Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1246: Chương 1241

Chương 1241

“Hôm nay thế thôi.”

“Cả ngươi cũng thế à?”

“Ta cũng thế chứ sao.”

“Các ngươi là chiến binh kỳ cựu và thậm chí không thể cầm cự được 10 phút à? Chậc, lũ đần.”

“Câm mồm. Ta không bị lấn át trong 10 giây là may lắm rồi.”

Tuổi thọ của bán long nhân là 150 năm. Khả năng thể chất bẩm sinh của chúng ưu tú đến mức chúng hiếm khi chết vì bệnh tật hay tai nạn. Tuy nhiên, dân số của bán long nhân thì lại không cao lắm. Trong thiên niên kỷ vừa qua, chúng chỉ suýt soát duy trì được số lượng 300. Là vì chúng giết lẫn nhau tại lễ hội (thi đấu xếp hạng) dùng để xếp hạng họ hàng ư?

Không hề. Có thể thấy được điều này từ hiệu ứng của khế ước giữa Grid và Hao, rằng tính hiếu chiến của bán long nhân phần nào bị kìm hãm giữa những kẻ cùng chủng tộc. Một lễ hội có thương vong là hiếm có đến đáng ngạc nhiên. Ngay cả vậy, lý do cho dân số nhỏ của bán long nhân rất đơn giản.

Khả năng sinh sản của chúng thấp. Có quá nhiều thai nhi đã chết vì chúng không thể chịu nổi dòng máu tà ác của Bunhelier đang chảy qua cơ thể mẹ chúng. Chính xác. 30 trong số 300—lý do Helena được số ít bán long nhân - 10% dân số - theo đuổi là vì chúng trung thành với bản năng sinh sản của chủng tộc. Những đứa con chưa sinh của cô ta sẽ giống Helena và sẽ đủ mạnh để điều khiển máu của Bunhelier.

“Hôm nay Helena có thể lập kỷ lục mới không nhỉ?”

“Sẽ không dễ đâu... Để tăng kỷ lục, cô ấy phải tiến vào một cảnh giới mới. Sự giác ngộ như vậy trong ngày một ngày hai là không thể nào.”

“Ta hy vọng cô ấy kiên nhẫn và không làm quá sức.”

Juless, Zepiro, Caspar, Nabalt, và Helga—chúng là 5 trong số 20 chiến binh kỳ cựu duy nhất trên toàn bộ chủng tộc bán long nhân. Tuy nhiên, chúng không vượt qua được phần đầu của sống núi thứ bảy. Nếu làm việc cùng nhau thì chúng có thể dễ dàng vượt qua nhưng đối với bán long nhân, các cuộc chiến nên được tự mình thực hiện. Không hề có khái niệm hợp tác.

Chúng nhìn về phía đỉnh núi ở đằng xa. Mặt trời như muốn nổ tung vậy. Mỗi lần một tia sáng màu đỏ lóe lên trên bầu trời xám xịt, lại có tiếng nổ yếu ớt vang qua cơn bão tuyết. Tầm này, địa ngục hẳn đã mở ra trên chiến trường. Một nửa các đỉnh núi cao hẳn đã bị đập tan và Helena sẽ là sinh vật sống duy nhất tại nơi ấy.

Thịch, thịch, thịch.

Trái tim của các chiến binh kỳ cựu đập mạnh. Chúng tưởng tượng Helena tàn sát những con quái vật hàng đầu và niềm tin lẫn hảo cảm của chúng dành cho cô ta là to lớn vô tận. Chúng muốn kết đôi với Helena bất kể chuyện gì. Chúng muốn được cô ta chọn để làm cha cho đứa con của cô ta và ghi dấu ấn của chúng lên thế giới.

‘...Mình phải mạnh mẽ.’

Giờ đâu phải lúc để lơ đãng. Chúng cần chiến đấu, tích lũy kinh nghiệm, và gây dựng các kỹ năng của mình trên sống núi thứ sáu.

‘Lâu lắm rồi mình không uống rượu.’

