Chương 1227
Lối chơi của Grid rất độc đáo. Không như những người khác thích trải nghiệm nội dung mới ngay khi nó xuất hiện, Grid lại thường bỏ mặc nhiều tình huống. Đó là một kiểu thói quen. Đó là một thói quen được tạo ra bởi quá nhiều lần thất bại khi cố gắng thực hiện nội dung mới. Đó là lý do Grid tiếp cận các nhiệm vụ và hệ thống mới một cách thụ động.
Việc tới thăm Tòa tháp Thông thái cũng thế. Đứng đầu bảng xếp hạng tổng thể thì có loại đặc quyền gì? Những người chơi thông thường hẳn sẽ ghé thăm Tòa tháp Thông thái một cách phấn khích vào khoảnh khắc họ biết về sự tồn tại của nó. Thực tế thì Kraugel đã lập tức tới thăm Tòa tháp Thông thái.
Trong khi đó, Grid lại đẩy lùi chuyến viếng thăm tòa tháp. Anh không cảm thấy cái nhu cầu tiếp cận nội dung mình có thể làm bất cứ lúc nào. Thái độ ấy khác hoàn toàn với người chơi bình thường cố gắng truy cập nội dung mới để tăng trưởng nhanh hơn.
“......”
Tại trụ sở của Tập đoàn S.A...
Giám đốc Yoon Sangmin theo dõi tình hình ở Tòa tháp Thông thái và tặc lưỡi. Tòa tháp Thông thái rõ ràng là mang ý nghĩa thiện chí với Người tiên phong. Đó là vì nếu có một vấn đề trên thế giới như cuồng long thiết, tòa tháp phải giải quyết nó thông qua Người tiên phong. Thiên hướng của tòa tháp chính là nâng niu và dạy dỗ Người tiên phong. Người tiên phong tiền nhiệm - Kraugel - đã tăng chiến lực của mình lên rất nhiều qua tiến trình thực hiện các bài kiểm tra của tòa tháp.
Đúng, chính là thế. Tòa tháp Thông thái không được thiết kế chỉ để cho và cho. Đó là để đưa ra nội dung ‘giúp đỡ đúng cách’ cho Người tiên phong. Lần này, thời điểm cho chuyến viếng thăm của Grid chỉ đơn giản là quá ngoạn mục. Ngay khi anh đang bị chặn khỏi hệ thống giác ngộ, anh đã tới thăm tòa tháp và chuyển sự giúp đỡ anh nhận được từ ‘phù hợp’ thành ‘thứ gì đó to lớn’. Chưa kể, anh thu được hảo cảm cực lớn với Hayate nhờ sự hiện diện của trái tim chu tước.
“Sự quý mến của Hayate dành cho Grid đã làm tăng thiện chí tổng thể của các thành viên tòa tháp. Nhất là, sự nuông chiều của Biban dành cho Grid đã tăng lên đáng kể.”
“Nhờ vào thiện chí mà Biban sẵn lòng cho phép truyền lại Tâm Pháp Vô song.”
“Đúng rồi, nó là một vận may cực lớn khi Grid trì hoãn chuyến thăm tới Tòa tháp Thông thái.”
“Hrmm...”
Giám đốc Yoon Sangmin lắng nghe lời giải thích và biểu hiện của ông ấy có một chút tinh tế. Rõ ràng là, tốc độ bắt đầu nội dung của Grid chậm hơn trung bình nhiều. Theo một cách kỳ lạ, các nhiệm vụ thường bị bỏ bê và kết quả là phải về sau mới chạm trán những hệ thống mới. Thế nhưng, Tòa tháp Thông thái là một phúc lợi dành riêng cho người chơi hạng nhất. Cân nhắc những khuynh hướng thường lệ của Grid, khó mà hiểu được tại sao anh lại trì hoãn chuyến viếng thăm Tòa tháp Thông thái chẳng vì lý do gì, đặc biệt là khi Grid đang ở trong tình thế hoàn thành nhiệm vụ cuồng long thiết bất cứ lúc nào.
“Có lẽ nào... cậu ấy cố tình trì hoãn thời gian chuyến thăm của mình ư?”
