rời Winston đã được 4 ngày rồi. Trong khoảng thời gian đó, Grid đã lên cấp 130. Mọi thứ phải cảm ơn Áo choàng của Malacus, Grid đã mặc cái áo này từ khi đi khỏi Winston.

“Thích vãi.”

Grừừừ.

Tại biên giới giữa Vương quốc Bất diệt và Đế chế Saharan. Hàng tá quái vật mò tới lúc Grid băng qua Rặng núi Suaz. Chúng bị lôi kéo bởi mùi máu tanh tỏa ra từ Áo choàng của Malacus.

Grid đã đi săn theo cách này liên tục trong 4 ngày.

“Hấp!”

Lũ quái con trong Rặng núi Suaz có cấp độ trung bình 160. Hiện tại Grid thừa sức đánh quái cấp 160 mà không cần phải dùng bất cứ kỹ năng nào. Như một phần của luyện tập, anh dùng kiếm thuật thuần túy để chém bỏ từng con quái một.

Kuaaak~!

Ư ử! Ẳng!

Dựa vào các chỉ số áp đảo, Grid có một cơ thể thật phi thường và vượt qua giới hạn con người. Cơ thể anh di chuyển tùy ý, cho phép phô bày thứ kiếm thuật mà ngay cả hồi anh còn mang lớp nghề chiến binh cũng không thể làm được.

Sukakak!

Grid bật lên trong khi nắm chặt Dainsleif bằng cả hai tay, xoay vòng 3 lần để lợi dụng lực ly tâm phá hủy cơ thể của một con quái tộc eti. Rồi anh ngay lập tức đánh trả cái rìu mà một con quỷ khổng lồ vung tới ngay trên các xác con eti.

Cùng lúc ấy, cái rìu của một con chằn tinh được vung qua không trung và 3 tảng đá đã được mấy con eti quăng tới. Bên phải anh đã bị mấy cái cây to cản trở. Anh cắt cổ con quỷ khổng lồ nhưng nó vẫn có thể vung rìu tiếp mà không chết.

Chengkang!

Grid tránh né cái rìu của con quỷ khổng lồ và nhảy qua phải. Sau khi tránh tiếp cái rìu của con chằn tinh , anh dùng nó như bàn đạp và đánh vỡ cả 3 tảng đá bằng Dainsleif. Rồi xông vào giữa những con eti đã mất hết tinh thần.

Papat! Pa pa pa pa!

Thanh hắc kiếm dịch chuyển theo quỹ đạo khó lường qua cơ thể bọn eti. Chúng mất tầm nhìn chỉ một vài giây ngắn ngủi vì cái áo choàng phấp phới và nhanh chóng thấy chính chúng đang bị xóa sổ. Grid chạy theo và bắt kịp lũ quái vật đang đào thoát. Sau khi đâm xuyên tim con eti, anh vứt con eti đang hấp hối về phía một con dực bức long đang hạ xuống từ trên trời.

Bụp!

Con dực bức long bồn chồn, đạp vào con eti. Grid cười lớn sau khi dùng Bay để di chuyển lên trên đầu của con gargoyle.

“Chào cưng?”

Kyaack!

Con dực bức long hoảng hốt và vội vã khè ra một chùm tia. Chúng gần tới mức Grid không thể tránh né, nhưng anh vẫn bay trực tiếp vào nó. Con dực bức long nghĩ Grid sẽ hóa đá và hào hứng kêu lên.

Nhưng Grid ổn cả. Con dực bức long đang hoang mang đã ăn trọn một nhát Dainsleif vào cổ.

“Hahat!”

Grid vẫn đang cười. Anh càng chiến đấu, điểm kinh nghiệm và cấp độ của anh càng tăng, cho phép anh cảm thấy mình đang dần mạnh lên.

“Tiến lên nào!”

Vẫn còn một lượng lớn quái vật trên mặt đất. Grid đưa pavranium ra khỏi kho đồ. 4 ngày hôm nay anh đã cố cải thiện giao tiếp với pavranium, và nó đã tăng lên với những bước tiến nhảy vọt.

Hiện tại, pavranium không chỉ quay xung quanh và bảo vệ Grid nữa. Thay vào đó, trước tiên nó sẽ tấn công kẻ thù theo ý định của Grid.

Pipit!

Cặp đĩa vàng bay như bumêrăng và quét qua dây gân chí tử của bọn chằn tinh. Grid bổ xuống những con chằn tinh đã đo đất và cuộc tàn sát một chiều bắt đầu. Nhiều quái vật hơn đổ xô tới do hiệu ứng từ cái áo choàng lúc anh chiến đấu, và màn đêm nhanh chóng kéo đến.

“Hộc... Hộc...”

