Chương 1194
Ngày thứ ba của Giải đấu Quốc gia.
Hoa Kỳ đã cảm thấy sự vắng mặt của Lauel. Trong bộ môn Vây hãm, họ đã bị tàn phá bởi các chiến lược của rồng Trung Hoa - Hao. Gây rối, hỏa cầu, phục kích, tập kích bất ngờ, v.v—những thao tác của Hao đã phối hợp với nhau một cách tinh vi, đẩy Hoa Kỳ vào thế phòng thủ.
“......”
Kraugel - bị cô lập khỏi lực lượng chính trong trại địch và suýt soát quay về được căn cứ một mình - đã dừng lại tại chỗ. Lâu đài nơi lá cờ lấp lánh ánh sao lẽ ra phải được cắm đã biến thành hang ổ của địch. Lá cờ đỏ 5 sao đang tung bay như thể cười vào mặt Kraugel.
“Qua khỏi cái bẫy đó... Tôi thực sự tôn trọng anh.” Hao đứng trên tường thành giữa các cung thủ và khuyên Kraugel. “Tuy nhiên, đã quá muộn rồi. Hãy quên cái kháng cự vô nghĩa này và ngoan ngoãn đầu hàng đi.”
Chỉ có hai người mà Hao thừa nhận là vượt trội hơn bản thân—Grid và Kraugel. Đặc biệt, anh từ lâu đã đố kỵ với Kraugel và đã đi theo Kraugel trong nhiều năm. Dĩ nhiên, làm vậy không có nghĩa anh là một thuộc hạ. Kraugel không có ý định lập bè phái, cũng không nghĩ Hao ở dưới mình.
“Ra quyết định đi, Kraugel.”
Khi Kraugel từ chối buông kiếm, Hao một lần nữa khuyên nhủ anh. Toàn bộ người chơi Trung Quốc, gồm cả Hao, đều đang mặc giáp ngạnh. Nó là loại giáp với tùy biến phá kiếm. Hao đã thực sự ấn tượng với thanh Phá Kiếm của Grid đã đánh bại Kraugel vào năm ngoái.
“Cờ của bọn tôi đã được cắm 3 phút rồi. Anh chỉ còn lại 2 phút thôi.”
Người chơi Trung Quốc bắt đầu hò hét. Họ được lấp đầy bởi một động lực vĩ đại. Có tới 30 người đang chiếm đóng lâu đài còn Kraugel chỉ có một mình. Đó là lợi thế áp đảo cho Trung Quốc, những người chỉ phải cầm cự trong 2 phút. Các tuyển thủ Trung Quốc tính toán rằng khả năng thất thủ là bằng 0 và chẳng ai trên thế giới có thể phủ nhận điều đó.
Các bình luận viên và người xem, không phân biệt quốc tịch, đều tin rằng đó là chiến thắng của Trung Quốc. Chỉ một người là không nghĩ vậy. Tất cả mọi người ngoại trừ Kraugel.
“Ưgh?”
Thanh kiếm mà Kraugel ném đi đã bay qua tường thành và những người chơi Trung Quốc sợ hãi đã rút lui về hai bên trái phải. Thanh kiếm cắm vào khoảng trống giữa những người chơi Trung Quốc để rồi đột ngột đổi vị trí với Kraugel đang ở bên dưới tường thành.
“...?!”
Người chơi Trung Quốc đã bối rối khi cho phép Kraugel xâm nhập và không tận dụng được lợi thế quân số của họ. Tuy nhiên, họ đã sớm tỉnh trí và dồn hết các kỹ năng của mình lên Kraugel. Lúc này, ‘cây thương’ của Kraugel đang quay tròn. Cây thương nhẹ nhàng trôi chảy như nước và đập thẳng vào giáp ngạnh của những người chơi Trung quốc mà không hề bị hư hại.
“Hụa...!”
Người chơi Trung Quốc không chịu được chấn động và đã bay lên không trung. Kraugel rút ra một thanh kiếm mới và ném nó. Mục tiêu là một ngọn tháp cao cách đó 500 mét. Đó là vị trí cắm lá cờ đỏ 5 sao.
“Ngăn anh ta lại!”
Người chơi Trung Quốc vừa mới tiếp đất đã ném vũ khí nhanh nhất có thể. Đó là nỗ lực để không tạo ra khoảng trống cho Kraugel nhưng anh lại nhanh hơn họ một nhịp. Vào lúc họ tiếp đất, Kraugel vốn đã ném vũ khí mới. Vào lúc họ ném vũ khí, vị trí của Kraugel vốn đã hoán đổi với thanh kiếm rồi.
