Chương 1265
Giáp mặt của hiệp sĩ đại diện cho sự vẹn toàn, trong khi cặp sừng dê tượng trưng cho ác quỷ. Chiếc mũ bảo hộ trong thác dung nham có hình dạng của một con chim với cặp sừng dê gắn với mũ bảo hộ của hiệp sĩ.
‘Nó có mùi hôi thối thật kinh khủng.’
Grid tò mò về người sáng tạo ra nó. Lúc Grid quan sát chiếc mũ, chiếc mũ cũng nhận thức được tình hình.
-Đúng rồi đấy. Ngươi là Hậu duệ Pagma phải không? Ngươi muốn nhờ ta giải phóng cho linh hồn của hoàng hậu chứ gì?
“Chính xác.”
Chắc chắn rồi, nó không hề sai. Nó là một chiếc mũ bảo hộ, nên nó có một trí óc tốt. Grid - bị thuyết phục theo một hướng kỳ lạ - đã đưa ra một yêu cầu táo bạo, “Hãy giải phóng linh hồn của hoàng hậu.” Các Bàn tay Thần lơ lửng xung quanh Grid từ từ bay xuống thác dung nham. Cái tên của chiếc mũ bảo hộ là ‘Nỗi nhục nhã của Talima’.
-Khưkhưk, đó không phải là hài kịch hay một chính kịch, mà là một bi kịch. Nó đã bị tách ra. Chắc chắn rồi, ngươi thật sự là Hậu duệ Pagma.
“Tách ra là sao?”
-Ta đang nói về linh hồn của hoàng hậu.
Ánh sáng đỏ từ Nỗi nhục nhã của Talima quét qua 4 Bàn tay Thần và sau đó là lần lượt các trang bị của Grid. Mỗi vật phẩm nhận được sự chú ý của Nỗi nhục nhã của Talima đều có một điểm chung. Đó là một vật phẩm làm từ Tham lam, thứ chứa đựng pavranium.
“Ah!”
Grid đã hiểu ra. Ban đầu, linh hồn của hoàng hậu sống trong khoáng chất tên là pavranium. Tuy nhiên, pavranium đã bị tách ra nhiều lần và tái sinh lặp đi lặp lại ở một dạng mới. Liệu linh hồn của hoàng hậu có thể an toàn trong suốt quá trình này không? Chuyện đó là bất khả thi. Đến cả Braham cũng đã chịu hậu quả của việc linh hồn mình bị hư hại.
‘Linh hồn của hoàng hậu đã không thể hoàn chỉnh ngay từ đầu rồi.’
Vào thời điểm Grid bắt đầu thu thập pavranium, pavranium vốn đã bị xé ra hàng chục mảnh. Linh hồn của hoàng hậu đã tan vỡ vào lần đầu bà ấy gặp Grid. Đó là khoảnh khắc hé lộ lý do tại sao giao tiếp với linh hồn của hoàng hậu (pavranium) lại không được trôi chảy.
“...Tình trạng của linh hồn hoàng hậu hiện tại là như thế nào?”
-Bà ta chỉ là một mảnh vải rách. Còn là cái gì được nữa? Bà ta là một con ngốc chỉ còn lại bản năng của mình.
“......”
Tội lỗi ập đến với Grid. Nhưng mà, Grid nào có biết về linh hồn của hoàng hậu. Anh không có ý định làm hại bà ấy. Grid cố gắng rũ bỏ cảm giác tội lỗi và tiếp tục đặt câu hỏi.
“Có bất cứ cách nào để chữa lành linh hồn không?”
-Bà ta sẽ về trời nếu ngươi giải thoát cho linh hồn của bà ta. Còn cần phải chữa lành nữa sao?
“Về trời?”
-Một linh hồn đã mất cơ thể của nó sẽ được thu hồi về thiên đường hoặc địa ngục. Những kẻ sử dụng chiến cụ làm cơ thể như bọn ta cũng thế.
“Nếu linh hồn từ chối về trời thì sao?”
-Hahat, tự nguyện từ chối về trời thì chỉ có lũ quái vật làm được thôi.
Anh mừng lắm. Trong bất kỳ trường hợp nào thì linh hồn của hoàng hậu cũng sẽ lên thiên đàng miễn là anh trả tự do cho linh hồn. Grid nhẹ nhõm, hối thúc Nỗi nhục nhã của Talima. “Thế thì trả tự do cho bà ấy đi.”
-Ngươi nghiêm túc đó hả? Chẳng phải chiến cụ của ngươi sẽ biến thành sắt vụn tầm thường ngay khi linh hồn của hoàng hậu được tự do sao?
