Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1279: Chương 1274

Chương 1274

“Anh có ổn không vậy?”

“Uống chút pháp dược là tôi sẽ khỏe hơn thôi.” Tuyệt đỉnh Kiếm cười và phẩy tay với Grid đang lo lắng. Nụ cười rạng rỡ của anh càng làm nét mặt Grid tối tăm hơn. Người chết có thể hồi sinh và những vết thương nhẹ có thể được chữa lành, nhưng nó vẫn đau đớn. Có thể có một giới hạn nhất định cho mức độ đau đớn trong trò chơi, nhưng Grid vẫn không sẵn lòng chấp nhận nó. Đó là lý do rất nhiều trong số 2 tỷ người chơi thích các lớp nghề không chiến đấu hơn hoặc chọn làm cung thủ, pháp sư, v.v.

“...Lần sau đừng có làm quá lên,” Grid lạnh lùng tuyên bố. Anh định che giấu cảm xúc, nhưng che giấu làm sao được. Tuyệt đỉnh Kiếm biết bản chất của Grid vì anh là người hâm mộ đầu tiên của Grid mà.

“Ah, thật là. Một người hôm nào cũng chết lại nhạy cảm với bàn tay đang bị thương của ai đó kìa.”

“Ít nhất phải một tháng mới chết nhá. Hôm nào cũng chết gì chứ? Còn nữa, sau khi chết thì không đau đớn nhưng gãy xương thì rất đau đấy.”

“Dù là một tháng hay mỗi ngày thì khi ngài chết vẫn là một vấn đề đối với bọn tôi. Tôi biết. Tôi biết chứ. Tôi hiểu nên là cứ bỏ cái biểu cảm đó đi. Đừng lo lắng nữa, God Grid.”

Cuối cùng, Grid mỉm cười với Tuyệt đỉnh Kiếm - người đã đầu hàng, và sau đó nhìn vào khối đá phát sáng trong tay.

[Hỏa Thạch Chứa đầy Khí huyết của Hỏa Long]

Xếp hạng : Thần thoại

Một khoáng chất được sinh ra sau khi ăn vào khí huyết của Hỏa Long Trauka trong 200 năm.

Một người thợ mỏ vô danh đã mạo hiểm mạng sống và khai thác nó thành công.

Nặng : 10

Tại sao chỉ có một khối hỏa thạch trồi lên trong cái tổ khổng lồ đó?

“Khí huyết của rồng đôi khi làm thay đổi bản chất của vật chất. Tuy nhiên, hầu hết các chất lại không chịu được sự thay đổi trong tự nhiên và sẽ bị phá hủy. Thứ này đã có thể trụ lại,” Braham giải thích lý do và gõ vào khối hỏa thạch.

Đó là một thái độ ngưỡng mộ. Khoáng chất xếp hạng thần thoại là rất đáng chú ý ngay cả với Braham.

‘Loại kiếm nào sẽ ra đời đây?’

Điều đáng tiếc là nó không phải ‘thiết’ mà là ‘thạch’. Đây không phải thời kỳ đồ đá nên giá trị của các trang bị được làm từ đá nhất định sẽ thấp. Nhưng mà, Grid là một thợ rèn huyền thoại. Anh không đổ lỗi cho vật liệu. Anh phải sử dụng các kỹ năng của mình để mài đá cho nó giống như thép. Một khối hỏa thạch với khí huyết của hỏa long, kẻ đã tồn tại từ thời sơ khai...

“Tôi sẽ tập trung làm việc với nó trong vài ngày tới.”

Giờ Grid không còn nỗi lo nào nữa khi biết mình có thể đến và đi khỏi Talima vào bất cứ lúc nào.

Tuyệt đỉnh Kiếm cổ vũ cho Grid - người đã tới thẳng xưởng rèn.

***

‘Nó khác hoàn toàn với lần trước mình tới đây thì phải?’

Đây là ấn tượng của Jishuka khi cô đến Lục địa phía Đông sau một thời gian dài.

