Chương 120
‘Cái? Cái quái gì thế này?’
Dong Pao đang hết sức rối trí.
Con đường từ Rolling dẫn tới Tòa Thánh vốn vô cùng yên bình. Các hiệp sĩ tôn giáo đi tuần thường xuyên nên rất khó chạm mặt trộm cướp, quái vật hay dã thú. Nó có thể được gọi là một trong những khu vực an toàn nhất trên khắp lục địa.
Ấy thế mà hôm nay quái vật ở đâu ào ra không chút do dự. Lũ quái vật nhào xuống và tấn công Grid với Dong Pao như là cơn lũ do vỡ đập nước vậy.
“Phù... Phù... Vùng lân cận nhiều quái vật thế...”
Nhờ điều đó mà Dong Pao đã kiệt sức.
Chưa đầy 1 giờ từ lúc họ rời Rolling, và họ đã chiến đấu với hơn 100 quái vật không nghỉ rồi. Mana của Dong Pao đã cạn mấy lần, buộc ông ta phải uống vài bình pháp dược. Giờ thì thể lực cũng chuẩn bị cạn nốt.
“Hộc hộc! Kỳ lạ thật! Kỳ lạ thật sự! Tôi đã dùng tuyến đường này vài trăm lần rồi, nhưng đây là lần đầu tôi thấy chuyện này! Hộc hộc!” Dong Pao không thể chấp nhận tình cảnh hiện tại. Ông ta gắng sức để xài Phục hồi lên Grid, kẻ đang tiêu diệt đám người thằn lằn xung quanh họ. “Sao ở đây nhiều quái thế... Kỳ lạ thật!”
Họ cần di chuyển 15 cây số nữa mới tới địa điểm xác định để lùa Grid. Nhưng quái vật cứ liên tục xông tới, nên có vẻ 2 người sẽ mất mạng trước khi tới đó. Có bao nhiêu người đã gặp và bị quái vật giết trong vùng an toàn chứ? Có lẽ ông ta sẽ là người đầu tiên. Chuyện này thật đáng xấu hổ và không có chút công bằng nào!
Dong Pao tuyệt vọng.
Rồi nguồn cơn của rắc rối này - Grid - lén lút cởi bỏ áo choàng.
‘Mình hiện đang có một con thoi hồi máu đi cùng... Nhưng không may là tới lúc nghỉ ngơi rồi.’
[Đã gỡ bỏ Áo choàng của Malacus.]
Áo choàng của Malacus tỏa ra một mùi máu me thu hút mọi dạng quái vật lẩn trốn trong vùng. Grid cất áo vào kho đồ một cái là không còn con quái nào xuất hiện thêm nữa. Nhưng Dong Pao quá mải chú ý vào Grid mà không nhận ra Grid chính là thủ phạm.
Grid xử lý nốt đám quái vật còn lại.
Kiéék!
[Bạn đã đánh bại một con kỳ giông khổng lồ.]
[Lãnh đạo tổ đội ‘Grid’ đã nhận được túi mật của kỳ giông khổng lồ.]
[Lãnh đạo tổ đội ‘Grid’ đã nhận được ngọc trai hiếm.]
[Đã nhận được 203.000 điểm kinh nghiệm.]
[Bạn đã đánh bại một người thằn lằn tộc iran.]
[Lãnh đạo tổ đội ‘Grid’ đã nhận được Loan đao Có thể sử dụng.]
[Lãnh đạo tổ đội ‘Grid’ đã nhận được 1 viên lam ngọc.]
[Đã nhận được 255.000 điểm kinh nghiệm.]
Thung lũng Dran, nơi có dòng nước trong suốt như pha lê cuộn chảy!
Lũ quái vật ở đây mạnh hơn nhiều so với đám ở Rặng núi Suaz. Chúng có cấp thấp nhất là 190 trở lên, nên ngay cả Grid cũng chật vật nếu cùng lúc trên 7 con xuất hiện. Tuy vậy, anh có phép phục hồi của Dong Pao rồi nên có thể săn chúng thành công.