Vị trí mới của Kraugel là ngay phía trước ngọn tháp. Lá cờ đỏ 5 sao đang bay phấp phới đã ở ngay trước mắt. Kraugel đang với tay lấy lá cờ đỏ thì một cường lực đã đập vào lưng anh. Đó là một Khí huyết do Hao bắn ra, người đã giang rộng đôi cánh rồng của mình và bay tới ngọn tháp ngay từ thời điểm Kraugel có mặt trên tường thành.
“Như My Phu nhân vì Triệu Vân mà từ bỏ, anh cũng sẽ phải làm thế thôi!”
Có những giới hạn cho việc ở một mình. Hao sẽ dùng cơ hội này để làm cho Kraugel hiểu...
Hao hét lên với một ý thức trách nhiệm và Kraugel đã không đáp trả được đòn tấn công. Đó là vì đòn tấn công bất ngờ đã tới khi anh đang cúi xuống và vươn tay ra để lấy lá cờ. Đòn tấn công bất ngờ của Hao được canh giờ quá hoàn mỹ. Nếu Hao đã mở ra chỉ số ý chí thì anh hẳn đã là người đầu tiên mà Kraugel thua kể từ sau Grid.
“...!”
Cây thương của Hao dừng lại ngay trước khi xuyên qua lưng Kraugel. Một kiếm năng vô hình đang chém vào Hao. ‘Những nhát cắt’ đó là ý chí phi vật thể được tạo ra bởi Ý chí Vô dạng của một Thánh Kiếm. Về độ sắc bén, nó đáng sợ hơn Ý chí Vô dạng của Grid nhiều.
“Khự...! Kuaaaaak!”
Vảy rồng ở một bên cánh của Hao không thể chịu được chấn động sau khi nó bị chém và máu phọt ra như đài phun nước. Đó là khoảnh khắc anh mất đi khả năng bay của mình. Trong tầm nhìn đang rơi của Hao, có thể thấy được tấm lưng của Kraugel lúc anh ta nhổ lá cờ đỏ. Những ngôi sao và sọc xanh trắng một lần nữa trang trí cho lâu đài.
“Kraugel!!”
Hao không bỏ cuộc. Thay vì chăm lo cho cơ thể đang rơi xuống của mình, anh bắn ra thêm một Khí huyết nữa. Nội tại bất tử của Kraugel chắc hẳn đã tiêu hao trước khi đến đây. Hao quyết tâm biến nó thành một pha đồng quy vu tận. Nếu anh có thể hạ gục Kraugel thì với các đồng sự còn lại của mình, Trung Quốc sẽ thắng.
Đúng vậy. Như các thành viên Vượt hạng vũ trang, Hao phân định rõ giữa thành tích và cái chết. Tia sáng màu vàng hiện ra từ miệng Hao và cắt ngang bầu trời. Khí huyết là đòn tấn công tối thượng của bán long nhân. Nó không chỉ tiêu hao máu của người sử dụng mà còn có nhược điểm chí mạng là thời gian hồi ngẫu nhiên. Ưu điểm là tỉ lệ trúng lẫn uy lực đều có thể sánh với một kỹ năng huyền thoại. Có lẽ nó tầm thường so với Khí huyết của một con rồng thứ thiệt nhưng ít nhất thì nó cũng gây sát thương tuyệt đối cho người chơi.
Chỉ có điều, đối thủ hiện tại lại là tồi tệ nhất. Đó là vì một Thánh Kiếm có thể cắt đứt thế giới.
“...!”
Chùm ánh sáng màu vàng đã bị xẻ làm đôi. Thanh kiếm của Kraugel đã cắt chùm ánh sáng đó. Kiếm thuật mới được tạo ra của anh lưu tâm đến ‘những kẻ thù mạnh nhất’ và chứa đựng uy lực để xóa các kỹ năng.
“...Hat.”
Hao bật cười lúc anh đâm sầm xuống nền đất lạnh. Cơ thể anh mất đi đôi cánh và vảy rồng lúc thế giới của anh trở thành màu xám và im lặng. Đứng dưới lá cờ lấp lánh ánh sao, Kraugel toát ra một cảm giác áp lực tràn ngập còn cao hơn cả khi anh ngự trị với tư cách đấng tối cao.
***
“Wao...”
Khi đến Dương Châu - kinh đô của Hưng Quốc, Grid đã há hốc mồm. Anh vô cùng kinh ngạc trước độ lớn của Dương Châu, nơi 20 cỗ xe có thể di chuyển song song cạnh nhau. Anh chưa bao giờ mơ rằng sẽ có một đô thị lớn hơn cả Titan, thủ phủ của đế chế.
“Vương quốc này chẳng có cái gì nhỏ cả.”