“Hử? Grid á? Cậu ta đã dự đoán tất cả chuyện này sao? Àidà, ông thế là quá đáng rồi đấy.”
“Không, nó đủ đáng tin đấy. Tập trung vào việc Tòa tháp Thông thái là một tổ chức chiến đấu để bảo vệ thế giới đi.”
“Ah...!”
Grid vốn đã biết rằng nếu anh đến thăm tòa tháp sau khi cứu Lục địa phía Đông, anh sẽ nhận được nhiều ưu ái hơn từ các thành viên tòa tháp. Dĩ nhiên, Grid không thể đoán phần thưởng sẽ là gì nhưng anh hẳn đã biết nó sẽ không phải là một cái gì đấy tệ hại.
“Ông không biết à? Tất cả những vận may này đều xuất phát từ ý định của Grid. Cậu ấy là người làm Chủ tịch Lim Cheolho và tôi công nhận.”
Giám đốc Yoon Sangmin nở một nụ cười trên môi.
***
‘Mình đang lẽ nên tới thăm sớm hơn.’
Grid đã được cho phép truyền lại Tâm Pháp Vô song và rơi vào nỗi hối hận muộn màng. Anh tự hỏi sẽ tốt biết bao nếu anh tới thăm tòa tháp sớm hơn một chút.
‘Đáng ra mình nên tới tòa tháp trước khi đến Lục địa phía Đông.’
Thế thì chiến đấu với lưỡng ban hẳn đã dễ hơn nhiều rồi. Cấp độ của anh sẽ cao hơn nhiều so với bây giờ.
“Thật là đáng tiếc, đáng tiếc quá.”
Grid thở dài khi từ biệt Biban và đi dọc hành lang của tòa tháp yên lặng. Anh sẽ gặp các thành viên khác của tòa tháp. Với bản chất có ích của các thành viên tòa tháp, anh chắc rằng việc gặp gỡ các thành viên khác sẽ là điều có lợi.
‘Mình sẽ gặp từng người họ khi ở trong tòa tháp.’
Họ có thể khác với Hayate và Biban. Họ có thể tỏ ra ưu ái nhưng nhiều khả năng sẽ không tặng quà cho anh. Dù vậy, Grid phải gặp họ. Có mất cái gì đâu ngay cả khi anh chỉ nhìn thấy họ.
Trên tầng thứ ba của Tòa tháp Thông thái...
Cốc cốc.
Grid cẩn thận gõ lên cửa phòng thí nghiệm của Ghế số 8, Jessica.
“......”
Không có phản hồi. Bà ấy dường như đang vắng mặt. Anh nghĩ rằng sẽ rất hữu ích cho Zednos với Laella nếu anh thu được chút hiểu biết về phép thuật vang vọng.
“Hrmm.”
Grid thất vọng, đưa mắt sang bên kia hành lang. Theo lời Biban, nơi ở của các thành viên nữ trong tòa tháp là ở tầng thứ ba. Ghế số 4, Betty—bà ấy trẻ đến kinh ngạc và nói rất ít. Trong phần giới thiệu của họ, bà ấy thậm chí còn không chào hỏi lịch sự và chỉ nói tên của mình.
‘Lớp nghề của bà ấy là gì nhỉ?’
Xét đến cơ thể mỏng manh không có chút cơ bắp nào thì bà ấy không phải là một lớp nghề chiến đấu. Dường như ít có khả năng bà ấy là một pháp sư khi đã có Jessica.
‘Đúng như dự đoán, bà ấy có khả năng là một lớp nghề sản xuất.’
Máu thợ rèn của anh sôi lên. Chưa gì anh đã hào hứng khi nghĩ về những gì mình có thể học được từ một nghệ nhân khác.
Cốc cốc.
Grid đứng trước nơi ở của Betty và thận trọng gõ cửa. May quá, Betty có ở đó.
“Thứ gì mang cậu tới đây vậy?”
