Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1211: Chương 1211

Chương 1211

‘Đây là các phân thân thật à?’

Số lượng phân thân càng cao thì chất lượng của phân thân càng thấp. Mỗi lần một cơ thể tách biệt được tạo ra và duy trì, nó lại tiêu tốn rất nhiều pháp lực cùng sự tập trung của người thi triển, nên việc phát động các chiến thuật với cơ thể tách biệt là bất khả thi.

Thoạt nhìn, Hoàng Cát Đồng đã triệu hồi gần 200 phân thân. Tất cả các phân thân đang chạy tới chỗ Grid đều có chung diện mạo nhưng hành vi lẫn biểu cảm của họ thì lại khác nhau. Đến mức này thì đó không phải phân thân nữa, mà là một Hoàng Cát Đồng thứ hai và thứ ba rồi.

“Khự!”

Grid sắp tung ra Cơn bão của Hỏa Thần thì bỗng rên rỉ và thất bại. Các phân thân nhảy ra từ bụi cây rậm rạp đằng sau đã tóm lấy áo choàng và tay chân anh. Điều ấy tức là anh đã để vuột mất cả thời điểm rút kiếm chứ nói gì dùng một kỹ năng. Grid ghê tởm lúc các bàn tay của Hoàng Cát Đồng luồn qua những khe hở trong áo giáp của anh và anh hét lên, “Ông chạm vào đâu đấy hả?”

“Ờ hớ! Đứng yên đi!”

“Haha! Nếu ngài không thích chuyện đó thì giao huyền vũ trong tay ngài ra đây!”

“Trái tim ta phóng khoáng và cứng cáp lắm!”

Các phân thân của Hoàng Cát Đồng thậm chí còn nực cười hơn. Họ la hét những câu thoại khác nhau với những biểu cảm khác biệt. Trực tiếp trong từng giây. Cứ như thể mỗi phân thân đều có khả năng tư duy của riêng chúng vậy. Grid cảm thấy rùng mình hơn là ngưỡng mộ trước cấp độ của các phân thân mà anh chưa từng thấy trước đây nhưng anh cố gắng không thể hiện ra. Anh gầm gừ và đẩy khuôn mặt của phân thân đang chạm vào ngực mình.

“Tổ sư! Tôi sẽ không đứng yên đâu!”

“Haha, cả cơ thể bị trói thì ngài sẽ làm được gì đây?”

200 Hoàng Cát Đồng đang mỉm cười bỗng cứng hết cả mặt. Đó là bởi họ chứng kiến đôi mắt màu đen của Grid tỏa ra một thứ ánh sáng kỳ lạ.

“Hrmm.”

Các phân thân đang tóm lấy Grid đã nói lắp bắp hoặc giơ gậy lên. Tuy nhiên, họ không vụt chúng.

“Ta còn ở đây thì đừng hòng tác oai tác quái!” Grid gầm thét về phía các phân thân và khởi động quỷ nhãn của anh. Hạn chế duy nhất với quỷ nhãn tối thượng - ngăn chặn một số hiệu ứng có lợi của mục tiêu và có xác suất thấp ngăn chặn tất cả các hiệu ứng có lợi - là nó không thể kiểm soát được. Dù vậy, Grid đã khắc phục được điều này từ lâu rồi.

Các phân thân có thể được gọi là một tập hợp các hiệu ứng có lợi vì cách sử dụng là vô tận. Chúng cũng là các hiệu ứng có lợi của một người sử dụng duy nhất. Tức là dù có bao nhiêu phân thân, tất cả chúng đều sẽ biến mất trừ khi có các kỹ năng bổ trợ khác xếp chồng lên nhau. Chính khái niệm phân thân đã là một cấu trúc không thể đối phó được với quỷ nhãn rồi. Đó là một sự kìm hãm qua lại.

Toàn bộ phân thân trong tầm nhìn của Grid đã biến thành búp bê rơm và rơi xuống. 200 Hoàng Cát Đồng đã nhanh chóng trở thành một.