Từ thức ăn cho tới các tòa nhà, tất cả chúng đều thật sự lớn. Đến bộ ngực của phụ nữ cũng to luôn.
Tố Xuân chọc vào sườn Grid lúc anh ngắm nhìn những người phụ nữ trên phố đang mặc xường xám. “Vượt hạng vũ trang Thần, Vượt hạng vũ trang Thần. Thức dậy đi kìa. Người ta đang nhìn đấy.”
Đang nhìn là sao?
‘Mình là người duy nhất hành động như một thằng từ trên núi xuống à?’
Grid lắc đầu và nhìn quanh. Rồi anh ngạc nhiên. Đó là vì hàng trăm ngàn người qua lại trên phố đều đang ngắm nhìn nhóm người Grid.
‘Ah.’
Grid nhận ra lý do.
“Trên đời lại có một nhóm người đẹp như vậy à?”
Tố Xuân với Cảnh Trà, cũng như Lam Hổ, Tiểu Linh, và những sinh vật khác của 12 Con Giáp—họ hiện đang đồng hành cùng Grid trong dạng người và đều là những mỹ nữ vô song.
‘Hẳn phải bắt mắt lắm.’
Grid biết danh tính của 12 Con Giáp và không bị đánh lừa bởi vẻ ngoài của họ, nhưng với những ai không biết sự thật thì tình huống lại khác. Đám đàn ông có vẻ đã phải lòng 12 Con Giáp từ cái nhìn đầu tiên trong khi đám phụ nữ thì có biểu hiện khao khát.
Grid thở dài.
‘Một tình huống hiển nhiên sẽ xảy ra.’
Nó là hiển nhiên mà. Bây giờ một vị công tử sẽ đến chỗ 12 Con Giáp. Nếu mọi việc không suôn sẻ thì anh ta sẽ chọc tức người hầu của các tiểu thư và người hầu này đương nhiên là Grid.
‘Nếu một người đàn ông bình thường ở với những mỹ nữ này thì anh ta đương nhiên sẽ bị hiểu nhầm là người hầu của các tiểu thư.’
Lần này có cả Braham nữa. Hôm nay, Braham có một gương mặt giản dị nhờ cái mặt nạ da. Nghĩa là ông ấy sẽ bị đối xử giống với Grid.
“Mọi người có thể cho ta chút thời gian không?”
Đúng như mong đợi. Ai đó rõ ràng là một quý tộc trong bộ quần áo sang trọng đã tiếp cận Grid. Grid nhìn và đợi gã nhân vật phụ hạng ba này nói ra lời thoại của hắn. Ngạc nhiên thay, nhà quý tộc lại nói với Grid chứ không phải 12 Con Giáp. Thậm chí còn theo một cách lễ phép.
“Ta là Thất Kiếm, trưởng nam của Ngọa long Hàng hóa Chi cục, tập đoàn kinh doanh đại diện của Dương Châu. Dựa trên trang phục của ngài, ngài có vẻ là một quý tộc đến từ Thảo Quốc. Ta có thể hỏi tên của ngài được không?”
“Tại sao lại thắc mắc về tên của ta?”
“Ta thấy rằng ngài đã du hành với những mỹ nhân như vậy tới một vương quốc xa xôi và ngài trông như người biết về sự lãng mạn. Đó là lý do ta muốn trở nên thân thiết với ngài. Ta đang trên đường đi uống rượu đàm đạo với các bằng hữu của ta. Ngài có muốn đi cùng không?”
“...!”
Grid chìm trong những cảm xúc tuyệt vời. Anh được coi là một quý tộc hơn là một người hầu, cũng như là một người có quan hệ tình cảm với những mỹ nữ ở đây. Grid không khỏi rướn vai mình lên. Anh mới chỉ tự tin về ngoại hình của mình gần đây thôi và giờ lòng tự trọng của anh đã tăng mạnh.
Trong lòng mình, anh muốn bắt tay với Thất Kiếm và đi làm một chầu ngay. Tuy nhiên, Grid đã khước từ. “Cảm ơn ngài đã gợi ý nhưng ta có việc phải làm...”
Ngay sau đó, Grid lắc đầu và ngậm miệng lại. Đó là vì Braham đang nhìn anh trừng trừng. Braham rất không hài lòng.
“Không phải chứ, có chuyện gì sao?” Grid thì thầm và Braham tặc lưỡi.
“Nhóc muốn bỏ lỡ một cơ hội ngàn vàng hả?”
