Chương 121
“Ông mang một cao thủ tới đây à?”
Shay quở trách Dong Pao.
Mục tiêu cấp độ càng cao thì tiền chuộc mạng càng lớn là đúng thật. Cơ mà, có một ranh giới. Một địch thủ quá mạnh không hề được hoan nghênh, vì có khả năng sự đe dọa của chúng sẽ không xài được và bị lật ngược tình thế.
Dong Pao nghĩ lời quở trách đó thật bất công. “Mặt với ID của gã đồ tể có lộ ra đâu. Làm sao mà tôi biết được nó là gã đồ tể ấy chứ?”
Người mà ông ta vô tình gặp và bị chọn làm mục tiêu tội ác lại là Kẻ đồ tể Tâm thần nổi tiếng đó! Dong Pao lạnh sống lưng khi nghĩ mình đã đồng hành cùng hắn ta nửa ngày mà chả biết gì.
‘Dựa vào clip thôi cũng thấy hắn là một kẻ độc ác và tàn bạo... Hắn không cắm một con dao vào lưng mình trong lúc đi săn đã là may lắm rồi.’
‘Thứ thiếu nghị lực.’
Shay lắc đầu trước một Dong Pao đang sợ hãi và hoảng loạn. Hắn kéo ra một vũ khí dài khoảng 80cm và xoay nó với điệu bộ huênh hoang.
“Dù gì cũng ở đây rồi, tao nên thử xem Đồ tể Tâm thần khủng tới mức nào chứ nhỉ?”
Cuối cùng thì hắn cũng không sợ đánh nhau.
Dong Pao nhặng xị cả lên.
“N-Này, Shay! Cậu xem clip nó đánh nhau rồi đúng không? Cậu đang bỏ qua sức mạnh từ các kỹ năng diện rộng của nó à? Nó chắc hẳn là có nghề ẩn rồi, nên rút lui chẳng phải tốt hơn sao? Giải quyết hòa bình vẫn hơn chứ?”
“Hòa bình á? Vậy là một kẻ đã giết rất nhiều người để kiếm tiền lại muốn hòa bình à?” Shay nhạo báng trước khi giải thích tình hình. “Như ông nói thì nó có một kỹ năng mạnh mẽ. Tôi sẽ né nó ra nếu tôi gặp nó ở một nơi bình thường. Cơ mà cái hang này phong ấn mọi dạng kỹ năng còn gì. Chúng ta có một cơ hội chiến thắng ngon lành khi sức mạnh của nó bị khóa.”
Shay gần như chắc chắn hắn sẽ thắng. Rồi hắn bắt đầu tấn công Grid.
Sakak!
Thanh kiếm lóe sáng trong màn đêm, trong khi thanh hắc đại kiếm thì chống lại nó.
Chaaeng!
Khi hai thanh kiếm chạm nhau, cái hang tối om bừng sáng lên một lúc, như thể các tia lửa đã được thắp sáng. Lúc đó, vẻ ngoài kinh khủng của cái mũ đầu lâu lộ diện rõ ràng. Shay chỉ trích, “Nếu mày là người thường thì tao đã tự hỏi sao mày có thể đội một cái mũ xấu kinh khủng khiếp như thế. Nhưng chả có nghĩa lý gì khi cố hiểu cái tâm lý của một thằng tâm thần.”
Grid bực tức hét lên. “Mày nghĩ tao thích đội cái này à? Vì hiệu năng cả thôi! Đm! Đừng có gọi tao là tâm thần!”
Chaaeng! Chaaeng!
Kerb và Sniffer thán phục những pha trao đổi chiêu thức liên tục giữa 2 người.
“Cái thằng đấy, nó nhanh chóng phản ứng được hết các đòn tấn công của Shay kìa.”
