Chương 1275
“Hôm nay em ăn trước rồi sao? Xin lỗi nhé, đáng lẽ anh nên dậy sớm hơn một chút.”
Một nụ cười toe toét với giọng điệu thoải mái—ai mà tin được rằng Agnus là chủ nhân của đôi mắt ấm áp hơn cả mặt trời này đây? Biệt danh ‘Chó Điên’ có lẽ là quá khắt khe đối với anh ta.
‘...Gì vậy chứ?’
Thầy thuốc Hera nhìn sự dịu dàng của Agnus và lắc đầu. Một con người đối xử với người chết như tình nhân lại là chuyện bình thường ư? Anh ta thực sự điên rồ như đồn đại.
“...Tối nay anh lại đi quấy phá mọi người đúng không?”
1 tháng—đây là khoảng thời gian mà thầy thuốc Hera đã bị Agnus bắt giữ. Tất nhiên, cô có thể bỏ chạy bất cứ lúc nào. Cô là một người chơi và điều duy nhất có thể trói buộc sự tự do của người chơi là luật pháp của quốc gia và năng lực của các NPC nhất định.
Thế nhưng, Hera không bỏ chạy khỏi Agnus. Trong tuần đầu tiên, đó là vì cô sợ. Về sau, cô trở nên hứng thú. Tại sao anh ta lại yêu một con búp bê đang thối rữa được nhỉ?
Trong phòng ăn hôi thối này, Agnus hôn lên gò má đang thối rữa của một con búp bê trong bộ váy xinh đẹp. Rồi anh ta quay sang Hera. Đôi mắt như ánh nắng đã nguội lạnh như thủy ngân. “Cô đang hỏi một điều hiển nhiên đấy. Cuộc hành quân trong đêm sẽ không dừng lại cho tới khi tất cả những gì còn sống trên mảnh đất này là ba người chúng ta.”
“Ba người... anh, tôi, và ai nữa?” Hera lấy can đảm để hỏi lúc cô nhìn luân phiên giữa con búp bê đang nhìn lên trần nhà không có tiêu điểm với pháp cốt đang trốn trong một bóng cây và chạm khắc một viên ngọc.
Agnus đáp lại như thể điều đó thật vô lý, “Cô đang đùa hả?”
Anh ta trông như không hiểu. Hera nhìn thấy bàn tay anh ta trên vai con búp bê và buộc phải thừa nhận—Agnus tin rằng con búp bê với cái tên ‘Luna Caroline’ trên đầu vẫn còn sống. Cái dĩa - vốn ở trạng thái bấp bênh trong thời gian khá dài - đã rơi xuống gầm bàn. Đó là cái dĩa được cầm trong bàn tay Luna Caroline. Cái đĩa trước mặt cô ta chưa hề được động tới.
Tuy nhiên, trong mắt Agnus thì lại khác. “Em đã ăn hết mọi thứ rồi. Thế thì anh sẽ dọn nó.”
Agnus vứt đồ ăn thừa lẫn đồ dùng vào thùng rác và hướng sự chú ý sang pháp cốt Pauld. Diện mạo của Pauld không khác gì lúc còn sống ngoài làn da trắng và lạnh một cách kỳ lạ. Ông ta là một kẻ trẻ mãi không già ngoại trừ việc không thở.
Agnus hỏi, “Ngươi xong chưa?”
“Rồi.”
Pauld đưa cho Agnus cái nhẫn mà ông ta vẫn đang cẩn thận chế tác trong tuần qua. Nhẫn Phi lý—kiệt tác của Pauld giúp giảm tiêu thụ mọi tài nguyên đã được hồi sinh rực rỡ hơn để phản ánh kỷ nguyên mới. Agnus đặt cái nhẫn tỏa sáng đẹp đẽ lên ngón tay và cười lớn. “Đêm nay ta còn có thể làm được nhiều hơn nữa.”
Màn đêm chắc chắn sẽ đến. Một đêm lạnh lẽo làm dịu đi lửa thiêng đang thấm đẫm mảnh đất này. Một khi nó tới, người chết sẽ bò ra và làm hại người sống. Mỗi ngày, số lượng người sống sẽ giảm đi và số lượng người chết sẽ tăng lên.
Agnus mỉm cười lạnh lùng và nhìn chằm chằm vào cung điện ở đằng xa. “Đáng lẽ các ngươi cứ trao nó cho ta là xong rồi.”
***
Thợ rèn là những người chạm vào sắt chứa đầy sức nóng. Thợ rèn không bao giờ sợ lửa. Nhưng mà, lửa tới mức này thì...
“Ồ...!”