“Hử...?” Hoàng Cát Đồng không giấu nổi sự ngạc nhiên và thốt lên. “Quỷ nhãn khiến ta phải làm theo thiên mệnh cơ đấy. Nó còn là một trong những quỷ nhãn tốt nhất trên đời nữa!”

“Này, bỏ ra!”

Cơ thể chính của Hoàng Cát Đồng là cái đang treo mình ở thắt lưng Grid. Hoàng Cát Đồng mỉm cười lúc Grid đẩy ông ta ra. “Ta nghe nói quỷ nhãn là một chủng tộc kỳ lạ không thể hòa hợp với bất cứ ai. Vượt hạng vũ trang Vương Grid, ngài làm cách nào mà dụ dỗ được quỷ nhãn vương vậy?”

“Làm ơn dùng trí tuệ tuyệt vời của ông mà cố đoán đi.”

“Hrmm...” Nụ cười của Hoàng Cát Đồng vẫn không đổi mặc dù bị đối xử lạnh nhạt ra sao. Ông ta chi phối cuộc trò chuyện mà không hề tỏ ra khó chịu. “Ngài nhất định là một nhân tài vĩ đại. Ngài đã chứng minh điều đó bằng cách phục sinh chu tước và sống sót trở về từ Tiêu Tử.”

“Tôi không chiến đấu để khoe khoang kỹ năng của mình nhưng cũng cảm ơn vì ông đã khen.”

“Ngài không cố gắng khoe khoang sao? Thế thì chiến đấu làm gì?”

“Để phục sinh huyền vũ nên tôi chiến đấu là điều đương nhiên.”

“Tại sao lại muốn thế khi ngài là một người ngoài cuộc chứ?”

“Xuất xứ của tôi thì quan trọng gì khi giúp đỡ người khác?”

“...Dù thế nào đi nữa thì ngài cũng đã giúp ích rất nhiều trong việc phục sinh chu tước và huyền vũ. Cảm ơn ngài.”

“Đó chỉ là một nửa của huyền vũ thôi.”

“Vấn đề sẽ được giải quyết nếu ngài đưa cho ta huyền vũ đó. Bằng cách giết cựu huyền vũ, đức tin được tích tụ sẽ tạo ra một huyền vũ hoàn chỉnh một lần nữa trong khi tập trung quyền năng vào nước.”

“Tính cân bằng của Tứ Tượng sẽ bị phá vỡ! Huyền vũ mà mất đi quyền năng hủy diệt sẽ không còn là huyền vũ nữa!”

“Đã bao giờ ngài tự hỏi có bao nhiêu người đã bị quyền năng hủy diệt này làm hại chưa?”

Ánh mắt Hoàng Cát Đồng nhìn thẳng vào ngực Grid. Grid đang ôm huyền vũ vào ngực mình.

“Bản năng của cựu huyền vũ là quá cực đoan khi bảo tồn thiên nhiên bằng cách hủy diệt văn minh nhân loại. Chỉ nhìn vào tương lai xa là thấy nó không hề thực tiễn chút nào hết. Nền văn minh của con người đã nhiều lần bị phá hủy do quyền năng hủy diệt và đã trở nên trì trệ. Họ không thể phát triển và phải dựa vào các vị thần. Nếu không có huyền vũ thì lưỡng ban đã chẳng trở thành chủ thể của đức tin.”

“Huyền vũ cố tình ra ngoài và phá hủy thành phố của con người chắc?”

“Tất nhiên là không. Chỉ là những biến cố nhỏ xảy ra do sự tồn tại của huyền vũ đã dệt nên một vận mệnh mới và khiến nhân loại thoái hóa.”

Hoàng Cát Đồng ngừng nói và nhìn chằm chằm vào tử huyền vũ. Đó là thái độ cho thấy rằng để huyền vũ giải thích sẽ nhanh hơn là để Hoàng Cát Đồng nói.