‘Phép phục hồi của tư tế cấp 160 thật là bá đạo. Mình chẳng thể chờ tới lúc đến được Tòa Thánh miễn là còn có cái con thoi hồi phục này.’
Grid vui mừng vì nhận được một lượng điểm kinh nghiệm khổng lồ, mặc dù ở trong cùng một tổ đội với Dong Pao. Tuy nhiên, anh lại làm một vẻ mặt bất bình và rên rỉ. “Phù, tôi tưởng mình sắp chết rồi chứ. Lần đầu tôi thấy nhiều quái thế đấy. Vùng này vốn như thế à?”
Dong Pao lắc đầu. “Tôi không biết cái gì đang xảy ra hết. Ban đầu thì đây là một nơi mà quái vật ít khi xuất hiện... Tôi còn chẳng biết ở đây nhiều quái vật thế luôn. Nổi cả da gà rồi đây này... Haiz...”
Dong Pao nhìn trộm con dao găm trong tay Grid lúc ông ta than thở.
‘Có một hào quang xanh thẳm như biển cả xung quanh con dao găm đó... Một vũ khí được cường hóa lên ít nhất +8. Vớ bở rồi.’
Đó là sau khi lập tổ đội với Grid. Ông ta vốn đã nghĩ Grid đơn độc xoay sở tới được Rolling cho dù mới chỉ cấp 147 hoàn toàn là nhờ may mắn.
Giờ họ đã chiến đấu cùng nhau, Dong Pao nhận thấy Grid thật ra lại rất mạnh so với cấp độ của anh ta. Lý do mà Grid vượt qua được Rặng núi Suaz là nhờ sức mạnh chứ không phải may mắn.
‘Bí mật là ở con dao găm +8 kia... Một con dao găm thì sức tấn công có thể yếu khi so với đơn thủ kiếm hay vũ khí cùn, nhưng mà… Một con dao găm được cường hóa tới mức này có thể gây nhiều sát thương hơn hẳn vũ khí cùn đấy.’
Dao găm có tốc độ tấn công nhanh, nhưng sức tấn công lại yếu. Tuy nhiên, dao găm của Grid có cả tốc độ lẫn sức tấn công tuyệt hảo.
‘Tên này chắc hẳn khá giàu nếu mang theo vũ khí đó. Ngon rồi, mình có thể kiếm lời nhiều hơn mình nghĩ. Nếu mình húp được con dao găm này thì...!’
‘Nghỉ thế đủ rồi.’ Lúc Dong Pao đang nở nụ cười kinh tởm, Grid mặc lại Áo choàng của Malacus. Anh đứng dậy khỏi chỗ ngồi và hối thúc Dong Pao. “Tới lúc đi rồi. Chúng ta không muốn tới muộn mà.”
“Đúng là vậy... Nhưng mà trước đấy thì...”
Dong Pao nhìn chằm chằm vào Grid với ánh mắt sắc lẻm. Grid nghĩ Dong Pao đã chú ý vào cái áo choàng và thấy hơi lo sợ. Rồi Dong Pao nói với Grid. “Phân chia vật phẩm ấy... Cậu có thể thay đổi nó thành phân chia tuần tự thay vì lãnh đạo tổ đội phân chia không? Tu huynh à, hãy công bằng đi mà.”
“...Cứ để nó là lãnh đạo tổ đội phân chia đi đã. Với phương pháp phân chia tuần tự thì các vật phẩm đắt giá có lẽ sẽ vào kho đồ của chỉ một người và vậy thì không công bằng. Chúng ta sẽ chia nửa đồ thu được một khi tới nơi, nên là đừng lo.”
“Không, nhưng mà...”
Điểm đến của Grid là Tòa Thánh. Nhưng chỗ mà Dong Pao đã lên kế hoạch từ trước là nơi Grid sẽ phải chết trước khi tới được Tòa Thánh. Nếu phương pháp phân chia vật phẩm không được thay đổi ngay bây giờ, Dong Pao sẽ không nhận được đồ đạc gì hết. Nên ông ta muốn thay đổi nó thành phân chia tuần tự.
Nhưng Grid rất cứng đầu. Anh đã bước đi sẵn rồi.