Grid bắt đầu sử dụng bễ thổi và lò nung đỏ hồng đã ảnh hưởng tới xưởng rèn. Kể cả đang đứng giữa sa mạc Reidan cũng không nóng đến mức này. Thân thể của các thợ rèn đằng sau anh lập tức ướt đẫm mồ hôi. Vài người đã cởi quần áo và quẳng chúng đi ngay tại trận. Anh lo sợ rằng quần áo của mình sẽ không chịu nổi nhiệt và sẽ bốc cháy. Mức nhiệt nóng tới vậy đấy.
“Cái...này.”
Thợ rèn hạng nhất, Panmir—ngay cả ông ấy cũng không chịu nổi và phải lùi lại một bước. Ông ấy bị tước mất khả năng hít thở trong không gian nóng nực này và muốn chạy ra ngoài như các thợ rèn khác. Tuy nhiên, ông ấy chịu đựng và tiếp tục theo dõi. Ngọn lửa nóng nhất được tạo ra bởi thợ rèn giỏi nhất đã in sâu vào đôi mắt và tâm trí ông ấy. Mục tiêu của cuộc đời ông ấy đã được cải tổ trong khoảnh khắc này.
“Khụ, khụ...!” Rồi Panmir cũng không chịu được và ra khỏi xưởng rèn.
“Hộc... Hộc...”
Tốc độ Grid đạp bễ thổi thậm chí còn gia tăng hơn nữa. Lò nung trước mặt anh có màu cam và đang trên bờ vực tan chảy. Ngay cả vậy, Grid vẫn không ngừng đạp bễ. Các động tác tuy nhanh nhưng lại rất đều đặn. Anh đạp lên bễ thổi như thể đó là một kiếm vũ.
Khối hỏa thạch trong lò nung vẫn còn nguyên hình dạng ban đầu. Nó dường như đang chế giễu anh vì cố gắng chi phối nó chỉ với chừng này sau khi nó đã chịu đựng khí huyết của hỏa long trong tận 200 năm. Bề mặt của lò nung đã bắt đầu tan chảy, nhưng hỏa thạch trong lò nung vẫn chẳng sao hết. Khối đá này còn hơn cả ngọn lửa. Có vẻ nó đang thì thầm với Grid rằng có giỏi thì xông vào.
Tuy vậy, Grid chỉ cười. “Để xem cuối cùng ai sẽ thắng nhá.”
Vẫn còn khá nhiều bạch lân mộc trong kho đồ của Grid. Đó là một số lượng có thể tạo ra ít nhất 300 vật phẩm. Hàng trăm khúc củi được trút vào lò nung, không để lại một khúc nào.
Anh tập trung vào thời điểm này mà không nghĩ đến hậu quả. Anh tin chắc rằng đây là cách duy nhất để đánh bại gã đó. Một thợ rèn huyền thoại. Không, đó là một tính toán khả thi vì anh là một thợ rèn đã đối đầu với một vị thần.
Sức nóng này là vô đối. Nó không ở trong cảnh giới mà một thợ rèn huyền thoại có thể chịu đựng được. Ít nhất là nếu Grid không phải Công tước Lửa hoặc có sự bảo hộ của chu tước.
Sẽ chẳng có một người nào đủ sức ở lại xưởng rèn vào lúc này. Lò nung đã phát nổ. Có lẽ lò nung có thể chứa nhiệt lượng cực cao, nhưng nó vẫn chỉ là một tác phẩm của nhân loại. Tác phẩm của nhân loại thì không thể nào chịu được sức nóng chân chính của bạch lân mộc mọc lên từ hạt giống được gieo bởi các vị thần.
Ngọn lửa đã bùng phát ngoài tầm kiểm soát. Nó di chuyển như một cơn sóng thần ập vào Grid và nuốt chửng cả xưởng rèn. Sau đó, xưởng rèn phát nổ. Xưởng rèn đầu tiên - nơi đặt hàng trăm lò nung và là xưởng rèn lớn nhất trong phân khu nghề rèn của Reinhardt - đã dễ dàng bị biến thành tro.
“Ááá!”
“Chuyện này... chuyện này thật không thể tin được!”
Panmir rất mừng khi nghe thấy nhiều giọng nói. Các thợ rèn đang đứng bên kia đường và theo dõi xưởng rèn đã đủ may mắn để tránh bị thương nặng. Chỉ là cú sốc tinh thần mà họ trải qua là không thể chịu đựng nổi. Ngọn lửa lớn tới mức nào để khiến xưởng rèn nổ tung đây?
Bíp! Bíp!