『 ...Đây là những gì đã xảy ra. 』

Huyền vũ u sầu đã cho Grid thấy một trong số vô vàn quá khứ của nó.

Đó là thời kỳ mà Hoàn Quốc không tồn tại. Đấy là lúc có một đền thờ huyền vũ trên đỉnh Núi Bạch Mễ. Vị vua trẻ của Hưng Quốc Cổ đại đã leo lên Núi Bạch Mễ để nhận phước lành của huyền vũ. Đó là để được ban phước lành với quyền năng của nước và tiếp thêm năng lượng.

Tuy nhiên, khí huyết của huyền vũ không chỉ có quyền năng của nước, nó cũng có quyền năng của sự hủy diệt nữa. Vị vua trẻ đã bị nó ảnh hưởng và mất đi bộ giáp của mình. Sau đó, những mũi tên của các sát thủ đã bay đến và giết vị vua trẻ. Cái chết đột ngột của vị vua trẻ đã châm ngòi cho một cuộc chiến trong Hưng Triều. Hoàng thất nhà Hưng đã giết lẫn nhau để lên ngai vàng bỏ trống và nền văn minh đã suy thoái trong 100 năm.

『 Đó chưa phải là tất cả. Người thợ săn trẻ đã viếng thăm cùng với người mẹ bị ốm trên lưng đã mất cây cung của cậu ấy và trở thành thức ăn cho hổ sau khi xuống núi. Vị tướng trung niên bảo vệ người dân của Hưng Quốc đã vì ta mà mất thanh kiếm cùng áo giáp của ông ấy và đã bị bọn cướp giết hại trong khi đang xuống núi. 』

Huyền vũ trân trọng và yêu thương tất cả con người như nhau nhưng nó không hiểu được thiên hướng chia làm các phe cánh và đánh nhau của con người. Nó chưa từng mơ rằng ân huệ của nó sẽ dẫn con người tới chỗ chết.

『 Có lần ta nhìn thấy mọi người cầu mưa và đã xuống mặt đất. Ta hạ giới để làm ẩm vùng đất đã khô héo sau cơn hạn hán dài. 』

Khí huyết của huyền vũ đã khôi phục đất đai. Những hạt ngũ cốc héo hắt đã tươi trở lại và người dân không còn đói nữa. Thế nhưng, toàn bộ nền văn minh của con người trên mặt đất đã bị phá hủy và họ phải xây dựng lại thành phố.

『 Ta... 』

Huyền vũ - vẫn đang truyền đạt ý nghĩ của mình trực tiếp tới tâm trí của Grid - lần đầu tiên lên tiếng. Khoảnh khắc cái miệng nhỏ nhắn của nó mở ra, một giọng nói buồn bã đã vang lên tại khung cảnh này.

『 Ta thật vô dụng. Ta không nên tồn tại. Chuyện đó là đúng. 』

Giọng nói của huyền vũ nghe thật ảm đạm. Đó là một sự trống trải đã mất đi khát vọng sống.

“......”

Vẻ mặt vui tươi của Hoàng Cát Đồng lần đầu tiên đã tối sầm lại nhưng chỉ là trong giây lát. Hoàng Cát Đồng mau chóng kiểm soát biểu cảm của mình và nói với Grid - người đang nhìn xuống tử huyền vũ, “Ngài thấy chưa? Tới cả huyền vũ cũng thừa nhận điều đó.”

Vào giây phút này...

“...Không,” Grid đang cúi đầu im lặng đã mở miệng, “chẳng có lý do gì để từ bỏ quyền được sống của ngài chỉ vì kẻ khác.”

Sức mạnh truyền vào vòng tay của Grid đang ôm lấy huyền vũ. Huyền vũ đã nhìn thấy. Những giọt lệ rơi ra từ đôi mắt Grid và nhỏ lên những vết thương xấu xí khắc trên lưng nó. “Bản thân sự tồn tại của ngài mà là lãng phí ư?”

