Chương 117
Đây là hướng tiến triển tốt nhất đối với Grid.
‘Chả phải đấy là nguồn chống lưng tài chính tốt nhất rồi còn gì!’
Anh sẽ trở thành chồng của một công nương, nghĩa là anh có thể lạm dụng chức quyền và ăn chặn một số loại thuế. Winston đã lớn mạnh thành một trong những thành phố đại diện cho Vương quốc Bất diệt. Tiền thuế thu được tại đây là một con số khổng lồ. Chỉ cần nhận một phần nhỏ thôi cũng đủ khiến anh giàu rồi. Chưa kể, Irene còn là người kế vị của một gia đình quý tộc danh giá. Nếu anh cưới được cô ấy, anh có thể trở thành quý tộc bậc cao luôn chứ không phải mỗi giàu thôi đâu.
'Mình có thể đồng thời có cả giàu sang và quyền thế. Mà hơn tất thảy...’
Irene xinh lắm. Cô ấy có mái tóc màu bạc lấp lánh. Đôi mắt to có đôi chút cong. Miệng luôn cười và một cái mũi nhỏ. Grid có một ấn tượng thật sự nhẹ nhàng từ cô ấy. Cô nổi tiếng bởi nhân cách tuyệt vời và là người phụ nữ tài giỏi nhất, ngoại trừ việc bộ ngực ở mức trung bình.
Grid không có lý do để chối từ. Nhưng vẫn còn điều gì đó mà anh phải cân nhắc.
“Mới đây, chẳng phải ngài Lãnh chúa coi tiểu dân là một kẻ gian trá sao? Giờ ngài lại đột ngột nói tiểu dân hãy lấy con gái của ngài làm vợ... Ngài nghiêm túc đấy chứ?”
Bá tước Seim giải thích cho sự ngờ vực của Grid.
“Chỉ có một người duy nhất trong lịch sử vừa là thợ rèn giỏi nhất vừa là kiếm sĩ mạnh nhất thôi. Ông ấy là Pagma.”
“...”
“Kiếm vũ cậu đã sử dụng rất giống với Kiếm Vũ Pagma được miêu tả trong các truyền thuyết. Không, cậu không phải một kẻ lừa đảo. Cậu nhất định là Hậu duệ Pagma rồi.”
"Nội việc tiểu dân là Hậu duệ Pagma thôi là đủ sao?”
“Đúng thế! Vậy là đủ rồi! Đó là lý do chính thì đúng hơn!”
Grid chuyển ánh nhìn và ngó sang phản ứng của Irene. Khuôn mặt cô đỏ ửng nhưng nụ cười cho thấy cô đang mang cảm giác rất tích cực về chuyện này.
‘Hơhơhơ!’
Grid chảy dãi. Sau cái kết tồi tệ của mối tình đầu, anh đã nghĩ mình sẽ không bao giờ có một mối quan hệ với phụ nữ nữa. Nhưng giờ anh đã có một cơ hội với Irene! Ai đó sẽ cười cợt và nói rằng họ chỉ là NPC trong một trò chơi, nhưng Satisfy như một thực tại khác chứ không phải trò chơi nữa. NPC của Satisfy giống hệt loài người trong mọi mặt, từ cảm xúc, suy nghĩ, nhu cầu cơ thể và cả sinh lý.
Grid hồi hộp đến mức rớt những giọt nước mắt sung sướng..
'Mình cuối cùng cũng thoát khỏi tình trạng nguyên tem này...!’
Đây là cơ hội vĩ đại để rũ bỏ cái zin không mong muốn mà anh đã giữ trong 27 năm. Cùng một lúc, địa vị của anh sẽ vọt lên và anh sẽ trở nên giàu có. Grid tuyệt đối không để vuột mất cơ hội cả đời này. Nhưng mà lại có một vấn đề.
‘Mình muốn làm đám cưới luôn để còn bắt đầu đêm động phòng... Nhưng mình phải triển khai nhiệm vụ nghề nữa... Mình cũng cần tiếp tục làm việc trong xưởng rèn.’
Grid giải thích tình huống.
“Th... Thật vinh hạnh khi tiểu dân có thể cưới một công nương xinh đẹp và chu đáo như Irene. Tuy vậy, hiện thời việc cưới xin là không dễ dàng vì tiểu dân còn chuyện riêng. Chưa kể, tiểu dân thích được tiếp tục làm việc trong xưởng rèn sau đám cưới... Liệu con rể của một gia đình quý tộc có thể chỉ là một thợ rèn được không?”