Người dân của Thảo Quốc đã từng lo lắng và cảnh giác với người nước ngoài đến từ Lục địa phía Tây. Còn giờ thì họ tràn đầy năng lượng. Dù cô có đến đâu, họ cũng đối xử tử tế với người chơi và chào đón họ. Thế nên, cô tự hỏi liệu đây có phải là quyền năng của Grid.

‘Grid, anh đã thay đổi thế giới trong khi em thì đang cố gắng để tăng vài cấp độ.’

Anh ấy thực sự là một người tuyệt vời. Anh ấy xứng đáng với tình yêu của cô. Jishuka cười hạnh phúc lúc cô bước nhanh chân hơn. Cô đã tới kinh đô của Thảo Quốc chỉ trong 2 ngày.

‘Mình sẽ nghỉ một ngày trước khi đi.’

Cô vẫn còn một chặng đường dài phía trước. Điểm đến của Jishuka là Hưng Quốc. Nhiệm vụ của cô là tìm ‘Phá Tà Tiễn’ tại miếu thờ ở đây.

‘Mình không biết tại sao mình nên lấy nó nữa.’

Phá Tà Tiễn, như cái tên đã gợi ý, là một mũi tên tiêu diệt những sự sống ô uế. Nói cách khác, nó là một mũi tên gây sát thương bổ sung cho các các tồn tại như xác sống, yêu ma, và quỷ tộc. Jishuka không hề hài lòng. Những mũi tên mithril là thiên địch với xác sống lẫn quỷ tộc vốn đã rất phổ biến ở Lục địa phía Tây rồi mà.

‘Tất nhiên, Phá Tà Tiễn có một khái niệm cao hơn các mũi tên mithril.’

Cô được bảo rằng đó là một mũi tên thần thánh. Phá Tà Tiễn đương nhiên sẽ tốt hơn mũi tên mithril. Tuy vậy, nó có tốt hơn các mũi tên mithril do Jishuka sử dụng không? Jishuka không tin là thế. Đó là vì cô hiện không sử dụng các mũi tên mithril bình thường, mà thay vào đó là các mũi tên mithril được Grid làm ra. Từ vị trí của Jishuka - người vốn đã có những mũi tên mithril mạnh mẽ hơn 3 lần so với các mũi tên mithril bình thường, thì Phá Tà Tiễn chẳng thể nào mê hoặc được cô.

Cô không cảm thấy dễ chịu vì cần phải lãng phí vài ngày để có được các mũi tên. Nếu không phải là nhiệm vụ nghề thì cô hẳn đã bỏ nó rồi.

“...Hrmm.”

Một gian hàng 10 tầng—ánh nhìn trong mắt Jishuka thay đổi lúc cô bước vào nhà trọ lớn nhất và lộng lẫy nhất trong Kars - kinh đô của Thảo Quốc, Nhà trọ Phong Đăng. Chỉ bước đi trên phố là cô đã cảm thấy có gì đó kỳ lạ rồi. Người dân của Kars trông thật ảm đạm, như thể họ đã trải qua một loại thảm họa.

‘Tại sao không khí của kinh đô lại u ám đến vậy?’

Tất cả các khu vực khác của Thảo Quốc đều có một bầu không khí tươi sáng. Tại sao người dân của kinh đô lại trông như thế này? Jishuka cảnh giác, gọi người bồi bàn, “Cho xin thực đơn với. Ah.”

Thảo Quốc là một nơi có cả văn hóa đông tây cùng tồn tại. Sao cô có thể nói Tiếng Anh sau khi ghé thăm một nhà trọ rõ ràng là phương Đông như vậy được? Jishuka cảm thấy hối tiếc trong giây lát nhưng may mắn thay, không có vấn đề gì về giao tiếp cả.

“Vâng. Thực đơn đây ạ.”

“Cần có Tiếng Anh cơ bản để trở thành một bồi bàn sao....?”

“Dạ?”

“Không có gì đâu, tôi đang nói với chính mình thôi.”

