Chương 1290
“Anh không nghĩ là mình nên ngủ à? Thức mãi có thực sự ổn không?”
“Nắng mưa là chiếc chăn của thần. Thần cảm thấy như mình đang nằm ngay cả khi không nằm xuống. Mùi cỏ và đất xoa dịu tâm trí thần và nỗi mệt mỏi của cơ thể tự nhiên sẽ được loại bỏ. Làm việc ở đây chính là nghỉ ngơi đối với thần.”
‘Nông dân huyền thoại ngửi đất...’
Liệu có một ngày mùi sắt sẽ trở thành hương thơm với anh không? Khi đó hiệu quả lao động của anh sẽ cao hơn một chút...
Grid có thể trở thành đấng tối cao vì anh có những suy nghĩ này một cách tự nhiên. Làm người giỏi nhất trong trò chơi là bằng chứng cho thấy anh siêng năng hơn những người khác. Trong lúc những người khác nghỉ ngơi, anh đứng một mình và còn làm nhiều hơn thế để bước lên ngưỡng cửa của đấng tối cao. Theo nghĩa đó, Grid xứng đáng làm đấng tối cao. Ngay cả bây giờ, anh vẫn hăng say làm việc nhiều hơn nữa mặc dù đã kiệt sức.
“Tôi hiểu. Tôi nghỉ ngơi đây. Mặt trời sắp lặn nên hãy lo liệu vụ này đi.”
“Vâng, thưa Điện Hạ. Thần chắc chắn sẽ mang tin tốt tới cho ngài.”
Quả óc chó vàng là một thực phẩm tăng chỉ số vĩnh viễn đầy tiềm năng với tác dụng tốt thứ nhì chỉ sau tiên dược. Trồng cây óc chó vàng là giấc mơ của Grid và Piaro muốn thực hiện giấc mơ của Grid.
***
“Tôi biết là mình xinh xắn đối với những đứa trẻ...”
Hưng Vương có ba đứa con trai. Chúng 6, 7, và 10 tuổi. Cả 3 nhìn thấy Grid và yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, làm ầm lên đòi cưới anh.
Grid nhún vai và về phòng. Sau đó anh đứng trước gương. Anh có thể thấy Irene đang khẽ mỉm cười. Do những nếp nhăn mờ quanh mắt và ánh nhìn sâu thẳm của cô ấy, cô ấy không còn toát ra ấn tượng của một cô gái nữa. Cô ấy khiêm tốn như là người mẹ của một đứa trẻ và mạnh mẽ như là phụ mẫu của hàng chục triệu người. Ngay cả thế, Grid vẫn biết—người phụ nữ xinh đẹp có hình ảnh phản chiếu trong gương trước mặt anh vẫn rất mảnh dẻ và yếu đuối.
Grid lẩm bẩm lúc anh nắm chặt cổ tay thanh tú của mình, “Nhất định... bằng mọi cách...”
Anh sẽ cho cô tuổi thanh xuân và cuộc sống gần như vĩnh hằng. Anh sẽ giúp cô tránh khỏi sự cô độc và sợ hãi khi nhìn thấy anh không bao giờ thay đổi. Grid cam kết mà không thèm cân nhắc đến vị trí của Irene một chút nào. Anh tin rằng Irene sẽ rất vui.
Grid nổi da gà khi nhìn vào gương. Các cánh cửa sổ thì đang mở ra. Anh chỉ để ý thấy điều đó sau khi những tấm rèm bị gió thổi lất phất.
‘Sao cơ?’
Nó chắc chắn là đóng khi anh mới vào phòng mà? Grid nhìn khắp nơi trong căn phòng rộng rãi này.
“......”
Nội thất vắng lặng như một con chuột chết. Grid không thể cảm thấy bất cứ thứ gì hay tìm thấy bất cứ thứ gì. Cả những giác quan thượng nhân của anh cũng im lặng.
“Là ban đêm thôi sao?”