“Hậu duệ Pagma là một thợ rèn mà đúng không? Làm những công việc của nghề rèn đâu phải lỗi của cậu. Đó còn là điều gì đó đáng tự hào ấy chứ. Lịch trình đám cưới sẽ được sắp đặt theo thời gian mà cậu thấy thoải mái nhất.”
“Không thể được!”
Bland - cái người đã không thể ngẩng đầu lên sau khi bại trận dưới tay Grid - không thể chịu đựng được nữa và gào toáng lên.
“Thưa Lãnh chúa! Hắn là một tồn tại biến chất! Hắn sở hữu sự nguyền rủa của thần thánh. Hắn sẽ hồi sinh sau khi chết, và sẽ không bao giờ già đi nữa! Nói cách khác, hắn không thể được mô tả như là một con người! Ngài thật sự sẽ chấp nhận hắn làm con rể của mình ư?”
Biến chất là một trong số những danh hiệu mà những NPC của Satisfy sử dụng để ám chỉ người chơi. Theo quan điểm của NPC, người chơi không thể già đi hay qua đời đều không phải là con người. Nên nhiều NPC cho rằng người chơi bị thần thánh nguyền rủa. Tuy thế, vẫn có các NPC khác nghĩ ngược lại. Trong trường hợp này là Bá tước Steim.
“Sao lại coi cuộc sống vĩnh hằng là nguyền rủa? Nó là phúc lành thì đúng hơn chứ? Ta không nghĩ họ là những kẻ biến chất, mà phải là những thực thể may mắn. Họ hẳn là đã nhận được tình yêu thương của các vị thần. Ta thấy vui vì người sắp trở thành chồng của con gái ta lại được các vị thần yêu thương.”
Bland nghiến răng.
“May mắn ư? Ngài nhầm rồi! Hãy tưởng tượng xem Irene sẽ thấy thế nào khi phải một mình già! Irene sẽ phải buồn và cô đơn tới mức nào ạ? Thưa Lãnh chúa, giờ ngài đang bị cuốn vào sự tham lam và không quan tâm tới Irene chút nào đấy ạ!”
“Đó là vấn đề để 2 đứa nó tự xử lý. Chúng ta không nên cãi nhau vì chuyện đó.”
Irene gật đầu, “Đúng vậy đó. Thưa ngài Bland, Em thích quý ngài Grid đây. Vẻ ngoài của quý ngài Grid có thể không thay đổi cho tới hết phần đời còn lại của em, nhưng em vẫn có thể đương đầu với điều đó những khi buồn tủi hay cô đơn. Em muốn ở bên quý ngài Grid.”
Kwaduduk!
Sự thật là, mấy năm qua, Bland đã tỏ tình với Irene một vài lần rồi. Nhưng Irene chả bao giờ nhìn nhận Bland theo cách đó và anh ta buộc phải từ bỏ cô ấy. Anh ta lựa chọn trở thành hiệp sĩ cho gia tộc của cô và trông nom cô ấy từ nơi xa.
Anh ta ước vọng chân thành cho Irene có thể gặp một người đàn ông tuyệt vời và được hạnh phúc. Tuy nhiên, người mà cô chọn lại là một kẻ biến chất!
‘Mình không biết sao chuyện này lại được chấp thuận... Là Hậu duệ Pagma thôi cũng quá đủ để vượt qua thân phận của hắn ta sao?’
Pagma là một huyền thoại. Bland biết rằng Pagma là một vĩ nhân. Cơ mà, Grid chỉ là kẻ thừa hưởng những khả năng của Pagma chứ đâu có phải Pagma. Hắn ta rõ ràng tồi tệ hơn Pagma. Bland muốn chứng minh sự thật đó. Nếu anh ta có thể đánh bại Grid, Hậu duệ Pagma sẽ được coi như một thực thể tách biệt khỏi Pagma. Rồi có thể Bá tước Steim sẽ hồi tâm chuyển ý.
Bland một lần nữa nắm chặt thanh kiếm.
“Grid! Ta muốn một trận tái đấu.”
Bland trước đó đã sơ ý. Nếu cả 2 đấu lại, anh ta có thể có được kết quả tốt hơn vừa rồi. Bland tin chắc điều này và cường hóa các năng lực bằng đủ dạng phép bổ trợ. Anh ta kết hợp kỹ thuật mà Bá tước Steim truyền lại với Kiếm Bão.
Kuwooooh!