Đôi mắt của Betty rất lớn lúc bà ấy thò đầu ra ngoài khe cửa hé mở. Anh đã cảm thấy điều đó vào lần đầu tiên anh nhìn bà ấy nhưng đôi mắt đen tròn của bà ấy thật là đẹp. Chúng không lấp lánh nên trông hơi cô đơn, nhưng đây lại là cái khiến chúng lôi cuốn. Nếu Betty không phải một cụ bà đã hàng trăm tuổi, anh hẳn đã muốn bà ấy làm con dâu của mình.
“Tôi muốn chào bà trước khi rời đi.”
“Ừ... chào.”
“...?”
Cánh cửa đã đóng lại.
Ghế số 7, Abellio, đi lên từ tầng thứ hai và cười ha hả khi thấy Grid lúng túng ở hành lang. “Betty rất là nhút nhát. Xin hãy hiểu cho.”
“À? Vâng...”
Một người già đã sống hàng trăm năm lại nhút nhát sao? Đó là một câu chuyện sẽ chả ai tin cả.
‘Mình đoán Betty không ưa mình.’
Anh chưa làm điều gì sai nhưng đôi khi một người bị ghét chẳng vì lý do gì hết. Grid đã quen với việc ghét bỏ và không bận tâm đến nó.
“Nhân tiện thì, Abellio, chỗ của ông chẳng phải trên tầng thứ tư sao ạ?”
“Ta tới đây để gặp cậu. Đường của chúng ta giao nhau ấy mà.”
“Tôi ấy ạ?”
“Ta muốn tặng cậu một món quà.”
“Cái này...!”
Mắt Grid căng cả ra lúc Abellio đưa cho anh một bức tranh. Nó là một bức chân dung của Grid. Bức chân dung mô tả một cách tinh vi ngay cả lông mày của Grid và nó tập trung vào biểu cảm của Grid. Tính cách của Grid đã được thể hiện một cách hoàn mỹ thông qua nét mặt.
“Thực sự... nó là một bức tranh tuyệt vời.”
Grid đã sản xuất ra hàng chục vật phẩm huyền thoại. Đôi mắt sáng suốt đang ngày càng tăng trưởng của anh đã lập tức nhận ra rằng bức tranh này nổi bật hơn bất kỳ bức tranh nổi tiếng nào khác anh từng thấy.
“Nó còn tốt hơn nhiều tác phẩm của Tarkai.”
Tác phẩm của Tarkai là một báu vật mà mọi hoàng thất lẫn quý tộc thèm khát. Ấy vậy mà việc sở hữu tác phẩm của Tarkai là chuyện rất khó trừ khi anh là hoàng đế của Đế chế Saharan. Đó là vì nó quý giá đến vậy. Theo thời gian, toàn bộ các tác phẩm của Tarkai đều đã được hoàng thất và quý tộc của đế chế sở hữu. Grid từng đến thăm hoàng cung nhiều lần. Lần nào anh cũng thấy và ngưỡng mộ tác phẩm của Tarkai nhưng tác phẩm của Abellio thậm chí còn cảm thấy tuyệt vời hơn nhiều.
Abellio lắc đầu. “Không có tính ưu việt trong nghệ thuật đâu.”
“Sự khiêm tốn của ông...”
“Đấy không phải khiêm tốn. Từ đầu thì ta đã là Tarkai rồi.”
“...Hở?”
“Nếu không được nhìn thấy thì nghệ thuật sẽ mất đi ý nghĩa của nó thôi. Thỉnh thoảng ta lại dùng một nhân dạng hư cấu và tung các tác phẩm của mình ra thế giới. Haha, dĩ nhiên, đó là điều ta đã làm sau khi được sự cho phép của các thành viên khác trong tòa tháp.”
“Thì ra là vậy.”
Anh nghe nói rằng chỉ cần một tác phẩm của Tarkai đã có thể mua được một tòa lâu đài. Hẳn sẽ hay ho lắm khi nhận được tác phẩm của Tarkai thay vì bức chân dung của anh...
Tuy nhiên, Grid không bày tỏ chuyện này. Anh mỉm cười và cảm ơn khi nhận bức chân dung. Rồi mắt anh căng lên.
[Đã nhận được 1 bức tranh vô cùng danh giá mới.]
[Kỹ năng Nhân vật chính của Bức tranh Vô cùng Danh giá đã được cập nhật.]
