Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1205: Chương 1205

Chương 1205

[Trang sử thứ năm đã hoàn thành.]

[Địa vị của bạn đã tăng lên 1 bậc sau khi hoàn thành trang sử.]

[Bạn đã kiểm tra những khuyết điểm của chính mình dựa trên địa vị đã tăng lên.]

[Xác định rằng có các kỹ năng ít được sử dụng hơn nằm trong quyền sở hữu của bạn.]

[Nhìn nhận sự cần thiết phải kết hợp các kỹ năng ít được sử dụng thành một kỹ năng.]

[Hệ thống ‘Tổng hợp Kỹ năng’ đã được kích hoạt.]

[Chỉ số Thần linh của bạn đã tăng 1.]

‘Ớ?’

Mỗi lần anh vun đắp giác quan thượng nhân của mình, Grid lại nhận được các phần thưởng như phát triển giác quan và cường hóa khả năng thể chất. Anh đương nhiên nghĩ rằng cảnh giới thượng nhân hoàn hảo ám chỉ đến một người với giác quan và thân thể tốt hơn. Bây giờ thì nó có vẻ hơi sai lệch.

‘Thượng nhân tối thượng có phải là một tồn tại hoàn mỹ vượt ngoài cấp độ không?’

Grid nhớ lại địa vị ‘chí tôn’ được đề cập trong danh hiệu Người giết Thần. Để đạt được địa vị chí tôn qua một con đường đặc thù, điều kiện tiên quyết là phải đạt cảnh giới thượng nhân bằng cách vượt quá các giới hạn của anh.

‘Đấng chí tôn... dựa trên cái tên thì, rõ ràng là nó không có khuyết điểm.’

[Tổng hợp Kỹ năng]

Chọn các kỹ năng ít được sử dụng nhất và chúng sẽ được tái sinh thành một kỹ năng mới.

Số lần sử dụng có sẵn : 1/1

Số lần sử dụng có sẵn sẽ tăng lên với mỗi 3 cấp độ trong cảnh giới thượng nhân.

“Ưm.”

Về các kỹ năng của anh, anh đã nhận thức được vấn đề này từ lâu rồi. Không cần biết các kỹ năng mạnh mẽ đến đâu, chúng thường không thể được vận dụng thường xuyên do thiếu tài nguyên, thời gian hồi, và các hạn chế nhận thức của anh. Do đó, anh cảm thấy vừa vui vừa nặng nề với mỗi lần có được một kỹ năng mới. Anh lo rằng vài kỹ năng có lẽ sẽ biến thành những thứ vô dụng chỉ làm lãng phí không gian kỹ năng.

‘Nhưng mà, giờ mình không cần lo nữa rồi.’

Anh không thể nhẹ nhàng sử dụng nó trước khi hiểu hết các hiệu ứng của Tổng hợp Kỹ năng nhưng bất luận thế nào, tin tức về Tổng hợp Kỹ năng là rất tuyệt. Điểm cuối của cảnh giới thượng nhân là gì...?

Lúc Grid đang suy nghĩ, thế giới đã lấy lại hình dáng ban đầu. Một khi miệng núi lửa trên mai của huyền vũ đóng lại, chất độc đã ngừng bay và bóng tối đã tan biến. Bầu trời một lần nữa trở nên trong xanh. Một quãng thời gian dài như ác mộng đã qua vậy mà vẫn còn là ban ngày.

“......”

Cơ thể của huyền vũ tựa vào bàn tay Grid đang ngày càng nhỏ lại. ‘Cổ thần’ - tồn tại đã nghiền nát thành phố bằng một cơ thể lớn hơn cả núi - trở nên nhỏ hơn Grid và biến thành một con rùa cạn thực sự. Cái đầu rắn duỗi dài ra và trông thật xấu xí.

‘Cổ thần...’

Những người chơi xếp hạng cấp cao nhìn Grid với huyền vũ và trái tim họ rung động dữ dội theo cách mà một bên thứ 3 sẽ không bao giờ hiểu được. Sau khi nắm bắt được tình hình hiện tại thông qua trang sử của Grid, họ nhớ lại những sự thật mà họ vừa được biết.

