Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1201: Chương 1201

Chương 1201

“Ưgh!”

Thứ gì đó to lớn và xấu xí là phương pháp để tạo ra nỗi sợ hãi nguyên thủy. Huyền vũ mới chỉ đơn thuần kêu gào về phía bầu trời nhưng những người chơi xếp hạng cấp cao đã phải rùng mình sợ hãi. Họ cảm thấy bị đe dọa bởi kích thước khổng lồ của huyền vũ và ghê tởm vẻ bề ngoài của nó. Grid cũng vậy. Không, cơn rối trí mà anh cảm thấy còn lớn hơn nhiều. Đó là tác dụng phụ của việc biết quá nhiều thứ.

‘Đây là một trong Tứ Tượng ư?’

Grid biết—Tứ Tượng là những vị thần hộ mệnh của nhân loại, sinh ra từ khát vọng của nhân loại. Vai trò của họ là giúp đỡ cho sự ổn định và thịnh vượng của nhân loại. Đương nhiên, họ có thiện chí với nhân loại và bản thân sự tồn tại của họ đã là có ích cho nhân loại. Đây không phải là suy đoán, nó là sự thật.

Grid đã chứng kiến sự phục sinh của chu tước làm màu mỡ cho phương nam. Còn giờ thì huyền vũ lại khác hoàn toàn. Sự phục sinh của huyền vũ không hề giúp gì cho phương bắc. Một chất lỏng đen dính rỉ ra từ vảy rắn và đã ăn mòn cả nền văn minh của trái đất. Làn khói bốc ra từ vòi lửa nhô lên từ mai rùa che khuất cả mặt trời.

[Cái chết đang tới.]

[Cái chết đang tới.]

[Cái chết...]

Các giác quan thượng nhân - phát hiện và cảnh báo nguy hiểm - đã đẩy Grid vào cơn rối trí tột độ. Anh chóng mặt với các tin nhắn cảnh báo hiện lên đều đều.

‘...Đây đâu phải là một vị thần hộ mệnh.’

Grid quan sát kích thước ngày càng lớn của vũng chất lỏng màu đen và tin chắc.

‘Một vị thần bị tổn thương.’

Nó khác hẳn với chu tước. Huyền vũ là một vị thần bóp nghẹt sinh mạng và số phận của con người chỉ bằng sự tồn tại của nó. Nó nguyên bản là như thế này ư?

‘Không đúng, chuyện đó là không thể.’

12 Con Giáp đã bảo anh rằng huyền vũ hiền lành nhất trong Tứ Tượng. Họ nói lý do huyền vũ từ chối và loại bỏ các vật chất nhân tạo là vì con người.

‘Bằng cách bảo toàn thiên nhiên, nó đang bảo vệ cho loài người.’

Đó là thứ logic cực đoan có thể so sánh với lời tuyên bố rằng không có cuộc chiến tranh nào là không có quân đội. Bất luận thế nào thì, hầu hết những hành động của huyền vũ đều đến từ bản năng hoặc tấm lòng của nó dành cho nhân loại.

‘Còn giờ thì khác.’

Màn đêm đến với thế gian vì chất độc mà huyền vũ thải ra đã che phủ toàn bộ mặt trời. Cái thứ bóng tối làm sinh mệnh úa tàn này mà là vì nhân loại ư? Không một chút nào hết.

‘Có điều gì đó sai rồi.’

Nó đã lạ lùng ngay từ lúc bắt đầu của sự phục sinh. Có vẻ như các lưỡng ban đã cố tình thả huyền vũ.

‘Chúng đã tạo ra loại huyền vũ này sao?’

Có chuyện xảy ra khi Grid đang không ngừng suy nghĩ.

“Mẹ nó! Họ giấu một con quái vật thay vì bảo vật!”

“Chúng ta bị lưỡng ban lừa rồi! Phải chạy đi thôi!”

“Nhưng mà, nếu chúng ta làm hỏng nhiệm vụ thì sẽ đều...!”

“Nhiệm vụ là bảo vệ nhưng chúng ta thậm chí còn chả biết bảo vật ở chỗ quái nào! Bỏ chạy là đúng rồi!”