[Nhân vật chính của Bức tranh Vô cùng Danh giá]
* Kỹ năng giới hạn 1 lần.
Khi sử dụng, thông tin của bạn sẽ trở lại như khi bức tranh vô cùng danh giá được tạo ra.
Tuy nhiên, chúng sẽ chỉ là các chỉ số và thông tin kỹ năng. Những thông tin bổ sung như danh hiệu, lớp nghề, địa vị, chủng tộc, tuổi, và các nội dung khác không bị ảnh hưởng.
“...!!”
Không khó để nói rằng Nhân vật chính của Bức tranh Vô cùng Danh giá là một điểm bảo lưu. Nó có thể được mô tả như một hệ thống gian lận vi phạm các quy tắc của trò chơi trực tuyến. Tuy nhiên, Grid không có ý định sử dụng bức tranh vô cùng danh giá. Đó là vì điểm bảo lưu của bức tranh vô cùng danh giá quá cũ rồi. Chết còn tốt hơn triệu lần so với việc sử dụng bức tranh vô cùng danh giá.
Bây giờ mọi thứ đã thay đổi. Grid biết được rằng bức tranh vô cùng danh giá là một hệ thống có thể làm mới và anh phải cân nhắc việc nâng niu nó.
‘Mỗi lần mình lên cấp, mình nên nhờ Picasso vẽ một bức mới.’
Tất nhiên là nó không dễ như thế. Bức tranh vô cùng danh giá của Picasso là bức đầu tiên sinh ra sau 177 năm. Tức là xác suất thành công của nó thấp. Dù là vậy, thử thôi thì có mất gì đâu.
“Thế thì ta đi đây. Lần tới cậu đến tòa tháp, cứ thoải mái tới thăm ta lúc nào cũng được.”
“Cảm ơn ông rất nhiều, Abellio.”
Grid tách khỏi Abellio và gặp Ghế số 5 - Ken và Ghế số 6 - Jurene. Họ không cho Grid bất kỳ món quà hay hướng dẫn nào hết. Không như Betty, Grid hài lòng vì họ đã cho thấy đủ thiện chí.
“...Nhất định rồi, chỉ có nơi này là khác thôi.”
Grid lên đến tầng thứ bảy và kiểm tra trần nhà cao. Độ cao của trần là tới 12 mét. Cao hơn gần gấp 3 so với các tầng khác. Lúc đầu, anh không thể tìm ra lý do và không nghĩ nhiều về nó. Nhưng mà giờ thì khác. Grid giờ đã biết vì sao tầng thứ bảy lại khác biệt một cách kỳ lạ.
‘Một cỗ máy phép thuật.’
Tầng thứ bảy được sử dụng hoàn toàn bởi Ghế số 3 - Radwolf. Đây là nơi đặt công xưởng cỗ máy phép thuật. Grid tự tin, tiếp cận cánh cửa sắt khổng lồ và nuốt nước bọt.
Tới cả những cỗ máy phép thuật cổ đại được đặt tên theo tộc rồng cũng cho thấy khả năng chiến đấu áp đảo. Anh tự hỏi những cỗ máy phép thuật mới nhất sẽ hoạt động tốt tới chừng nào.
Anh mong đợi nhận được một cỗ máy phép thuật làm quà và chưa gì đã tự hỏi liệu mình có tài năng để điều khiển các cỗ máy phép thuật không. Nó tương đương với câu đếm cua trong lỗ vậy.
Tuy nhiên, giá trị của cỗ máy phép thuật cao đến mức đếm cua trong lỗ là chuyện hiển nhiên.
“Cậu có thể vào nếu có thể mở cánh cửa,” Giọng của Radwolf vọng ra từ phía bên kia cánh cửa sắt. Đó là một cánh cửa sắt dày hơn 3 mét. Sau đó—
“Grưưư...!”
Grid nghiến răng khi anh cuối cùng cũng đẩy được cánh cửa tỏa ra một cảm giác xấu xa.
Hộc hộc. Lúc Grid thở hổn hển, một thế giới mới lọt vào tầm mắt của anh. Cảnh tượng 8 cỗ máy phép thuật đứng cạnh nhau làm cho anh phải choáng ngợp.