Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1269: Chương 1264

Chương 1264

Nhiều người có lẽ đã nhận ra—các đặc điểm chủng tộc của người lùn không phải là về sức mạnh hay sự khéo léo, mà thay vào đó lại là một chấp niệm vượt qua cả cái chết. Đó là năng lực thực sự của người lùn và là động lực thúc đẩy mối quan hệ với các tác phẩm của họ. Mong muốn các tác phẩm của mình trở thành những kiệt tác bất tử đã thôi thúc họ thổi hồn vào các tác phẩm.

Đây là lý do tại sao dụng cụ bản ngã lại là biểu tượng của sự toàn vẹn. Dụng cụ bản ngã - chỉ mơ ước được làm thứ tốt nhất - thẳng đứng lên như một cái cây cao và dẫn dắt chủ nhân nó vào con đường đúng đắn. Có một thời, thế giới đã thần thánh hóa dụng cụ bản ngã và chủ nhân của chúng. Sau đó thế giới sớm ngộ ra—sự thật rằng các chiến cụ bản ngã, được xếp vào cái gọi là ‘Dụng cụ Ma quỷ’, cũng sở hữu bản ngã.

“......!”

Grid bị sốc. Đó là do tiếng la hét của những quái thú phát ra từ lối đi sâu thẳm sau khi lối vào của Địa ngục trần gian mở ra. Nó nghe thật rùng rợn, chói tai, và tà ác. Anh thà nghe tiếng hét của các đại quỷ còn hơn.

‘...Đó là tiếng gió à?’

Khi Grid đang kiểm tra lần nữa xem đó có phải tiếng gió vang vọng trong bóng tối...

“Tính cách của các bản ngã khác nhau cũng như con người khác nhau,” Antrino lên tiếng lúc ông ta hứng thú nhìn Grid.

Bàn tay ông ta - đang chạm vào bộ râu được bện lại một cách phức tạp - cũng tinh tế và đẹp đẽ như bàn tay của những nghệ nhân người lùn khác. Trong thế giới này, có cảm giác như câu nói ‘những bàn tay thanh mảnh và tinh tế’ chỉ tồn tại cho những người lùn.

“Tâm trạng của người sáng tạo khi nung chảy khoáng chất là gì? Tùy thuộc vào mục đích của người sáng tạo khi luyện khoáng chất, có thể sinh ra các bản ngã ngay thẳng và chính trực, hoặc những bản ngã hiểm độc và có sát tâm. Bọn ta gọi những cái ở vế sau là dụng cụ ma quỷ và đã niêm phong chúng tại đây, trong Địa ngục trần gian.”

“......”

Grid hồi tưởng về Kiếm gai Oán hận Sâu thẳm. Vốn dĩ, Kiếm gai Oán hận Sâu thẳm chỉ là một thanh hỏa hình kiếm thông thường. Rồi sau khi bị chủ nhân nó - Grid - ruồng bỏ, và bị vứt sang một bên của xưởng rèn, nó dần nung náu một mối hận với Grid. Máu của Ibellin, chất chứa sự giận dữ và xấu hổ, đã đánh thức bản ngã. Bản ngã chứa đầy thù hận với Grid và rất hung dữ. Dụng cụ ma quỷ bị niêm phong trong Địa ngục trần gian sẽ có câu chuyện của riêng chúng, giống như thanh kiếm gai.

Các chiến binh người lùn từ từ bao vây Grid. Họ không sẵn lòng để lộ ra Địa ngục trần gian - nơi có thể được gọi là nỗi nhục của họ - cho một người ngoài. Ngạc nhiên thay, chính Vua Charles lại là người bắt bẻ họ. “Tránh ra!”

Đôi mắt đỏ ngầu của Vua Charles đang rực cháy. Bộ râu trắng như tuyết của ông ta trông như nó sắp tan chảy. “Hứa thì vẫn là hứa! Vì hắn đã mở được cánh cửa của Địa ngục trần gian, hãy cho hắn ra vào Địa ngục trần gian!”

Đây không phải là một đặc ân. Vua Charles đang có âm mưu lật lọng.

“Giờ thì, Hậu duệ Pagma.”

“Làm sao?”

“Ta cho ngươi quyền vào Địa ngục trần gian vì ngươi đã hứa giải thoát linh hồn của hoàng hậu. Tuy nhiên, nếu ngươi làm những chuyện khác mà không giải thoát cho linh hồn của hoàng hậu thì ta sẽ trừng trị ngươi đến nơi đến chốn. Hơn nữa, bất kể ngươi thành hay bại, ta chắc chắn vẫn sẽ lấy lại linh hồn của hoàng hậu.”