Cơn bão được phép thuật của Bland tạo ra khiến tấm thảm và đồ trang trí rung chuyển. Ở giữa sự lộn xộn này, thanh kiếm của Bland tỏa ra một uy lực mạnh mẽ. Nguồn năng lượng dữ dội và khắc nghiệt tới mức làm Irene bị thương trong lúc tìm nơi trú ẩn.
“Ngài Bland! Dừng lại đi!"
Irene la lên với anh ta, nhưng Bland là một kẻ cứng đầu.
‘Mình sẽ đánh bại kẻ này!’
Đây là nghĩa vụ thiêng liêng của anh ta. Anh ta sẽ cắt đứt mối quan hệ có khả năng sẽ làm người phụ nữ mình thương không được hạnh phúc.
Kwaang!
“Ohhhhhh!”
Cơ thể Bland dùng cơn bão như động cơ đẩy và nhanh chóng tiếp cận Grid. Mặt Grid trở nên méo mó.
‘Lại muốn tới nữa à? Tên nhóc này không hiểu mình đang chống lại ai.’
Grid có thể dùng Kìm hãm để chặn đòn tấn công, có thể tránh né với Bay và phòng thủ bằng pavranium. Nhưng Grid chọn tiến tới. Anh cố ý thể hiện cho Bland sự khác biệt trong sức tấn công, để khiến Bland không còn dám xông tới nữa.
“Kiếm thuật Pagma, Sát!”
Peeeeeong!
Sự thù ghét dữ dội tập trung trên Dainsleif và va chạm với lưỡi kiếm bão của Bland trước mắt anh. Đồng thời, sóng xung kích phá vỡ các cột trụ cùng những bức tường bên trong đang chống đỡ cho căn phòng, và trần nhà lập tức sập xuống.
“Bland, cậu!”
Hành động của Bland đã khiến Irene bị thương nghiêm trọng. Bá tước Steim điên tiết sau khi cứu Irene khỏi vụ nổ trong đường tơ kẽ tóc.
“Cậu đả thương Irene rồi! Cậu đã quên nghĩa vụ của chính mình! Con gái của ta...!”
Bá tước Steim ngừng lại giữa chừng. Bland thì chưa gì đã gục xuống. Mặt khác, Grid chẳng bị làm sao. Chỉ vài mảnh quần áo của anh bị xé rách. Grid xác định rằng Irene đã an toàn trong vòng tay Bá tước Steim và nói với biểu cảm buồn bã.
“Là vì tiểu dân mà Công nương đã bị thương.”
Bá tước Steim lắc đầu, “Sao lại là vì cậu chứ? Đây là lỗi của ta. Ngay từ đầu, ta đã nghi ngờ cậu và khiến chuyện này xảy ra. Ta đã quá lỗ mãng. Ta rất lấy làm tiếc.”
Bá tước Steim đã nói lời xin lỗi.
Các quý tộc có niềm kiêu hãnh rất cao. Họ không có lý do gì để cúi đầu trước một người thấp kém hơn họ cả. Nhưng Bá tước Steim có thể thành thật xin lỗi vì ông coi trọng trách nhiệm hơn những người ngang hàng nhiều.
‘Ông ấy là một người bố vợ tốt hơn mình tưởng.’
Grid thấy hài lòng trong lúc hỏi lại Bá tước Steim, “Nếu ngài thực lòng xin lỗi, tiểu dân có thể xin một đặc ân được không?”
Bá tước Steim mỉm cười trước lời nói của Grid.
‘Cậu ta không hề là người dễ tính... Quả thật là hậu huệ của một huyền thoại.’
Ông ấy thích cái khát vọng đó.
Bá tước Steim gật đầu. “Từ đầu thì cậu đã xứng đáng được ban thưởng vì tạo nên Thanh gươm Tự Xuất thần và giải cứu Irene rồi. Được, bất cứ thứ gì cậu muốn. Ta sẽ làm hết sức mình.”
“Tiểu dân nghe nói Bá tước Steim có một mối giao hảo với Giáo hội Rebecca. Tiểu dân cần tới gặp giáo hoàng của Giáo hội Rebecca... Ngài có thể viết một lời giới thiệu cho tiểu dân không? Tiểu dân có thể có cơ hội gặp được giáo hoàng nếu có được lời giới thiệu từ ngài.”
Bá tước Steim lại gật đầu tiếp.
“Ta hiểu. Chẳng phải cậu là người đã đánh bại Malacus sao? Giáo hoàng sẽ rất vui vẻ chào đón cậu đấy.”
