Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1268: Chương 1263

Chương 1263

“Khưkhưk...! Kuahahahat!”

Đối tượng Trung thành với Sức mạnh Siêu phàm—đó sẽ là một danh hiệu rất xa lạ đối với con người thời nay. Tuy nhiên, chỉ 300 năm trước, thanh thế của Antrino - Đối tượng Trung thành với Sức mạnh Siêu phàm là rất lớn.

Với tỉ lệ đầu-thân là 1:4, Antrino cho thấy sức lực to lớn bên trong thân hình cân đối của mình và là chiến binh mạnh nhất chống đỡ cho chủng tộc người lùn. Chỉ nhờ vào ông ta mà tài sản của người lùn mới có thể được bảo toàn. Ông ta xuất hiện trong ‘Cuốn tiểu sử Chưa hoàn thiện’ nói về những năm cuối đời của Muller như là một chủ thể của câu nói ‘Mọi thanh kiếm ta sử dụng để tấn công ông ta đều bị gãy nên ta đã gặp rắc rối’. Xét riêng về mặt sức mạnh, Antrino có thể sánh ngang với các huyền thoại của thế hệ trước.

Ông ta vẫn khỏe khoắn và lấy làm kiêu hãnh về mái tóc đen huyền. Từ quan điểm của ông ta, Grid chỉ là một cậu bé. Cậu ta giỏi hơn Pagma đấy, nhưng vẫn thiếu sót so với các huyền thoại khác Antrino đã gặp.

‘Không, khó có thể nói cậu ta giỏi hơn Pagma.’

Pagma có thể tà ác, nhưng ông ta thể hiện vũ lực vĩ đại bằng cách kết hợp một số kiếm vũ. Trong khi đó, Grid có cơ thể cường tráng và sức mạnh ở mức cao, nhưng cậu ta không thể sử dụng các kiếm vũ dung hợp. Cậu ta có thể đi trước Pagma về sức mạnh, nhưng khả năng tổng thể thì thấp hơn về khía cạnh kỹ thuật chuyên môn.

Antrino bật cười trước sự can đảm của đứa trẻ thậm chí còn chưa hoàn thiện tâm, thể, kỹ này. “Tiêu chuẩn của ngươi vốn đã được xác nhận. Ngươi không thể vượt qua sức mạnh của ta và ngay cả sức mạnh của ta cũng không thể mở cửa của Địa ngục trần gian. Ngươi sẽ không bao giờ có thể vào được Địa ngục trần gian.”

“Tôi có cần thiết phải đùa giỡn với miệng lưỡi của ông không nhỉ? Ông không biết rằng mình nên nhìn vào những thứ cả cao lẫn thấp hả? À, ông biết làm sao được vì ông đã bao giờ cao đâu.”

Lời của anh cứ tự nhiên mà bật ra. Vẻ mặt và giọng điệu khiêu khích của Grid đã khiến Antrino chú ý.

“Ngươi bạo gan đấy. Có lẽ nào ngươi... cái kẻ là Hậu duệ Pagma này lại không biết đến ta?”

“Tôi có thể là Hậu duệ Pagma, nhưng tôi chỉ thừa hưởng kỹ thuật của ông ấy. Tôi không có cách nào để biết những chuyện đã xảy ra giữa ông và Pagma.”

“Khưkhưk, đây là lý do ngươi ngạo mạn đến vậy.”

Antrino nhún vai và lấy ra một cuốn sách. Đó là một cuốn sách thân quen đối với Grid—từ điển khoáng chất, thứ có được một cách tự nhiên sau khi chuyển sang lớp nghề thợ rèn. Người chơi không thể chia sẻ hoặc đưa nó cho người khác, nhưng có vẻ với NPC thì không giống vậy.

Antrino mở cuốn từ điển khoáng chất. Thông tin khoáng chất mà ông ta đã tích lũy trong suốt cuộc đời mình cho thấy cuốn sách của ông ta dày gấp đôi cuốn sách của Grid. Antrino là một chiến binh, thế mà ông ta lại tích lũy nhiều thông tin về các khoáng chất đến vậy...

‘Ông ta có lớp nghề thứ hai là thợ mỏ hay là thợ rèn chăng?’