‘Ta đã giữ lời hứa của mình. Ngươi phải giữ lời hứa của ngươi.’

Vua Charles gửi cho anh một thông điệp như vậy và Grid đã mất đi cách để nuốt lời. Nếu Grid không thể giải thoát cho linh hồn của hoàng hậu, thì không chỉ cái mạng anh gặp nguy hiểm, mà một sự trao đổi với Talima cũng sẽ trở nên khó xảy ra.

‘Ông ta khá là khôn đấy.’

Như những người lùn khác, Vua Charles có một tính cách thất thường là không quan sát tình hình xung quanh. Tuy nhiên, cái đầu ông ta đã hoạt động vào những thời khắc quan trọng. Đó là một lối ứng xử sẽ rất mệt mỏi nếu ông ta bị đẩy sang làm kẻ thù.

‘...Thay vào đó thì, thật yên tâm khi được ở cùng phe.’

Có một nụ cười nho nhỏ trên gương mặt Grid. Bất luận thế nào, bát nước cũng bị hất đi rồi. Mối quan hệ của anh với Talima đã trở nên rối tung từ thời điểm linh hồn của hoàng hậu người lùn trú ngụ trong các Bàn tay Thần. Nhưng mà, giờ đã có một cơ hội để thu hồi nước về. Không cần thiết phải xem xét tình hình hiện tại một cách tiêu cực.

“Được thôi, nhưng ông sẽ cần phải hứa một điều nữa.”

“Hứa cái gì?”

“Nếu tôi giải phóng được linh hồn của hoàng hậu thì hãy xin lỗi vì mọi sự thô lỗ của ông cho đến nay.”

“...Hiểu rồi,” Vua Charles đáp lại.

Ông ta cũng biết danh tính của Grid. Một thợ rèn với những kỹ năng đã được thừa nhận bởi Thần Hexetia...

Vua Charles rõ ràng đã nghe về danh tiếng của Grid - thứ đã lan truyền tới tận đây ngay cả khi họ bị cô lập bởi Hỏa Long Trauka. Nếu Grid thực sự giải phóng được linh hồn của hoàng hậu và chứng tỏ được mình khác với Pagma thì xin lỗi là đúng thôi.

‘Cơ mà, kẻ săn mồi của Địa ngục trần gian thật sự sẽ giúp hắn chứ?’

Nó là một con quái vật đã bị ném tới tận cùng của Địa ngục trần gian—một kẻ săn mồi nuốt chửng mọi bản ngã khác và tu dưỡng sự tiêu cực. Nó là một tồn tại khôn ngoan sẽ không động vào linh hồn của hoàng hậu vốn là một bản ngã không thể tiêu hóa được. Chỉ dòng dõi hoàng tộc mới có thể buộc nó mang linh hồn của hoàng hậu ra.

‘Thật đáng tiếc, nhưng ngươi có nghĩa vụ gánh lấy nghiệp chướng của Pagma. Hãy rơi vào địa ngục thay cho Pagma. Cái chết và sự phục sinh của ngươi sẽ xoa dịu nỗi đau thương cho họ hàng của ta.’’

Vua Charles liếc nhìn Pelot và Pelot giải thích cho Grid, “Cậu sẽ thấy tổng cộng 10 căn phòng nếu đi dọc qua hành lang của Địa ngục trần gian. Hàng ngàn chiến cụ trong mỗi căn phòng sẽ cám dỗ cậu theo nhiều cách khác nhau. Hãy mặc kệ chúng và chỉ nhìn về phía trước. Hiện diện ở cuối hành lang sẽ giải thoát cho linh hồn của hoàng hậu.”

Nó dễ ợt. Vấn đề là đó không phải điều mà mọi người có thể dễ dàng thực hiện.

Nội tại cơ bản của người lùn là phớt lờ những lời nói lọt vào tai họ nên họ không bị các chiến cụ cám dỗ. Tuy nhiên, con người thì lại dễ dàng bị lung lay. Ngay cả người ít tham lam nhất cũng chẳng thể dễ dàng vượt qua tất cả những cám dỗ mà hàng ngàn bản ngã đề xuất.

‘Ta chỉ cầu cho cậu ta sẽ bị bắt bởi một bản ngã không ác độc như thế.’