Thứ nhất, các thần thoại về Lục địa phía Đông hầu hết là dối trá. Thứ hai, chủ nhân của những thần thoại giả dối là lưỡng ban và chủ nhân của các thần thoại thực sự là Tứ Tượng đã bị quên lãng. Thứ ba, thế giới sẽ tiêu vong được đề cập trong trang sử thứ tư và trang sử thứ năm có khả năng là ám chỉ Lục địa phía Đông và thủ phạm chính của sự hủy diệt là lưỡng ban.

‘Bọn mình không biết điều này và suýt trở thành lũ chó của lưỡng ban.’

‘Kể cả nếu mình biết sự thật, mình sẽ chả bao giờ mơ đến việc chống lại một vị thần.’

‘Ấy vậy mà Grid đã chiến đấu một mình.’

Giống như tất cả con người đều có tính cách khác nhau, tính cách của những người chơi xếp hạng cũng khác nhau. Ngay cả khi Lục địa phía Đông dự định sẽ bị phá hủy, hầu hết mọi người sẽ không cảm thấy quan ngại hay thương cảm. Cho dù họ có biết chân tướng của lưỡng ban, vẫn sẽ có nhiều người đứng về phe của lưỡng ban tùy theo tình hình. Ban đầu, nó là như thế này. Tuy nhiên...

“Tất cả những gì tôi làm là giúp các anh làm điều đúng đắn.”

Lý do những người chơi xếp hạng cấp cao cảm thấy nặng nề là bởi những lời của Grid. Họ ngẫm nghĩ về ý nghĩa của nó.

Làm điều đúng đắn...

Vốn dĩ, đây là một cách tốt để bị coi là một kẻ dễ dụ. Làm điều đúng đắn, cảm xúc con người, và việc thiện—các khái niệm này từ lâu đã lỗi thời. Xã hội hiện đại chế giễu những người hy sinh bản thân vì người khác mà không thu được gì.

Điều này cũng đúng với những người chơi xếp hạng cấp cao. Dĩ nhiên là có ngoại lệ, nhưng hầu hết những người chơi xếp hạng cấp cao đều có thể trở thành họ bây giờ vì họ tính toán kỹ lưỡng lợi nhuận và thua lỗ. Tuy vậy, chịu lỗ ít nhất 1 lần trong đời lại không được ư?

“Này, Grid.”

“...?”

“Chỉ một lần thôi.”

“Bọn tôi muốn giúp anh chỉ một lần này thôi.”

“Hả?”

“Đền ơn đáp nghĩa thôi mà. Không phải sao?”

“......”

Grid bối rối trước lời đề nghị của những người chơi xếp hạng cấp cao và ngậm miệng trong chốc lát. Anh biết phẩm chất của họ đương nhiên là ưu tú. Nhưng mà, nó chưa đủ để xử lý các lưỡng ban. Nếu họ bị cuốn theo tâm trạng và tham gia cùng anh, họ nhất định sẽ hối hận.

Đủ các loại từ ngữ lấp đầy cổ họng Grid nhưng cuối cùng anh đã bưng bít chúng. Những người như người chơi xếp hạng cấp cao đều điềm đạm. Đúng, họ vốn đã biết họ sẽ hối hận. Thế nhưng, họ sẽ giúp anh. Họ say mê trò chơi và đã trở thành những người giỏi nhất, nhưng họ cũng có khía cạnh trong sáng của mình.

“...Cứ làm bất cứ điều gì các anh muốn.” Grid mỉm cười đứng cạnh những người chơi xếp hạng cấp cao trong khi kìm nén cảm xúc dâng trào của mình. Anh nói với huyền vũ đang ngước lên nhìn anh, “Hãy dẫn bọn tôi tới nơi mà nửa còn lại của ngài đang ở.”

Gật đầu.

Huyền vũ gật đầu trả lời và đi đằng trước.

***

“Vũ Bá sẽ rất hài lòng.”

Những bước đi nhẹ như lông vũ và không làm nứt bất kỳ lớp băng mỏng nào lúc chúng bước đi trên nó thật là bí ẩn.

“Một khi huyền vũ hoàn toàn bình tĩnh trở lại, chúng ta có thể tự mình kiểm soát sinh mệnh.”