Grid chưa bao giờ xem xét lớp nghề thứ hai là một lĩnh vực dành riêng cho người chơi. Hiển nhiên là thế rồi. Chẳng phải Pagma là một thợ rèn huyền thoại kiêm Kẻ khế ước với Baal đó sao? Grid đã đoán rằng có nhiều NPC danh tiếng có từ 2 lớp nghề trở lên và chuyện đó đúng thật.

[Bạn đã nhận được thông tin khoáng chất mới.]

[Bạn đã nhận được thông tin khoáng chất mới.]

[Bạn đã nhận được thông tin kh...]

[Bạn đã nhận được...]

......

...

Chuyện này là có lợi qua bất kỳ cách thức nào có đúng không? Đổi lại cho cái nhìn lướt vào cuốn từ điển khoáng chất của Antrino, Grid đã thu được một bộ sưu tập lớn gấp đôi so với trước kia. Ban đầu, hơn một nửa số trang trong cuốn sách của anh là trang trắng. Giờ thì chúng gần như đã kín, chỉ còn trống không tới 10%.

Tuy nhiên, Antrino không hề biết chuyện gì đang diễn ra. “Ngươi là một thợ rèn huyền thoại, nên kiến thức của ngươi về khoáng chất chắc hẳn phải uyên thâm hơn ta. Ngươi đương nhiên là biết về đá Regi.”

‘Ông không biết về năng lực của những năm tháng mà tôi đã tích lũy ư?’

Grid được Antrino đánh giá quá cao và cảm thấy xấu hổ. Mặc dù vậy, anh không thể hiện điều ấy và đọc thông tin của đá regi từ một trong nhiều thông tin về khoáng chất mới được bổ sung cách đó chưa lâu.

[Đá Regi]

Nó là loại đá nặng nhất thế giới. Một người đàn ông trưởng thành bị hạn chế chỉ cầm được một mảnh đá regi to bằng móng tay.

‘Nó là một khoáng chất ít có giá trị.’

Trọng lượng liên quan trực tiếp đến độ cứng. Tức là nó rất đặc.

Một mảnh với kích thước bằng móng tay ít nhất cũng phải từ 60 đến 80 cân... làm thứ gì đó bằng đá regi thì sẽ không hiệu quả. Hình dạng sẽ không thay đổi dù một người có cầm búa đập vào nó mạnh đến đâu.

‘Mình nghĩ là sẽ mất vài tháng để nung chảy thứ này.’

Với các nghệ nhân thì sẽ mất hàng năm, không, có khi là hàng thập kỷ ấy chứ. Giọng Antrino vang lên bên tai Grid lúc anh đang chìm trong suy nghĩ. Grid đã cảm thấy điều đó ngay lần đầu tiên gặp người này, nhưng Antrino quả thực rất ồn ào. “Cửa của Địa ngục trần gian làm từ regi.”

“......”

“Thế nào hả? Giờ ngươi nhận ra là mình không thể mở nó chưa?”

“Hmm...”

Nhất định rồi, kể cả nếu kích thước của cánh cửa bị giới hạn để ‘chỉ một người lùn có thể đi qua’, nó vẫn sẽ nặng hàng ngàn tấn, và sẽ không thể mở nó ra bằng bằng sức mạnh vật lý. Đó là một bài kiểm tra hoàn toàn khác với cánh cửa công xưởng của Radwolf làm từ Sắt Đêm Trăng.

Grid có thể lo lắng, nhưng biểu hiện của anh thì rất bình tĩnh. “Chỉ vì ông không thể mở được đâu có nghĩa là tôi không thể mở được.”

“Ngươi bị điên cho tới cùng rồi đấy.”

Antrino tỏ ra mệt mỏi và hỏi Vua Charles, “Bệ Hạ, ngài có phiền không nếu ta dẫn hắn tới Địa ngục trần gian?”