Các sát thủ đều có chỉ số nhanh nhẹn cao, nên sự nhanh nhẹn của chúng rất nổi bật giữa toàn bộ các lớp nghề. Shay là sát thủ mạnh thứ 7. Khi nghĩ về toàn cảnh Satisfy, không nhiều người có thể phản hồi kịp tốc độ của Shay.
Grid được trang bị một thanh đại kiếm chậm chạp nhưng lại chặn được toàn bộ đòn đánh của Shay khiến Dong Pao há hốc mồm, “Là nó giỏi trong chiến đấu hay là nó dự đoán được quỹ đạo tấn công dựa trên chuyển động của Shay vậy?”
Kerb lắc đầu, “Không phải, nó không giỏi thế đâu. Nó chỉ nhanh thôi.”
“Gì chứ?”
Sniffer tặc lưỡi với Dong Pao. “Đám người Trung Quốc bị cái gì che mắt hả? Gỡ nó ra và nhìn cẩn thận vào. Tốc độ Grid vận đại kiếm của hắn ngang ngửa tốc độ tấn công của Shay đấy.”
Dong Pao tin làm sao được. Cây đại kiếm đó dài 3 mét và nặng hơn 20 cân mà. Mặt khác, kiếm của Shay ngắn hơn 1 mét và còn nhẹ nữa. Khi so về chiều dài và trọng lượng, chẳng phải Shay có lợi thế hay sao? Phải vậy không?
Kerb giảng giải. “Điều đó có nghĩa sức mạnh và nhanh nhẹn của Grid đủ cao để vượt qua tưởng tượng của chúng ta. Các kỹ năng chẳng phải là vấn đề. Cái tên đó đã là một con quái vật đa chỉ số sẵn rồi.”
Chaaeng!
“Khụ!”
Sau khi trao đổi vài chục đòn, Shay buộc phải lùi bước trước tiên.
‘Mình cứ chém trúng cây đại kiếm lần nào là y như rằng như chém vào đá lần đó.’
Tay phải hắn đã bị chuột rút. Shay không thể chịu đựng sức mạnh áp đảo của Grid thêm nữa.
“Grid... Tên mày không hề có trong top 3.000 mà lại mạnh hơn tao nhiều như thế. Kể cả là mày sở hữu nghề ẩn thì vượt qua khái niệm cấp độ là quá đáng rồi còn gì? Thật lòng tao nghĩ có vấn đề trong tính cân bằng của Satisfy rồi.”
Grid khịt mũi. “Mày gặp nghề ẩn bao giờ chưa? Thế thì mày không biết đâu. Để có được một nghề ẩn, cần nỗ lực bền bỉ và cả may mắn nữa. À thì chắc mày sẽ có thể sở hữu nghề ẩn sau khi mua vé số cả trăm năm đấy nhỉ?”
“Thằng khốn xui xẻo này.”
Shay ra hiệu cho đồng đảng. Rồi 2 tên kia di chuyển nhanh như chớp, xuất hiện 2 bên Grid.
“Trước tiên tao sẽ khiến mày đổ máu! Rồi mày sẽ trả giá với cái mạng mày!”
Papapat!
Sniffer đã nóng lòng chiến đấu và phóng 3 phi tiêu trong khi hét lên. Phía bên kia, Kerb vẫn giữ im lặng lúc nhắm 2 con dao găm của mình.
“Mày sẽ làm gì đây?”
Với người đã tích lũy một lượng lớn kinh nghiệm chiến đấu như Grid, mấy vũ khí dạng ném này không đáng kể lắm. Anh quay người và đánh bật mọi thứ bay tới từ cả 2 bên. Trong quá trình đó, Grid nhận thấy trọng lượng của đống phi tiêu mà Sniffer phóng ra.
‘Tên đó chuyên về kỹ thuật ném thì phải?’