Người bồi bàn khoảng 15 tuổi. Jishuka cười với cậu bé và boa cho một đồng bạc. Cậu bé - vốn đã thích vẻ đẹp của Jishuka - càng mừng rỡ hơn sau khi nhận đồng tiền và coi cô như một tiểu thư. Cậu bé nhanh chóng phục vụ đồ ăn và Jishuka hỏi, “Chuyện gì đã xảy ra vậy? Ai cũng có nét mặt không thoải mái cả.”

“À, chuyện đó...”

Quyền lực của sắc đẹp và tiền boa thật ghê gớm.

Cậu bé thành khẩn trả lời câu hỏi của Jishuka, “Thây ma với cốt binh đã xuất hiện mỗi đêm trong tuần này và lang thang khắp thành phố. Tất cả người dân của kinh đô đều trằn trọc không thể ngủ được. Họ không thể ngủ chút nào vì phải cầm chổi chiến đấu suốt đêm để xua đuổi thây ma đi khỏi sân trước của họ.”

“Xác sống xuất hiện giữa kinh đô phòng thủ nghiêm ngặt như thế á?”

“Không chỉ ở giữa đâu ạ. Chúng bò ra từ mọi ngóc ngách. Vương quốc nói rằng một tà ma đạo sĩ đang ở trong kinh đô và giở trò... Do đó, quý khách nên cẩn thận. Vào những ngày này, ánh mắt của mọi người đối với người nước ngoài không được tốt lắm đâu.”

‘Mình không thể hiểu được.’

Thần hộ mệnh của Thảo Quốc là chu tước. Việc Grid hồi sinh chu tước đã ban phước cho cả quốc gia và ngọn lửa linh thiêng của chu tước có quyền năng để tiêu diệt mọi cái ác. Ấy thế mà xác sống lại xuất hiện hàng đêm ư?

‘Rõ ràng là ai đó đang cố tình thả xác sống ra...’

Kẻ nào lại mạnh tới mức có thể triệu hồi xác sống đủ sức chịu đựng ngọn lửa của chu tước đây? Đây thực sự là một trình độ kỹ năng vượt ra ngoài thường thức.

‘...Khoan đã?’ Jishuka lạnh sống lưng. Cô tập trung vào cái được đề cập là ‘thây ma’, không phải ‘cương thi’.

“Cậu nói chúng là cốt binh với thây ma có đúng không?”

“Vâng.”

“Ở Lục địa phía Đông có thây ma sao?”

“Không phải là không thể, nhưng... rất khó để nhìn thấy chúng. Đạo sĩ của Lục địa phía Đông tạo ra cương thi thôi, không phải thây ma.”

Sau chót, đây là tác phẩm của một khiển thi sư từ Lục địa phía Tây. Jishuka nhớ đến khuôn mặt của một tên điên và hỏi lại cậu bé bồi bàn, “Các binh sĩ hẳn cũng kiệt sức rồi đúng không?”

“Vâng... Họ đã không thể ngủ trong một tuần rồi vì phải chiến đấu với xác sống... Toàn bộ các binh sĩ đều đang gặp khó khăn.”

‘Mình nghĩ chuyện này nghiêm trọng hơn mong đợi rồi thì phải?’

Jishuka đứng dậy khỏi chỗ ngồi và bước ra khỏi nhà trọ. Cô quan sát và nắm bắt vị trí của nhà trọ cùng với địa hình xung quanh. Nơi cuối cùng cô nhìn vào là tầng cao nhất của nhà trọ.

“Ở đó có phòng trống nào không?”

“Có ạ, nơi đó lúc nào cũng trống. Như quý khách thấy đấy, đó là một căn phòng sử dụng hết cả tầng cao nhất nên phí ăn ở rất đắt. Ngay cả các quý tộc lẫn người giàu có từ vùng đất khác cũng miễn cưỡng ở lại đó.”

“Tôi sẽ thuê nó trong vài ngày.”

“Hở? Không được đâu, thưa Quý khách. Một đêm trong căn phòng đó đáng giá hàng chục đêm ở các căn phòng khác rồi...”

