Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1207: Chương 1207

Chương 1207

Thị giác của anh ta trở nên vẩn đục. Cảm giác như anh ta đang lái xe với tấm kính mờ trong một mùa đông lạnh giá bất thường.

‘Cái gì vậy chứ?’

Không có cửa sổ thông báo nào, vậy thì tại sao anh ta lại như thế này...

“Khặc!”

Bondre - tiếp tục dùng phép theo mệnh lệnh của Areum - không thể cầm cự được nữa. Cả cơ thể anh ta run rẩy. Anh ta cảm thấy hoàn toàn kiệt sức mà không hề nhận ra. Một giọng nói vô danh vang lên, làm tăng thêm sự rối trí. Nguồn gốc của giọng nói là Huyền Vũ Ngọc điểm tô cho trung tâm của đại sảnh.

『 Lạnh quá... 』

『 Đau quá... 』

『 Đau... Ta sợ... 』

『 Ta là ai? 』

『 Ta không nghĩ là ta biết... 』

『 Khi ta vắng mặt... .』

『 Mọi người... mọi người đang gặp nguy hiểm... 』

‘Đây là giọng nói của huyền vũ ư?’

Đôi mắt đầy khói mù của Bondre dần dần thay đổi. Chúng lấp lánh như những ánh sao trên bầu trời, giống hệt như ngày xưa khi anh ta còn đang vật lộn để vươn tới đỉnh cao.

‘Quan hệ giữa huyền vũ và lưỡng ban khác với những lời đồn đại.’

Thị lực của Bondre trở nên rõ ràng khi anh ta nhận ra một chân lý mới. Một cửa sổ thông báo hiện lên.

[★Nhiệm vụ Ẩn★ Bảo vệ Các tạo tác của Tứ Thần đã thất bại.]

[Cấp độ của bạn đã giảm 4.]

[★Nhiệm vụ Ẩn★ Thần thoại Thực sự đã xảy ra!]

Bondre đã để ý. Anh ta nhận ra nụ cười trên gương mặt mỹ nữ đang ngồi trong bồn tắm còn nặng mùi hơn cả mùi cá nước ngọt tanh tưởi.

‘Mình đã bị lũ chó này nắm thóp.’

Não Bondre đã được kích hoạt khi anh ta nhận ra tình hình. Anh ta là một người thông minh đã vượt qua 2 tỷ người dùng để vươn tới xếp hạng đơn số.

‘Nghĩ về chuyện này đi.’

Từ lúc nhận được nhiệm vụ Tiếng gọi của Thiên đình cho tới cuộc gặp với Areum, anh ta hồi tưởng mọi thứ đã diễn ra. Anh ta cảm thấy rõ ràng hơn một chút và rút lại mọi sự kỳ lạ mà anh ta đã trải qua vào thời điểm đó. Tay chân run rẩy của anh ta đã dịu đi. Nhờ bùa chú vô danh mà Areum gắn vào, toàn bộ pháp lực lẫn sức mạnh của anh ta đã phục hồi.

[Đã tiêu thụ 1 Chân Nguyên Năng.]

[Hệ thống ‘Chân Nguyên Năng’ đã được kích hoạt.]

“Khưkhưk.” Bondre cười và gỡ bỏ lá bùa gắn sau lưng mình.

『 Ta không muốn...! Ta không muốn!!! 』

Giọng nói đau đớn của huyền vũ - cũng là một nạn nhân như Bondre - vẫn còn đang vang vọng rõ ràng trong tâm trí Bondre.

“Hờ?”

Một khi đôi mắt Bondre thay đổi và anh ta tháo lá bùa ra, Areum cuối cùng đã tỏ vẻ hứng thú một chút. Cái cổ mỏng manh của Bondre đã bị bàn tay mảnh mai của ả bắt lấy và biến thành màu đen.

“Ta không ngờ là ngươi sẽ tỉnh lại khi sắp chết đấy. Ngươi quả là mạnh mẽ về nhiều mặt đối với một con người.”

“Khư…ặc...”

Thở thôi cũng khó quá. Trường nhìn đã khôi phục của anh ta đang nhấp nháy đỏ. Nếu chuyện này tiếp tục, anh ta sẽ chết.