Pelot có sự quý mến mạnh mẽ dành cho Grid và muốn tin vào anh. Ông ta hy vọng Grid sẽ giải thoát linh hồn của hoàng hậu. Do đó, ông ta cho Grid một cơ hội, nhưng nói thật, ông ta không mong đợi gì về kết quả.

Grid nhận thấy thái độ đau buồn của Pelot và nhận ra Địa ngục trần gian là một nơi không thể đánh giá thấp. Anh hít một hơi thật sâu, cúi người xuống và đi vào Địa ngục trần gian lúc hàng ngàn người lùn theo dõi.

***

[Bạn là người chơi đầu tiên bước vào Địa ngục trần gian.]

[Phần thưởng khám phá đầu tiên đã tăng kháng lửa lên 50% trong suốt giai đoạn đi vào Địa ngục trần gian.]

[Phần thưởng khám phá đầu tiên đã tăng kháng tấn công tinh thần lên 50% trong suốt giai đoạn đi vào Địa ngục trần gian.]

[Đã nhận được ‘Vé Xóa Trọng lượng Vật phẩm (1 giờ)’ như phần thưởng khám phá đầu tiên.]

Đó là một phần thưởng đền bù kỳ lạ. Nó rất cùi bắp so với mức đền bù ban đầu thường thấy. Nhưng mà, Grid không hề lay động.

‘Chắc hẳn phải có một lý do cho chuyện này.’

Đúng như mong đợi.

[Sức nóng của dung nham sôi sục dưới lòng đất đã bắt đầu đốt cháy làn da bạn.]

Anh đã đi bộ khoảng 30 phút rồi thì phải? Anh không biết mình bắt đầu cảm thấy từ lúc nào, nhưng hơi nóng đã bao trùm lấy anh. Tuy nhiên, với thợ rèn huyền thoại - Grid, mức nhiệt này chỉ như một phòng tắm hơi cho tân thủ. Ngoài ra...

-Này! Tên nhóc kia! Ngươi có muốn biết hòn đảo chôn cất báu vật của Hải tặc Rams không?

“Ta có đầy tiền.”

-Truyền pháp lực cho ta đi! Ta sẽ dạy ngươi phép thuật tốt nhất!

“Ngươi giỏi phép thuật hơn Braham không?”

-Chẳng lẽ ngươi lại không muốn quyến rũ người khác giới bằng cách đeo ta quanh cổ sao?

“Ta có gia đình rồi.”

Grid không bị cám dỗ bởi các vật phẩm bản ngã đã bị giam trong mỗi căn phòng. Mức độ cám dỗ của vật phẩm bản ngã là quá thấp đối với anh. Biết sao được khi Grid đã có cả của cải, quyền lực, lẫn các mối quan hệ.

‘Mình thậm chí còn chả cần bổ trợ kháng tấn công tinh thần.’

Thành thật mà nói, anh đã rất lo, nhưng nó không có vẻ gì là to tát cả. Grid tiếp tục bình thản đi về phía trước cho tới khi anh bước ngang qua cánh cửa của căn phòng thứ 10. Tại đây, anh bắt gặp một thứ phức tạp—một trong hàng ngàn giọng nói tới từ căn phòng thứ 10 đã dừng Grid lại.

-@S)*&#!@!

Đó là một ngôn ngữ hoàn toàn không thể hiểu được, nhưng bằng cách nào đó lại rất quen thuộc.

‘Nó có nghĩa là gì vậy?’

Grid tập trung tâm trí. Anh mặc kệ hàng ngàn giọng nói linh tinh khác và lắng nghe thứ ngôn ngữ kỳ lạ. Anh nhớ lại nơi anh đã nghe thấy thứ ngôn ngữ kỳ quái này. Mắt Grid căng cả ra. Cuốn nhật ký của ai đó chỉ có một mình. Nó nhắc nhở anh về Nhật ký của Bất bại Vương. Đúng vậy—ngôn ngữ này giống của Madra, bộ xương đã sống hàng trăm năm cô đơn và mất tiếng nói của con người.

‘Sao mà chuyện này có thể?’

Đó là thời điểm mà Madra bị buộc phải trở thành một tử vong hiệp sĩ và phát điên. Grid đã cắt nghĩa nội dung của nhật ký Madra như một kiểu tiếng hét. Cuối cùng, ông ấy đã quên đi những lời nói của con người và gào thét vì cơn đau đã chi phối tâm trí ông ấy. Giờ anh nhận ra rằng đó là một ngôn ngữ. Ngôn ngữ của cái gì đó không phải con người.