Grid nhớ lại. Anh đã từng luôn cúi đầu bước đi. Grid hồi tưởng những trải nghiệm trong quá khứ khi người ta ghê tởm anh vì anh không có khả năng học tập, làm việc, hay chơi thể thao. Đó có phải là điều mà anh phải trải qua không? Rốt cuộc thì họ có quyền để chỉ trích và phủ nhận anh chắc?

“Ai là kẻ quyết định chuyện đó chứ?”

“......”

“Thật quá đáng khi đổ lỗi cho cái chết của mọi người lên huyền vũ. Tại sao lại trách huyền vũ khi họ là những người chưa chuẩn bị đầy đủ nào? Lính canh của anh ta đã làm gì trong khi vị vua của họ đang không có áo giáp hả?”

Những người khác cũng là một vấn đề. Tại sao họ lại không để vũ khí và quần áo của mình ở nơi khác trong khi được ban phước vậy?

“Ngài sẽ biện hộ cho sự hủy diệt của thành phố như thế nào đây?”

“Ông nói việc đó đã giải quyết hạn hán còn gì. Vào thời điểm ấy, người dân đã biết huyền vũ là kiểu tồn tại gì và họ kêu gọi huyền vũ bằng cách cầu mưa. Họ đã quyết tâm hy sinh để có được thứ họ muốn.”

“Nó không phải là lần duy nhất huyền vũ đã phá hủy một thành phố.”

“Một lần, mười lần, hay có là một trăm lần cũng thế thôi! Người dân ở thời điểm đó đã chuẩn bị và cầu nguyện trước rồi!”

“......”

“Chó chết! Dựa vào ai đó trước và rồi đẩy họ vào chỗ chết do không đáp ứng được kỳ vọng sao? Cái ý niệm gì mà vô liêm sỉ vậy hả?”

Grid nhìn thẳng vào Hoàng Cát Đồng. Hoàng Cát Đồng im bặt. Thái độ thản nhiên của ông ta càng khiến Grid tức giận hơn. Cảm giác như anh đang hét vào một bức tường ấy.

“Một khi Ngũ Tiền bối xâm chiếm vùng đất, huyền vũ đã mạo hiểm mạng sống và chiến đấu! Chiến đấu để bảo vệ các người đấy, mặc cho điều đó nghĩa là phải gánh chịu một vết thương sẽ không bao giờ xóa được!”

“......”

“Giờ huyền vũ không cần thiết nữa nên ông sẽ giết quách đi chứ gì? Ông sẽ làm tổn thương tâm trí và cơ thể huyền vũ hả? Ông có còn là con người không vậy?”

Grid đã thực sự, thực sự điên tiết. Anh đồng cảm với trái tim của huyền vũ - vị thần đã chiến đấu để bảo vệ những người thân yêu của mình. Anh có thể thấy nỗi buồn của huyền vũ - vị thần luôn vị chối bỏ bởi những người mà mình bảo vệ. Hoàng Cát Đồng đã im lặng khi cho phép Grid hét lên bằng cả tâm can anh. Giờ ông ta cuối cùng cũng thắc mắc, “Ngài có phải là bạn cũ của huyền vũ không?”

“Hôm nay là lần đầu tiên bọn tôi gặp nhau!”

“Ta nghĩ ta biết ngài đã thuyết phục quỷ nhãn vương bằng cách nào rồi.”

“...?”

Hoàng Cát Đồng cởi cái nón tre của mình ra. Cái nón được bỏ xuống và một dấu vết màu đen trên trán ông ta lộ ra. Đó là một vết thương lớn đến mức Hoàng Cát Đồng có lẽ đã chết nếu nó sâu hơn 1 centimét.

“Vượt hạng vũ trang Vương Grid, ta biết về con người ngài đủ rồi. Hãy dừng lại ngay bây giờ.”

“...??"

“Trong những thành phố giàu có nhất, hãy tìm đến gian hàng lớn nhất. Trong những làng mạc nghèo khó, hãy tìm đến nhà trọ nhỏ nhất. Sau đó gọi thịt cu gáy. Đạo chích Hiệp nghĩa sẽ giúp đỡ ngài.”