Tên của gã lưỡng ban - không mất thăng bằng dù di chuyển trên mặt băng trơn trượt - là Maru. Không như các lưỡng ban khác ăn mặc gọn gàng và giản dị, hắn để lộ cơ bụng bằng cách cởi cúc áo của hắn. Maru cười với Bondre - người đang thu thập mana sau khi dùng Độ không Tuyệt đối.

“Thật đáng kinh ngạc khi một con người có thể đóng băng huyền vũ. Ngươi hẳn đã làm việc không mệt mỏi để đạt được các kỹ năng này.”

“C-Cảm ơn ngài.”

Bondre lắc đầu bứt rứt. Kẻ đang nói chuyện với anh ta là một vị thần. Hắn là một hiện diện quá lớn để được coi chỉ như một khối đồ họa với trí thông minh nhân tạo. Chúng đang ở một vị trí mà những người chơi mang đại danh đã từng làm anh ta nản lòng như Grid, Faker, và Agnus, sẽ không bao giờ chạm tới được trong suốt quãng đời còn lại.

‘Mình hiểu cảm giác của những người có xúc cảm với các NPC...’

Trong những năm gần đây, số lượng người bị bệnh tâm thần đối xử với các NPC như người thật đã tăng mạnh. Trong ký ức của Bondre, chuyện đó bắt đầu xảy ra sau khi tin tức Grid cưới một NPC trở thành một chủ đề bàn tán. Bondre thấy khó mà hiểu được. Anh ta không thể phân biệt sự khác nhau giữa những người coi NPC như đồng sự, bạn bè, hoặc người yêu với những đứa trẻ 5 tuổi chơi với búp bê.

Tuy nhiên, hôm nay anh ta thấy khác. Một khi anh ta bị đàn áp bởi các lưỡng ban, anh ta đã hiểu cảm giác của những người bệnh tâm thần không thể phân biệt được đâu là thực tại đâu là trò chơi.

‘Đây là một trò chơi... đúng không?’

Có lẽ khối thiên thạch mà mọi người đang làm ầm ĩ cả lên về khả năng sẽ va chạm với Trái đất trong tương lai gần đã mang tới một sức mạnh vũ trụ nào đó để phá bỏ ranh giới giữa thực tại và trò chơi chăng? Nó là một khối thiên thạch xuất hiện ở dạng ‘bất thường’. Bondre đang nghĩ tới tin tức về cách thức nó biến mất như một lời nói dối thì anh ta cảm thấy mana của mình đầy lên.

Rồi thời gian hồi của Độ không Tuyệt đối đã được đặt lại. Đó là nhờ sự ưu ái của thần thánh. Do hiệu ứng từ bùa chú của lưỡng ban Areum, tốc độ hồi phục phép thuật của Bondre đã cao hơn 3 lần so với trước. Khoảnh khắc mana của anh ta chạm đỉnh, anh ta đã nhận được bổ trợ kỳ diệu mang tên ‘thời gian hồi của toàn bộ phép thuật được đặt lại’.

Cặp mắt của Maru, Areum, cùng các lưỡng ban khác đều tập trung vào Bondre. Bondre cảm thấy như một đứa trẻ ở trường học lúc anh ta một lần nữa bị đàn áp bởi sự tồn tại của các lưỡng ban và đã thi triển 2 phép thuật cùng lúc—Thảm băng Đông lạnh và Độ không Tuyệt đối.

Bondre là người chơi thứ tư bước vào cảnh giới thi triển kép và đã có thể tạo ra một khung cảnh gây ấn tượng sâu sắc khi hiệu ứng của Độ không Tuyệt đối được áp dụng cho toàn bộ phạm vi của Thảm băng Đông lạnh. Đây là lý do vua của Valhalla - Thần Chiến tranh Ares - ưu ái Bondre và Bondre về sau đã gia nhập đội quân của ông ấy.

Mọi thứ từ độ ẩm của đá cẩm thạch tới những vũng nước nông đều hoàn toàn bị đóng băng. Đến cả nước trong bồn tắm cũng bị bao phủ bởi một lớp băng mỏng. Bondre rơi vào trạng thái mệt mỏi khó hiểu trong khi gương mặt xinh đẹp của Areum thì tràn đầy sức sống.