Sau đó, bữa tiệc bị hủy bỏ do sự náo loạn này. Grid rời khỏi lâu đài sau khi đồng ý chuyện đám cưới với Irene và nhận bức thư giới thiệu. Có ai đó đang chờ anh khi anh về tới xưởng rèn của Khan.
“Ông là Grid hả?”
Đó là một người đàn ông với cơ thể cường tráng và xăm trổ trên hai má gợi lên hình ảnh móng vuốt thú vật. Mái tóc xám của anh ta dựng ngược lên như bị sét đánh, rất là thu hút ánh nhìn. Tên nhân vật là ‘Toon’. Anh ta là một trong sáu người chơi xếp hạng mới cứng vừa gia nhập Tzedakah không lâu sau khi vượt qua bài kiểm tra sức mạnh cao cấp.
Anh ta ra lệnh cho Grid.
“Tôi nghe bảo ông là một thợ rèn tuyệt vời hử? Làm vũ khí cho tôi đê. Ông có biết cái người dẹp gọn Cự nhân hội trên phố hôm nọ không? Tôi muốn đánh nhau với anh ta, nhưng tôi nghĩ trước tiên tôi cần một vũ khí tốt hơn đã. Tôi sẽ dùng món đó để đánh nhau với anh ta. Khạc ~ phẹt!”
Toon nhổ nước bọt trong lúc nói chuyện, trông như một tên đầu gấu điển hình trong xóm. Grid nhớ lại gã nhân viên hỗ trợ tài chính Hạnh phúc Lòng Mẹ từng gây phiền nhiễu cho anh. Grid nhìn trừng trừng vào Toon như thể muốn giết anh ta.
“Ông có biết mình vừa khạc nhổ vào đâu không?”
“Hả? Hahahat!”
Toon chớp mắt với lời nói của Grid. Anh ta kiểm tra bảng thông tin hội và thấy cấp độ của người thợ rèn mới ở khoảng đầu 100, nên anh ta không khỏi cảm thấy chuyện này thật dễ thương.
“Này nhá, mấy cái kỹ năng thợ rèn của ông quá giỏi nên ông vào hội nào cũng được... Còn tôi thì khác. Lý do tôi vào đây chỉ là để tiếp cận tên đồ tể đó. Tôi sẽ ra khỏi cái hội này ngay sau khi đánh nhau với anh ta. Ông hiểu chưa? Ông không thấy cái không khí hiện tại à? Không giống mấy người kia, tôi không có quan tâm ủng hộ ông đâu. Nếu ông không muốn chết thì chế tác vũ khí cho tôi nhanh lên. Hể~? Khạc! Phẹt!”
“...”
6 hội viên mới không hề biết Grid là người đội mũ đầu lâu đã hủy diệt Cự nhân hội. Là do Tzedakah không hề có ý định để lộ thông tin về Grid cho những người mà họ chưa thể tin tưởng.
“Này, ông biết ID của tên đồ tể đó không? Dù tôi có hỏi thì mấy hội viên khác cũng không hé môi nửa lời. Sao họ phải che dấu nhờ? Cứ phải cố gắng đi tìm anh ta thì phiền vãi... Khạc~~ phẹt!”
Sự kiên nhẫn Grid đã bật tung nóc.
Ah... Anh đã quá mệt mỏi khi phải cư xử tử tế trước quý tộc rồi, và một tên khốn phiền phức giờ lại hiện ra trước mắt. “Này, thằng $~@!#.”
Xưởng rèn này là một nơi vô cùng quý báu đối với Grid.
Đây là nơi khởi đầu cho mối quan hệ giữa anh với Khan và là nơi anh bắt đầu làm việc nghiêm túc trên danh nghĩa một người thợ rèn. Anh đã có nhiều kỷ niệm tại đây và sẽ tiếp tục dùng nó trong tương lai. Nói cường điệu hơn một chút thì đây là nơi chốn định mệnh của anh. Grid không thể đứng sang một bên khi mà kẻ này cứ tiếp tục khạc nhổ bừa bãi tại đây.
Anh đã tức giận thực sự trong lúc kéo Dao găm Lý tưởng ra.
“Mày sẽ bị trừng phạt vì dám làm ô uế không gian thiêng liêng của tao.”
“Pfff!” Toon ôm bụng cười. “Phuhahahat! Này~ Tên thợ rèn này trông thật sự tức tối đấy nhỉ? Không gian thiêng liêng á? Kuhahaha! Tao giết mày một lần mới được!”