Điều này không có nghĩa là chức năng của vật phẩm sẽ kém đi. Nó sẽ trở thành một vật phẩm thông thường không thể để tự đưa ra phán xét hay hành động. Grid đương nhiên là nhận thức được điều đó.
“Ta chỉ việc thổi vào đó một bản ngã mới.”
Bất luận thế nào, anh cũng sẽ học cách chế tác một bản ngã ngay khi hoàn thành nhiệm vụ một cách an toàn. Từ lúc ấy trở đi, một bản ngã riêng biệt sẽ được truyền vào các vật phẩm làm bằng Tham lam. Những vũ khí sẽ có một bản ngã hung hăng hơn trong khi áo giáp sẽ có một bản ngã thận trọng hơn. Nó sẽ chẳng tệ hơn bây giờ đâu.
-Một bản ngã mới sao? Khưkhưk, ngươi tìm thấy một món đồ chơi mới để thay thế cho linh hồn hoàng hậu rồi chứ gì?
“Không phải như vậy. Ta khác với Pagma.”
Anh không có ý định giam cầm linh hồn của ai đó vào các vật thể...
Đó là lý do Grid không sẵn lòng sử dụng kỹ năng Trao một Bản ngã và tránh xa nó. Nỗi nhục nhã của Talima nhìn chằm chằm vào ý chí kiên định trong mắt anh. Hắn lắc những sợi xích đang trói buộc hắn.
-Hahahat! Hậu duệ Pagma đang phủ nhận lão ta kìa! Thú vị thật đấy! Chà, đó không phải lựa chọn tồi đâu. Chỉ một kẻ hạng hai mới cưỡng ép linh hồn vào chiến cụ mà thôi.
Cuộc trò chuyện đã diễn ra tốt đẹp. Grid lo lắng đã thở phào nhẹ nhõm một khi Nỗi nhục nhã của Talima tỏ thái độ hợp tác. Rồi nét mặt anh sớm cứng lại.
-Mà tiện thể. Tại sao ta phải giúp ngươi?
Những sợi xích đang trói buộc Nỗi nhục nhã của Talima dài hơn dự kiến. Chúng dường như dài 50 mét lúc chiếc mũ bay qua thác dung nham về phía Grid trên vách đá. Tuy nhiên, nó không thể tiến xa hơn thế. Nỗi nhục nhã của Talima đã dừng lại ngay trước mũi Grid và thì thầm một cách cáu bẳn.
-Chẳng phải ngươi đã để một cánh cửa mở ra khi tới đây sao?
Những sợi xích bị kéo căng đến mức tối đa đã rút ngắn lại. Nỗi nhục nhã của Talima bị kéo trở lại thác dung nham và hét lên.
-Ta sẽ điều khiển cơ thể ngươi và thoát khỏi nơi này! Khưkhưk! Kuhahahat!
Grid đã quên mất—toàn bộ các chiến cụ bị giam trong Địa ngục trần gian đều được gọi là những tồn tại tà ác và anh không thể tin chúng. Ngoài việc áp chế chúng bằng vũ lực, kiểm soát chúng là bất khả thi.
“......!”
Grid bối rối trước sự thay đổi thái độ của Nỗi nhục nhã của Talima và giật mình nhìn lại. Có một tiếng gầm lớn và anh có thể thấy khoảng 2.000 chiến cụ đang bay qua hành lang về phía mình. Chúng là các vật phẩm trong căn phòng thứ 10. Nhiều loại vũ khí, áo giáp, và phụ kiện khác nhau lao đến chỗ Grid.
“Khốn nạn.”
Đã bao giờ có cái gì dễ dàng đâu. Grid nhíu mày và đưa các Bàn tay Thần về bên mình. Rồi anh triệu hồi Noe, Randy, cùng các Cốt binh Vượt hạng vũ trang.
“Tập trung vào các vũ khí.”
“Miaoo.”
“Rõ!”
Lạch cạch lạch cạch! Lạch cạch lạch cạch lạch cạch!
Tất cả đối thủ đều là các vật phẩm bản ngã. Chúng sử dụng kỹ năng và phép thuật của chúng ngay cả khi không có người mặc. Cũng giống như các Bàn tay Thần dùng vũ khí và bắn ra Đạn Phép.
“Xì!”
Cơ thể Grid dần xuất hiện những vết thương do trận oanh tạc của các chiến cụ. Thế nhưng, tình hình không tệ lắm. Đó là nhờ vào hiệu năng vượt trội của áo giáp với đặc tính phá vũ khí. Hầu hết vũ khí tấn công Grid đều không gây được sát thương lớn lên anh. Ngược lại, chúng vỡ ra, rơi xuống dung nham, và tan chảy.