Các sát thủ giống nhau có thể mang những đặc thù khác biệt. Một số chuyên về lén lút, số khác lại là nhanh nhẹn, số khác nữa thì đặt bẫy và rồi còn cả ném vũ khí như này nữa. Trong thế trận một chọi đa số, Sniffer có thể đóng vai trò bắn tỉa, nên Grid quyết định rằng Sniffer là đứa gây khó chịu nhất. Cùng lúc đó, một tia sáng từ cây hắc đại kiếm phóng ra.
“Aigu!”
Sniffer nghiêng về sau và né tránh trong gang tấc, rồi phóng tiếp mấy cái phi tiêu mới trong tư thế nguy cấp đó. Lúc Grid còn đang tập trung chú ý vào Sniffer, Kerb đã tiếp cận từ đằng sau và vung 2 con dao găm. Rồi Shay bật tường lên trần và từ trên cao ập xuống đầu Grid.
Đó là một thế gọng kìm với thời gian chuẩn tuyệt đối.
‘Thắng rồi!’
Shay, Kerb và Sniffer đã tin chắc vào thắng lợi của mình. Nhưng Grid lại vượt ra ngoài thế giới quan của họ.
Chaaeng! Chaaeng!
“...?!”
Thật là vô lý. Một cái đĩa vàng bất ngờ xuất hiện và chặn mọi phi tiêu của Sniffer. Rồi nó bay đi và chặn tiếp vũ khí của Shay. Một cái đĩa vàng khác thì đang chiến đấu với cặp dao găm của Kerb.
“Cái gì đây vậy?”
Mấy cái đĩa mới bay ra và can thiệp vào đòn tấn công của chúng là gì đây? Lũ sát thủ sửng sốt. Grid bắt đầu một kiếm vũ trong khi 3 kẻ kia không phòng bị.
“Kiếm Vũ Pagma, Sóng!”
Peeeeeong!
Những làn sóng đao màu đen tỏa ra khắp nơi. Sự nhiễu loạn xuất hiện lúc cả 3 tên sát thủ bay tứ tung mà còn không thể la hét.
“Khụ, khụ! Ặc! Làm thế nào...? Làm thế nào mà mày dùng kỹ năng ở đây được?”
Các sát thủ có những nội tại cho phép tránh đủ kiểu tấn công với một xác suất nhất định. Nhưng cái hang này thậm chí còn khóa cả nội tại luôn. Thật khó tin khi mà Grid xoay sở sử dụng một kỹ năng ở nơi này.
“Trên trời nhiều vì sao lắm đấy biết không?”
Grid nói lúc tiếp cận 3 kẻ kia. Cả 3 hoảng sợ và cố gắng chống cự.
“Ưưgh! Bỏ mẹ! Nó bị điên rồi!”
Chuyển động của Shay chậm đi rõ rệt. Là bởi hiệu ứng suy yếu sau khi bị Sóng đánh trúng.
Chaaeng! Chaaeng!
Grid vừa ngáp vừa chặn đòn của Shay, như thể chúng thật nhàm chán.
“Thằng chó!”
Đấy là lúc một người trong top 1.000 bị sỉ nhục!
“Ôhh!”
Sựt.
Grid nhẹ nhàng né mấy đòn của Shay tiếp. Rồi Kerb bị Dainsleif xẻ đôi lúc hắn cố tới gần từ đằng sau.
“Thằng quái vật!”
Sniffer phóng toàn bộ phi tiêu mà hắn có. Nhưng hàng tá phi tiêu này đều bị chặn hết chỉ với 2 cái đĩa vàng. Chúng còn chả chạm được tới áo choàng của Grid. Sniffer giờ không thể cười được nữa rồi.
“Hẳn rồi, mấy người chẳng thể nào chạm được tới ngón chân của Faker.”
Sukakak!
Một pha công kích từ trên trời giáng xuống cùng lúc đánh trúng cả Shay và Sniffer. Grid nhìn chúng hóa thành bụi xám và lần nữa nhận ra Faker mạnh tới mức nào. Rồi anh quay sang Dong Pao.
“Ch-Chuyện này...”
