Chương 1220
Có bất cứ kỳ vọng đặc biệt nào về Người tiên phong hay không? Hay là ông ấy chỉ nhớ tới việc được tương tác với người khác? Thái độ của Abellio về phía Grid là rất thân thiện.
“Có quá nhiều gánh nặng lên tâm và thể của tôi đến mức không thể phát triển nghĩa là sao?”
“Nó có nghĩa chính xác như vậy đấy. Các kỹ năng gây gánh nặng lên tâm và thể của cậu đang kìm hãm sự tăng trưởng của cậu.”
“Tại sao thế?”
“Mỗi lần cậu sử dụng một kỹ năng, tâm và thể của cậu cần hồi phục và cậu không thể có được sự giác ngộ cần thiết để tăng trưởng.”
“Giác...ngộ?”
“Về bản chất, sự tăng trưởng đến từ kinh nghiệm, nhưng tới ngày nào đó, kinh nghiệm của cậu sẽ đầy. Lúc này, khái niệm sẽ thay thế cho kinh nghiệm là giác ngộ.”
“......”
Grid cố cắt nghĩa nó đơn giản hết mức có thể. Dựa trên những lời của Abellio, tăng trưởng tức là cấp độ còn kinh nghiệm là, chà, kinh nghiệm.
Grid nhìn lại và hồi tưởng—để đạt tới cấp độ hiện tại của mình, anh đã liên tục tăng cấp bằng cách tích lũy kinh nghiệm thông qua các nhiệm vụ và đi săn, nhưng rồi tới một lúc nào đó, việc ấy trở nên khó khăn. Đặc biệt, lượng kinh nghiệm cần thiết để lên cấp đã tăng lên quá nhiều kể từ khi anh đạt tới một cấp độ nhất định và bắt đầu tập kích các lưỡng ban.
‘Có lẽ bằng cách giết các tồn tại thượng nhân như là một bán thần, kinh nghiệm mà một người chơi có thể tích lũy đã đạt mức giới hạn sao?’
Không, anh nên nghĩ về nó theo hướng đơn giản hơn. Chuyện này chả liên quan gì đến lưỡng ban. Cấp độ 400 chắc hẳn là cấp độ tối đa mà người chơi có thể đạt được thông qua riêng kinh nghiệm. Để tăng cấp dễ dàng hơn sau khi đạt tới điểm này, họ cần khái niệm giác ngộ. Vậy thì giác ngộ là cái gì?
Anh đi theo Abellio tới tầng thứ tư và cấu trúc của nó phức tạp như một mê cung. Dựa trên những bước đi cẩn thận của Abellio, có vẻ như sẽ mất chút thời gian để đến đích. Tức là vẫn còn thời gian. Grid cảm thấy cơ hội này không nên bỏ lỡ và bắt đầu hàng loạt câu hỏi. “Giác ngộ là gì ạ? Tôi cần gì để có được sự giác ngộ vậy? Tôi có cần nhắm mắt và ngồi thiền dưới thác nước trong một khoảng thời gian nhất định không?”
Grid bồn chồn lúc anh nhớ lại cảnh môn đồ võ thần ngồi thiền dưới thác nước. Giác ngộ? Thiền định? Anh thực sự cần lên cấp theo cách đó ư?
‘Đây thật sự là một trò chơi à? Nó sẽ là trung tâm cầu nguyện thực tế ảo đầu tiên. Bố tổ sư.’
Abellio mỉm cười với Grid - người đang bối rối bởi sự phi lý đó. “Giác ngộ có được một cách tự nhiên mà. Thực tế thì, nó không phải là thứ cần lưu ý đâu.”
“Một cách tự nhiên...?”
“Nó là sự hiện thực hóa của các kỹ năng tích lũy trong tâm và thể trong quá trình lấp đầy cơ thể bằng các kỹ năng và ngẫm nghĩ về cái tâm.”
“Dựa trên những lời của ông, tôi không nghĩ là nó có gì khác biệt với kinh nghiệm đâu nhỉ?”
