Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1288: Chương 1283

Chương 1283

Grid có thể chồng vương miện và mũ bảo hộ lên nhau. Tức là anh có thể đội thêm một mảnh trang bị so với bất cứ ai khác. Vượt hạng vũ trang chính là như thế. Thực tế thì, chuyện đó có thể xảy ra là nhờ hiệu ứng danh hiệu Vị vua Đầu tiên.

‘Ưm, gọn gàng rồi.’

Grid kiểm tra lại diện mạo của mình trong gương và vui vẻ cười. Một chiếc mũ bảo hộ với cặp sừng dê—vẻ ngoài gợi nhớ đến một con quỷ đã biến mất, và chỉ còn chiếc vương miện bạc trang trí trên đầu anh.

“Khởi hành thôi.”

Sticks gửi một tín hiệu và Piaro với Grid đứng vào trong vòng phép. Grid gật đầu và 3 người họ biến mất không một dấu vết.

***

Khu vực tân thủ của Lục địa phía Đông, Pangea...

Lần thứ ba Grid tới thăm nơi này, nó đã bị quân đội kiểm soát. Giờ nó đã trở lại là một thành phố bình thường. Nhiều ngôi nhà hoang mất chủ đã có người ở mới. Những con đường đổ nát đã được sửa chữa và có nhiều đoàn xe đi qua đi lại.

“Đây là nơi đã từng được Hàn Thức Bằng cai trị.”

Piaro tỏ ra thích thú. Anh quan sát với vẻ quan tâm hơn là ghét bỏ nền văn hóa xa lạ ở khắp mọi nơi.

“Thóc gạo của họ có vị gì nhỉ?”

“......”

Cuối cùng, họ dừng chân trước các cánh đồng lúa. Grid thấy những cánh đồng tồi tàn so với của Reinhardt và mỉm cười chua cay. “Đây ban đầu là một thành phố. Một thành phố tuyệt vời.”

Đã có hàng chục ngàn cư dân và 4 xưởng rèn. Những người đó bây giờ đang sống như con dân của Vương quốc Vượt hạng vũ trang và đang được tiếp thêm sức sống mới. Người ngoài xếp hàng để mua công cụ do các nghệ nhân làm ra và bị cái mồm của Dương Phi lừa để ăn đồ ăn của Idan.

‘Cơ mà, những ngày này thì đồ ăn của Idan là có thể ăn được rồi.’

Idan đã tăng trưởng vượt xa khỏi một đầu bếp chỉ có thể chế biến đồ ăn độc hại. Ông ta khét tiếng là một bậc thầy độc dược và đã đầu độc các binh sĩ của Vương quốc Vượt hạng vũ trang, không ngờ lại giúp đỡ cho Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Các binh sĩ Vượt hạng vũ trang tiếp tục ăn các món của Idan và trở nên kháng độc. Điều này cho phép họ làm việc dễ dàng hơn trong các không gian ô nhiễm. Đó đã từng là một chủ đề nóng khi các binh sĩ của Vương quốc Vượt hạng vũ trang phá hủy ‘Đền thờ Mãng xà’ - được gọi là địa ngục trên trái đất vì nó đầu độc vô số người chơi.

...Vào thời điểm đó, Elizabeth đã choáng ngợp khi một lượng lớn da rắn được cung cấp cho xưởng của mình.

Piaro lẩm bẩm, “Dường như có rất ít quân đóng tại đây. Nếu chỉ đến mức này thì thần lo là an ninh sẽ giảm sút mất.”

“Thế là đủ rồi. Người dân của Thảo Quốc được chu tước bảo vệ mà. Nếu một kẻ bên ngoài gây rối ở đây, chúng sẽ bị đánh tan trước cả khi các binh sĩ tiến tới.”

Cách hiểu của Grid là hợp lý, nhưng sai lè. Pangea là một nơi mà người nước ngoài từ Lục địa phía Tây phải đi qua. Nó là một căn cứ rất quan trọng đối với Thảo Quốc. Việc có ít quân đóng ở đây hơn cho thấy có một vấn đề nghiêm trọng.

Trên thực tế, lý do quân đội của Pangea giảm đi là vì họ được chiêu mộ làm tiếp viện cho kinh đô. Tuy nhiên, Thảo Vương đã nói dối về lý do tuyển quân để dân chúng khỏi lo lắng. Họ chỉ có thể bảo dân chúng rằng cần có quân đội hỗ trợ cho một lễ kỷ niệm nào đó. Do vậy, người dân của Pangea không hề hay biết về sự thay đổi của kinh đô. Trên mặt họ không hề có vẻ lo lắng và chỉ tràn đầy nhiệt huyết cho việc xây dựng lại thành phố. Do đó, Grid không nghi ngờ gì về tình hình.

“Nhất định rồi... sức mạnh thể chất của họ rất lớn.” Piaro thấy chuyện đó thật dễ hiểu. Trong mắt của nông dân huyền thoại, các nông dân của Pangea có sức mạnh thể chất vượt trội. Họ không thua kém chút nào so với các binh sĩ của Vương quốc Vượt hạng vũ trang - nằm trong số các binh sĩ mạnh nhất trên Lục địa phía Tây.