Một sự hủy diệt hoàn toàn. Grid chỉ thi triển một kỹ năng duy nhất và ngay lập tức giết chết 3 kẻ ám sát hàng đầu.
‘Bằng cách nào mà...?’
Dong Pao kiểm tra cấp độ Grid thêm một lần nữa do vẫn còn trong tổ đội. 150. Grid còn đang ở cấp 147 lần đầu cả hai gặp mặt và trên đường tới đây anh ta lên được 3 cấp để đạt tới 150. Đúng vậy, chỉ mới cấp 150 mà đã có thể đánh bại Shay đang cấp 200 và Kerb với Sniffer đang cấp 180.
‘Đây là một nghề ẩn ư...?’
Đến lượt ông ta rồi. Dong Pao đã cố cướp bóc và giết Grid.
“H-Hik...!”
Chả ai muốn tụt điểm kinh nghiệm cả. Điểm kinh nghiệm cũng không phải vấn đề duy nhất. Trong trường hợp tồi tệ nhất thì một người chơi lúc chết sẽ rơi cả đồ đạc luôn. Dong Pao muốn trốn tránh cái chết, kể cả nếu điều đó khiến ông ta phải hôn chân Grid.
“Th-Tha mạng cho tôi! Tu huynh ơi!”
Dong Pao quỳ gập người. Grid tới gần và ngồi xổm, “Bao người ở nơi này đã cầu xin ông với những cảm xúc mà ông đang có hiện giờ?”
“...”
Dong Pao có bao giờ đếm đâu. Giờ nhìn lại, ông ta mới có thể nhận ra sự tuyệt vọng khốn cùng mà những người bị ông ta hãm hại cảm thấy.
“Tôi xin lỗi! Tôi thực sự xin lỗi! Tôi là một kẻ bất lương! Tu huynh ơi! Tôi sẽ không kiếm tiền trên mạng sống của người khác nữa! Tôi sẽ không bao giờ làm điều xấu xa nữa đâu, nên làm ơn tha mạng cho tôi!”
“Gì cơ? Ông làm chuyện đó với người khác chả liên quan gì đến tôi.”
“Nh-Nhưng không phải cậu mới nói về số người tôi hãm hại ở đây sao?”
“Tôi chỉ đang tự hỏi thôi... Tôi biết ơn vì sự hỗ trợ trước đó của ông. Tôi đã định phân chia cho ông vật phẩm có được từ đi săn, nhưng mà giờ ông mất cái quyền đó rồi. Đúng chứ?”
Dong Pao gật đầu lia lịa. “Đúng là thế! Lời cậu nói là chính xác! Tôi là kẻ rác rưởi đã cố lừa cậu để lấy mạng và tiền bạc mà! Không có lý do gì để cậu phân chia vật phẩm cho tôi cả! Dĩ nhiên là Tu huynh nên giữ hết rồi. Nên làm ơn chỉ cần tha mạng cho tôi thôi...!”
Dong Pao cầu xin tha mạng tới phút chót. Nhưng cũng chả thể ra khỏi bàn tay tử thần.
Phụp!
“K-Kưướớ!”
Mặt Dong Pao ngay lập tức mất một lượng máu rất lớn và ông ta nhanh chóng trở thành một cái xác khô. Người đã giết ông ta không phải là Grid.
“Đừng có bảo tôi cô là...”
Grid đã chuẩn bị tinh thần. Một người phụ nữ chưa rõ là ai xuất hiện đằng sau Dong Pao và hút cạn máu ông ta như là một ma cà rồng.
“Rất vui được gặp ngươi.”
Người phụ nữ đó mỉm cười quá cái miệng ướt đẫm máu. Ngay khi Grid nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của cô ta, hàng loạt bảng thông báo đã nhảy lên liên tục.
[Bạn đã gặp gỡ Công tước tước Ma cà rồng Marie Rose.]