“Không đâu, nó khác đấy. Kinh nghiệm là thứ tích lũy được khi giải quyết một sự cố hoặc đánh bại kẻ thù. Trong khi đó, giác ngộ có thể đạt được mà không cần làm những điều ấy.”
“...?”
Hoàn thành các nhiệm vụ hoặc đi săn để nhận kinh nghiệm. Đây là thứ ‘kinh nghiệm’ mà Abellio đang nói tới. Thế thì, sự giác ngộ có thể thu được mà không cần hoàn thành nhiệm vụ hoặc đi săn là cái gì chứ?
“Đừng bảo tôi là lấy xẻng xúc không khí đấy nhé... À đâu, có nghĩa là nếu tôi tự luyện tập, tôi sẽ thu được sự giác ngộ và phát triển sao?”
“Haha, có vẻ như ngày nay thế giới gọi việc rèn luyện là lấy xẻng xúc không khí.”
“......”
Rèn luyện ư? Trong khoảng thời gian mới có được Kiếm Vũ Pagma, Grid đã dành hết tâm sức để rèn luyện kết nối bộ pháp nhanh hơn và nhuần nhuyễn hơn. Anh thậm chí đã được dạy bằng kinh nghiệm của Braham với Pagma. Thành thật mà nói, Grid phát mệt với rèn luyện rồi. Anh thậm chí còn tặc lưỡi khi nghe nói Kraugel vẫn đang rèn luyện trên núi trong 3 năm thời gian trò chơi.
Abellio đã đọc được các cảm xúc của Grid thì phải?
“Tuy nhiên, như ta nói trước đó, cậu vốn đã có kinh nghiệm rồi. Cậu không phải lãng phí thời gian lấy xẻng xúc không khí nữa và có thể tích hợp quá trình rèn luyện vào các hoạt động hàng ngày của mình.”
“Ý ông là nếu tôi tiến hành các quy trình rèn và chiến đấu, thì bản thân nó là rèn luyện rồi sao?”
“Đúng, nhưng cậu phải làm điều đó theo cách không phá vỡ sự hài hòa của tâm, thể, kỹ.”
Cuối cùng, nó lại quay về căn nguyên.
“Cho đến nay, cậu vẫn đang đẩy giới hạn của tâm và thể của mình tới cực điểm. Vượt qua giới hạn là một trải nghiệm tuyệt vời, đúng chứ?”
Đúng là vậy—ngay cả khi rèn hoặc chiến đấu chống lại các đối thủ mạnh, Grid luôn bước ra ngoài ranh giới, đạt kết quả, và phát triển.
“Thế nhưng, kinh nghiệm của cậu giờ đã đầy và kinh nghiệm của việc vượt qua giới hạn là không cần thiết. Hãy nhìn lại một số khoảnh khắc khó khăn gần đây của cậu đi.”
“......”
Các khoảnh khắc khó khăn đương nhiên là khi anh đấu với lưỡng ban rồi. Abellio đã quăng ra một câu hỏi đáng ngạc nhiên, trúng vào điểm mấu chốt cho Grid. “Cậu nhận được gì khi đẩy tâm và thể tới giới hạn?”
Những ký ức khó chịu trỗi dậy trong tâm trí Grid. Sau Nhị Bách Thiên Binh Chiển Kiếm, anh sẽ dùng Khai mở Tiềm năng và tiếp theo là Tam Bách Thiên Binh Kiếm thuật hoặc một kiếm vũ dung hợp chập 5. Anh thậm chí không thể kiểm soát cơ thể mình đúng cách và chỉ có thể nhìn chằm chằm vào chiến trường một cách bất lực. Không chỉ là khi anh chiến đấu với lưỡng ban. Anh đã luôn kiệt sức mỗi lần anh có một cuộc chiến cam go và cảm thấy bất lực lẫn yếu ớt trong vài giây.
“Cậu hẳn sẽ nhận được một cơ thể không kiểm soát nổi và cảm giác bất lực cùng với tuyệt vọng. Tâm và thể của cậu sẽ bận rộn gửi những cảnh báo cho cậu trong lúc nguy cấp cực độ và cậu không còn hơi đâu để cảm thấy sự giác ngộ.”