Đã có chuyện xảy ra lúc anh ta đang vật lộn trong trạng thái ‘nghẹt thở’. Huyền Vũ Ngọc - trang trí trung tâm của đại sảnh đông đá - đã bay vút qua trần. Bondre chứng kiến cảnh Maru cùng đám lưỡng ban đuổi theo nó và trong cơn đau chóng mặt, anh ta gần như không mở được miệng.

“Ngươi... ngươi là thứ gì?”

“Một vị thần.”

“.....”

“Bọn ta được định sẵn sẽ trở thành thần.”

“Khưkhưk...”

Mẹ nó, anh ta đã nghĩ là thật đáng ngờ khi một vị thần lại đi nhờ vả sự giúp đỡ của con người nhưng chúng có phải thần đâu. Areum thấy sự thù địch trong mắt Bondre và cười khẩy. “Đừng có nâng cao dũng khí của ngươi chả vì cái gì. Bọn ta tốt hơn những kẻ không đủ tư cách trở thành thần thánh như các ngươi.”

Chúng tốt hơn, nghĩa là chúng đi trước con người. Điều này là đúng ư? Lý trí của Bondre đã nhận dạng Areum là một NPC, một khối đồ họa. Anh ta không còn choáng ngợp nữa. “Chỉ là một tạo vật cỏn con...”

“...!”

Những lời mà Bondre vừa khạc ra đã động vào tâm can của Areum. Khoảnh khắc Areum dồn sức mạnh lớn hơn vào bàn tay đang giữ cổ của Bondre, anh ta cảm nhận được sức nóng và những ngọn lửa đã bùng lên sau lưng Areum. Anh ta nhìn lên trời qua lỗ hổng trên trần và thấy cơn mưa rào làm từ lửa. Đây là ngọn lửa rửa tội khiến cho Khí huyết của Bạch Hổ - được khởi động khi huyền vũ bắt đầu cuộc đấu tranh cuối cùng - không còn dùng được nữa.

“Hả?” Areum quẳng gã con người vô giá trị đi và sử dụng Khí huyết của Bạch Hổ với Khí huyết của Huyền Vũ. Huyền vũ đã suy yếu vì cái lạnh nên Areum đã có thể hoàn toàn kiểm soát được khí huyết. Ngay trước khi cơn mưa lửa đổ ập tới Areum, nó chuyển thành hơi nước và biến mất. Đứng trong bức màn nước, ả nhìn chằm chằm lên trần với một cái lỗ trên đó.

Ả lẩm bẩm như thể Bondre không còn ở đó. “Thì ra là vậy... gã đàn ông phục sinh chu tước đã đến đây...”

Areum bay lên và Bondre theo sau. Hơi nước đã đóng băng lại như mạng nhện.

“Ngươi nghĩ gì vậy hả?” Areum dò ra sự bất thường và quay lại nhìn.

Bondre bám vào thân cây băng nối với ả và mỉm cười. “Niềm kiêu hãnh của ta quá mạnh để bị lợi dụng và bị vứt bỏ.”

Anh ta chưa từng đầu hàng. Trong thế giới của những kẻ mạnh, bắt đầu từ thái thượng chi thiên Kraugel và liên kết tới Grid, Faker, với Agnus, Bondre đã cảm thấy nản lòng và tuyệt vọng nhưng chưa bao giờ từ bỏ. Anh ta tin chắc rằng ngày nào đó nó cũng sẽ như vậy với mình. Anh ta không chút nghi ngờ rằng tài năng của mình sẽ nở rộ giống như họ.

“Thứ chó đẻ như mày...”

Nếu anh ta gặp phải sự hư vô như thế—

‘Tao sẽ bỏ cuộc và nghỉ game, con XX ạ.’

“...!”

Cơ thể Areum đã đông cứng. Nó còn hơn cả một trạng thái vật lý. Khu vực xung quanh ả biến thành băng và ả không có khả năng kháng cự. Areum ngã rầm xuống đất và bị sốc. Bàn chân trái của ả đã vỡ vụn ra và biến mất.

“Ngươi...! Con người tầm thường nhà ngươi!”

Cơ thể đẹp đẽ của ả đã bị phá hủy! Areum gầm rú cùng đôi mắt đỏ ngầu và sử dụng Khí huyết của Chu Tước - thứ ngược lại với cái lạnh. Khí huyết của Chu Tước yếu như ngọn lửa sắp tàn do hậu quả từ sự phục sinh của chu tước nhưng nó vẫn hoạt động. Không khí lạnh xung quanh Bondre bắt đầu tan ra thật nhanh. Tuy nhiên, tốc độ tạo băng của Bondre đã vượt qua tốc độ làm tan băng của Areum.