[Ảnh hưởng tà ác từ Marie Rose khiến pháp lực của bạn bị đảo lộn. Toàn bộ các dạng phép thuật và kỹ năng không thể sử dụng được.]
[Bạn đã kháng cự.]
[Cái nhìn của một ma cà rồng sẽ khuất phục chủng tộc bậc thấp hơn. Bạn sẽ mất đi ý chí và khả năng kiểm soát cơ thể.]
[Bạn đã kháng cự.]
[Sự lôi cuốn của Marie Rose là tối thượng. Sự quyến rũ của cô ta rất cao, tới mức có tỉ lệ cao cả hai giới tính đều bị cuốn hút.]
[Bạn đã kháng cự.]
Grid giữ khoảng cách với Marie Rose càng xa càng tốt. Rồi anh thận trọng mở miệng.
“Sao cô đột nhiên lại tỉnh giấc được sau hàng trăm năm khi mà phong ấn không hề được gỡ bỏ? Là bọn tôi quá ồn ào sao?”
Marie Rose chỉ vào Áo choàng của Malacus.
“Có máu của hàng ngàn, có lẽ là hàng vạn người đã ngấm vào cái áo choàng mà ngươi đang mặc. Chẳng phải thế là đủ để gọi ta dậy à?”
Malacus, một tư tế của Giáo hội Yatan, đã giết vô số trinh nữ trong hàng thập kỷ. Máu của trinh nữ hoàn toàn bao phủ cái áo và là một chất kích thích tuyệt vời đối với ma cà rồng.
“Nhưng mà ngươi, ngươi khá là khác thường đấy nhỉ? Ngươi không hề có thánh năng mạnh mẽ như Ngọc nữ của Rebecca, cũng chẳng mang pháp lực cường đại giống với Braham, vậy mà cái nhìn lẫn hiện diện của ta không ảnh hưởng gì lên ngươi hết... Lạ thật đấy.”
Marie Rose xuất hiện với diện mạo những năm đầu của tuổi đôi mươi. Jishuka có một vẻ đẹp quyến rũ còn Yura lại đẹp một cách trang nhã, nhưng vẻ đẹp của Marie Rose vượt trên cả hai bọn họ. Vẻ đẹp của cô ta phi thực tế tới mức trông giống như một ảo giác vậy.
Nó hoàn mỹ tới mức Grid chẳng cảm thấy gì cả. Anh không hề bị bỏ bùa mê chút nào và có thể giữ được sự bình tĩnh.
“Sự kỳ lạ này rất thú vị đúng không? Cô thấy đủ hứng thú để tôi được sống không nào? Tôi đã đánh thức cô khỏi phong ấn, nên là xin hãy cho tôi cái ân huệ này nhé.”
Marie Rose đã gây ra những tình trạng tồi tệ nhất, như là khóa các kỹ năng và kiểm soát cơ thể. Nếu cô ta mà có kỹ năng diện rộng mạnh mẽ nữa thì sẽ bất bại luôn. Những người chơi xếp hạng từ 1 tới 200 sẽ không thể nào đánh bại cô ta ngay cả khi xông lên cùng lúc. Grid sợ là lẽ tự nhiên thôi. Marie Rose không hề cảm thấy không thích chuyện này.
“Dễ thương đấy. Hưhư... Ngày nào đó gặp lại nhé.”
Saaah!
Cơ thể tuyệt mỹ của Marie Rose lập tức tan thành bột đen và bị thổi bay trong gió. Sau đó, Grid lo sợ Marie Rose sẽ quay lại nên đã cởi áo choàng ra. Rồi anh ngừng lại vừa lúc định tới thẳng Tòa Thánh. Anh tìm thấy vài món đồ vương vãi trên nền hang.
“Một vận may khác nữa này!”
Lũ sát thủ và Dong Pao đã rơi đồ sau khi tử ẹo. Grid nhanh chóng quên đi cái sự sợ hãi mà Marie Rose gây ra và vừa cười vừa nhặt đống vật phẩm lên.