Đã đến lúc Jad quay lại rồi. Hắn nói mình sẽ quay về với 10 xe hàng chở rượu nên mồm chúng chưa gì đã chảy nước dãi. 5 chiến binh kỳ cựu lau nước dãi đã chảy ra khi nghĩ đến rượu do con người chưng cất. Chúng chờ đợi đoàn xe ở phần đầu của sống núi thứ sáu. Hơn 1 giờ trôi qua và chúng cảm thấy hơi lo vì chả thể thấy dấu hiệu gì của đoàn xe.

“Bị quái vật làm cho chậm trễ à?”

“Ngươi đang nói cái gì vậy? 15 chiến binh hạ cấp với trung cấp được cử tới sống núi thứ ba để hộ tống đoàn xe. Làm thế nào mà chúng bị quái vật làm cho chậm trễ được?”

“Chúng bị san chủ làm chậm lại à?”

“Chúng rõ ràng là biết cách tránh san chủ. Chuyện này sao có thể chứ?”

“Hmm... Ra ngoài và gặp chúng thì tốt hơn.”

Caspar - kẻ cẩn trọng nhất trong 5 chiến binh kỳ cựu - đã bước lên. Hắn hồi tưởng về sự yếu ớt của loài người. Chỉ có một số ít con người mạnh mẽ như đại sư, các công tước, và những Xích sắc Kỵ sĩ đơn số. Hầu hết con người đều vô cùng yếu ớt nên rất có khả năng chúng đang kìm chân các chiến binh.

‘Jad sẽ khó mà chiến đấu trong khi bảo vệ lũ con người đang kéo xe.’

Có lẽ sẽ bị mất một vài xe hàng. Hắn không hề muốn chuyện này xảy ra.

Lật phật. Hắn dang cánh và bắt đầu lướt xuống. Hắn di chuyển trong chớp mắt từ đỉnh của sống núi thứ sáu tới phần giữa của sống núi thứ năm và xem xét các dấu vết xung quanh mình, nhưng mặt tuyết trắng thì sạch bóng không chút dấu vết. Chẳng có dấu chân người chứ đừng nói tới vó ngựa.

‘Chúng vẫn chỉ ở sống núi thứ tư à?’

Sau khi điều tra các dấu vết, Caspar bay lên đỉnh của sống núi thứ năm và dang rộng đôi cánh một lần nữa. Hắn đợi hướng gió thích hợp và hạ cánh xuống sống núi thứ tư.

“......”

Không có nhiều động tĩnh trên sống núi thứ tư. Ở đó chỉ toàn là quái vật linh tinh. Thật kỳ lạ. Sau khi đối phó với vật hiến tế mà Frontier cử ra, chúng cần ra lệnh cho lãnh chúa thu thập rượu, thức ăn, với quần áo và chuẩn bị những chiếc xe hàng. Dựa trên các tiến trình tạp nham này thì tới được sống núi thứ năm vào lúc này là chuyện bình thường, thế mà chúng thậm chí còn chưa đến nổi sống núi thứ tư.

‘Sự kiện lại kéo dài đến vậy à?’

Hắn không thể loại trừ khả năng con cừu hiến tế mà Frontier cử ra có những kỹ năng không ngờ. Helena đã luôn bảo chúng rồi đó thôi? Sẽ thật ngạo mạn khi đánh giá khả năng của con người dựa trên đế chế.

‘Có ngoại lệ là Bất bại Vương. Nó lâu hơn dự kiến cũng chả có gì lạ.’

Caspar nhớ lại ghi chép về Bất bại Vương, kẻ đã làm đế chế hoang mang rất lâu về trước. Tuy nhiên, hắn không tính tới việc đồng loại của mình mất mạng. Đánh giá của hắn là có quá nhiều phóng đại trong ghi chép về Madra. Hiển nhiên thôi. Trên đời có thằng ngu nào lại tin rằng một con người đã tự tay tàn sát hàng trăm ngàn quân của đế chế đâu? Kể cả nếu đây là người thật, thì khả năng ai đó giống như Bất bại Vương có mặt ở Frontier cũng gần như bằng 0.

Caspar giết quái vật như thể chúng là những con bướm đêm và vượt qua đỉnh của sống núi thứ tư để tới phần giữa của sống núi thứ ba.

“...!”

