Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1231: Chương 1226

Chương 1226

‘Quả nhiên... Nó đậm hơn màu sắc của Muller.’

Grid đã dung hợp thành công chiến năng và kiếm năng. Miệng Hayate giật giật trước cảnh tượng đó. Niềm vui mà ông ấy cảm thấy lớn đến nỗi muốn cổ vũ cho Grid. Vua Anh hùng là người tạo nên hòa bình trên thế giới. Sự tăng trưởng của Grid sẽ giúp ích rất nhiều cho Tòa tháp Thông thái. Trên thực tế, cựu Vua Anh hùng Muller đã trực tiếp giúp đỡ tòa tháp bằng cách khuất phục các đại quỷ. Nhờ sự hiện diện của Muller, các thành viên tòa tháp đã có thể tập trung vào việc kiềm chế Baal lẫn tộc rồng.

‘Người này có thể vượt xa cả thời kỳ đỉnh cao của Muller hoặc thậm chí là mình.’

Ở đâu trên đời này tồn tại một người có thể cùng lúc tiến bộ trong lĩnh vực của 3 thiên tài Pagma, Braham và Madra đây? Có lẽ sẽ không có lần thứ hai đâu. Grid là độc nhất vô nhị từ khi sinh ra và vốn đã biểu lộ được những chứng chỉ của mình bằng cách đạt được một số chiến công. Trái tim của chu tước mà anh mang theo chính là bằng chứng.

“Hayate!” Grid di chuyển cơ thể tràn đầy năng lượng của mình một vòng trước khi cúi đầu với Hayate. “Cảm ơn vì những dạy bảo tuyệt vời của ông! Tôi sẽ không bao giờ quên ân huệ của ngày hôm nay.”

“Cậu không cần phải biết ơn đâu. Cậu vốn đã có tiềm năng vô hạn và ta chỉ đưa ra cho cậu một đường tắt thôi.”

Hayate khiêm tốn nói thế nhưng thực chất thì khác hoàn toàn. Nếu không nhờ sự giúp đỡ của ông ấy, Grid đã chẳng được tận hưởng hệ thống giác ngộ trong ít nhất là 2 năm. Theo quy ước, đó là quãng thời gian để phát triển Tâm Pháp Vô song tới trình độ thông thạo. Hơn nữa, món quà của Hayate cho Grid đâu chỉ là vô hạn kiếm năng. Trò chuyện với ông ấy đã giúp Grid hiểu sâu sắc hơn.

“Cùng đi xuống thôi. Ta để ý là Biban có vẻ muốn đoàn tụ và nói chuyện với cậu. Ông ấy sẽ phàn nàn rằng ta là một ông già không biết ứng xử vì giữ cậu lại.”

“Haha, vâng...”

Anh cũng có việc với Biban. Anh muốn được phép dạy Tâm Pháp Vô song cho Piaro và tò mò về mối quan hệ chính xác giữa Biban với Piaro. Giờ anh còn có nhiều câu hỏi hơn thế.

“Tiện đây, c...”

“Nói đi.”

“Có phải một Bậc chí tôn và một vị thần ở cùng thứ hạng không ạ?”

Huyền thoại là một cảnh giới đạt được bằng cách thực hiện những chiến công vĩ đại trong khi thượng nhân là một cảnh giới mà một người tập trung vào rèn luyện đạt đến. Mặt khác, một Bậc chí tôn chỉ sinh ra khi họ đạt được chiến công tuyệt thế là giết một vị thần hoặc một con rồng trong khi tích lũy một mức độ thượng tính cao. Nó bao hàm cả hai khái niệm huyền thoại và thượng nhân. Grid có thông tin về một danh hiệu ‘Người giết...’ và đã biết điều này.

“Hmm.”

Có vẻ hơi bối rối trước câu hỏi này, Hayate đã mở miệng sau một hồi suy nghĩ, “Về mặt vũ lực chắc cũng tương tự. Có rất ít vị thần có thể chế ngự ta trừ khi họ là một chí tôn thần hoặc Võ Thần.”

“...!”

Theo một cách nào đó, đấy là lẽ tự nhiên. Điều kiện tiên quyết để trở thành một Bậc chí tôn đã chứng minh rằng sức mạnh của một Bậc chí tôn có thể cạnh tranh với một con rồng hoặc một vị thần. Tuy nhiên, sức nặng lại có cảm giác khác khi anh trực tiếp nghe nó từ miệng Hayate. Tim Grid đập thình thịch. Anh một lần nữa nhận ra sự vĩ đại của người đàn ông mà anh đang đối mặt. Rồi anh chợt thắc mắc, “Hayate, ngay cả ông cũng không thể khuất phục một con rồng... vậy một con rồng mạnh tới mức nào?”