“Ở Thảo Quốc có một món ăn nhẹ tên là kẹo mạch nha.”

Kịch.

Bondre tái tạo lớp băng vừa tan chảy trong hơi nóng và dùng nó như một tấm khiên để tiến một bước. “Mày có biết ở đó có một câu chửi bậy nghe giống như là kẹo mạch nha không?”

Anh ta tiến 2 bước và tiếp cận Areum. “Tao bây giờ cảm thấy như đang ăn kẹo mạch nha ấy.”

“......”

Máu đỏ chảy trên gò má trong suốt bị băng bao phủ của Areum. Ả nhận ra những gì mình đã coi nhẹ. Khí huyết của Chu Tước mà ả đang nắm giữ là quá yếu. Uy lực của ngọn lửa không thể được sử dụng đúng cách để chống lại băng. Một cái dùi băng vừa to vừa sắc đã bắn vào Areum. Ả vội vã dùng Khí huyết của Bạch Hổ để tạo nên một bức tường đá chặn nó lại. Ả lẩm bẩm, “Thật đáng xấu hổ. Ta thực sự phải chiến đấu tay đôi chống lại một con người tầm thường.”

Tầm nhìn của Bondre quay đều quay đều quay đều. Đột nhiên, anh ta cảm thấy như hàm của mình đã biến mất. Đó là hậu quả sau cú đá xoay của Areum xuyên qua kết giới mà anh ta triệu hồi.

[Bạn đã hứng chịu 29.590 sát thương.]

‘...Chó chết.’

Một cú đá lại có từng này sức mạnh sao? Ả thậm chí còn chưa phải là thần. Nhưng mà, ả đang ở vị trí quá cao để người chơi có thể với tới. Cơ thể Bondre bị giật mạnh và co quắp bởi một đòn duy nhất. Anh ta không thể ngay lập tức đứng dậy và cảm thấy tội lỗi.

‘Tôi xin lỗi.’

[Thần thoại Thực sự]

★ Nhiệm vụ Ẩn ★

Bạn đã nhìn thấy chân tướng của các lưỡng ban và nhìn thoáng qua thế giới thực sự.

Hãy dẫn dắt thần thoại đi về đúng hướng!

Điều kiện Hoàn thành Nhiệm vụ : Giành lấy Huyền Vũ Ngọc từ tay các lưỡng ban.

Phần thưởng Hoàn thành Nhiệm vụ : Cấp độ +6.

Thất bại Nhiệm vụ : Cưỡng chế trở về Lục địa phía Tây.

Bondre nhận thấy. Nhiệm vụ này bắt nguồn từ chính anh ta. Đó là một nhiệm vụ phân tích những thành tựu và nhân cách của người chơi ‘Bondre’ - người được gọi là một thiên tài.

‘Tôi đã không đáp ứng được những kỳ vọng.’ Bondre xin lỗi hệ thống mà anh ta ngưỡng mộ và nhắm mắt lại. Anh ta đợi chờ cái chết. Tuy nhiên, thứ đã đến với anh ta không phải là cái chết, mà là sự cứu rỗi.

“Tỉnh dậy đi.” Đó là giọng nói mà anh ta chưa bao giờ quên.

Bondre ngẩng đầu lên với vẻ giận dữ và nhìn thấy bóng lưng của Grid, người đang chặn đường Areum. “Anh...!”

Cằm Bondre đang chảy máu.

“Anh đang làm gì thế hả?”

Tại sao anh ta...? Tại sao anh ta lại xuất hiện vào thời khắc này chứ?

“Anh có biết mình trông kinh tởm thế nào mỗi lần giả vờ là một sứ giả của công lý không?”

Bondre đã nhiều lần chứng kiến ý thức công lý của Grid. Anh ta chẳng thể hiểu nổi nó. Mọi người trên thế giới đều là một đối thủ cạnh tranh. Một người chơi không nên chìa tay ra với một người chơi khác đang cần giúp đỡ. Họ nên bị kiểm soát và nên bị chà đạp. Anh ta đã luôn tin vào điều này. Thế thì tại sao? Tại sao Grid lại...?!

Thanh kiếm của Grid chém vào Areum. Grid đã hạn chế hành vi của ả bằng cách bắn Đạn Phép vào đôi bàn tay đang chật vật của ả và nói với Bondre, “Tôi đâu có muốn làm một sứ giả công lý. Đúng hơn là tôi khao khát được làm một kẻ phản diện.”