Những người chơi xếp hạng cấp cao la hét và di chuyển. Họ rất điêu luyện và né tránh chất lỏng màu đen rơi xuống từ vảy của huyền vũ. Bất cứ khi nào chất độc chạm vào da họ, họ lại nhanh chóng lấy ra một lọ thuốc giải độc và uống nó. Tuy nhiên, tình hình của một số pháp sư thì lại không được tốt. Họ có khả năng thể chất tương đối thấp do đầu tư vào trí tuệ. Việc né tránh cả vũng nước lẫn chất lỏng màu đen đang rơi xuống từ trên trời khiến cho họ bị choáng ngợp.

“Ê! Đi đường này này!”

Những người chơi hệ chống chịu chuẩn bị đồ đạc để giúp đỡ các pháp sư. Họ giấu các pháp sư ra đằng sau trong khi giơ khiên lên để ngăn chất lỏng màu đen đang rơi xuống từ trời. Họ không biết quyền năng của huyền vũ nên đó là một sai lầm dại dột.

“Hự.”

Những tấm khiên của họ đã bị chất lỏng màu đen ăn mòn và biến thành phế liệu. Họ không ngờ rằng những vật thể dùng để tự vệ sẽ tan chảy mà không bảo vệ được họ. Huyền vũ không biết gì về tình hình trên mặt đất cả. Nó vẫn đang gầm thét về phía bầu trời mà không thèm nhìn đến con người mà nó cần chăm lo. Mỗi lần nó gầm lên, chất lỏng màu đen mới lại rỉ ra từ vảy và bắn tung tóe như mưa.

“Khốn nạn...!”

Những người chơi hệ chống chịu đã mất khiên và pháp sư đằng sau họ, tất cả đều tái mặt đi. Một giọt nước đen ngòm, to bằng một tòa nhà, đang rơi trên đầu họ.

“Khiên!”

“Chống ma pháp!”

Các pháp sư sử dụng nhiều thần chú khác nhau nhưng vô ích. Khiên không thể đỡ nổi khối lượng chất lỏng còn Chống ma pháp thì cũng không hoạt động chút nào.

‘Chúng ta sẽ chết hết!’

Những người chơi xếp hạng cùng có suy nghĩ này. Kẻ xâm nhập tóc vàng - người mà ai đó đã nói là hiệp sĩ của Grid - đã xuất hiện giữa những giọt nước đen và người chơi xếp hạng. Vì lý do nào đó, áo giáp và mũ bảo hộ của anh ta đã được bỏ ra. Anh ta chỉ đang mặc một cái áo sơ-mi, cầu vai, đôi ghệt, và đôi giày. Những giọt nước lẽ ra phải làm người chơi xếp hạng ướt sũng đã bắn tung tóe khắp người đàn ông tóc vàng. Cầu vai, đôi ghệt, và đôi giày của hiệp sĩ tóc vàng đã tan chảy trong tức khắc.

“N-Này!”

“Kyaaak!”

Anh ta sẽ tan chảy và chết mà không để lại một mảnh xương nào...

Tại sao người này lại giúp đỡ họ vậy? Những người chơi xếp hạng choáng váng, la hét trước sự hy sinh khó hiểu của người đàn ông để rồi chợt ngậm miệng lại. Cầu vai, giày, và ghệt của hiệp sĩ tóc vàng đã hồi phục ngay lập tức sau khi bị chất lỏng màu đen chạm vào. Chúng nhiều lần tan chảy và lấy lại hình dáng. Quá trình này được lặp lại cực nhanh tới hàng chục lần và thân thể của hiệp sĩ tóc vàng không hề bị tổn hại. Tới cả một sợi tóc cũng không bị hư tổn.

Chỉ có cái áo sơ-mi là chảy ra và biến mất. Người đàn ông tóc vàng bán khỏa thân lên tiếng, “Chất lỏng này chỉ làm tiêu tan các vật chất nhân tạo và vô hại với những thứ hữu cơ. Vì thế hãy cởi hết mọi thứ ra mà chạy đi.”

“Hế?”

Cởi ra á? Những người chơi xếp hạng là nữ tỏ ra lúng túng trong khi đám đực rựa cởi bỏ vật phẩm không chút chần chừ. Rồi họ la lên với hiệp sĩ tóc vàng. “Anh là kẻ thù của bọn tôi! Tại sao lại đột ngột giúp đỡ bọn tôi vậy?”

Người hiệp sĩ tóc vàng—Grid nhún vai với vẻ ngoài của Asmophel. “Tôi đã bao giờ nghĩ các anh là kẻ thù đâu.”