“Rồng là một chủng loài đã tồn tại từ thời hỗn mang của khởi nguyên và bản thân chủng loài đó là ngang với một vị thần rồi. Chúng không phải chủ thể của đức tin và tài năng của chúng có hạn, nhưng pháp lực bẩm sinh cùng những khả năng thể chất của chúng chỉ đứng sau Võ Thần. Tất nhiên, những đứa trẻ sinh ra từ tộc rồng rất yếu vào lúc ban đầu. Chúng chỉ thận trọng và không phơi bày mình ra trước thế giới.”

“......”

Grid nghĩ rằng số phận của Nefelina rất nghiệt ngã. Cô nhóc đủ nhỏ để bị Hayate coi như một ‘đứa trẻ’ và Grid không thể tưởng tượng cô nhóc sẽ phải vượt qua bao nhiêu khó khăn lẫn nghịch cảnh trước khi trả thù cho cha của mình.

‘Mình sẽ chăm sóc nó cho tới khi nó tự lập.’

Nefelina không ăn hại như vẻ ngoài. Grid nghĩ việc cho cô bé ăn là đã xứng đáng ngay khi cô bé ban phước cho anh. Ngoài ra, Grid đã hứa bảo vệ Nefelina. Anh vẫn còn nhớ rõ giọng nói của cái kẻ đã cảm ơn anh. Đây là lý do anh không nói gì về Nefelina cả.

‘Thực tế thì ông ấy có thể đã nhìn thấy phước lành của rồng rồi.’

Grid lắc đầu và nhìn vào đôi mắt thanh thản của Hayate. Phước lành của một con rồng khác với trái tim của chu tước - một vật thể vật chất. Anh phân tích rằng Hayate không có cách nào để phát hiện ra nó. Ngay từ đầu, Hayate nói ông ấy đã giải tỏa hết nghi ngờ về Grid rồi mà.

“Vậy thì tôi đi đây. Nếu ông có bất kỳ điều gì thì hãy gọi tôi bất cứ lúc nào. Tôi sẽ chạy tới ngay lập tức.”

“Thật là yên tâm. Ta dù ở xa cũng chúc cậu may mắn.”

Grid cuối cùng đã nói lời tạm biệt với Hayate. Nhờ sự giúp đỡ của Hayate, anh đã nắm được chính xác thế cân bằng quyền lực của thế giới và cảm thấy sương mù trước mặt mình đã tiêu tan.

‘Mình có thể vươn tới Ngũ Tiền bối nếu mình có thể chạm đến cảnh giới của một Bậc chí tôn.’

Liệu anh có thể trở thành một Bậc chí tôn không? Anh không có tự tin. Nó có lẽ sẽ khó nhưng Grid đang hướng tới mục tiêu trở thành một Bậc chí tôn. Anh đã chuẩn bị làm việc cật lực và đấu tranh để đạt được ước mơ, ngay cả khi đó là một giấc mơ hão huyền.

***

“Biban.”

Nơi ở của Biban nằm trên tầng thứ hai của tòa tháp. Các không gian sinh hoạt như phòng ngủ và nhà bếp rất hẹp trong khi sân tập lại rộng và ấn tượng. Đó là một cách bố trí bộc lộ tính cách của Biban.

“Đáng lẽ cậu phải tới sớm hơn.”

Biban bĩu môi. Ông ấy ướt sũng mồ hôi nên có vẻ là vẫn đang luyện tập chăm chỉ trong khi Grid vắng mặt. Đó là một niềm đam mê không thể coi thường, có thể so sánh với những người đang tại ngũ.

‘Ah... Ông ấy đang tại ngũ mà.’

Biban cũng là một thành viên tòa tháp. Ông ấy đã rời bỏ thế giới nhưng đang chiến đấu chống lại tộc rồng đằng sau hậu cảnh.

“Sao cậu lại nhìn ra như thế?”

Biban nghiêng đầu lúc lau mồ hôi bằng một chiếc khăn ướt và Grid thành thật nói, “Đó là vì tôi tôn trọng ông.”

“Hưm, hưm hưm.”