“...?”

“Tôi ghét lũ anh hùng đeo mặt nạ anh hùng chỉ vì họ có quyền lực và tài năng. Nói chính xác thì, tôi ghét sự giả vờ của họ.”

Vẻ mặt của Grid vặn vẹo. Anh một lần nữa ngăn cản Areum và tiếp tục nói với Bondre, “Tuy nhiên, giờ tôi hiểu họ rồi.”

Vận dụng quyền lực hùng mạnh này bằng tư lợi là quá nguy hiểm. Thế nên, anh buộc phải thiết lập công lý. Có lẽ một vị anh hùng đã là một vị anh hùng rồi. Đó là một tồn tại đáng thương mà chỉ có thể cảm thấy nhẹ nhõm sau khi nhận trách nhiệm về quyền lực của mình.

“Hãy hợp tác với tôi một lần này thôi, Bondre.”

“Có cái cục cứt.”

“Hãy chiến đấu cùng nhau. Tôi cần sức mạnh của anh.”

“Đé...!”

“Chẳng phải anh cũng cần sức mạnh của tôi sao?”

“...Mẹ sư nhà anh.”

Bondre từ bỏ vùng vẫy lúc anh ta dựa vào người Grid và giơ bàn tay lên trong khó khăn. Những đầu ngón tay run rẩy của anh ta vẽ ra một vòng phép trong không khí. Có tới 2 vòng phép. Bondre đã sử dụng hoàn hảo thi triển kép mà Grid chỉ suýt soát thành công ngay cả với Quyền trượng Belial. “Thảm băng Đông lạnh. Độ không Tuyệt đối.”

Vùng xung quanh đã bị đóng băng. Cơ thể của Areum - đang lao tới Grid, và các lưỡng ban khác trong cơn mưa lửa đã bị kẹt trong băng.

“Tôi... Đây là giới hạn của tôi rồi...” Bondre lên tiếng và gục xuống một cách xấu hổ.

“Cảm ơn anh.”

Grid giữ Bondre chặt hơn để ngăn anh ta rơi xuống và liên kết Giáng, sau đó là Nhất Bách Thiên Binh Tàn sát chi Kiếm vào những kẻ bị mắc kẹt trong băng.

“Kuaaaaack!”

Tiếng la hét của đám lưỡng ban vang dội lúc chúng chảy máu qua đống đổ nát của lớp băng vỡ. Các cư dân của Tiêu Tử, ngồi trong những giọt nước, chứng kiến sự thành công của Grid và sự sụp đổ của lưỡng ban.

“Thần tính. Khai mở Tiềm năng. Tam Bách Thiên Binh Ẩn Kiếm.”

Grid không hề bỏ lỡ thời cơ này. Anh quan sát lưỡng ban đang rơi và vung kiếm, xuyên qua các sinh tử huyệt của các lưỡng ban. Đặc biệt, Areum vẫn chưa thể thích nghi được với thay đổi thăng bằng do mất một bàn chân và đã bị thương nghiêm trọng. Grid tiếp cận ả bằng Thuấn bộ lúc ả đang cố gắng giữ thăng bằng cơ thể và sử dụng Thượng Liên Sát Điểm.

“Kyaaak!”

Areum cầm cự không nổi và tan thành bụi xám. Tình hình của các lưỡng ban khác cũng không mấy lạc quan. Chúng để lộ điểm yếu của mình và rơi vào cơn nguy kịch lúc bị 300 người chơi xếp hạng cấp cao tấn công.

Chỉ có một kẻ là khác.

“Đáng ngạc nhiên thật!!" Maru vẫn đang cười rạng rỡ và chưa hề mất đi sự điềm tĩnh của hắn. “Ngươi hẳn đã làm việc không mệt mỏi để đạt được trạng thái hiện tại với cơ thể con người của ngươi!”

Một vòng xoáy xuất hiện lúc Maru dễ dàng chế ngự những người chơi xếp hạng và truyền phép thuật vào Huyền Vũ Ngọc trong tay hắn. Mọi thứ trong thành trì xoáy tròn bắt đầu bị hút vào Huyền Vũ Ngọc, bao gồm cả Grid, Bondre, cùng những người chơi xếp hạng cấp cao. Ngay lúc này, Maru đang mô phỏng một phần quyền năng của huyền vũ.