Cậu bé không muốn lấp đầy cái bụng của ông chủ - người đã nói rằng ông ta muốn tóm một con cá lớn. Jishuka quẳng một cái túi nhỏ vào cậu bé bồi bàn đang cố thuyết phục cô.

“Từng này chắc là đủ rồi.”

“...Hức!”

Cậu bé bồi bàn tròn xoe mắt khi mở cái túi. Đó là lần đầu tiên cậu bé nhìn thấy nhiều đồng vàng đến vậy cho dù đang làm việc trong nhà trọ lớn nhất tại Kars. Jishuka thở dài. ‘Mình tiết kiệm được một chút để rồi lại dùng hết.’

Cô vẫn còn phải trả Grid khá nhiều nên thế này là rắc rối rồi. Tuy nhiên, Jishuka không có ý định bỏ lỡ cơ hội này.

Chủ nhà trọ chào mừng cô, “Ôi ôi, hoan nghênh, hoan nghênh! Nhà trọ Phong Đăng hết lòng phục vụ công chúa!”

“Các bữa ăn sẽ phải phục vụ tại phòng.”

“Tôi sẽ làm vậy ạ!”

‘Ông ta cứ như một con ma chết vì tiền.’

Jishuka lạnh lùng nhìn lúc chủ nhà trọ vội vã chạy ra khỏi phòng. Rồi cô ra ngoài sân thượng và kích hoạt Đôi mắt Diều hâu.

‘Tốt lắm.’

Như dự kiến. Toàn bộ Kars đều nằm trong trường nhìn của cô. Có thể nhìn thấy mọi tuyến đường đến các cơ sở chính, bao gồm cả cung điện.

“Bây giờ tất cả các ngươi sẽ chết hết.”

Jishuka mỉm cười thâm hiểm hơn và mắt cô lóe sáng như một con chim diều hâu đã tóm gọn con mồi.

***

Đá rất yếu trước nhiệt. Không như sắt, chúng không tan chảy trong lửa. Chúng vỡ ra hoặc bị đốt cháy. Điều cần làm khi tạo ra các thứ bằng đá không phải là việc nung chảy hay tôi luyện, mà đó là công việc tỉ mỉ.

‘Đây là một khoáng chất xếp hạng thần thoại.’

Chỉ bằng cách biến nó thành một lưỡi kiếm thôi thì đó đã là một vũ khí có uy lực vĩ đại nhất rồi. Đây là những gì Grid nghĩ...

“Grưư...”

Anh đã sớm nhận ra là mình đánh giá sai. Hỏa Thạch Chứa đầy Khí huyết của Hỏa Long không thể bị đập vỡ dù anh có đánh nó mạnh tới mức nào. Không có nổi một vết xước luôn.

‘Mình phải làm cái gì bây giờ?’

Cuộc vật lộn của Grid vẫn tiếp tục. Anh cứ thế nện búa lên hỏa thạch cho tới khi thể lực cạn kiệt. Anh thậm chí còn cải thiện bằng cách đổi sang một lưỡi cưa cấp cao. Tuy nhiên, hỏa thạch không hề nhúc nhích.

“Phì. Phò...”

Bàn tay đang cầm búa của Grid đã co giật. Anh nên làm gì đây? Grid buộc phải thừa nhận phương pháp của anh là sai. Anh quên thời gian trôi qua và tập trung vào suy nghĩ. Cuối cùng, tiếng gáy của một con gà trống đã vang vọng khắp những con đường yên tĩnh, báo hiệu cho một buổi sáng mới.

Hàng chục thợ rèn - không dám nghỉ làm khi quốc vương đang còn ở lại - đồng loạt mở mắt. Cùng lúc đó, trong đầu Grid như có sét đánh. Một khối đá chứa đầy khí huyết của hỏa long. Có lẽ nó đã tiếp xúc với sức nóng cao nhất trên đời, lại còn là tận 200 năm. Coi nó là một khối đá thì có đúng không cơ chứ?

Anh đốt cháy bạch lân mộc. Grid nâng nhiệt của lò nung tới tối đa và quẳng khối hỏa thạch vào đó không do dự.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!