Chương 1240
Đại sư. Ông ta chưa bao giờ tự giới thiệu về bản thân. Tuy nhiên, ông ta đã tồn tại 250 năm trước, 170 năm trước, 80 năm trước, và 40 năm trước. Mỗi lần chiến tranh giữa bán long nhân với đế chế mãnh liệt hơn và lực lượng đế chế trên tiền tuyến rơi vào thảm cảnh, bán long nhân lại thấy người đàn ông được ghi chép trong lịch sử của chúng. Kẻ giám hộ của đế chế—ông ta rõ ràng đã chiến đấu cho đế chế dựa trên cách ông ta cứu quân đội đế chế khỏi một cuộc khủng hoảng và giết chết những chiến binh kỳ cựu của loài bán long nhân.
Sức mạnh của người đàn ông - giữ nguyên danh hiệu và ngoại hình trong hàng trăm năm - đã vượt xa con người và sánh ngang với chúa tể của loài bán long nhân. Tất cả những chúa tể của thời điểm đó đều không giết được ông ta và chúng đã bị bẽ mặt khi phải nhìn chiến tranh kết thúc với một kết quả hòa hoặc là bại trận.
Đây là lý do các tân chúa tể nhắm tới đại sư. Qua việc đánh bại đại sư, chúng sẽ chứng tỏ bản thân là chúa tể mạnh nhất của mọi thời đại. Đây là mục tiêu cuối cùng của mọi chúa tể. Điều này cũng đúng với Helena - kẻ được Jad phục vụ. Lý do cô ta đến Dãy núi Hỗn mang là để chứng minh giá trị của mình bằng cách đạt được quyền năng mạnh nhất, chiếm lại vị trí chúa tể, và đánh bại đại sư.
Đúng, đại sư thực sự đặc biệt. Nên là làm sao có thể tồn tại một kẻ khác giống ông ta được? Lại còn là ở vùng biên ải của vương quốc này nữa.
“Ngươi... Khụ khụ, gì hả?”
Những cái vảy của bán long nhân làm giảm bớt cả sát thương vật lý lẫn phép thuật. Chỉ một cú đánh thì không bao giờ có thể gây ra sát thương lớn được, thế mà người đàn ông tóc đen trước mắt hắn đã gây ra những vết thương không nhỏ bằng cách dùng 2 kiếm kỹ như những điệu múa. Sức phá hủy chứa đựng trong thanh kiếm của kẻ thù làm cho da thịt dưới lớp vảy của hắn co thắt lại. Phép thuật được thực hiện cùng với kiếm thuật thì bỏ qua khả năng kháng của lớp vảy và chém nó một cách ngẫu nhiên, khiến hắn phải sợ hãi.
Jad tự hỏi liệu hắn cảm thấy nỗi sợ hãi này vì sự hiếu chiến - thứ đáng lẽ phải trở nên mạnh hơn tương xứng với sức mạnh của đối thủ - đã bị trấn áp bằng cách nào đó. Grid thì đang quan sát các cư dân bên dưới sân khấu. Hàng vạn cư dân đang tròn mắt nhìn vào Jad. Không một ai khiếp sợ cả. Đó là hiện tượng được tạo ra nhờ sự xuất hiện của Grid.
Trước cả khi Grid can thiệp, các cư dân đã vượt qua nỗi sợ hãi của họ rồi. Đó là một phép màu sinh ra bởi sự đấu tranh và chiến thắng lớn của vị anh hùng trẻ - Laden. Frontier đã trở nên mạnh mẽ hơn.
Grid mở miệng, “Ta...”
Lúc này...
“Ah...!”
Các cư dân bên dưới sân khấu thốt lên. Họ không nhận ra tình huống đột ngột sao cho chính xác nhưng một khi nghe thấy giọng nói của Grid, họ đều bừng tỉnh và giờ mới nhận ra Grid.
“Điện Hạ...!”
“Quốc vương Grid giá lâm!”
“Waaahhhhhhhh!” Tiếng hò hét của các cư dân đã đánh tan cơn bão tuyết. Những tiếng nói ồn ào chống lại cơn gió dữ dội và sức nóng mà họ tỏa ra làm tan chảy cả nền tuyết lạnh giá. Khoảnh khắc này, Frontier nóng bỏng hệt như thành phố sa mạc Reidan.
‘Quốc vương?’