Grid lôi ra Thanh kiếm Khai sáng gắn với Công cụ Kéo. Sự im lặng tiếp diễn lúc anh tập trung nghe ngóng kẻ đột nhập có lẽ đang trốn ở đâu đó trong khi triệu hồi Hỏa Long Kiếm ra sau lưng anh.
Kịch, Kịch, kịch.
Tiếng bước chân của Grid vang vọng qua nội thất vắng lặng. Ngay trước khi tới cửa sổ, Grid hét lên, “Các Bàn tay Thần!” 6 bàn tay vàng-đen bắn ra khỏi cửa sổ đang mở. Trong số chúng, một bàn tay nhanh hơn những cái còn lại. Thời điểm sử dụng kỹ năng bổ trợ gắn với vũ khí nó đang cầm cũng là cấp tiến nhất.
“......?”
Grid - định gia nhập với các Bàn tay Thần sau khi chúng tóm được kẻ đột nhập đang treo trên bệ cửa sổ - đột ngột dừng lại. Các Bàn tay Thần chỉ di chuyển qua lại trong không trung. Chúng đã lạc chỗ vì không thể tìm thấy mục tiêu. Lúc Grid đang cảm thấy bối rối...
[Nguy hiểm đang tới.]
Các giác quan thượng nhân của anh gửi tới một lời cảnh báo.
-Chủ nhân! Đằng sau ngài!
Muộn hơn một bước, Hỏa Long Kiếm kêu lên. Có một tiếng nổ điếc tai ở ngay đằng sau Grid.
“Khự!”
Grid vội vàng lùi lại và cố tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra. Anh suýt soát chịu đựng được sự ù tai làm rối loạn tâm trí anh lúc ngước mắt lên và chứng kiến khung cảnh gây sửng sốt. Hỏa Long Kiếm không hề được trang bị và không nhận các hiệu ứng chỉ số của anh. Nó đang đối diện với một thảm họa không bao giờ có thể giải quyết một mình.
Zikfrector dùng Kiếm của Saharan và đòn tấn công của ông ta va chạm với Hỏa Long Kiếm.
‘Ông ta ở trong phòng ư?’
Tới cả Faker - đã trở thành Lantier - cũng không thể mở cửa sổ và lẻn vào phòng mà không bị Grid nhận thấy. Đó là vì các vật thể chuyển động sẽ tạo ra tiếng ồn nhỏ và luồng khí sẽ thay đổi. Thế nên, di chuyển xung quanh có một giới hạn. Đại sư đã mở cửa sổ trong khoảng thời gian ngắn khi Grid đang nhìn vào gương và giấu mình vào trong phòng. Grid không thể thấy ông ta ngay cả khi nhìn kỹ, và mặc dù có các giác quan thượng nhân, Grid cũng không thể cảm nhận được ông ta.
‘Đến mức này luôn sao?’
Không quá lời khi ông ta là NPC mạnh nhất được Chủ tịch Lim Cheolho công nhận. Nếu Người giết Rồng - Hayate của Tòa tháp Thông thái - là một trong các thượng nhân tối thượng, thì Đại sư Zikfrector đang tới gần một mức tối thượng khác, một người giết thần. Lý do duy nhất làm ông ta không trở thành một người giết thần là bởi tội ác ‘lười biếng’.
Tội ác mà các vị thần khắc sâu vào Zikfrector khiến ông ta ngủ quên mà không thể tham dự vào cuộc chiến với các vị thần. Tội ác lớn nhất đã được khắc lên ông ta trong số các thành viên của thất ác thánh, cho thấy các vị thần cảnh giác nhất với ông ta. Nếu toàn bộ thất ác thánh tập hợp lại và chiến đấu chống lại các vị thần, các vị thần hẳn đã diệt vong...
Ngay khi những suy nghĩ của Grid đang ngày càng sâu sắc...
Hỏa Long Kiếm không thể chịu nổi sức nặng từ công kích kế tiếp của đại sư và bay vào tường. Một chút máu chảy ra từ bên trên mắt Grid do Hỏa Long Kiếm sượt qua anh. Một tia sáng rực rỡ ánh lên trong đôi mắt nhuốm màu mệt mỏi của đại sư.