“......”
Abellio đã nhìn thấy điều này một cách chính xác. Ông ấy có một cái nhìn thoáng qua về Grid sử dụng Khai mở Tiềm năng trong bài kiểm tra và điều này cho thấy một sự thấu hiểu hoàn toàn vào những khó khăn gần đây Grid đã gặp phải. Grid cảm thấy rùng mình khó tả và giữ yên lặng trong chốc lát trước khi nghiến răng. Anh phàn nàn mà không che giấu cảm xúc của mình, “Vậy thì tôi nên làm gì đây? Tôi phải niêm phong các kỹ năng mạnh nhất của mình nếu muốn cải thiện sao?”
Anh đã cảm nhận được sự nguy hiểm từ lâu rồi. Anh tự hỏi liệu có thực sự ổn không mỗi khi anh gãy tay, vai, hay mất máu lẫn sức mạnh thể chất để đổi lấy việc sử dụng các kỹ năng của mình. Mẹ nó, có chơi game thôi mà cũng đau nữa. Làm sao anh có thể chơi game khi nước mắt trào ra vì đau chứ?
Grid chắc chắn—có rất ít người trên thế giới có thể tiếp tục sử dụng các kỹ năng của họ trong khi chịu đựng cơn đau do gãy tay hoặc vai. Anh tự tin rằng một người bình thường không quen với cơn đau sẽ niêm phong các kỹ năng hoặc bỏ game luôn.
“Không, nếu cậu niêm phong các kỹ năng mà cậu đã dày công vun đắp thì mọi nỗ lực của cậu sẽ bị lãng phí mất. Chuyện đó là không khả thi.”
Thực tế thì một người bình thường sẽ không trải qua những gì Grid đã trải qua. Hiếm có ai sở hữu một kỹ năng với hình phạt cực kỳ đau đớn. Vào thời điểm một người bình thường có được kỹ năng đó, họ hẳn đã hoàn thiện một cơ thể có thể chịu được nó rồi.
“Cậu phải làm tâm, thể, kỹ của mình hài hòa trước đã.”
Grid đã tăng trưởng nhanh tới mức hứng chịu các tác dụng phụ.
“Mặc dù tâm và thể của cậu đã hoàn thiện, lý do cậu không thể chịu đựng được nó là bởi cậu đã tích lũy quá nhiều dạng kỹ năng. Vấn đề cơ bản là chiến năng của Vua Anh hùng.”
“Hở? Chiến năng á?”
Tài nguyên chiến năng được sản sinh từ danh hiệu Vua Anh hùng là năng lực vĩ đại nhất của Grid. Anh càng chiến đấu, anh sẽ càng tích lũy nhiều chiến năng hơn, thứ sẽ tăng các chỉ số của anh ngày càng cao. Nó là tài nguyên đã giúp hoàn thiện cơ thể Grid.
Chiến năng cũng không xung đột với các kỹ năng và chỉ số khác của anh. Grid đang định tranh luận vì không thấy thuyết phục thì Abellio lôi ra những cây bút lông của mình và bắt đầu vẽ thứ gì đó trên một tờ giấy. Đó là một màu sắc giống với chiến năng quấn quanh cơ thể Grid. Abellio không ngừng di chuyển bút lông. Ông ấy tiếp tục vẽ với màu đỏ-tím như cũ cho đến khi tờ giấy ướt và sắp rách. “Cậu có biết chuyện Thánh Kiếm tiền nhiệm Muller đã sử dụng sự kết hợp giữa chiến năng và kiếm năng được hợp lại làm một với nhau không?”
Abellio lắc tờ giấy và nó bắt đầu rách. “Nó không được sử dụng như một phương tiện để cường hóa kiếm năng và chiến năng, mà là để đàn áp sự hung tợn của chiến năng.”
“......!”