Một cánh cửa sắt rỉ sét—Grid phấn khích trước suy nghĩ rằng gợi ý trong cuốn nhật ký sẽ không còn là không-thể-giải-mã-được và cố gắng mở cánh cửa. Thế nhưng, cánh cửa sắt bị khóa không mở ra. Đủ các kiểu nhạo báng cất lên từ những bản ngã khác.

-Người này là kẻ còn không thể mở được cửa à?

-Thấy chưa, ta bảo ngươi là bọn người lùn có sải chân lớn rồi còn gì?

-Cái kẻ đã tới sau thời gian dài như vậy lại là một gã vô dụng.

Giữa những tiếng chế giễu không ngớt, Grid rút ra một chiếc chìa khóa. Nó là Chìa khóa Vạn năng.

Clink!

Ổ khóa cũ—cái ổ khóa dường như sẽ không bao giờ mở ra vì lỗ khóa đã hư hỏng nặng—mở ra với một âm thanh vui tai.

-Éhhhhh! Ta tin tưởng ngươi mà!

-Kiyaaaah! Nắm lấy ta đi, con người! Ta sẽ cho ngươi năng lực để thoát khỏi đây!

Các chiến cụ bị nhốt trong căn phòng thứ 10 làm om sòm cả lên vì phấn khích. Chúng háo hức chào đón chuyến viếng thăm của kẻ xâm nhập. Chúng đối xử với kẻ xâm nhập như một vật chủ và tràn đầy kỳ vọng sẽ thoát được ra khỏi đây.

“......”

Grid vẫn tập trung sự chú ý của mình và chẳng mấy chốc đã tìm thấy nguồn gốc của ngôn ngữ anh vừa nghe—một pháp cầu trắng tinh khôi.

-(%!#$@~!

“…...”

Anh càng đến gần, nó càng trở nên rõ ràng. Tiếng kêu của pháp cầu gần giống với tiếng của Bất bại Vương trong nhật ký của ông ấy. Đây là ngôn ngữ. Grid tự tin, vươn tay ra và giữ lấy pháp cầu trong tay.

[Đã nhặt lên ‘Pháp cầu Làm từ Xương Galgunos’.]

-@$#@$!

[Pháp cầu Làm từ Xương Galgunos đang cười cợt. Kẻ duy nhất có thể kiểm soát nó là Galgunos.]

[Pháp cầu Làm từ Xương Galgunos sẽ nguyền rủa bạn.]

[Bạn đã kháng cự.]

[Hiệu ứng lớp nghề của Hậu duệ Pagma đã cho phép bạn trang bị Pháp cầu Làm từ Xương Galgunos.]

[Đã nhận được quyền sở hữu Pháp cầu Làm từ Xương Galgunos.]

-@#$?!

[Nhãn hiệu của người lùn đã được đóng dấu lên Pháp cầu Làm từ Xương Galgunos. Hiệu ứng nhãn hiệu đã tối đa hóa thanh trọng lượng của pháp cầu. Toàn bộ tốc độ đều giảm mạnh. Bạn không thể mang theo bất kỳ vật phẩm nào nữa.]

“Quả nhiên, đống còn lại đều vô dụng.”

Grid đã đi qua cả 10 căn phòng và, ngoại trừ pháp cầu này, chả có một vật phẩm nào khác khiến anh quan tâm. Grid lấy ra Vé Xóa Trọng lượng Vật phẩm và sử dụng nó không chút do dự.

‘Mình sẽ mang nó về cho Sticks.’

Sticks là một đại hiền triết. Ông ấy được ban cho kiến thức và sẽ có thể phân tích lẫn thành thạo ngôn ngữ thông qua cuộc trò chuyện với pháp cầu này. Grid không hề nghi ngờ điều đó và ra khỏi căn phòng thứ 10 với những bước chân nhẹ bẫng. Sau một hồi đi bộ, anh cuối cùng đã tới điểm cuối của Địa ngục trần gian.

Anh có thể thấy một vách đá với dung nham đang cuộn chảy trước mặt mình. Bên dưới vách đá là một chiếc mũ bảo hộ bị xích chặt lại. Đó là một chiếc mũ bảo hộ che kín toàn bộ khuôn mặt. Nó không hề tan chảy trong dung nham, mà thay vào đó đang mỉm cười với mảnh giáp miệng của nó.

-Hahat! Hahahat! Linh hồn của hoàng hậu lại được một con người mang tới sao? Đây đúng là một vở hài kịch khác!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!