“Ngươi không hề tránh nó.”
Đại sư đã tính toán quỹ đạo lúc ông ta ném lại thanh kiếm kỳ bí tự biết di chuyển. Đường bay được tạo ra một cách hoàn mỹ để chém vào mắt trái của con quái vật đang giả vờ làm Vượt hạng vũ trang Hậu. Tuy nhiên, quỹ đạo của thanh kiếm hơi bị chệch do chuyển động nhẹ từ chính nó. Con quái vật thấy cảnh này và không né tránh thanh kiếm.
“Tầm nhìn linh động đó... nó là của thượng nhân.”
Tâm trí đại sư đang quay như chong chóng. Các bàn tay cùng những thanh kiếm tự biết di chuyển—đây là các tạo tác khiến ông ta nhớ tới Vượt hạng vũ trang Vương Grid. Danh tính của con quái vật đang đóng vai Vượt hạng vũ trang Hậu có lẽ là...
“......”
“...Hụa.”
Nỗi căng thẳng trong Grid lớn dần.
Đại sư, hay cái ác thứ 6, Zik. Điều đáng kinh ngạc là ông ta lại xuất hiện trước mặt Grid chỉ nửa ngày sau sự cố kia khi ông ta mang tội ác ‘lười biếng’. Đại sư hiện đang đứng im lặng và khó mà biết được ông ta đang nghĩ gì, nên Grid càng trở nên bất an hơn.
Rối cuộc, Grid đã mở miệng trước, “Zikfrector.”
‘Sao mà ngươi biết được tên của ta?’
“Ông không thể gặp các vị thần bị xua đuổi được. Họ điều khiển loài người theo sở thích của họ và có lẽ còn đáng sợ hơn cả các vị thần của phương tây.”
‘Làm sao mà ngươi biết mục đích của ta?’
Đôi mắt đại sư đang nhìn chằm chằm vào Grid đã một lần nữa chìm trong sự mệt mỏi.
Ông ta tới đây với ý nghĩ rằng người đã giết Susan không thể là Vượt hạng vũ trang Hậu. Chuyện này vốn đã làm kiệt quệ tất cả sức mạnh tinh thần của ông ta. Ông ta đang suy luận về danh tính của con quái vật giả danh Vượt hạng vũ trang Hậu thì đã bị một cơn lười biếng cực độ chi phối.
Tội ác ‘lười biếng’, in hằn lên linh hồn ông ta, đang xâm chiếm vào tâm trí. Sau cùng...
“Thật phiền phức.”
“...Ớ?”
“Đầu tiên, ta sẽ quay về trước.”
Sự việc với đại sư đã đột ngột dừng lại hoàn toàn. Điều duy nhất còn lại bên trong đại sư là bản năng về nhà và khao khát được ngủ.
“Tránh đường ra.”
“Kh-Không, này! Đến xem chuyện gì đang xảy ra đi! Nếu một người đang nói điều gì đó thì ông nên phản ứng lại chứ...!”
Grid đang cố tóm lấy đại sư đi ngang qua thì anh xác nhận mình trông như thế nào trong gương. Chỉ lúc đó anh mới hiểu lý do đại sư thù địch với mình. Anh cố gắng tháo chiếc mặt nạ da, nhưng đại sư chưa gì đã bay ra ngoài cửa sổ.
“Ah... Dở thật.”
Chịu rồi. Anh đâu có muốn làm điều này, thế mà...
Grid tặc lưỡi và gửi một tin nhắn thì thầm cho ai đó.
-Anh đang làm gì đấy?
Mục tiêu của tin nhắn thì thầm rõ ràng là đang trực tuyến. Tuy không nhận được câu trả lời nhưng Grid chẳng lo âu. Anh tin chắc là người kia không thể mặc kệ tin nhắn thì thầm của anh. Đúng như mong đợi.
-Gì hả? Đúng là lạ đời khi Vượt hạng vũ trang Hậu xuất hiện đấy. Chắc chắn là hai người đã cùng nhau tới Lục địa phía Đông.