Clink!
Toon vung tay phải mãnh liệt. Rồi ba lưỡi dao bật ra từ bộ đoản ẩn đao trên cổ tay anh ta. Toon tiếp cận Grid với ánh mắt hăm dọa.
“Mày dám cầm vũ khí trước mặt tao à? Chết đi này.”
Anh ta không đùa. Toon đã xác định giết Grid một lần để Grid không còn dám tranh luận nữa.
Chaaeng!
Toon vung đoản ẩn đao của anh ta như chân của mãnh thú, nhắm thẳng vào ngực Grid. Grid phòng vệ với Dao găm Lý tưởng và bị ấn xuống nửa người.
‘3 hay là 4 lần vậy?’
Grid thấy bối rối. Sau trận tập kích Malacus, sức mạnh của anh đã tăng ổn định từ việc làm ra vật phẩm độc nhất và huyền thoại, cũng như việc lên cấp lặp đi lặp lại. Vì thế, chỉ số đó giờ đã trên 1.000. Anh tự tin mình có thể đọ sức mạnh với bất cứ ai.
Nhưng anh lại hoàn toàn bị đẩy lui trong trận đấu với Toon.
Kikik! Kikikikik!
Con dao găm rung rung khi đoản ẩn đao đè xuống nó. Grid cuối cùng cũng phải lùi lại vì đầu của lưỡi dao dài nhất đã chạm vào ngực. Anh gạt con dao găm sang và trượt qua đoản ẩn đao, tránh được đòn tấn công và nới rộng khoảng cách với Toon.
‘Đọ sức mạnh thì khó thắng rồi.’
Grid hoàn toàn nhận thức được là mình mạnh. Anh tự tin rằng mình mạnh hơn người yếu nhất hội là Ibellin, trước khi cậu nhóc nhận được Kiếm gai Oán hận Sâu thẳm. Ibellin bị Cự nhân hội đánh bại, nhưng Grid lại thắng cuộc áp đảo đấy thôi.
Tuy nhiên, anh không có cơ hội định mức chính xác sức mạnh của mình khi so với những hội viên khác. Nên Grid không biết chắc những kỹ năng của mình sẽ ra sao khi đấu lại những người chơi xếp hạng hàng đầu. Và Toon đang xếp thứ 40 trên bảng xếp hạng tổng thể.
Toon huýt sáo. “Huýt~ sao đây? Mày xoay xở chặn được đòn của tao à? Khủng phết nhờ?”
Ssik.
Toon nhếch mép. Anh ta nhận ra Grid không chỉ là một thợ rèn và thấy hứng thú.
“Thú vị đấy!”
Lóe sáng!
Cặp mắt Toon nhuốm màu đỏ ngầu. Rồi lông xám bắt đầu mọc ra từ thân hình vạm vỡ. Ngay lúc đó, một năng lượng bùng nổ phát ra và Grid phải thu người lại.
‘Uy lực thật kinh khủng...!’
Grid quyết định cần phải chiến đấu nghiêm túc. Anh chuẩn bị lôi mọi thứ trong kho đồ ra, bao gồm cả Dainsleif và Mũ bảo hộ của Thủ lĩnh tộc Orc Sương giá.
Peeeong!
Đột nhiên, Toon bay đi bởi một cú đá từ phía bên cạnh.
“Hựa!”
C-rắc!
Có tiếng xương gãy đâu đây và lòng trắng trong mắt Toon lộ ra lúc anh ta ngã xuống.
“Điên thật...! Tên khốn này!” Sau khi chửi bới, Toon quay đầu lại xem ai là người đánh mình. Rồi anh ta nhìn thấy Regas đang cười. “Cái gì đây, Regas? Tấn công bất ngờ từ đằng sau một cách hèn nhát à? Tao tưởng mày là Bậc thầy Taekwondo cơ mà.”
Toon mỉa mai lúc nhìn trừng trừng vào Regas.
“Toon, nếu anh còn làm bất cứ điều gì vô lễ với Grid một lần nữa, tôi sẽ lấy đầu anh.”
Regas luôn cười nói và thân thiện. Đây là lần đầu Grid thấy anh nổi giận. Toon cũng thấy khó hiểu.
‘Cái người luôn được đồn đại là có tính cách ôn hòa này... Cơn giận của anh ta thật đáng sợ.’
Toon lặng lẽ đứng lên. Cổ tay của anh ta - vừa mới bị vặn vẹo theo một hướng dị thường - đã hồi phục như ban đầu. Đó là một sự hồi phục phi thường. Anh ta cất đoản ẩn đao đi.