Môi Biban cong lên thành hình nụ cười. Ông ấy không thể nhịn cười và đánh vào lưng Grid.

“Ta là một người đáng kính vĩ đại! Hahahat! Cậu thực sự có một con mắt sáng suốt đấy!”

[Bạn đã hứng chịu 8.930 sát thương!]

“Ứgh.”

Anh có thể đã cởi hết trang bị làm từ Tham lam nhưng chỉ một nhát vào lưng đã khiến anh nổ đom đóm mắt. Thật đáng hổ thẹn vì anh cũng là một huyền thoại, một thượng nhân, và là Vua Anh hùng. Biban không nhận thấy sự thất vọng của Grid và tiếp tục nói, “Ta có thể chỉ ra rằng cậu là một vị vua...”

“......”

Biban cũng đã tán gẫu khi họ nói chuyện ở Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Ông ấy đã tự mình nói ra những bí mật của tòa tháp. Thế còn khi ông ấy ở trong tòa tháp thì sao? Không cần để ý đến tai mắt của người khác nữa, vậy nên Biban cứ nói luôn mồm hàng chục phút không nghỉ. Chỉ là nó gây phiền hà cho Grid, người đã quay lại sau vài giờ nói chuyện với Hayate. Đôi tai anh đang nhức nhối.

Mấy lời của Biban thậm chí còn chả quan trọng. Tuy nhiên, Grid chỉ cười và lắng nghe. Đó là vì Biban quá trong sáng. Đây có lẽ không phải là miêu tả thích hợp cho một ông già đã hàng trăm tuổi nhưng nhìn thấy sự hồn nhiên của ông ấy, Grid tự nhiên cảm thấy tin tưởng. Grid có niềm tin rằng người này sẽ không bao giờ phản bội anh.

“Ah, một thứ nữa.”

Biban đang tán gẫu thì vỗ tay như thể muộn màng nghĩ tới cái gì đó.

“Ta đã nghiên cứu một phương pháp để đàn áp chiến năng mà không cần thành thạo Tâm Pháp Vô song và ta đã làm được.”

“......”

Thật không thể tin được là ông ấy lại đề cập đến thứ quan trọng nhất cuối cùng. Grid làm vẻ mặt ngớ ngẩn nhưng Biban chả quan tâm. Đúng hơn là, ông ấy rướn cằm một cách tự hào và được đà tới tận trời cao.

“Đặt chiến năng vào lõi mana và bao phủ nó bằng kiếm năng. Nếu cậu không tiêu hao kiếm năng thì cậu có thể tiếp tục kiềm chế chiến năng.”

“Thế này tức là tôi phải phong ấn Kiếm thuật của Bất bại Vương và kiếm thuật của tôi nếu không muốn tiêu hao kiếm năng chắc?”

Grid bốc hỏa và Biban bối rối.

“Thế thì cậu có thể làm gì chứ? Tốc độ phục hồi kiếm năng của cậu rất chậm. Vì vậy, cậu không thể tiêu hao nó nếu muốn bao phủ chiến năng.”

“Thế tôi nên làm gì trong khi đang chiến đấu đây...”

“Nếu cậu đủ mạnh thì sẽ chẳng có vấn đề gì nếu phong ấn Kiếm thuật Madra hoặc kiếm thuật của cậu. Cậu có chiến đấu với tộc rồng như bọn ta đâu. Cậu chỉ đang đối phó với lũ kẻ xấu thôi.”

“Biban, ông có lẽ không biết nhưng trên đời có rất nhiều kẻ thù mạnh.”

“Hmm... Vậy thì kiểm soát chiến năng để giữ cho tâm, thể, kỹ của cậu hài hòa. Sau đó phát triển và sử dụng kiếm năng chỉ khi cảm thấy không khả thi. Bằng cách đó, cậu có thể tăng trưởng nhanh hơn bây giờ.”

Đó không phải là ngụy biện. Biban đã nghĩ ra một phương pháp cho Grid và cung cấp các biện pháp đối phó thích hợp. Chỉ có một vấn đề.

“Không sao, tôi ổn.”

Grid vốn đã đạt được sự hài hòa giữa tâm, thể, và kỹ.

“Ổn rồi á?”

“Nhờ Hayate giúp đỡ, tôi đã dung hợp thành công chiến năng và kiếm năng rồi.”

“H-Hả?! Sao bây giờ mới nói?”

“Tôi tưởng ông sẽ nhận thấy màu sắc chiến năng của tôi đã đặc hơn...”