“Rừng bạch lân kia rồi.” Grid đã xoay xở để đưa Piaro đi khỏi các cánh đồng. “Tôi muốn loại cây này được trồng ở Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Chuyện đó khả thi không?”

Hiện tại, trọng tâm của Piaro là vào quả óc chó vàng. Tuy nhiên, đối với Grid, nhu cầu cấp thiết đối với bạch lân mộc cao hơn quả óc chó vàng. Anh cần đến thăm Lục địa phía Đông bất cứ khi nào anh cần bạch lân mộc... nói thật, nó phiền lắm. Chưa kể, Grid vẫn chưa tìm ra nơi để trồng cây óc chó vàng. Tập trung vào bạch lân thụ trước là đúng thôi.

“Hờ...”

Phía bên ngoài trắng như tuyết. Piaro bị vẻ đẹp của bạch lân thụ mê hoặc và quan sát cặn kẽ.

“Nó đẹp đẽ và trắng tinh khôi như trái tim vợ của thần.”

“......”

“Sự vững chắc này là gì đây? Cứ như đang nhìn thấy vợ của thần.”

“......”

“Có một ngọn lửa thực sự nóng bỏng. Nó làm thần nhớ tới vợ mình khi cô ấy chứng kiến những điều bất công.”

“...Dù làm gì thì cũng có chừng mực thôi.” Grid gần đây đã nghe tin Beniyaru đang mang thai. Grid rất vui vì chuyện đó, nhưng chẳng phải là Piaro đang thể hiện tình cảm của anh ấy quá nhiều sao?

Piaro - người có tình yêu dành cho vợ vượt trên cả cực độ - muộn màng tỉnh dậy và hắng giọng. “E hèm, thần xin lỗi.”

“Có một mối quan hệ thượng hạng thì tốt rồi, nhưng anh cần điều chỉnh nó ở một mức độ nào đó. Người chỉ huy quân đội sao có thể như thế này được?”

“Vâng...”

Piaro nhớ rất rõ—chính Grid là người đã ôm hôn Irene bất chấp các binh sĩ có nhìn thấy hay không. Không chỉ một hoặc hai lần tai anh đóng vảy vì Grid khen ngợi Irene suốt 3 tiếng đồng hồ. Thực tế thì, lần xảy ra gần đây nhất mới chỉ là 2 ngày trước. Thế nhưng, sao mà anh có thể nói điều đó đây? Phàn nàn về vị vua của anh là chuyện không thể.

“Ngài nói đúng... Thần phải cẩn thận trong tương lai.”

Có vẻ như anh đã quá phấn khích. Piaro nhận thức được, cúi người xuống và xem xét đất của khu rừng. “Các hạt cát rất dày.”

“Ưm...?”

Cho tới giờ, Grid chỉ nhìn vào những cái cây, không phải khu rừng. Mục đích của anh là lấy bạch lân mộc nên góc nhìn của anh bị hạn chế.

“Đất cát thô,” Piaro vừa nói vừa chạm vào đất và Grid mở to mắt ra

Đất cát thô. Đó là một thuật ngữ Grid bắt gặp khi anh làm việc tại một công trường xây dựng. Đất cát thô là loại đất được sử dụng trên các bãi tập quân sự. Nó xuất phát từ một từ tiếng nước ngoài và việc gọi nó là cát thô sau khi được làm sạch là đúng.

“Loại cát này hình thành từ quá trình phong hóa của đá hoa cương. Nó hấp thụ ít nước hơn loại đất bình thường. Tuy nhiên, loại cát này không chỉ nằm trên mặt đất. Nó đã xuống tận gốc rễ của bạch lân thụ.”

“......”

Grid không đáp lại và Piaro giải thích, “Tức là khi trồng bạch lân thụ, tốt hơn hết là không nên để độ ẩm quá cao.”

“Ah, phải rồi. Nghĩ theo hướng này là chuyện đương nhiên.”

Bạch lân thụ thoạt nhìn có vẻ lạnh lẽo vì chúng trắng như tuyết. Tuy nhiên, thực chất là chúng rất nóng. Sức nóng gây ra một vụ nổ lớn ngay khi chúng bị đốn hạ.

“Sở dĩ bề mặt có màu trắng là do muối được hòa vào với gió biển...”

Grid lắc đầu. “Không phải vậy đâu. Loại cây này mọc ngay cả ở những khu vực không có biển.”

“Ra là vậy...”

Piaro bắt đầu suy nghĩ. Tại một số thời điểm, anh đã quên cả nói khi kiểm tra kỹ lưỡng những cây bạch lân thụ lẫn môi trường xung quanh. Grid yên tâm khi thấy Piaro đang tự mình tìm kiếm câu trả lời. Anh tin rằng Piaro có thể trồng loại cây này trên Lục địa phía Tây. Đúng như anh mong đợi...

Thời gian trôi qua một lúc lâu trước khi Piaro mở miệng trở lại với vẻ mặt rất tươi tỉnh, “Thần nghĩ mình có một ý tưởng mơ hồ. Có một vài cây non nên hãy mang chúng đi cùng chúng ta.”