‘Con chó này!’ Dong Pao chửi thầm. Rồi ông ta cố suy nghĩ tích cực. ‘Được thôi, mình sẽ kiếm thật nhiều tiền từ thằng này.’
Dong Pao cười trong lúc quan sát Grid đang đi ngày càng nhanh. Ông ta nghĩ cái nhu cầu cấp bách của Grid thật khôi hài. Nhưng nụ cười trên mặt Dong Pao nhanh chóng vụt tắt. Mới có đi bộ được 5 phút thôi đúng không? Thế mà đám quái vật lại xồ ra như thác đổ và Dong Pao lại phát điên tiếp.
“Cái thứ quỷ quái gì đây? Sao lũ quái vật này xuất hiện triền miên vậy?”
“Ông làm nhiều nhiệm vụ khó khăn của Giáo hội Rebecca rồi còn gì? Có lẽ đây là một thử thách từ Nữ thần Rebecca đấy?”
Grid đang dùng phương pháp nhập vai chân thực. Anh rất giỏi giả vờ rằng mình không phải cục nam châm thu hút quái vật. Kết quả là Dong Pao không nghi ngờ Grid một chút gì hết.
“Không đúng! Tôi chưa bao giờ nghe được thử thách nào dính tới săn quái cả! Và cửa sổ nhiệm vụ cũng chẳng hiện lên...!”
“Hrmm... Xin hãy hỗ trợ tôi lúc tôi ‘chăm sóc’ bọn quái này. Cảm ơn ông trước.”
“Được…”
Dong Pao chán nản khi nghĩ về việc tiêu hao một đống pháp dược mana đắt đỏ ông ta. Về phía Grid thì lại đang rất lấy làm mừng.
‘Mình có con thoi hồi máu miễn phí nên phải dùng hết mức có thể chứ!’
Đúng thế. Grid vẫn đang nhắm tới điều này ngay từ khi có tổ đội với một phục hồi sư mà không tốn 1 xu. Trước khi họ tới Tòa Thánh, anh định sẽ dựa vào phép hồi phục của Dong Pao để đi săn vô bờ bến luôn. Dong Pao muốn cái mạng của Grid trong khi Grid lại muốn lợi dụng ông ta.
Cả 2 người tiếp tục lặp đi lặp lại quá trình đi săn và...
[Cấp độ của bạn đã tăng lên.]
[Cấp độ của bạn đã tăng lên.]
“Hay lắm!”
“Ồ! Tôi cũng lên cấp rồi này...!”
Chỉ mới 12 giờ sau khi rời Rolling thôi! Grid đã lên 3 cấp trong khi Dong Pao lên được 1 cấp.
Chuyện này rất bất ngờ đối với Dong Pao. Họ đang săn quái cao cấp chỉ với 2 người, nên cấp của họ tăng rất nhanh. Còn tốt hơn cả đi săn với vài cái tổ đội cấp cao khác nữa. Giống như Grid, ông ta muốn ở lại đây ít lâu để đi săn. Nếu đủ sức làm thế, ông ta có thể tự thử thách trở thành người chơi xếp hạng. Nhưng ông ta sớm nhớ ra mục đích ban đầu của mình.
‘Lên cấp không quan trọng bằng tiền.’
Khu rừng Tội ác.
Lúc đầu, họ đáng ra đã tới đây sau khi rời Rolling được 3 tiếng. Nhưng lại tốn tới 12 giờ. Dong Pao tự hỏi mấy tên sát thủ kia có mệt mỏi và bực bội vì phải chờ đợi không. Ông ta lo lắng và thúc giục Grid.
“Tu huynh à, hãy nghỉ chút ở cái hang đằng kia đi.”
Grid ngoảnh mặt về chỗ Dong Pao chỉ tay và có thể nhận ra cửa vào hang. Rồi anh nói với vẻ miễn cưỡng.
“Chúng ta cần nghỉ thật không? Với cái đà này chúng ta nên tới thẳng Tòa Thánh luôn chứ?”
Dong Pao cố thuyết phục Grid, “Không giống với Tu huynh, thể lực của tôi đã tới giới hạn vài lần rồi. Tôi cần phải nghỉ ngơi đầy đủ mới được. Khả năng tái tạo mana của tôi hiện giờ rất thấp... Tới mức mà có thể chỉ dùng Phục hồi vài lần nữa thôi.”