Màn trình diễn của Randy cũng rất tuyệt vời. Cấp độ của Randy đã tăng lên đáng kể trong Dãy núi Hỗn mang và giờ đã có 50% chỉ số của Grid. Sức tấn công của cậu ấy vượt mặt những người chơi xếp hạng cấp cao và đã nhanh chóng làm hỏng độ bền của các vũ khí.
Nỗi nhục nhã của Talima nhìn tình hình và hét.
-Ta là nguyện vọng của người lùn! Đỉnh cao của tất cả các chiến cụ! Ta ra lệnh cho những con rối vô hồn rút lui!
“......?!”
Grid và Randy vô cùng ngạc nhiên. Những trang bị họ đang mặc đã bị gỡ bỏ.
‘Đó là một kỹ năng giải giới diện rộng sao?’
Grid không khỏi thất thần và cảm thấy thán phục trước quyền năng của Nỗi nhục nhã của Talima. Áo giáp, đồ bảo vệ bàn chân, găng tay, giày, áo choàng, cùng đủ loại phụ kiện đang ép buộc chúng lên cơ thể Grid. Mục đích của các vật phẩm bản ngã rất đơn giản. Đó là di chuyển cơ thể Grid theo ý chúng. Nói cách khác là chi phối anh.
Ngay sau đó, những sợi xích trói buộc Nỗi nhục nhã của Talima đã bắt đầu bị phá vỡ. Đó là kết quả của những thanh kiếm bản ngã chém đứt các sợi xích.
-Khưkhưk! Kuhahahat! Cuối cùng ta cũng sẽ thoát khỏi cái nhà tù mệt mỏi này!
Nỗi nhục nhã của Talima tăng tốc sau khi thoát khỏi dung nham. Nó bay về phía đầu của Grid - người đang đấu tranh để kiểm soát cơ thể mình. Nỗi nhục nhã của Talima đã được đặt lên đầu Grid. Cặp sừng khổng lồ trông như một con dê tỏa ra một quầng sáng đỏ rực.
-Bây giờ cơ thể và tâm trí ngươi là của ta...?
Sau hàng trăm năm chờ đợi, cuối cùng nó đã có một cơ thể người. Nỗi nhục nhã của Talima đang cười vui vẻ để rồi chợt dừng lại. Nó không thể cười được nữa.
-C-Cái gì thế này?
Cảm giác như cơ thể nó không phải là cơ thể nó. Nỗi nhục nhã của Talima lúng túng trước cảm giác mà nó lần đầu tiên cảm thấy trong đời và vật lộn. Tuy nhiên, làm gì cũng vô ích. Nó không thể di chuyển. Các vật phẩm bản ngã khác trên cơ thể Grid cũng như vậy. Nhiều cửa sổ thông báo đang được cập nhật trong trường nhìn của Grid.
[Hiệu ứng lớp nghề của Hậu duệ Pagma đã cho phép bạn trang bị Giáp Phá hủy.]
[Hiệu ứng lớp nghề của Hậu duệ Pagma đã cho phép bạn trang bị Ghệt Vỡ mộng.]
[Hiệu ứng lớp nghề của Hậu duệ Pagma đã cho phép bạn trang bị Găng tay Quattro.]
[Hiệu ứng lớp nghề của Hậu duệ Pagma đã cho phép bạn trang bị Nhẫn Lõm.]
[Hiệu ứng lớp nghề của Hậu duệ Pagma đã cho phép bạn trang bị...]
[Hiệu ứng lớp nghề của Hậu duệ Pagma...]
......
...
[Hiệu ứng lớp nghề của Hậu duệ Pagma đã cho phép bạn trang bị Nỗi nhục nhã của Talima.]
“...Ngươi đang làm cái gì vậy?”
-Th-Thật điên rồ!
Người lùn rất kiêu ngạo. Họ tin rằng các tác phẩm của mình là tốt nhất. Không có nghi ngờ gì và mong muốn chứng tỏ điều đó của họ là rất mạnh. Tạo nên tác phẩm tốt nhất—không quá lời khi nói rằng đây là khát vọng của toàn bộ người lùn, và với hoàng thất người lùn cũng thế.
‘Các tác phẩm nên được tạo ra bởi một người.’ Họ đã phá vỡ quy tắc bất thành văn của người lùn và truyền lại các tác phẩm của họ. Lúc đầu, nó là một thanh kiếm—2 thế hệ cống hiến cuộc đời của họ và một kiệt tác đã ra đời. Kế tiếp là khiên—3 thế hệ cống hiến cuộc đời của họ và một kiệt tác được sinh ra. Sau đó là mũ bảo hộ—5 thế hệ cống hiến cuộc đời của họ để tạo nên kiệt tác vĩ đại nhất thế giới và một con quái vật đã khai sinh.