“Bậc thầy Taekwondo Regas... Sẽ có một ngày tôi đánh nhau với anh, nhưng giờ thì không. Tên thợ rèn đó gây chút bất ngờ đấy... Nói thật, tôi nghĩ 1 đấu 2 là hơi khó. Thôi, gặp mấy người sau.”
“Này thằng chó! Dọn dẹp đống này ngay!”
Regas cản Grid lại lúc đang cố đuổi theo Toon. “Kẻ đó, anh ta khá mạnh trong dạng thú đấy. Anh ta sẽ là một đối thủ khó nhằn để đấu lại.”
“Không được! Giờ tôi phải đánh hắn ra bã! Và sao mà hội lại chấp thuận cái thứ như hắn vào chứ? Hành vi của hắn hoàn toàn mất kiểm soát rồi! Hội viên mới nên được kiểm tra kỹ mới phải đúng không?”
“Cách suy nghĩ của anh ta vô cùng đơn giản, nên Jishuka có thể dễ dàng thao túng anh ta. Tuy nhiên anh không cần phải lo chuyện đó. Tôi tìm ra tung tích Khiên Thánh rồi.”
“...!”
Regas vẫn đang đi tìm Khiên Thánh từ lúc nó bị mất cho tới giờ, và cuối cùng anh ấy cũng tìm ra nó. Grid quên sạch mọi thứ về Toon luôn trong khi hứng hỏi hỏi.
“Ở đâu? Nó ở đâu vậy?”
Nét mặt của Regas không được tốt lắm. “À thì... Một trong các Ngọc nữ của Rebecca đang giữ nó. Tôi đã đề nghị để gặp cô ấy và bị từ chối. Cô ấy có vẻ không sẵn lòng trả lại cái khiên.”
“Ngọc nữ của Rebecca á?”
Grid nhớ lại cô gái xinh đẹp trong bộ váy xanh dương phi qua tường và đối mặt với tên tín đồ Yatan đã đánh cắp Khiên Thánh.
‘Tên cô ấy là Isabel nhỉ? Mình nhớ tên tín đồ Yatan đã kinh sợ lúc biết cô ấy là Ngọc nữ của Rebecca...’
Grid hỏi lại.
“Ngọc nữ của Rebecca là gì vậy?”
Regas giải giải những điều mà anh biết.
“Nó là danh hiệu ám chỉ ba hiệp sĩ tôn giáo đứng đầu trong Giáo hội Rebecca. Họ nhận được những thần khí từ chính Nữ thần Rebecca và được cho rằng có quyền năng ngang ngửa Bề tôi thứ Hai và thứ Ba. Họ là một lực lượng tương đối nhỏ, nhưng chả mấy ai có thể đe dọa Giáo hội Rebecca nhờ có những Ngọc nữ của Rebecca này.”
“...Vậy ý chính tức là, cô gái đó sẽ không trả lại cái khiên?”
“Đúng vậy.”
“...”
Grid có một cơn đau đầu. Anh cần đi gặp giáo hoàng, nhưng giờ đủ thứ xoắn tít vào nhau do Ngọc nữ của Rebecca. Anh cảm thấy có điềm xấu.
Regas cười với biểu cảm nhã nhặn.
“Anh không phải lo đâu. Anh là một phần của Tzedakah còn gì? Nếu anh cần hỗ trợ bất cứ lúc nào, thì xin cứ gọi các hội viên. Mọi người sẽ sẵn lòng giúp đỡ. Sáu thành viên mới đặc biệt tràn đầy nhiệt huyết đấy.”
“...Tôi có nghe nói sáu người đó được gọi là lũ tâm thần. Nhìn Toon thì có vẻ không phải nói điêu đâu... Họ trông vô dụng lắm.”
“Haha.”
Sau đó, Grid đã gửi một lời thì thầm tới Jishuka để nói rõ tình hình. Rồi Jishuka đã hoàn toàn hiểu lập trường của Grid.
-Dĩ nhiên, nhiệm vụ của anh sẽ được ưu tiên trước nhất. Em sẽ không đề nghị anh chế tác bất kỳ món gì cho hội viên trước khi nhiệm vụ của anh hoàn thành. Và nếu anh cần giúp đỡ, cứ gọi bất cứ lúc nào. Em sẽ chạy tới ngay.
Tối đó, Grid lập tức rời khỏi Winston. Điểm đến là Tòa Thánh Rebecca.