Chỉ số thể lực và sức mạnh của Grid cao một cách vô lý. Nhưng ngay cả Grid cũng phải thấy kiệt sức nếu chiến đấu cả ngày. Sau khi săn hàng trăm con quái...

Grid tăng cấp tới mức vừa ý, cởi bỏ áo choàng và nghỉ ngơi. Nếu anh với tay, dường như anh có thể chạm tới những vì sao trên bầu trời đêm.

‘Vừa lên cấp vừa đi trong lúc mặc Áo choàng của Malacus đúng là hay thật... Nhưng đủ loại sinh vật có ở khắp nơi, nên mình đi chậm quá.’

Để thực hiện nhiệm vụ nghề, anh phải tới Giáo hội Judar, Dominion, Yatan cũng như Rebecca. Có vẻ như sẽ rất tốn thời gian để hoàn thành nhiệm vụ nghề, nên anh không thể trì hoãn quá lâu được.

Anh có nên cởi áo choàng bắt đầu từ mai không? Grid thấy băn khoăn trước khi đưa ra quyết định.

‘Mình không thể thường xuyên đi lang thang vậy được... Sau cái nhiệm vụ này, mình còn phải làm đám cưới và làm việc trong xưởng rèn... Đúng rồi, hãy tận dụng lợi thế của điều đó ngay bây giờ.’

Ngày hôm sau. Bầu trời tươi sáng cùng với thể lực tràn đầy, nên Grid lại mặc Áo choàng của Malacus tiếp. Rồi anh tiếp tục săn quái vật trong khi đi ngang rặng núi. Kết quả là Grid mất cả tuần mới qua được Rặng núi Suaz trong khi người thường chỉ tốn có 3 ngày.

Nhờ điều đó, Grid đang tự tận hưởng.

Nhưng thời điểm này.

Cái người đang mòn mỏi chịu đựng vì Grid...

“Grid... Bao giờ thì cậu mới về đây...?”

Grid đã biến mất khỏi xưởng rèn của Khan. Có một ông chú trọc đầu đang ngồi xổm trong một góc của xưởng. Anh là Vantner. Anh đang lẩm bẩm khi nhìn về phía lối vào.

“Grid... Tới đi... Nhanh lên... Về đi mà...”

Sự chờ đợi của anh cuối cùng cũng hết rồi! Giờ là lượt của anh để nhận vật phẩm từ Grid. Thế mà tên khốn ấy chả làm gì cả và mất hút đi làm nhiệm vụ, tới nay đã là 10 ngày. Lúc quái nào thì cậu ta mới trở về đây?

“Tại sao...? Tại sao lại đúng lượt của anh chứ...?”

Giữa cái lúc chuyện này xảy ra, Pon và Ibellin đang cày cấp chóng mặt nhờ cả vào Grid. Cấp độ của Pon đã bỏ xa Vantner, và giờ thì Ibellin đang bắt kịp Vantner luôn rồi.

“Xin cậu về sớm dùm với~~~!!”

Những hội viên khác mang đồ tới nhờ Khan sửa và tìm thấy Vantner.

“Anh ấy diễn trò gì thế nhờ?”

“Có lẽ anh ấy đã thấy Pon và Ibellin quét sạch quái vật với vũ khí của họ. Sau đấy thì anh ấy chẳng thể đi săn.”

“Không đúng, tình cảnh của anh ấy tốt hơn chúng ta còn gì? Grid củng cố cặp rìu qua thẩm định rồi đúng không?”

“Dù là thế... Anh ấy vẫn không đi săn được ở bãi săn phù hợp cấp độ vì phòng thủ quá yếu.”

“Đúng thật, nếu mà anh ấy chú ý hơn vào chỉ số phòng thủ thì... Cho dù là hiệp sĩ cận vệ, anh ấy lại đổ hết điểm vào sức mạnh và chỉ quan tâm với đống vũ khí. Rối tung hết cả lên rồi.”

Rồi một ngày, Vantner đã đưa ra một đề xuất với Jishuka. “Lần tới Grid đi làm nhiệm vụ, toàn bộ thành viên nên đi cùng cậu ấy. Chúng ta sẽ hợp tác để hoàn thành nhiệm vụ cho cậu ấy luôn. Rồi Grid sẽ không phí thời gian cho đống nhiệm vụ và có thể chuyên tâm chế tác vật phẩm cho chúng ta.”

“...Grid nên được thưởng thức trò chơi này chứ anh.”

“Grid là thợ rèn đấy! Cậu ấy nên làm đúng nghĩa vụ của mình!”

“...”

Vantner khóa chặt con tim tại xưởng rèn, anh chỉ mong Grid chế tác một món đồ cho mình mà thôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!