Đó là kết quả của ý tưởng và lòng tham của quá nhiều người. Kết quả của tác phẩm được hoàn thành bởi 5 thế hệ thật xấu xí. Hoàng thất coi đó là một nỗi nhục nhã và đã phong ấn nó trong Địa ngục trần gian. Khoảnh khắc này, phong ấn đã được gỡ bỏ. Nó dựa trên đặc tính lớp nghề của Grid - có thể mặc mọi vật phẩm vô điều kiện.
-Bỏ ra! Bỏ ta ra ngay!!
Nó đang bị chi phối bởi một con người khi nó đáng ra phải chi phối họ ư? Nỗi nhục nhã của Talima vùng vẫy nhưng vô ích.
“Giải phóng linh hồn của hoàng hậu đi.”
-Ng-Ngươi! Ngươi nghĩ ta sẽ nghe lời ngươi à?
“Vô dụng thôi.”
Nỗi nhục nhã của Talima bây giờ đã ở trên đầu Grid. Dù Nỗi nhục nhã của Talima có từ chối đến mức nào thì cũng vô nghĩa. Grid đã sử dụng kỹ năng độc bản gắn liền với Nỗi nhục nhã của Talima.
“Kiểm soát Linh hồn.”
Quyền năng kiểm soát linh hồn—kỹ năng được tạo ra bởi ham muốn của những kẻ cai trị người lùn đã rút các mảnh linh hồn của hoàng hậu ra khỏi những Bàn tay Thần và Tham lam. Những mảnh vỡ ánh sáng xuất hiện và bắt đầu hợp lại với nhau. Grid nở một nụ cười cay đắng lúc nó sớm mang hình dáng của một cô gái người lùn dễ thương nói với anh rằng, “Ta rất biết ơn.”
Đã đến lúc để nói lời chia tay.
***
‘Chắc tầm này là xong rồi.’
Đó là trước khi Trauka dựng nên một hang ổ gần Talima. Người lùn tin rằng Địa ngục trần gian là nơi nguy hiểm nhất trên thế giới. Hơi nóng của dung nham, sự cám dỗ của các bản ngã, và sự tồn tại của con quái vật mang tên Nỗi nhục nhã của Talima. Những kẻ bước vào Địa ngục trần gian sẽ bị giết trừ khi họ là một phần của hoàng thất người lùn - những người có khả năng trấn áp bản ngã.
Vua Charles tin rằng Grid hẳn là đã chết trong Địa ngục trần gian sau 2 giờ im lặng. “Ta sẽ tới trận phong ấn.”
Trận phong ấn—đó là một không gian tạm thời trói buộc thể xác và linh hồn của người đã chết trong Địa ngục trần gian. Vua Charles và những người lùn đã di chuyển đến một nơi giống như điểm hồi sinh của người chơi. Họ đang đợi cơ thể của Grid xuất hiện.
Vẻ mặt Pelot tối sầm lại và Antrino thì lắc đầu. Chẳng ai nghi ngờ về cái chết của Grid. Nhưng mà, chuyện này có chút kỳ lạ.
“......?”
“......?”
1 giờ, 2 giờ, 3 giờ... thậm chí là sau nửa ngày, cơ thể Grid không hề hiện ra. Khi màn đêm buông xuống, Vua Charles bối rối đã có một biểu cảm hoài nghi.
“Phong ấn không có hiệu lực sao?
Hay là hắn vẫn còn sống? Không, chuyện đó là bất khả thi.
‘Thế thì phong ấn bị hỏng rồi ư?’
Điều này cũng chả phải. Phong ấn là tinh hoa của ma pháp cơ khí mà.
“Gì vậy...”
Những người lùn đang rơi vào hỗn loạn thì một tiếng động phát ra từ lối vào của Địa ngục trần gian. Đó là một âm thanh lớn khiến họ cảm thấy như một ngọn núi khổng lồ đã sụp đổ. Đó là âm thanh của lối vào Địa ngục trần gian đang được mở ra.
“......!”
Hắn sống sót trở về ư? Hắn thực sự đã giải thoát cho linh hồn của hoàng hậu sao?
‘Hắn đã sử dụng thứ mánh khóe gì vậy?’
Làm sao mà hắn thuyết phục được những con quái vật của Địa ngục trần gian?
Vua Charles bàng hoàng, quên mất cả phẩm giá của mình và chạy tới Địa ngục trần gian. Rồi ông ta chứng kiến điều gì đó cùng với những người đi theo sau mình. Đó là Grid với một con quái vật trên đầu anh.
“Hộc... Hộc... Nặng vãi.”
Pelot và Antrino chạy đến bên Grid đã gục ngã với đôi chân không còn sức lực.