“Hết cách rồi nhỉ.”
“Cảm ơn cậu đã hiểu cho.”
Grid nhận sự hướng dẫn của Dong Pao và đi vào hang. Rồi một cửa sổ thông báo hiện lên.
[Công tước Ma cà rồng Marie Rose bị phong ấn tại không gian này.]
[Ảnh hưởng tà ác từ Marie Rose khiến pháp lực của bạn bị đảo lộn. Toàn bộ các dạng phép thuật và kỹ năng không thể sử dụng được.]
[Bạn đã kháng cự.]
“...?”
Grid thấy hoang mang.
“Đây là khu vực dành cho trùm à? Công tước Ma cà rồng là sao nữa? Nam tước đã đủ sợ rồi, đây lại còn công tước? Chúng ta sẽ bị hút máu đến chết tại đây à? Sao lại nghỉ nơi ở cái nơi nguy hiểm như thế này...?”
Dong Pao lắc đầu.
“Đừng lo. Marie Rose đã ngủ say hàng trăm năm từ lúc bị hai Ngọc nữ của Rebecca phong ấn rồi... Cô ta không bao giờ tỉnh dậy đâu. Marie Rose không phải thứ mà cậu nên lo lúc này.”
“...?!”
Grid giật mình.
Ngay khi Dong Pao dứt câu, 3 bóng đen hiện ra từ chỗ tối. Chúng là mấy tên sát thủ làm việc cùng Dong Pao. Chúng đã chặn lối vào hang để Grid không thể trốn thoát, và nhìn Dong Pao chằm chằm.
“Sao ông tới muộn thế?”
Dong Pao phân bua, “Lạ lắm, quái vật cứ xồ ra liên tục. Bọn tôi bị buộc phải đi chậm trong khi xử lý chúng.”
Sniffer - hạng 13 bảng xếp hạng sát thủ - không tin điều này.
“Quái vật á? Nếu muốn bốc phét thì bốc phét cho có tâm vào. Khu vực này tìm một con sói còn khó chứ nói gì quái vật? Bảo sao tôi ghét bọn Trung Quốc. Các người cứ mở mồm ra là lại xạo chó!”
“Tôi không nói điêu. Nếu mấy người không tin thì tí nữa tự kiểm tra đi.”
“Được rồi. Tôi hiểu, nên đừng nói nữa.” Sát thủ hạng 11 - Kerb - không muốn phí thời gian nữa. Hắn hạ nhiệt tình huống và chĩa 2 con dao găm về phía Grid. “Này. Đưa hết tiền đây nếu mày không muốn chết và mất điểm kinh nghiệm. Rồi bọn tao sẽ tha mạng cho mày.”
Sát thủ dĩ nhiên là chuyên đi ám sát rồi.
Nhiệm vụ đổi nghề của họ là đi ám sát, và họ nhận phần thưởng bổ sung dựa trên số người bị thủ tiêu. Họ thực hiện đều đặn nhiều vụ ám sát và kiếm được rất nhiều kinh nghiệm lúc chiến đấu với người khác.
Sát thủ có thể khoe mẽ hiện thân vô song của mình tại cái nơi mà mọi dạng kỹ năng đã bị chặn bởi Marie Rose. Họ cũng có lợi thế hơn người nữa, nên Kerb không nghi ngờ gì việc chúng có thể xử đẹp Grid.
Về phía Grid, anh đã nắm bắt được tình hình và hỏi Dong Pao.
“Dong Pao, tư tế của Giáo hội Rebecca không phải tuân thủ luật pháp à? Vì tiền mà đe dọa mạng sống của khách du lịch là chống lại giáo điều còn gì? Hành động phản bội Nữ thần Rebecca này sẽ khiến một tư tế như ông dính hậu quả chết người đúng không?”