Để giải thoát cho linh hồn của hoàng hậu trong các Bàn tay Thần, Grid phải tự mình hành động—Antrino nghĩ điều đó là hợp lý sau khi cân nhắc tính cách của hoàng hậu mà ông ta còn nhớ. Tuy nhiên, Vua Charles có lẽ sẽ phản đối. Đúng như mong đợi. “Ta có thể tự làm. Có nhất thiết phải giao phó công việc đơn giản này cho người ngoài không? Ta không biết tại sao hắn lại ngoan cố đến vậy về việc giao hoàng hậu cho ta.”

“Dường như hắn là một người cần phải bị sỉ nhục.”

“Hmm...” Vẻ mặt của Vua Charles có đôi chút dịu đi. Cụm từ ‘bị sỉ nhục’ đã cám dỗ ông ta. Vua Charles cười tươi rói và hét, “Hãy triệu tập tất cả mọi người tới trước Địa ngục trần gian! Toàn bộ người dân của Talima phải chấp hành thánh chỉ!”

“Nghiêm!”

Các chiến binh đứng chào và tản ra mọi hướng. Antrino lắc đầu sau khi đọc được ý định của Vua Charles và Pelot bờm sư tử thì lấy tay vắt trán.

‘Không phải là mình không hiểu ý định của nhà vua...’

Một người có liên quan đến kẻ thù của mẹ ông ta. Muốn dẫn hắn vào địa ngục là lẽ tự nhiên thôi. Nhưng mà, chẳng phải với tư cách là lãnh đạo của một chủng tộc thì có hơi cố chấp khi sử dụng cả quốc gia để trả thù cá nhân ư? Nó giống như những gì hoàng hậu đã đánh giá trước cái chết của bà ấy—lá gan Charles nhỏ tí. Bà ấy hy vọng rằng đứa con của mình - trẻ hơn 100 tuổi - có thể lớn lên thật tốt. Dĩ nhiên, chỉ bằng cách vượt lên cái chết thì đứa con mới có thể đủ tư cách làm vua. Giữa 111 hoàng tử và công chúa, chỉ 2 hoặc 3 người mới có thể vượt lên cái chết.

“Hãy tới Địa ngục trần gian.”

Vua Charles dẫn đường cùng với Grid.

***

‘Quả nhiên.’

Lối vào của Địa ngục trần gian nằm sâu trong hoàng cung và gần giống với kỳ vọng của Grid. Đó là kích thước mà một người lùn có thể vừa khít đi qua. Dường như Grid chỉ có thể đi qua được nếu anh cúi xuống.

“Đi nào.”

Có một đám đông rất lớn. Chả có lý do gì để trì hoãn thời gian khi ông ta muốn thấy nỗi nhục nhã của Hậu duệ Pagma. Vua Charles nhìn quanh đám đông đang lấp kín lối vào Địa ngục trần gian và hét, “Hậu duệ của Pagma, kẻ thù của chủng tộc chúng ta, nói rằng hắn sẽ vào Địa ngục trần gian. Chúng ta sẽ chứng kiến điều đó.”

“Buuuuu!”

Tiếng la ó cất lên từ mọi nơi. Hầu hết người lùn đều nghi ngờ và không ưa Grid, ngoại trừ những người đã gặp Grid. Đó là điều hiển nhiên vì anh là hậu duệ của một mối hận thù đã cắm rễ rất sâu.

‘Tổ sư Pagma.’

Anh tuy tôn trọng Pagma, nhưng anh phẫn nộ vì những hành động của Pagma lần nào cũng làm mọi thứ trở nên tồi tệ hơn. Giữa sự giễu cợt khó chịu, Grid tặc lưỡi và đặt bàn tay lên lối vào của Địa ngục trần gian. Anh cảm thấy một sức nặng khủng khiếp. Anh chắc chắn rằng cánh cửa này sẽ không di chuyển ngay cả khi anh dùng hết sức để đẩy.

“Haiz.”

Grid thở một hơi và những người lùn - gồm cả Vua Charles - cười lớn. Họ cảm thấy như mình đã ăn thứ gì đó ngon lành khi nhìn thấy hậu duệ của kẻ thù bị cánh cửa làm cho áp đảo.

“Thật là buồn cười khi Hậu duệ Pagma đang cố mở một cánh cửa không thể mở nếu không có dòng dõi hoàng gia.”

“Hắn cũng chỉ như Pagma thôi. Hắn không thể hiểu mình đang đối mặt với cái gì. Phẹt. Thật là xui xẻo.”