Mắt Jad long sòng sọc khi hắn nghe thấy tiếng gầm thét của các cư dân và nhận ra danh tính của Grid. Hắn không thể tin được. Những kẻ cai trị nhân loại đủ mạnh để lưu lại ghi chép trong lịch sử của bán long nhân là các hoàng đế và Bất bại Vương. Hoàng thất của các vương quốc khác chỉ là lũ thất bại chọn cách sống dưới sự cai trị của đế chế. Sao mà một con quái vật như thế lại xuất hiện từ chúng được? Đó là một kết quả méo mó.
Nỗi sợ hãi của Jad ngày càng lớn. Tới cả Jad - kẻ luôn khao khát tàn sát vì hắn là một bán long nhân - cũng không dám đánh giá thấp lượng máu mà người đàn ông trước mặt hắn phải đổ ra để có được quyền lực như bây giờ. Trong mắt Jad, Grid trông như một con quái vật. Hắn cảm thấy bản chất đen tối thật sự của Grid - người được bao phủ bằng máu của vạn người.
Run rẩy run rẩy...
Jad bắt đầu run. Đó là một biến số gây ra bởi khế ước với Hao đã làm giảm tính hiếu chiến của bán long nhân đi phần nào. Jad đã hoàn toàn bị Grid áp đảo và hiểu lầm rằng hắn không cảm thấy có cảm giác đấu tranh chống lại người này chỉ đơn giản là vì khiếp sợ. Ảo tưởng này khiến Jad cứng đờ ra hơn cả tình hình thực tế.
‘Cảm giác như mình đang run tay khi đấu với Heltavon nhưng lần này thì ngược lại.’
Giờ Grid đã biết hiệu lực của khế ước thay đổi tùy theo tình huống, nên anh cần nghĩ ra cách để giải quyết chúng hiệu quả hơn. Nhìn vào các cư dân bên dưới sân khấu, anh mở miệng, “Tôi tin tưởng các bạn.”
Ánh mắt Grid chuyển sang Laden.
“Những con người bình thường sống dưới sự bảo vệ của các hiệp sĩ.”
Grid tự hạ thấp mình. Anh nói như thể mình chỉ tồn tại vì người dân của vương quốc. Anh muốn Laden và người dân của Frontier tự hào về bản thân. Đó là hy vọng rằng họ sẽ tái sinh thành những con người có thể đứng vững mà không cần dựa vào Grid.
Đúng thế. Grid không bị ám ảnh bởi danh tiếng của mình. Đó là vì anh biết ngay cả khi không có danh tiếng, cái chân lý rằng ‘tôi là chính tôi’ vẫn không thay đổi. Chuyện này khả thi là vì lòng tự trọng cao của anh. Điều Grid muốn bây giờ không phải là tăng giá trị của mình. Nâng cao giá trị của tất cả những người tin tưởng vào anh và đi theo anh mới chính là ước mơ lẫn mục tiêu của Grid.
“Không cần biết những kẻ xâm lược ngạo mạn như các ngươi sẽ đe dọa vùng đất này bao nhiêu lần trong tương lai, các cư dân của vùng đất này sẽ đánh bại các ngươi và bảo vệ ta bằng sức mạnh của chính họ.”
Không chỉ là với Jad. Anh còn đang nói với người dân của Frontier. Tấm lòng của các cư dân đang thổn thức. Họ nhận ra rằng họ cần phải trở nên tốt đẹp hơn và mạnh mẽ hơn.
[Người dân của Frontier ấn tượng trước lời nhận xét của quốc vương và đã trở nên có động lực vô cùng.]
[Tốc độ tăng trưởng của toàn bộ người dân Frontier sẽ tăng 200% trong tháng tới. Lượng kinh nghiệm thu được của những người chơi Frontier sẽ tăng 1,5 lần.]
“...!!”
Mọi người bắt đầu bảo vệ Grid từ hồi nào vậy chứ? Đám người chơi choáng váng vì họ không hiểu Grid đang nói gì. Họ bị ấn tượng sâu sắc bởi ý định của Grid qua những cửa sổ thông báo đang hiện lên và các thay đổi trong cư dân.
‘Đây không phải là điều quan trọng.’
Hệ thống của Satisfy rất tích cực. Chỉ nhìn vào các nhiệm vụ thôi là thấy rõ rồi. Không như các trò chơi thông thường, Satisfy cho phép người chơi cố ý tạo ra các nhiệm vụ. Đây là một trong các phương pháp tăng trưởng đã được đông đảo người chơi biết đến và ưa chuộng ngay từ những ngày đầu.