Dong Pao lại lắc đầu. “Nhiều người bị lẫn lộn lắm. Họ nghĩ các tư tế Rebecca luôn phải tuân thủ luật pháp và giáo điều để giữ vị trí của mình. Nhưng thực tế lại khác. Bọn ta chỉ cần tuân thủ luật pháp lúc làm nhiệm vụ thôi. Không bị giáo hội phát hiện thì muốn làm gì sai trái chả được.”
Grid không hiểu lắm.
“Tôi tưởng chỉ số thánh năng tăng lên bằng cách làm theo luật với giáo điều chứ? Thay vì lợi ích trước mắt, chẳng phải sẽ tốt hơn nếu cứ làm theo luật lâu dài và gia tăng thánh năng à?”
Với Dong Pao, Grid có vẻ đang liều mạng để sống. Ông ta thấy thông cảm cho cái cố gắng thuyết phục thảm hại này.
“Tu huynh quên những gì tôi nói vừa nãy sao? Bọn tôi có một cái gọi là cầu nguyện. Cứ cầu nguyện là thánh năng nó tự tăng, nên tôi chả việc gì phải tuân thủ luật pháp hết. Tôi không phủ nhận Nữ thần Rebecca cho dù có làm điều ác đi chăng nữa. Tôi tin tưởng sâu sắc, ngưỡng mộ và yêu quý nữ thần từ tận đáy lòng. Sự trung thành của tôi với nữ thần sâu sắc đến nỗi ngay cả bây giờ thánh năng vẫn đang tăng chầm chậm và đều đặn này.”
“...”
“Người ngoài thì vẫn không biết, nhưng Giáo hoàng là một kẻ vô cùng trụy lạc. Giáo hoàng thường xuyên phá luật với giáo điều của giáo hội. Nhưng thánh năng của lão ta đủ để vượt trên thường thức. Niềm tin của lão vào Nữ thần Rebecca là tuyệt đối luôn.”
“Chỉ là một sự mâu thuẫn thôi.” Shay - Sát thủ hạng 7 - tiến tới. Hắn nghĩ Giáo hội Rebecca thật ngớ ngẩn. “Giáo hội Yatan là cái đám tượng trưng cho thuần ác. Chúng tin sự tà ác mới là con đường đúng đắn. Thế mà bọn người từ Giáo hội Rebecca lại gây ra những hành động tàn bạo, ngay cả khi chúng nhận ra là chúng phải làm việc tốt. Khác nhau như hai mặt đồng xu vậy, nên bọn này còn lén lút và nguy hiểm hơn cả Giáo hội Yatan nữa. Mà kệ, nó cũng chả liên quan gì tới bọn tao... Nôn hết tiền ra đây.”
Grid dò xét cơ thể của Shay.
‘Hắn trang bị những vật phẩm hàng đầu thế kia. Cấp ít nhất là 200...’
Kỹ năng Nhận thức của Thợ rèn Huyền thoại cho phép anh đo cấp độ vật phẩm mà Shay đang mặc. Nhờ nó, Grid có thể thấy Shay không phải là một kẻ địch tầm thường.
‘Người chơi xếp hạng à. Hai đứa kia còn cao hơn cả Dong Pao.’
Thế nhưng.
‘... Lũ này chả là cái gì so với Faker.’
Grid đang ở cùng hội với Faker - người chơi hạng nhất bảng xếp hạng sát thủ. Anh đã mục sở thị các kỹ năng của Faker vài lần rồi. Thế nên, chả có cảm giác sợ gì khi đứng trước mấy tên này.
“Mấy người, chọn nhầm con mồi để săn rồi đấy.”
Grid tự trang bị cho mình hai vật phẩm đã nằm trong kho đồ từ lúc đi cùng với Dong Pao.
[Đã trang bị Dainsleif (Mô phỏng).]
[Đã trang bị Mũ bảo hộ của Thủ lĩnh tộc Orc Sương giá.]
“...Kẻ này là?”
Dong Pao cùng mấy tên sát thủ kinh ngạc khi chúng thấy Grid kéo ra một thanh hắc đại kiếm và một cái mũ đầu lâu kỳ dị. Chẳng phải anh ta là gã đồ tể nổi tiếng đã quét sạch Cự nhân hội không lâu trước đây sao?
Chúng không dự tính tới điều này chút nào.