“Gì cơ?”

Tất cả là diễn thôi sao? Để thử anh thôi ư? Grid cảm thấy bực mình hơn là nhẹ nhõm và Hoàng Cát Đồng lắc đầu.

“Ta nghiêm túc khi muốn giết huyền vũ nhưng đó là khi huyền vũ không có một người trợ giúp mạnh mẽ như ngài. Dù có phóng túng đến đâu, làm sao ta có thể quay lưng lại với một vị cổ thần chứ?” Hoàng Cát Đồng quỳ xuống. Ông ta cúi đầu trước tử huyền vũ trong vòng tay Grid. “Hỡi Thần Huyền Vũ, vì sự bất trung của mình, xin hãy trừng phạt con sau khi Ngũ Tiền bối bị trục xuất và hòa bình được lập lại trên thế giới.”

“......”

『...... 』

Hoàng Cát Đồng đứng dậy và một lần nữa đội cái nón tre lên. Ông ta tới gần tế đàn đằng sau mình và tháo lá bùa hộ mệnh mà ông ta đã bí mật dán vào. Rồi một huyền vũ có mai màu xanh dương hiện ra trên tế đàn. Nó liếc nhìn giữa tử huyền vũ với Grid và dường như vô cùng xúc động.

Hoàng Cát Đồng nói ông ta sẽ cho phép tử huyền vũ và thủy huyền vũ hợp nhất. Sau đó, ông ta cảnh báo Grid, “Không như Maru vẫn chưa làm chủ được Huyền Vũ Ngọc, tên lưỡng ban ở Ba Quốc đã hoàn toàn biến Bạch Hổ Giáo thành thứ thuộc về mình.”

“Ngoài ra, tên lưỡng ban đang ở Tẩu Quốc và bảo vệ Thanh Long Đao là một con quái vật có thể hình thức hóa quyền năng của Tứ Tượng mà không cần các tạo tác của Tứ Thần. Hiện tại, ngài tuyệt đối không có cơ hội để có thể thắng chúng. Ta khuyên ngài nên nghỉ ngơi cho tốt và chuẩn bị cho chuyện đó. Không cần phải băn khoăn đâu. Nhờ có ngài mà chu tước với huyền vũ đã phục sinh và thái độ của Hoàn Quốc đã trở nên rất cẩn thận.”

[Hảo cảm với thủ lĩnh của Đạo chích Hiệp nghĩa, Hoàng Cát Đồng đã tăng 20.]

[Trong tương lai, Đạo chích Hiệp nghĩa sẽ ưu ái bạn.]

Một biến chuyển theo cách mà người này muốn!

Grid vẫn còn trong trạng thái lúng túng và Hoàng Cát Đồng đã thì thầm lúc ông ta lướt qua Grid, “Lão Quỷ Kiếm là một thành viên Tẩu Mã Bài nhưng ông ta liên tục đi sai đường nếu không được giám sát. Ta khuyên là hãy giữ ông ta ở càng gần càng tốt. Ông ta là người trở nên mạnh mẽ hơn khi gặp nhiều khó khăn hơn, nên việc đào tạo ông ta rất là vui đấy.”

Hoàng Cát Đồng bước một bước dài và biến mất. Nó khác với khái niệm của Thuấn bộ. Hiện diện của ông ta đã biến mất hoàn toàn, không có dấu vết nào của ông ta ở đường chân trời cả.

“Đó là thuật Độn thổ,” Lão Quỷ Kiếm tiếp cận Grid đang kinh ngạc và giải thích. Ông ấy nhìn vào tử huyền vũ đang áp má vào ngực Grid và thúc giục anh, “Cậu không phải hợp nhất các huyền vũ lại hả?”

“Ah, đ-đúng vậy. Hiểu rồi.”

Grid đến gần tế đàn, đặt tử huyền vũ bên cạnh thủy huyền vũ, và một ánh sáng rực rỡ bùng ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!