Nếu anh coi họ là kẻ thù thì anh hẳn đã giết họ ngay khi nhìn thấy rồi. Anh hẳn sẽ đi quá mức độ xuyên thủng khiên và áo giáp của họ.

“Đừng nói nhảm nữa và ra khỏi đây mau,” Grid thúc giục họ. Anh đã nhận biết được nguyên nhân những người chơi xếp hạng tới đây.

‘Họ bị kéo đến đây bởi một tiếng gọi từ thiên đình, giống mình hồi xưa.’

Họ chỉ đang bị lưỡng ban và Ngũ Tiền bối lợi dụng. Sớm muộn thì, họ sẽ hối hận thôi. Không cần thiết phải gây ra đau đớn cho họ. Grid hồi tưởng lại các thợ rèn đã bị Garam giết trước khi nhìn lên huyền vũ. Trong thế giới đen kịt, màu đỏ rực đang gầm rú còn quỷ dị hơn cả một đại quỷ.

“Ư...?”

Đám người chơi xếp hạng thấy khó hiểu trước thái độ của người hiệp sĩ tóc vàng và đang vội vã rời khỏi nơi này thì họ chợt cứng đờ như tượng. Họ ngây người nhìn hiệp sĩ tóc vàng mà không thể ngậm mồm lại được.

[Độ bền Mặt nạ Da của Berith đã giảm 1.]

Chả có đại quỷ nào là sánh được với một vị thần. Berith - chỉ xếp hạng thứ 22 - không thể sánh nổi với một vị thần. Tức là mặt nạ da do Berith làm sẽ chẳng an toàn trước quyền năng của huyền vũ. Anh đã cởi mặt nạ da để tránh độ bền của nó giảm thêm.

Mái tóc vàng lộng lẫy biến thành mái tóc ngắn màu đen và đôi mắt lạnh lùng trở nên sắc sảo. Các cơ bắp tạo nên ngực và vòng eo dày gợi nhớ đến bức tượng của một vị thần.

“...Grid á?”

Những người chơi xếp hạng đã biết được chân tướng của hiệp sĩ tóc vàng và rất ngạc nhiên. Sau đó, gương mặt họ đã sớm biến dạng. Cảm xúc ập đến với họ là sự tức giận. “Grid!”

Một vài người chơi xếp hạng đã ngừng di chuyển. Họ nhìn chằm chằm vào Grid đang đứng trước huyền vũ. Bubat, Shane, Ronam, v.v.—họ là những đại diện của đất nước họ. Nếu họ có điểm chung gì thì đó là họ đều từng chịu tổn thất vì Grid mỗi lần họ thi đấu cho đất nước của mình.

“Grid! Tại sao anh lại giúp đỡ bọn tôi?”

Đối với người chơi xếp hạng, Grid là một người đặc biệt. Họ đố kỵ và lấy anh làm cái đích của họ. Đúng, cái đích của họ. Chả cần biết họ ưa Grid hay không, họ vẫn đang chật vật để bắt kịp anh và học hỏi từ anh. Họ đã thầm mong Grid sẽ quay đầu lại nhìn họ.

“Anh... bọn tôi thực sự không là gì đối với anh...!”

Lý do Bubat không tham dự Giải đấu Quốc gia năm nay là bởi tuyên bố sẽ không tham dự của Grid. Bubat trở nên quyết tâm sau khi xem đoạn phỏng vấn của Grid về việc mình sẽ không có mặt trong sự kiện này vì nó nhàm chán. Bubat sẽ trở nên mạnh hơn. Anh chắc chắn sẽ trở nên mạnh mẽ hơn để Grid không thể nói điều tương tự nữa. Tham gia vào nhiệm vụ này chỉ là một cách để củng cố bản thân.

Tuy nhiên, nhiệm vụ này đã trở thành một cơn khủng hoảng, không phải một cơ hội, và Grid là người duy nhất đang cố gắng để vượt qua nó. Bubat không muốn phải chịu đựng tình huống này.

“Giúp đỡ thay vì cản trở bọn tôi...! Nghĩa là bọn tôi còn không phải là đối thủ cạnh tranh của anh hả?” Bubat la hét với đôi mắt đỏ ngầu.