Một câu trả lời miễn cưỡng đã sớm được gửi tới. Danh tính của người kia là Zibal. Anh ta là một trong những đối thủ cạnh tranh lớn nhất của Grid từ xưa tới nay.
-Hãy nói lại điều này cho đại sư. Nếu ông ta vẫn nghĩ về nhân loại thì ông ta không nên tin tưởng các vị thần bị trục xuất. Họ còn tệ hơn các vị thần của phương tây.
-...Nghĩ lại thì, có điều gì đó trong các trang sử của anh chỉ trích các vị thần của phương đông.
-......
Mặt Grid nóng bừng lên ngay khi các trang sử được nhắc đến. Nói thật, Grid không cảm thấy thoải mái lắm vì các trang sử truyền tải trực tiếp tình huống, cảm xúc, và bình luận của anh tới người chơi vòng quanh thế giới. Mỗi lần anh nghĩ về các trang sử trong bản tin, anh lại bừng tỉnh và đá bay cái chăn bông của mình. Anh cảm thấy xấu hổ và muốn kiện Tập đoàn S.A vì đã xâm phạm quyền riêng tư của anh.
Zibal đáp lại sự im lặng của Grid.
-Tôi sẽ bác bỏ yêu cầu của anh. Tôi không thể chỉ đánh giá mục tiêu bằng cách lắng nghe những lập luận phiến diện của anh. Từ đầu thì tôi đã không có tư cách để khuyên bảo đại sư.
-Cứ truyền lại lời của tôi là được. Đại sư sẽ nghĩ về chuyện đó nếu những lời này tới từ tôi.
-Gì chứ?
Zibal cười khẩy. Đại sư là một trong các NPC quan trọng nhất trong thế giới quan của Satisfy. Hầu hết 2 tỷ người chơi sẽ không bao giờ gặp mặt ông ta trong suốt cuộc đời của họ. Bây giờ Grid đang nói rằng một gã tay to mặt lớn như vậy sẽ lắng nghe mình ư?
‘Dĩ nhiên, quan hệ giữa đại sư với Grid đâu hề nông cạn...’
Tuy nhiên, chuyện này là quá đáng rồi. Nó là sự kiêu ngạo nguyên chất. Cuối cùng, Zibal chỉ còn thể cười cợt và chấp nhận.
-Chà, được thôi.
‘Tôi cần phải trả ơn anh vì những gì anh đã làm cho Vương quốc Haken.’ Zibal nuốt lại những lời này và hỏi Grid đang cảm ơn anh ta.
-Anh đã lập một liên minh máu với Hưng Quốc. Anh sẽ chiến đấu vì Hưng Vương nếu đại sư đến chỗ ông ta đúng không?
-Dĩ nhiên.
-Vậy à... nếu thực sự quyết tâm thì anh nên sơ tán hoàng hậu trước đi. Tôi có lẽ không thể thua đâu.
-Hahat. Cảm ơn anh vì đã cho lời khuyên.
-Anh thật sự bị điên rồi đấy. Anh không biết là mình đang không có khả năng để có thể cười à?
-Đâu có, tôi thật sự muốn cảm ơn anh mà.
-Chậc.
Cuộc nói chuyện giữa hai người nhanh chóng kết thúc.
Ngày hôm sau, vầng dương đã mọc lên giữa bầu trời lúc Zibal tới thăm đại sư - người vừa mới thức giấc. Zibal thận trọng nói, “Vượt hạng vũ trang Vương nói rằng ngài không nên tin tưởng các vị thần bị trục xuất.”
“......”
Đúng như kỳ vọng, không hề có câu trả lời. Đại sư tỉnh ngủ chưa tới 2 giờ một ngày và có khả năng bỏ qua những lời nói vô ích.
‘Tôi hoàn thành bổn phận của mình rồi đấy.’
Zibal cảm thấy như trút được gánh nặng khi thực hiện một ân huệ cho Grid và chuẩn bị lùi lại thì nghe thấy một giọng nói. “Ta hiểu rồi.”
“......??”
Zibal chết lặng khi đại sư gật đầu trước những lời đó.