Đột nhiên, một trận tuyết lở xảy ra. Hàng trăm quả cầu tuyết từ trên cao lăn xuống như sóng thần. Điều còn ngoạn mục hơn nữa là thể tích của các quả cầu tuyết đang tăng lên mỗi phút. Caspar nổi da gà. Hắn nhận ra rằng vảy rồng của mình sẽ vô dụng trước những quả cầu tuyết khổng lồ có chứa các tảng đá. Hắn sẽ bị giết ngay khi va chạm với một quả cầu tuyết.

“Meh!”

Loài bán long nhân đâu phải những kẻ khuất phục trước thiên nhiên. Caspar cười khẩy để xua đi nỗi sợ hãi và dang cánh để bay lên. Hắn bị say bởi khung cảnh đang rung chuyển. Những quả cầu tuyết to lên hơn 10 mét đã lăn qua ngay lòng bàn chân và hắn có thể cảm nhận nhiệt độ của chúng.

“Kuoooo...!”

Đã trôi qua bao lâu rồi? Trận tuyết lở dừng lại lúc hắn đang lơ lửng trên không. Hàng trăm quả cầu tuyết rơi từ trên đỉnh xuống mặt đất, tạo ra một ngọn núi mới.

‘Nó nhắm vào mình ư?’

Thời điểm xảy ra trận tuyết lở tinh vi đến mức trùng hợp. Nỗi lo dâng lên trong lòng Caspar khi hắn nhìn lên đỉnh của ngọn núi yên tĩnh. Tổ đội của Jad đã bị tấn công ở Frontier chăng? Có phải con người đã cố tình gây nên một trận tuyết lở tại đây khi chúng biết các bán long nhân đang tới? Chuyện gì đã xảy ra với những đồng loại đến gặp Jad?

...Hắn không có nỗi lo hay nghi ngờ như vậy. Caspar thậm chí còn chả cho rằng đây là một tình huống nhân tạo. Mỗi sống núi đều có tồn tại san chủ. Chúng là các quái vật mà tới cả Helena cũng phải gặp rắc rối.

‘Đoàn xe kéo dài có thể đã thu hút sự chú ý của san chủ, chủ nhân của những ngọn núi.’

San chủ không ưa những kẻ bên ngoài vào nhà của chúng. Các bán long nhân đã biết sự thật này kể từ lần đầu tiên chúng tới sống núi rồi. Thế nên, chúng nhớ vị trí hang ổ của san chủ và tránh những nơi này nhiều nhất có thể. Điều này chỉ có thể thực hiện được vì chúng có một số ít tinh anh.

Con người bình thường không có khả năng trốn tránh ánh mắt của san chủ. Nhóm của Jad hẳn đã dẫn đoàn xe tránh né hang ổ của san chủ, nhưng đoàn xe chậm chạp và ồn ào của con người có thể đã làm san chủ chú ý. Nếu mà san chủ tỉnh dậy...

‘Đoàn xe sẽ bị xóa sổ.’

Chưa kể, hắn cũng sẽ gặp nguy hiểm. San chủ của Dãy núi Hỗn mang là những quái thú được nhắc đến trong thần thoại cổ đại. Chúng tuy yếu hơn đa đầu long nhưng trong lãnh địa của mình thì chúng vừa mạnh vừa khó đối phó. Khi Caspar đang vội vã trốn thoát khỏi đây thì...

Có một tiếng động lớn và một con san chủ rơi xuống từ trên đỉnh núi. Tốc độ cũng rất là khủng khiếp nữa.

‘Hả?’

Caspar sợ hãi khi bắt gặp đôi mắt màu đỏ và giận dữ của con san chủ đang rơi xuống. Hắn chưa bao giờ mơ rằng san chủ sẽ rời khỏi hang ổ của nó để tấn công mình.

“Khốn nạn!”

Caspar vội vàng biến hình. Kích thước cơ thể hắn tăng lên và lớp vảy đã xuất hiện toàn thân lúc hắn chuẩn bị cho đòn tấn công của san chủ. Tuy nhiên, con san chủ chỉ bay ngang qua Caspar. Rồi nó đập xuống đất. Sinh vật đó co ro và nao núng trong ngọn núi nhỏ làm từ những quả cầu tuyết.

“...!”