“Chiến năng là một năng lực thần thoại. Nó là một năng lực vĩ đại mà mạch máu con người không thể chịu đựng được. Tới cả một huyền thoại hay thượng nhân cũng sẽ bị chiến năng làm cho choáng ngợp. Không còn chỗ cho sự giác ngộ nữa.”
Grid bị choáng, mở lên các chi tiết của danh hiệu Vua Anh hùng.
[Vua Anh hùng]
Một anh hùng của những anh hùng. Bạn là một thần thoại sống.
‘Cái này...!’
Nó đã định sẵn ngay tại đó. Một thần thoại. Hồi xưa, Grid không chắc là các lớp nghề thần thoại có tồn tại và hiểu cái này như là một cách diễn đạt ẩn dụ thôi, nhưng không phải bây giờ. Lớp nghề xếp hạng thần thoại là một khái niệm hiển nhiên và Grid vẫn chưa phải là một thần thoại.
“Trước tiên cậu phải dung hợp chiến năng và kiếm năng. Cậu phải trấn áp chiến năng đang vô hình ăn vào cơ thể cậu và biến nó thành một sức lực hoàn chỉnh. Từ đó trở đi, năng lượng của cậu sẽ được ổn định và tâm, thể, kỹ của cậu sẽ được hài hòa.”
[Bạn đã có được thông tin mới.]
[Hệ thống chung cho lần thúc đẩy thứ tư (thức tỉnh) - ‘Giác ngộ’ - đã được kích hoạt.]
[Giác ngộ]
Liên tục tích lũy kinh nghiệm trong các trận chiến hoặc các hoạt động liên quan đến lớp nghề.
[Bạn không thể được hưởng hiệu ứng của Giác ngộ do tài nguyên ‘chiến năng’.]
“Ah...! Tôi hiểu ý ông rồi. Nhưng mà, tôi không để đi theo sự tăng tiến của Muller được. Tôi phải làm gì bây gi...”
Kịch.
Abellio dừng bước qua đoạn đường cứ lặp đi lặp lại như thể ông ấy mắc kẹt trong mê cung. Rồi ông ấy đẩy vào bức tường vững chãi để khiến một không gian mới xuất hiện. Có một cầu thang dẫn lên tầng thứ năm. Abellio chưa gì đã dẫn Grid đi lên rồi. Grid nhận thấy sự cân nhắc của Abellio và hơi xúc động.
“Ah! Chẳng phải Grid đấy sao?!”
Một giọng nói quen thuộc vang lên. Grid nhìn lên và phát hiện ra Biban. Có đôi chút khó hiểu khi một Thánh Kiếm lại đang cầm trong tay một miếng giẻ thay vì một thanh kiếm...
Abellio mỉm cười trước Grid đang bối rối. “Ông ấy là thầy của Muller. Ông ấy chỉ gián tiếp truyền công pháp của mình nhưng không ai có thể phủ nhận rằng ông ấy chính là nền tảng của Muller. Người tiên phong Grid, ta khuyên cậu nên học cách dung hợp chiến năng với kiếm năng từ Biban.”
“Hở? Biban có vẻ gì là biết về chiến năng đâu...”
Biban đã đấu tập với Grid nhưng anh chưa bao giờ đề cập bất cứ cái gì về chiến năng. Nói thật, Grid không tin rằng anh có thể nhận được sự giúp đỡ đáng tin cậy từ ông ấy. Bộ dạng Biban cúi xuống sàn với tư thế một con mèo trong khi dọn dẹp chả tỏ ra chút oai nghiêm nào hết. Tuy nhiên, Biban tự tin. “Ta không biết nó là gì nhưng ta có thể giúp cậu. Ta có thể cảm nhận từ năng lượng của cuồng long thiết trong tay cậu rằng cậu đã hoàn thành nhiệm vụ mà ta giao phó. Đây sẽ là một phần thưởng xứng đáng.”
“......”
Ông ấy không biết nó là gì nhưng sẽ giúp đỡ ư? Họ đều là thành viên tòa tháp nhưng tại sao lại có một khác biệt lớn đến vậy? Grid nhìn giữa Abellio và Biban bằng một ánh mắt phức tạp.