“Tổ sư! Cậu có phải mỹ nữ đâu. Sao ta phải nhìn kỹ cậu chứ hả? Sao mà ta biết được nếu cậu không nói cho ta?”

“Đâu có, cho tôi cơ hội để nói gì đó đi đã...”

“Hah! Giờ thì đừng có nói chuyện thẳng thắn! Cậu chỉ giỏi cãi lại thôi!”

“......”

“Ta thật thảm hại vì dành cả ngày để suy nghĩ cho cậu!”

“Tôi xin lỗi...”

Grid cảm thấy hối hận. Anh phải cố gắng làm dịu cảm xúc của Biban. Chỉ sau 10 phút thì Biban mới chịu cho qua.

“Kiếm thuật Tối cao.”

Biban lắc đầu khi nghe câu chuyện của Grid. “Đế chế Saharan chưa hề tồn tại khi ta là một người bình thường. Ta chả liên quan gì đến gia tộc của người bạn tên là Piaro của cậu. Dù vậy, Kiếm thuật Tối cao dường như khớp với Vô song Kiếm.”

Vào thời điểm Biban rời bỏ thế giới, các công pháp ông ấy để lại đã được truyền qua tay một số người. Muller là người duy nhất hiểu hết và học được nội dung của các bí kỹ.

“Kiếm thuật Tối cao mà tổ tiên của Piaro học được hẳn là một bản dịch của Vô song Kiếm.”

Một trong những người tìm thấy bí kỹ do Biban để lại tới từ Lục địa phía Đông. Họ đã dịch nó sang ngôn ngữ của Lục địa phía Đông để khiến nó dễ hiểu hơn. Nó đã đi khắp thế giới cho đến khi tới tay tổ tiên của Piaro.

“Nguồn gốc của Kiếm thuật Tối cao là Vô song Kiếm nhưng đó chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.”

“......”

Một cái bóng đổ lên trên mặt Grid khi anh nghe Biban giải thích. Anh đang hy vọng Biban sẽ là tổ tiên của Piaro hoặc một người quen của tổ tiên anh ấy nhưng họ không có liên quan gì hết. Điều này càng khiến Grid ngượng hơn khi hỏi liệu anh có thể truyền lại Tâm Pháp Vô song cho Piaro hay không.

‘Không có lời bào chữa nào cả.’

Chỉ là khi Grid đang cảm thấy thất vọng...

“Đáng tiếc thật. Nếu ta không bị cấm ra ngoài thì đã có thể thi đấu với người bạn tên là Piaro này rồi.”

“...?”

“Cậu nghiêng đầu cái gì? Dù là trùng hợp hay là tình cờ, cậu ta vẫn giống như người kế nghiệp của ta. Muốn kiểm tra các kỹ năng của cậu ta là chuyện bình thường thôi còn gì?”

“V-Vậy sao ạ?”

“Hmm... Ta e rằng cậu ta vẫn chưa thành thạo nó. Cậu ta sẽ không làm ô nhục Vô song Kiếm đâu nhỉ?”

“Không đâu ạ. Mà đúng hơn, anh ấy đã gây dựng danh tiếng bằng cách khuất phục các đại quỷ và tích lũy thành tích trong chiến tranh.”

“Hờ! Không hổ danh là người kế vị của ta! Ta đã lo rằng cậu ta là một tên điên vì đang làm nông bằng Vô song Kiếm. May là không phải vậy.”

“Vâng... Không may là, anh ấy chưa học Tâm Pháp Vô song...”

“Gì cơ?” Đôi mắt Biban trở nên dữ tợn. “Cốt lõi của Vô song Kiếm là Tâm Pháp Vô song, thế mà cậu ta chưa học nó á?”

“Đó là vì tổ tiên của Piaro không hiểu thể thức của Vô song Kiếm và đã không truyền lại nó được cho hậu duệ của họ.”

“Hả?" Biban giận dữ hét lên. “Cậu đang làm cái gì thế?!”

“...!”

“Cậu đáng lẽ phải dạy Tâm Pháp Vô song cho cậu ta! Nếu cậu không sử dụng nó thì đưa nó cho cậu có ích gì chứ hả?!”

“...!!”

Thật đáng kinh ngạc. Grid đã lo lắng về việc xin phép nhưng chuyện đó lại không cần thiết.

‘Tòa tháp này...!’

Trái tim Grid đang ngập tràn cảm xúc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!