Grid chỉ đang tận dụng cái này thôi. Sử dụng vị trí quốc vương của mình, anh đã tăng tốc độ tăng trưởng của thành phố lên đáng kể chỉ với vài từ. Cơn cùng cực do sự xuất hiện của bán long nhân gây ra đã biến thành một cơ hội. Anh là người chơi hạng nhất là có lý do cả. Những người chơi bên dưới sân khấu cảm thấy như họ đã được dạy rất nhiều.
“Khưk... Khưkhưkhưk, nhận xét cảm động ra phết đấy.” Jad cứng đờ đã từ từ tỉnh lại. Hắn hồi phục sự hung hăng đã bị khế ước khống chế và nhận ra nỗi sợ hắn vừa cảm thấy chỉ là một ảo giác. “Nếu ngươi nuôi một con bọ thì rốt cuộc nó vẫn là một con bọ thôi.”
Jad nhìn vào những con người lố bịch đã được thúc đẩy bởi vài lời từ vị vua của chúng và bắt đầu thư giãn. Cái kẻ vừa nãy trông như một con quái vật thì giờ trông thật nực cười. Hắn cho rằng thật là tầm thường khi một con người đi theo con đường tàn sát lại quan tâm đến lũ sâu bọ. Hắn xấu hổ với bản thân vì nghĩ rằng con người này lại ở cùng đẳng cấp với đại sư, kẻ đã tàn sát các chiến binh kỳ cựu mà không thay đổi biểu cảm.
‘Dĩ nhiên, hắn là một kẻ mạnh. Nhưng mà, mình sẽ không thua một kẻ thậm chí không phải là người của đế chế.’
Jad là một trong 10 cường giả giữa 30 bán long nhân đi theo Helena. Hắn ở trên trình độ trung cấp và đang trên đà tiến tới trình độ kỳ cựu. Sau hàng ngàn trận chiến, hắn đã đạt đến đỉnh cao của kinh nghiệm chiến đấu. Jad tự tin rằng hắn có thể chiến đấu với gã con người kiêu ngạo, kẻ chôn vùi tài năng thiên bẩm của mình để chăm lo cho sâu bọ.
“Ta chỉ ngạc nhiên chút thôi. Kể từ giờ, nó sẽ khác hoàn toàn. Ta sẽ cho ngươi thấy khác biệt về kinh nghiệm.”
Vụt. Jad mở rộng đôi cánh và bay cao lên trời. Hắn cố tình đặt mặt trời ở sau lưng mình để cản trở trường nhìn của Grid trước khi bắn ra một luồng Khí huyết. Khí huyết không nhắm vào Grid mà là vào các cư dân đang tụ tập dưới sân khấu.
“Kuahahaha!” Jad cười lớn trước cảnh các cư dân hỗn loạn và tập trung pháp lực để nhắm vào Grid lần này. Hắn định bắn Khí huyết lần nữa, nhắm vào lưng Grid - kẻ sẽ bay tới để cứu các cư dân.
“...Hả?” Hai mắt Jad chợt mở to ra. Grid đang bay về phía hắn trong khi mặc kệ Khí huyết bắn vào các cư dân.
‘Tất cả chỉ là giả vờ sao?’
Ngay sau đó, mùi máu đã làm chóp mũi của Jad ngứa ran. Một mái vòm ma thuật màu đỏ mở ra trên mặt đất và chặn Khí huyết bắn vào cư dân.
“...!”
Một cậu bé tóc bạc đang đứng một mình. Kẻ dường như là chủ nhân của ma thuật đó nhìn thẳng vào Jad ở trên trời.
‘Thứ chó đẻ tệ hại.’ Đứa trẻ này rõ ràng là đang nói vậy.
Tuy nhiên, Jad đâu có dễ bị khiêu khích. Hắn tự hỏi tại sao một ma cà rồng cấp cao không ưa ánh sáng mặt trời lại ở đây và tại sao nó lại giúp đỡ con người nhưng hắn đã tập trung vào Grid trước mắt mình. Kinh nghiệm chinh chiến hàng ngàn trận đã giữ cho hắn được điềm tĩnh. Luồng khí huyết thứ hai hướng tới Grid.