Caspar giờ mới nhận ra bộ lông xám của san chủ đã hoàn toàn bị nhuộm đỏ và đôi mắt hắn mở to ra. Bộ lông của san chủ dính toàn máu là máu. Con san chủ đang rên rỉ trong khi hấp hối.

‘Gì cơ?’

Trong lãnh thổ của san chủ, có một quy tắc chỉ có lợi cho san chủ. Đây là lý do Helena cùng 30 kẻ đi theo cô ta đã quyết định rằng mình không thể làm hại san chủ và phải tránh né chúng. Thế nhưng, san chủ đã bắt đầu tan thành bụi xám. Một quái thú đến từ các thần thoại đang chết đi trong lặng lẽ.

Caspar nghi ngờ liệu hắn có đang nhìn đúng hay không. Hắn đang cảnh giác rằng mình đã bị san chủ nguyền rủa rồi.

Lúc cơn rối trí của Caspa đang lên đến đỉnh điểm...

“Thật nhàm chán.”

Một ánh sáng tỏa ra và một người đàn ông xuất hiện. Ông ta mang tới một cảm giác quá xa lạ đối với một con người. Cái mùi này...

“...Một ma cà rồng?”

Tại sao ở đây lại có một ma cà rồng? Chẳng phải chủng tộc này bị nguyền rủa nên chúng không thể rời khỏi địa hạt của chúng ư? Người đàn ông tóc bạc hướng sự chú ý của mình sang Caspar đang dè chừng. Sau đó ông ta mỉm cười và vươn tay về phía bầu trời.

“Ở đây.”

Lóe sáng!

Một vòng phép được vẽ ra trong không trung và chuyển sang màu đỏ. Hàng chục người cùng với ánh sáng rơi xuống từ trong vòng phép. Sự căng thẳng của Caspar tăng vọt lên khi hắn bị bao vây.

“Ááááái!”

“Chuyện này đúng là điên rồ! Bọn tôi có bay được đâu!”

Tuy nhiên, hơn nửa số người bao quanh Caspar đã đâm sầm xuống nền tuyết. Vài người không thể bay nhưng vẫn giữ được phong thái đường hoàng của họ. Một người vội vã trồng một cái cây và treo mình trên những nhánh cây trong khi một người khác thì dang đôi cánh bạc và từ từ hạ xuống.

Chỉ có hai kẻ trong số những người xung quanh Caspar là duy trì được trạng thái bay hoàn toàn. Đó là con ma cà rồng chưa rõ danh tính và một con người tóc đen.

Caspar lấy lại bình tĩnh và hỏi hai kẻ kia, “Các ngươi là ai?”

“Ngươi nên vung nắm đấm trước khi hỏi một câu mới đúng chứ? Một bán long nhân lại động khẩu trước khi động thủ à?”

“...!”

Bản năng của Caspar vốn đã bị trấn áp vì bối rối và cảnh giác thì bây giờ đang sôi lên. Hắn thấy một cảm giác đấu tranh mạnh mẽ về phía con ma cà rồng tóc bạc - đang nói với hắn một cách ngạo mạn - và vung móng vuốt của mình. Nhưng mà, móng vuốt của hắn đã vỡ vụn và phân tán như bột trước cả khi chúng chạm tới con ma cà rồng. Caspar đã bị kẹt trong một cơn bão làm từ những ngọn gió sắc nhọn.

Giọng của ma cà rồng cất lên trong cơn bão, “Ngươi biết ta là ai không?”

“Làm sao mà ta biết được?”

“Ta đã cho ngươi thấy phép thuật này mà ngươi còn không biết ta là ai à? Ngươi là một con thằn lằn quê mùa chả có nhiều kiến thức cho lắm.”

“...!”

Lòng Caspar hụt hẫng. Sự sống kiêu ngạo nhất thế giới. Ma cà rồng duy nhất đã nghiên cứu phép thuật của con người. Chỉ có một tồn tại hiện lên trong tâm trí. “B-Braham?”

Cơn bão đang bao vây Caspar đã trở nên hung bạo. Hắn tan thành bụi xám và trở thành chất dinh dưỡng cho tổ đội của Braham. Toàn bộ vật phẩm hắn rơi ra đã lặng lẽ lấp đầy kho đồ của lãnh đạo tổ đội - Grid.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!