“Nyaang!” Grid quay mòng mòng khi những người chơi xếp hạng cấp cao bị hút vào Huyền Vũ Ngọc. Anh tìm thấy Noe và đã hủy triệu hồi nó.

‘Chó chết.’

Để vượt qua khủng hoảng, anh chỉ có thể dùng Nhị Bách Thiên Binh Chiển Kiếm. Bản thân vòng xoáy này phải bị chém. Tuy nhiên, sử dụng kiếm thuật là bất khả thi vì anh không thể điều khiển cơ thể đang quay tít của mình trong vòng xoáy. Anh bất lực. Anh cảm thấy như một con bọ đang bị xả xuống bồn cầu.

“Ặc!” Bondre vật lộn. Anh ta đã không phản ứng ngay lập tức được khi bị cuốn vào vòng xoáy và có vẻ như đang uống rất nhiều nước.

‘Đây là sự hủy diệt.’

Sự kết hợp của một lưỡng ban tầm-cỡ-Garam và tạo tác của Tứ Thần là quá bá đạo. Vào khoảnh khắc Grid đưa ra phán xét này...

“Ai cũng bận rộn nên là cho ta xin phép nhé.”

“...?”

Ai đó đã hiện ra sau lưng họ. Giọng nói nghe như là của một thanh niên. Grid đang bị cuốn đi theo vòng xoáy và khó mà thấy được danh tính của người đó. Còn với Maru thì khác. Hắn nhận ra danh tính của vị khách không mời đã xuất hiện ngay bên cạnh mình. “Hoàng Cát Đồng!”

Vòng xoáy - đang hút hết đống đổ nát trong thành trì cũng như Grid cùng những người chơi xếp hạng cấp cao - đã đột ngột dừng lại. Huyền Vũ Ngọc - thứ đáng lẽ nằm trong tay Maru - giờ đã ở trong tay của Hoàng Cát Đồng. Đó là một khả năng móc túi đáng kinh ngạc khi lấy trộm được thứ gì đó từ một lưỡng ban có hai con mắt đang mở to.

“Đạo chích Hiệp nghĩa sẽ giúp bảo vệ thứ này. Giờ thì ta chuồn đây. Cứ tiến thẳng và tiếp tục đi.”

“Hoàng Cát Đồng!” Nụ cười đã lần đầu tiên biến mất khỏi gương mặt của Maru. Cú đấm tức giận của hắn đập vào đầu Hoàng Cát Đồng và Hoàng Cát Đồng hét lên. Tuy nhiên, cơ thể ông ta không hề tan thành bụi xám. Có một hiệu ứng âm thanh nhí nhố và ông ta đã biến thành một con bù nhìn rơm. Huyền Vũ Ngọc cũng đã biến mất.

“...?”

“...?”

Cả Grid lẫn những người chơi xếp hạng cấp cao đều chết lặng. Họ không thể nắm bắt được tình hình chút nào và buộc phải đối phó với cơn giận của Maru. “Con người! Các ngươi trông vô tội nhưng thực chất lại cùng với Hoàng Cát Đồng giở trò sau lưng ta!”

Maru nhặt một cây đoản thương trên mặt đất và ném nó về phía những người chơi xếp hạng cấp cao. Nó như là một quả tên lửa vậy. Các nhóm người bị nhắm đến không hề phản ứng kịp. Chỉ có Grid là cố bay đi nhưng khoảng cách là quá gần nên dẫn đến thất bại.

[Thuấn bộ đã không được khởi động.]

‘Quá muộn rồi!’

Giây phút Grid đang cảm thấy tuyệt vọng, đã có một tiếng nổ lớn vang lên. Đó là tiếng ồn lớn phát ra từ cây thương bay vào hàng chục người chơi xếp hạng bị chặn lại bởi một thanh trường kiếm mỏng dính.

“L-Lão Quỷ Kiếm!”

Grid và những người chơi xếp hạng cấp cao lay động. Một vị kiếm sĩ tiền bối tượng trưng cho ‘người mạnh nhất’ của thời đại cũ. Ông ấy có tính cách đam mê lang thang nên đã mất tích và không có một tin đồn nào về ông ấy cả...

“Thật vinh dự khi được gặp đấng tối cao.”

Ông ấy xuất hiện tại vùng đất viễn đông này và mỉm cười với Grid.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!