“Nhanh hơn ta nghĩ đấy.”

Trong bồn tắm mà cô ta đang ngồi, hàng chục cái xác nằm đó đông đá. Giống như các xác ướp lâu đời hàng thế kỷ, những thi thể khô héo này thuộc về các đạo sĩ thành thạo băng thuật. Họ đã từng là những người trấn yểm huyền vũ cho tới khi Bondre đến đây...

***

“Bao giờ nó mới bắt đầu vậy?”

Tại mạch nước ngầm tràn ngập cái lạnh thấu xương...

Lão Quỷ Kiếm nhìn lên trần hang động đầy nhũ băng và thúc giục Hoàng Cát Đồng, “Bắt đầu thôi. Tôi sẽ chết cóng mất trước khi làm được bất kỳ cái gì.”

“Trông ông thật là kinh khủng,” Hoàng Cát Đồng - người duy nhất đang mặc một bộ da gấu - nói với vẻ đầy ẩn ý, “4 lần. Chúng ta sẽ bước ra một khi chúng đóng băng nó 4 lần nữa.”

“Tại sao lại là 4 lần nữa?”

Băng được hình thành sau mỗi 3 phút. Thật điên rồ khi phải chịu đựng thêm 15 phút nữa ở nơi lạnh như Nam Cực này.

“Đến lúc đó, ta nghĩ huyền vũ hiện tại sẽ cảm nhận được cơn nguy kịch và mở mắt một lần. Có lẽ huyền vũ đã bị phong ấn trong viên ngọc nhưng nó sẽ cảm nhận được cơn khủng hoảng tuyệt diệt.” Hoàng Cát Đồng mỉm cười trong khi lén luồn tay vào trong bộ da gấu. “Chúng ta sẽ lợi dụng hỗn loạn lúc đó để lẻn vào và đánh cắp Huyền Vũ Ngọc.”

“......”

Lão Quỷ Kiếm càng biết nhiều thì càng thấy Hoàng Cát Đồng trở nên phiền toái hơn. Lão Quỷ Kiếm liếc nhìn con đường mà ông ta đã đi từ lâu và trừng mắt nhìn Hoàng Cát Đồng - kẻ độc chiếm bộ da gấu trong suốt quãng thời gian đó.

‘Tầm này, thế giới bên ngoài hẳn đã hoàn toàn bị tàn phá.’

Trước khi đột nhập vào mạch nước ngầm, Lão Quỷ Kiếm đã chứng kiến những người chơi xếp hạng cấp cao tụ tập xung quanh tòa nhà hình vuông màu trắng vô danh. Họ hẳn đã bị lưỡng ban bóc lột và chết ngay sau đó.

‘Xin lỗi nhé, nhưng tôi không thể giúp mấy người. Hãy dùng cơ hội này để nhận ra lưỡng ban đáng sợ như thế nào và tôi khuyên các cậu không bao giờ đặt chân lên lục địa phía Đông nữa.’

Lão Quỷ Kiếm đang cầu nguyện cho những người chơi xếp hạng cấp cao thì Hoàng Cát Đồng thốt lên đầy ngưỡng mộ. “Ồ, ông đang tìm lối thoát trước à?”

“Tôi chỉ đang nhìn về con đường chúng ta đã đi thôi.”

“Đó chính xác là hướng ngược lại với con đường chúng ta xuất phát.”

Cùng thời điểm ấy, tại ngoại ô của Tiêu Tử...

“...Đúng là nhục nhã.”

Braham bị thương, ngồi bịch xuống. Ông ấy sử dụng phép thuật để phục hồi cánh tay phải đã bị chặt đứt và ho ra máu lúc cau mày nhìn vào bề mặt bị cắt. Thật quá khó để niêm phong bằng phép thuật vì mặt cắt là một mớ hỗn độn.

Phẹt.

Vấn đề là ông ấy quá yếu do đòn đánh vào linh hồn mà ông ấy phải chịu những 2 lần. Cảm thấy ghê tởm về sự yếu ớt của chính mình, Braham khạc ra máu trong khi xung quanh ông ấy là 7 bộ đạo bào thanh long bị xé nát thành từng mảnh và nằm rải rác.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!