Chương 1289
“Thật thú vị là loại cây này không thể trồng được khi mọi loại cây khác đều có thể được trồng nếu cung cấp đất, nước, và một nơi có ánh sáng mặt trời.”
Các lãnh đạo của họ đang có một cuộc trò chuyện. Sau đó vệ sĩ của Vượt hạng vũ trang Hậu đột ngột xen ngang và biểu cảm của các quý tộc trở nên thậm tệ. Vài người lầm tưởng rằng đây là cách Vương quốc Vượt hạng vũ trang sẽ đối đãi với Hưng Quốc trong tương lai và thở dài.
Grid đọc được biểu cảm của họ và để loại bỏ hiểu nhầm, anh đã giới thiệu Piaro, “Đây là Công tước Piaro của Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Ngài ấy phục vụ với tư cách đại tướng kiêm một nông dân. Ngài ấy là người bạn đáng tin cậy và đáng để dựa vào nhất của Vượt hạng vũ trang Vương.”
“......!”
Trái tim Piaro nở ra trong lồng ngực. Người bạn đáng tin cậy và đáng để dựa vào nhất...
Anh hạnh phúc và cảm động khi biết Grid nghĩ về anh theo cách này.
Xì xà xì xồ.
Piaro nghiến răng và mở mắt để kìm nén những giọt lệ, trong khi các quý tộc nhìn chằm chằm vào anh. Họ thấy biểu hiện có phần đáng sợ của Piaro và nghĩ anh tự tin vì là một đại tướng.
Hưng Vương vốn đã được giới thiệu với Piaro và lên tiếng để xoa dịu không khí lốn nhốn, “Sau một lần nâng ly chúc mừng, ta sẽ giới thiệu Vượt hạng vũ trang Hậu Irene. Rồi sau hai lần nâng ly chúc mừng, ta sẽ chính thức giới thiệu Ngài Piaro. Tuy nhiên, các quan lại của ta lại thiếu kiên nhẫn nên việc đó đã bị đẩy lên trước.”
“Thần xin lỗi, thưa Bệ Hạ!”
“Xin được lượng thứ!”
Các quý tộc cúi đầu xin lỗi Hưng Vương, người đã quở trách thái độ của họ. Không hề có chút giả vờ nào. Tất cả đều trông đau đớn như thể họ là những tội đồ đáng hổ thẹn. Họ có vẻ thật tâm trung thành với Hưng Vương. Đó là một minh chứng cho quyền lực của Hưng Vương.
“Đó là lỗi của thần. Thần đáng bị trừng phạt vì một kẻ bề tôi lại vô phép xen vào cuộc trò chuyện của Bệ Hạ là điều đáng khiển trách.”
Piaro cũng nhã nhặn với Hưng Vương. Đối phương là người cai trị của một vương quốc mà Grid đã đích thân lập liên minh máu. Bày tỏ sự tôn trọng là chuyện đương nhiên. Hưng Vương cười và giới thiệu Piaro với các quý tộc của Hưng Quốc, “Như hoàng hậu đã nói, Ngài Piaro là quý tộc nắm giữ quyền lực quân sự lớn nhất trong Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Các đại quan, các khanh không thể phớt lờ Ngài Piaro đâu.”
“Thần sẽ ghi nhớ, thưa Bệ Hạ.”
Hưng Vương giới thiệu Piaro một cách nồng nhiệt và các quý tộc sôi nổi trả lời. Tất cả họ đều quay lưng khỏi hiện thực. Họ rõ ràng đã nghe thấy những lời của Vượt hạng vũ trang Hậu, giới thiệu Piaro như là đại tướng kiêm một nông dân, nhưng họ cố gắng coi đó như một sai lầm.
Grid xác nhận vẻ mặt có phần buồn bã của Piaro và tặc lưỡi. ‘Mình có nên giới thiệu anh ấy là Bộ trưởng Nông nghiệp thay vì một nông dân không? Thế thì mọi người sẽ không nghi ngờ những gì họ nghe nữa.’
Danh tính của Piaro là một nông dân và anh hài lòng khi được gọi là nông dân hơn là công tước hay một vị tướng. Grid nghiêm túc suy nghĩ rằng anh sẽ cần tạo ra chức vụ Bộ trưởng Nông nghiệp cho các hoạt động đối ngoại của Piaro. Đột nhiên, mặt của Quản lý Rabbit bật ra trong đầu anh. ‘Mình nghĩ anh ta sẽ phản đối chuyện Piaro được tăng lương...’
À thì, đấy là điều phải thống nhất sau này. Grid gạt bỏ những suy tư và thỉnh cầu Hưng Vương, “Tôi muốn đến thăm rừng cây óc chó ngay khi yến tiệc kết thúc.”
“Sắp xế chiều rồi. Ngài không muốn nghỉ ngơi trong ngày sao?”
Dĩ nhiên anh muốn nghỉ ngơi chứ. Điều kiện thể chất của anh không được tốt vì bị Piaro làm cho phải hoạt động quá sức trong chuyến đi và sau đó lại chiến đấu ngay khi họ tới đây. Tuy nhiên, anh không muốn lãng phí thời gian khi xem xét sự thăm hỏi trong tương lai của đại sư.
“Tôn chỉ của hoàng thất Vượt hạng vũ trang là không gác lại công việc của hôm nay cho ngày mai.”
“Quả nhiên... tuyệt vời làm sao. Ta hiểu rồi. Ta sẽ dẫn ngài đi.”