Trong lúc ấy, Jad đang đuổi theo ngay sau Khí huyết. Hắn định giáng một đòn tấn công bất ngờ ngay khi Grid né tránh Khí huyết. Có lẽ Jad đã đấu với quân đội đế chế lẫn các quái vật cả ngàn lần nhưng đến cả hắn cũng không dự đoán được rằng Khí huyết mà bản thân bắn ra sẽ quay trở lại với mình.
“Ưgh!”
Jad trúng đòn bởi Khí huyết dội lại mà hắn đang theo sát. Rồi hắn đọc được ý định của Grid và vung móng vuốt. Những móng vuốt đã xuyên qua ngực Grid nhưng lại vô nghĩa.
“Thượng Liên Sát Sóng Điểm.”
Grid sử dụng Khai mở Tiềm năng, mặc kệ đòn đó, và rút ngắn khoảng cách với Jad. Kiếm vũ tối thượng của anh đã thống trị không gian theo đúng nghĩa đen lúc nó nã vào Jad và biến tên bán long nhân thành bụi xám. Cho tới giây phút cuối cùng Jad mới nhận ra—kinh nghiệm, kỹ năng, và ngay cả khả năng thể chất của hắn, tất cả chúng đều thua kém Grid. Hắn nhận ra rằng nỗi sợ mà hắn lúc đầu đã trải qua là thật, không phải ảo giác.
“...!!”
Kẻ sống sót cuối cùng của đám bán long nhân vẫn đang theo dõi từ bên dưới sân khấu và đã vội vã chạy trốn. Hắn là một bán long nhân thích chiến đấu nhưng hắn không muốn chết. Rồi Công tước Steim cùng các hiệp sĩ đã chặn lại và bao vây đường đi của hắn.
“Cút ra!” Tên bán long nhân chống cự nhưng mọi chuyện diễn ra chẳng hề êm ả cho hắn. Các hiệp sĩ của phương bắc đã tích lũy rất nhiều kinh nghiệm lẫn rèn luyện và đủ sức chịu đứng các đòn công kích của bán long nhân. Họ đã kiếm được một khoảng thời gian nhỏ để Grid tới nơi và chế ngự tên bán long nhân.
Grid nắm lấy cái đầu của tên bán long nhân và thì thầm, “Dẫn bọn ta tới chỗ thủ lĩnh của các ngươi.”
“H-Hiểu rồi!”
Đó là một mệnh lệnh mà hắn không có lý do gì để từ chối. Có 28 bán long nhân ở căn cứ của chúng, tính cả Helena và 5 chiến binh kỳ cựu. Một khi Grid dẫn theo toàn bộ lực lượng của Frontier, thứ chờ đợi họ chính là cái chết. Tên bán long nhân hoài nghi đã bắt đầu dẫn đường.
Rồi hắn bỗng dưng tràn đầy ngờ vực. Chỉ có 3 kẻ là đang đi theo hắn. Đó là Grid, một con ma cà rồng, và một phụ nữ gia nhập vào thời điểm nào đấy. ‘Chúng bị điên chắc?’
Chúng đang vào hang cọp chỉ với 3 mạng thôi à? Chà, nó cũng chẳng thành vấn đề. Hắn muốn nhanh chóng nhìn thấy khuôn mặt những kẻ này vặn vẹo vì sợ hãi và đau đớn...
Sau khi đẩy nhanh tốc độ, tên bán long nhân đã tới Dãy núi Hỗn mang và dẫn nhóm của Grid vào sâu hơn. Tên bán long nhân đang bận rộn đề phòng quái vật trước mắt lẫn Grid sau lưng mình. Do đó, hắn không để ý là những tia sáng cứ liên tục rọi xuống từ trên trời. Mỗi lần ánh sáng rọi xuống, số lượng người trong tổ đội của Grid lại tăng lên. Toàn bộ các hiệp sĩ của Grid bao gồm cả Braham, Piaro, Mercedes, Asmophel, Jude, và 10 khai quốc công thần đều tham gia vào đoàn tuần hành.
‘Mình phải cày cấp.’
Mục đích của Grid không chỉ là về bán long nhân. Đây là một bãi săn cấp độ cao nhất, nơi mà ngay cả Grid cũng không thể đi săn một mình. Đây là Dãy núi Hỗn mang nên anh đã lên kế hoạch đi săn theo nhóm.