“Ah...” Grid nhớ lại những thử thách mà anh đang đối mặt. Trước hết, anh phải thu thập thông tin. Anh phải tìm ra vị trí chính xác của Huyền Vũ Ngọc và tìm cách tới gần nó. Người đàn ông trước mặt anh đã tự giới thiệu là trưởng nam của tập đoàn kinh doanh đại diện cho thành phố. Trò chuyện với anh ta thì không có mất mát gì cả. Chả có chỗ nào để lo lắng hết. “...Được thôi! Cùng uống một ly nào!”
“Ohh! Ngài thực sự là một người có thẩm mỹ tinh tế!”
Một khi Grid trả lời một cách hùng hồn, Thất Kiếm đã dẫn cả nhóm Grid tới một quán trọ lớn. Đó là một quán trọ đắt tiền nơi một ly rượu sẽ có giá bằng vàng chứ không phải bạc. Grid được dẫn đến căn phòng lớn nhất ở trong cùng và cảm thấy hơi căng thẳng. Có cơ hội nếm thử các cao lương mỹ vị từ một vương quốc anh mới đến thăm lần đầu thì đương nhiên là phải có những kỳ vọng cao rồi.
“Thịt cu gáy và Rượu Ngân hà.”
Thất Kiếm ngồi xuống cùng nhóm của Grid và gọi rượu với đồ ăn. Những cái tên có vẻ hơi lạ nhưng Grid không hề thất vọng hay lo lắng. Một khi anh thấy người chủ tiệm mỉm cười trong khi rời đi, có vẻ như bữa ăn đã được gọi ra là rất đắt tiền.
‘Thức ăn đắt tiền không có mùi vị dở đâu. Thức ăn hảo hạng của vương quốc này sẽ ngon tới mức nào nhỉ?’
Thực tế thì, Grid thích đồ ăn rẻ và kích thích như mì hải sản cay, mì ăn liền, thịt ba chỉ, cá ngừ đóng hộp, và xúc xích. Tuy nhiên, anh đã ở lại hoàng cung của Thảo Quốc trong vài ngày qua và đã trở nên hứng thú với những món ăn hảo hạng. Những sơn hào hải vị anh đã ăn tại Thảo Cung rất hợp với khẩu vị của anh.
Thất Kiếm vừa cười vừa hỏi, “Ngài có nghe nói rằng Thần Chu Tước đã phục sinh và ban phước cho phương nam không? Chắc chắn là điều kiện sống của ngài đã được cải thiện nhỉ?”
“Tất nhiê...”
Grid đang cố trả lời thì anh thấy có một cảm giác lạ và ngậm miệng lại. Anh nhìn chằm chằm vào Thất Kiếm đang mỉm cười.
“Sao ngài biết được về sự phục sinh của chu tước?”
Tin tức chu tước phục sinh đã bị Hoàn Quốc phong tỏa triệt để. Tin tức vẫn chưa hề được chuyển ra bên ngoài phương nam. Nếu Thất Kiếm là một NPC thông thường thì anh ta đâu thể biết về sự phục sinh của chu tước. Nụ cười của Thất Kiếm thay đổi một cách sắc nét. “Ngài không nên đánh giá thấp mạng lưới thông tin của Đạo chích Hiệp nghĩa.”
Tách!
Hàng chục kẻ bịt mặt tràn vào qua cửa chính và cửa sổ. Cùng lúc đó, Thất Kiếm đứng dậy khỏi chỗ ngồi và chĩa một thanh kiếm vào cổ Grid. Động tác của anh ta nhanh như chớp vậy. Thất Kiếm lạnh lùng nói, “Phương nam bị cô lập do kết giới mà Ngũ Tiền bối thiết lập và người dân của Thảo Quốc không thể rời khỏi phương nam. Nếu ngươi là một người bình thường của Thảo Quốc thì sẽ không thể đến đây đ...”
Thất Kiếm dừng lại trước khi nói xong. Đó là vì Grid đã dùng Thổ Thần và những kẻ bịt mặt, bao gồm cả Thất Kiếm, đều cứng lại như đá. Không, chúng đã bị biến thành đá. Grid từ từ rút kiếm lúc anh đứng dậy và kề nó vào cổ Thất Kiếm. Một khi Thổ Thần hết tác dụng và Thất Kiếm có thể di chuyển trở lại, tình thế đã đảo ngược rồi.
“Mau bước ra khỏi cái tiến triển bí bức buồn chán này đi. Ta là Vượt hạng vũ trang Vương Grid, người đã đánh bại các lưỡng ban và phục sinh chu tước. Các ngươi về phe ta hay là kẻ thù?”
“Dĩ nhiên ta ở cùng phe với ngài rồi!” Thất Kiếm lập tức trả lời.
Anh ta choáng váng bởi hiện diện của Grid, thứ đã biến anh ta cùng đồng bọn thành đá.