“Khoan đã!” Grid la lên lúc anh thấy Piaro lôi ra một cái xẻng với cày tay, nhưng những động tác của Piaro lại quá mau lẹ.

Grid không có cơ hội ngăn anh lại khi Piaro đào đất xung quanh bạch lân thụ non và nhổ rễ. Không có vụ nổ nào cả. Bạch lân thụ - chẳng ai thu thập được ngoài Grid - đã được Piaro lấy ra nguyên vẹn.

“......!”

“Có chuyện gì vậy?”

“À không... một nông dân huyền thoại đúng thật là tuyệt...”

Cảm giác trống rỗng và buồn bã mà anh cảm thấy khi Piaro trở thành một nông dân bây giờ đã thay đổi. Grid còn nghĩ thật may mắn khi Piaro trở thành một nông dân chứ không phải Thánh Kiếm. Sức mạnh không phải là thứ duy nhất quan trọng trên thế giới này. Vào lúc này, có vẻ tốt nếu Lord có một bạn đồng hành là nông dân.

“Anh sẽ nuôi dạy đứa con sắp ra đời của mình thành nông dân chứ?”

Con cái của Piaro chắc chắn sẽ được ban cho tài năng vĩ đại. Grid hy vọng con cái của Piaro sẽ đứng bên cạnh Lord. Nếu đó là một đứa con trai thì như một người bạn, và nếu đó là một đứa con gái thì như một người vợ. Piaro cười và lắc đầu trước câu hỏi nghiêm túc của Grid.

“Không ạ, thần sẽ để cho đứa con của mình tự lựa chọn.”

Piaro được sinh ra là con của một trong những kiếm sĩ nổi tiếng nhất đế chế và anh đương nhiên đã bước vào con đường kiếm đạo, mơ ước trở thành Thánh Kiếm. Ấy thế mà rốt cuộc, anh trở thành một nông dân. Ngoài ra, anh không hối tiếc về sự lựa chọn này. Piaro đã nhận ra điều đó qua chính cuộc đời mình. Cha mẹ không nên ép buộc những ước mơ lên con cái của họ.

“Tôi hiểu rồi...”

Grid cũng cảm thấy như vậy. Anh cũng đã vạch ra con đường của riêng mình. Thực tế thì anh đâu có ép Lord đi theo con đường của anh. Anh chỉ có một mong muốn.

“Nếu anh sinh con gái thì hãy để nó cưới Lord.”

Grid muốn con gái của Piaro làm bạn đồng hành của Lord. Anh sẽ cảm thấy nhẹ nhõm nếu con gái của Piaro ở cùng với Lord. Ngạc nhiên thay, Piaro đã khước từ. “Chuyện đó sẽ rất khó ạ.”

“...?”

Đó là một phản ứng không ngờ. Grid tưởng Piaro sẽ hạnh phúc nên anh đã bối rối khi bị từ chối. Piaro là người trung thành nhất trong các trung thần. Anh ấy chưa từng làm trái lời Grid ngay cả khi anh được lệnh bảo vệ Juander. Vậy mà anh ấy lại khước từ cuộc hôn nhân này sao?

Piaro gãi đầu và giải thích cho Grid đang cứng người, “Thần sẽ không thể sống đúng với tên tuổi của mình nếu để con gái thần kết hôn với một tay chơi vốn đã có hàng trăm người yêu.”

“......”

Trong một khoảnh khắc, anh đã quên mất là người khác cũng coi trọng con cái họ không kém gì anh. Grid im lặng mà không phản bác. Rồi Piaro đã cho anh hy vọng.

“Thần sẽ sinh ra một đứa con trai. Thần sẽ sinh ra một đứa con trai và nuôi dạy nó như một người bạn trung thành của hoàng tử.”

“À... Ừ, được.”

Đúng, Grid hy vọng Piaro sẽ bằng mọi cách sinh ra được con trai. Grid mỉm cười rạng rỡ với ý nghĩ đó, để rồi chợt trở nên bất an. Anh nghĩ về cách mọi thứ đã phát triển cho đến nay và thấy rằng có tới 199,9% khả năng đứa con của Piaro là con gái.

‘...À thì, không có luật nào nói rằng chúng không thể làm bạn chỉ vì khác giới tính.’

Hãy để chuyện này về sau hẵng nghĩ. Grid lắc đầu và tập trung vào đống củi. Trong thời gian đó, Piaro đã thu gom tất cả bạch lân thụ non và dùng vải để bọc rễ lại. Có hơn 50 cây non.

Ngày hôm sau...

“Chúng ta hãy đi tìm đồn điền cây óc chó vàng.”

Grid và Piaro đã đạt được mục tiêu đầu tiên và rời khỏi Pangea. 2 người họ du hành rất lâu trong khi hồi tưởng về quá khứ. Hơn 10 năm trước, 2 người họ đã du hành cùng nhau khi Grid mới trở thành lãnh chúa của Reidan. Đó là một kỷ niệm với Grid và là một cơn ác mộng đối với Piaro.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!