“Mau lên... Ta muốn nhanh chóng thấy vẻ mặt tuyệt vọng của hắn.”

Sự kỳ vọng của người lùn ngày càng tăng cao. Grid đứng giữa kẻ thù và mở Cổ tự Bạo thực.

‘Mở ra nào, Cổ tự Bạo thực.’

Trong tình huống như vậy, anh chỉ có thể đưa ra một con bài tẩy. Grid ngập ngừng lúc anh cố gắng giải phóng năng lực mới nhận được của Saleos. 4 Bàn tay Thần đang lơ lửng trước mặt Grid—các bàn tay đang liên tục di chuyển và Grid nhận thấy chúng đang cảnh báo anh không được vào Địa ngục trần gian.

Vua Charles điên tiết. “Kẻ bất lương nhà ngươi...! Mẹ ta... ngươi đang cố thoát khỏi cơn khủng hoảng bằng cách lợi dụng mẫu hậu!”

Ông ta bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn bám lấy mẹ mình nhỉ? Thậm chí còn tệ hơn cả bé Lord nữa. Grid lắc đầu và cố tình ra lệnh “Tránh đường ra.”

“......”

Các Bàn tay Thần đang xoay quanh anh đã ngừng di chuyển ngay lập tức. Chúng muốn đứng yên đó, nhưng không thể vượt qua được cái trừng mắt của Grid và di chuyển sang một bên. Grid lôi ra năng lực của cổ tự.

‘Quyền năng của việc Không Biết Thất bại.’

[Quyền năng của việc Không Biết Thất bại]

Giành được một sức mạnh vượt ra ngoài tiềm năng của bạn.

Bạn phải thắng trong một cuộc chiến sức mạnh.

Nếu hành động tiếp theo sau khi sử dụng năng lực này bị ảnh hưởng bởi sức mạnh, nó sẽ nhận được kết quả tích cực vô điều kiện.

Tuy nhiên, nó không thể giành chiến thắng trước 3 đại quỷ hàng đầu, tộc rồng, bậc chí tôn, và các vị thần.

Thời gian Hồi : 12 giờ.

Kỹ năng Tiêu thụ Tài nguyên : Không

Bàn tay lớn của Grid chạm vào cánh cửa của Địa ngục trần gian. Sức nặng của đá regi truyền qua những đầu ngón tay của Grid. Grid cảm thấy một trọng lực khổng lồ. Cứ như anh đã bị cả thế giới khước từ ngay khi đẩy cánh cửa tới Địa ngục trần gian.

“Hahahat! Người này thực sự đang khiêu chiến với nó này!”

“Buuu! Buuuuu!”

Giữa tiếng la ó của người lùn, Grid đã đẩy cánh cửa mở ra.

“......!”

“......!”

“......”

Tất cả người lùn, tính cả Vua Charles, Antrino, và Pelot bờm sư tử, đều há hốc mồm. Họ ngạc nhiên đến mức có vẻ như nhãn cầu sẽ bật ra. Grid mỉm cười với họ. “Chuyện này dễ vậy à?”

Anh muốn thêm câu ‘các ông thậm chí không thể làm điều này sao?’ nhưng Grid đã vạch ra một lằn ranh vì anh cần hòa thuận với người lùn. Grid đã chế nhạo cả chủng tộc người lùn và nhắm vào Vua Charles, “Nếu không vì dòng dõi của hoàng hậu, chả phải ông sẽ là một kẻ bất tài thậm chí không thể làm điều này sao? Hoàng hậu xua đuổi ông là có lý do cả.”

Từ lúc được tạo ra, Địa ngục trần gian đã bao giờ được cho người ngoài thấy chưa? Tới cả một lần cũng chưa. Địa ngục trần gian là nơi chỉ hoàng thất người lùn có quyền bước vào. Giây phút này, Grid đang phủ nhận hoàng thất người lùn. Ánh mắt của những người lùn đang nhìn anh trở nên xa lạ.

Đặc biệt, Antrino đang cười rất tươi. Đôi mắt ông ta chứa đựng sự ngưỡng mộ hơn là tức giận.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!