Tiếng còi vang lên khắp thành phố. Những người xem tập trung xung quanh các thợ rèn bàng hoàng. Lực lượng an ninh đã tới sớm hơn một bước và cố gắng ngăn họ vào hiện trường vụ nổ, để rồi bỗng tạm dừng. Đó là do lệnh của Hiệp sĩ Royman, “Chờ đợi đi.”
“......”
Cả khu vực trở nên yên tĩnh như thể đang nín thở. Đường nét của xưởng rèn bị nuốt chửng trong ngọn lửa đã bắt đầu hiện ra. Một tòa nhà chỉ còn lại khung. Grid đứng giữa đống đổ nát đen kịt. Khối đá tan chảy màu cam đang chảy xuống như mạch nước từ lò nung đã thu hút sự chú ý của mọi người.
Loạng choạng.
Grid chật vật để tiến vài bước lúc anh đỡ lấy khối đá tan chảy và lôi ra một cái đe. Anh không dùng khuôn như mọi khi nữa. Tiếng nện búa đã bắt đầu trong im lặng. Các công đoạn rèn và tôi lặp đi lặp lại. Mỗi nhát đập đều làm những ngọn lửa hung dữ bật ra và khối đá tan chảy dần dần thành hình.
Phải đến vài giờ sau, những người đang theo dõi mới phát hiện ra danh tính của nó là một ‘thanh kiếm’. Đó là một tác vụ vừa dài vừa gian khổ.
Kaaang! Kaaang! Kaaang! Chậm mà chắc, hình dạng đã trở nên hoàn hảo. Sau khi tôi vài lần, lưỡi kiếm nóng đỏ đã dần nguội đi.
Kaaang! Kaaang! Kaaang! Ngọn lửa dịu xuống. Khối hỏa thạch cuối cùng cũng chấp nhận sự đụng chạm của Grid và được biến đổi thành một lưỡi kiếm. Sau đó, Grid bắt đầu mài sắc nó.
“Ư... Uwah...”
“Đây là tác phẩm của một con người như chúng ta ư...?”
Lưỡi kiếm - lấy lại được ánh sáng của nó sau khi được đánh bóng - trong suốt như thủy tinh. Các vết gợn sóng được tạo ra trong quá trình rèn có thể nhìn thấy một cách mờ nhạt, khiến lưỡi kiếm còn đẹp đẽ hơn.
“...Ực.”
Các thợ rèn trên phố có một linh cảm. Mỗi đêm, họ sẽ mơ ước được tự tay tạo ra lưỡi kiếm tuyệt đẹp đó. Họ sẽ mơ ước và sau đó tuyệt vọng vào mỗi sáng khi nhận ra đó là một giấc mơ không thể thực hiện được.
Trong sự im lặng tiếp tục diễn ra sau sự thán phục, Grid lấy ngón tay chọc vào lưỡi kiếm và một âm thanh trong trẻo vang lên. Đó là một âm vang rõ ràng mà họ sẽ không bao giờ nghe thấy nữa trong tương lai. Các thường dân và thợ rèn bắt đầu run rẩy. Hàng vạn người tụ tập trên phố không dám suy đoán về giá trị của tác phẩm mà Grid vừa tạo ra.
Rồi một giọng nói lạ truyền vào tai Grid. Đó là giọng nói của thanh kiếm mới mà Grid sẽ thường nghe thấy trong tương lai.
-Con người đã khiến ta đầu hàng khi mà ta không nhượng bộ hỏa long, ngay cả khi ngài ở xa, ngài vẫn là chủ nhân duy nhất của ta.
[Hỏa Long Kiếm đã hoàn thành.]
[Một vật phẩm xếp hạng thần thoại đã được làm ra, toàn bộ các chỉ số đã vĩnh viễn tăng lên 20 và danh tiếng trên toàn lục địa đã tăng 1.000.]
“...!”
“...!”
“...!”
Các thợ rèn, binh sĩ, hiệp sĩ, và tới cả thường dân cũng không ngậm nổi mồm. Thanh kiếm tuyệt đẹp mà Grid vừa mới tạo ra đang bay lơ lửng xung quanh Grid. Bỗng nhiên, Grid vung kiếm về phía bầu trời. Đó là lời chào của anh để đón tiếp Hỏa Long Kiếm.
Thanh kiếm ánh sáng cắt qua không khí. Hỏa Long Kiếm trong suốt được nhuộm đỏ và một vệt sáng đỏ bị sót lại như một dư ảnh. Ánh sáng còn dư đã bốc cháy. Sau đó nó được biến đổi thành một ngọn lửa cực lớn và hung dữ bay lên bầu trời. Bầu trời cứ như đang sập xuống.
Grid từ từ vuốt ve Hỏa Long Kiếm trên nền trời đỏ rực. “Hãy hòa thuận với nhau trong tương lai nhé.”