Điều này cũng đúng với đôi mắt của những người chơi xếp hạng khác. Họ tức giận. Họ đang tự hành xác bởi cái tôi đáng thương của chính họ, những người chỉ có thể tức giận với Grid vì mang tới một đặc ân cho họ. Đó là một cảm giác phức tạp mà bản thân những người chơi xếp hạng không thể hiểu nổi. Tuy nhiên, Grid hiểu—anh biết cảm xúc của kẻ yếu. “Các anh hiểu sai chuyện gì rồi.”

Anh nghe thấy một tên lưỡng ban nói, “Cơn thịnh nộ của huyền vũ hướng về phía bầu trời.”

“Hãy kích thích nó và khuyến khích nó thiêu rụi mặt đất.”

Grid bay lên trời và nhìn thấy 2 lưỡng ban đang nói chuyện với nhau. Rồi anh kích hoạt Khai mở Tiềm năng. “Đêm nào tôi cũng gặp ác mộng. Một cơn ác mộng bị các anh lôi xuống lần nữa.”

“...!”

“Lý do tôi giúp các anh không phải vì phớt lờ các anh. Tôi chỉ làm việc của mình, vậy thôi.”

Các lưỡng ban tự hỏi, “Kẻ đó là ai vậy?”

“Loại bỏ hắn đi.”

3 lưỡng ban giờ mới phát hiện ra Grid đang nói chuyện với người chơi xếp hạng và đã nhảy qua không gian. Chúng khiến khái niệm khoảng cách trở nên vô nghĩa và tới chỗ Grid trong chớp mắt. Gai ốc nổi lên trên da của những người chơi xếp hạng đang rùng mình trước ngón nghề của ‘các vị thần’.

3 thanh kiếm đã di chuyển như những con rắn sống, quấn quanh Grid và đâm vào sinh tử huyệt của anh. Đó là một đòn tấn công gọng kìm vừa nhanh vừa chói lóa mà những người chơi xếp hạng đang quan sát từ xa cũng khó mà nhìn theo kịp. Mặt khác, đòn tấn công của Grid chẳng hề nhanh hay lóa mắt. Không có nổi một người chơi xếp hạng nào ấn tượng trước kiếm thuật của Grid.

Nó vô hình mà. Thanh kiếm của đám lưỡng ban đã dừng lại ngay trước khi đâm vào Grid và rung chuyển.

“...?”

“...?”

Có một khoảnh khắc im lặng...

Rồi cặp mắt của đám lưỡng ban đã mất đi ánh sáng. Máu phụt ra như một đài phun nước từ cổ và ngực của các lưỡng ban. Đây là Tam Bách Thiên Binh Ẩn Kiếm—kỹ thuật của Madra - Bất bại Vương đã giết 300.000 binh sĩ kẻ thù mà họ không hề hay biết - đã được tái tạo trong tầm tay của Grid.

[Chí mạng!]

[Hiệu ứng của Tam Bách Thiên Binh Ẩn Kiếm đã tăng sát thương của các đòn đánh chí mạng lên 2.000%!]

[Hiệu ứng của Tam Bách Thiên Binh Ẩn Kiếm đã làm lộ ra điểm yếu của đối thủ!]

[Cơ thể của bạn không đáp ứng các tiêu chuẩn cần thiết để sử dụng Tam Bách Thiên Binh Ẩn Kiếm. Có một gánh nặng lớn lên cơ thể bạn nhưng hiệu ứng của Cầu Vai Bạch Hổ với sự Bảo hộ của Chu Tước đã ngăn chặn chấn thương thành công!]

“...Kkhoẹc!”

Cổ của tên lưỡng ban dẫn đầu đã bị thương nghiêm trọng mà không nhận ra. Cặp mắt hắn trợn tròn và hắn nuốt máu xuống. Rồi hắn lập tức sử dụng Khí huyết của Bạch Hổ lẫn Khí huyết của Chu Tước để cố gắng phục hồi. Đó là một tốc độ phản ứng và tâm lý vượt xa lẽ thường.

Thế nhưng, đối thủ hiện tại là kẻ tồi tệ nhất. Grid đã biết cách để giết lưỡng ban.

“Thần tính.” Đó là đánh chúng thật đau. “Khai mở Tiềm năng.”

Không cho chúng ngơi nghỉ.

“Thượng Liên Sát Sóng Điểm.”

“...!”

Một cuộc tàn sát.

Bubat cùng những người chơi xếp hạng đã mất hết sức lực trong đôi chân mình và ngồi bệt xuống sau khi chứng kiến cảnh tượng một con người giết chết một vị thần theo cách hết sức kinh khủng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!