***
Vẻ ngoài của rừng cây óc chó khác xa so với tưởng tượng. Anh đang mong chờ một khu rừng được nhuộm vàng, nơi có những quả óc chó vàng treo lủng lẳng trên cây. Cơ mà, cánh rừng xanh chẳng khác gì một khu rừng bình thường.
‘Mình tưởng sẽ chỉ có những quả óc chó vàng, nhưng không phải vậy.’
Grid tới gần một cây óc chó vàng cao khoảng 5 mét và cau mày khi anh kiểm tra quả trên cành. Mọi phần vỏ có thể thấy được đều bị bao quanh bởi màu xanh lục, không phải màu vàng. Giống như một trò chơi xác suất chó chết, những quả óc chó vàng dường như cũng chỉ có một xác suất hình thành. Lại còn là một xác suất khủng khiếp nữa.
Người trông coi sử dụng một cái que có vòng lớn ở một đầu để rung lắc một trong những cành cây và làm rơi vài quả xuống sàn. Hưng Vương nhặt một quả lên và bóc vỏ. Sau đó, một hạt óc chó có vỏ cứng bao quanh đã hiện ra. Nó trông hệt như một hạt óc chó thông thường.
“Quả vàng khó nhìn thấy lắm sao?”
“Mọi quả đều có màu xanh lục. Một khi vỏ được bóc ra, màu của hạt sẽ là màu nâu hoặc vàng, và điều này sẽ quyết định giá trị. Cứ mỗi 300 quả thì mới xuất hiện một quả óc chó vàng.”
‘Tệ nhất luôn rồi còn gì.’
Ngoài việc là một vật phẩm xác suất, anh cũng không thể phân biệt được giữa quả óc chó vàng và quả óc chó bình thường chỉ dựa vào ngoại hình...
Kể cả khi trồng cây óc chó vàng thành công, dường như vẫn sẽ tốn nhiều nhân lực để thu nhặt những quả óc chó vàng. Tức là anh sẽ phải chi nhiều tiền hơn dự kiến. Chả có cái gì là miễn phí cả.
Không như biểu hiện khó chịu của Grid, Piaro vui vẻ cười. “Các nông dân sẽ có nhiều việc làm hơn.”
“Ah...”
Suy nghĩ của Grid quá hạn hẹp. Nền kinh tế tồn tại bằng cách cung cấp công ăn việc làm cho mọi người, ấy thế mà anh lại thất vọng vì tiền sẽ được tiêu thụ ngay trước mắt.
‘Lauel luôn chịu trách nhiệm về chuyện này, nên vẫn có nhiều thiếu sót.’
Grid thu được kiến thức mới trong khi Piaro quan sát cặn kẽ khu rừng. “Khoảng cách giữa các cây là rất rộng.”
Chắc chắn rồi. Khoảng cách giữa các cây óc chó ít nhất là 10 mét. Khi xem xét chiều cao khoảng 4 đến 5 mét thì đó là một khoảng cách rộng đến kỳ lạ. Piaro gật đầu tỏ vẻ thuyết phục khi anh thỉnh thoảng tìm thấy dấu vết của những cái cây đã chết.
“Nó không thể chịu được nhiệt độ giảm do bóng râm cản ánh nắng. Chúng là loại cây rất nhạy cảm với cái lạnh.”
“Nếu nó khô héo vì bóng râm thì nên duy trì nhiệt độ chừng nào đây?”
Hưng Quốc là một vương quốc ấm áp có thời tiết quanh năm giống như mùa xuân. Vậy mà cái cây sẽ đóng băng và chết khi ở trong bóng râm...
“Thần nghĩ ngài có thể dùng nhiệt độ lúc bình minh làm điểm chuẩn,” Piaro đáp lại Grid đang ngạc nhiên và tiếp tục nhìn xuống đất. Đó là một mặt đất rất nhiều sỏi.
“Hmm...”
Piaro lấy cái xẻng của mình ra và bắt đầu đào bới, khiến những tiếng cảm thán cất lên khắp nơi. Đó là vì tốc độ đào đất của anh giống như một chuyên gia, không phải một đại tướng. Dường như tốc độ đào đất của Piaro còn nhanh hơn 10 người đàn ông.
Hưng Vương ngưỡng mộ. “Ngài điêu luyện và quen tay như những người đào đất hôm qua vậy. Ngài Piaro hẳn phải là một chỉ huy vĩ đại, xây dựng chiến hào trên chiến trường và làm gương cho các binh sĩ.”
“Không đâu, tôi chỉ đào rễ rau củ mỗi ngày thô... Hơ?”
“......?”
Trước khi Hưng Vương cùng các quý tộc hiểu được lời của Piaro. Piaro kêu lên một cách khó hiểu và mọi người nhìn xuống hố. Trước mắt họ là hàng chục gốc rễ đan xen vào nhau chóng cả mặt.
Grid nghiêng đầu.
“Rễ mọc quá dài nên chúng bị quấn vào nhau sao? Có phải đây là một trong các lý do khoảng cách giữa các cây rộng tới vậy không?”
“Không đâu.”
“Không phải vậy ạ.”
Hưng Vương và Piaro lắc đầu. Họ nhìn quanh 10 cái cây gần nhất và cùng lúc nói.
“Những rễ cây này không bị rối vào nhau.”
“Nó được kết nối như một ạ.”
“......?”
“Ngài có thể nghĩ 10 cái cây này như một cái cây. Để trồng lại cây óc chó vàng, chúng ta cần 10 cây non để nối các rễ lại với nhau.”
“Hmm...”
Grid không biết nhiều về thực vật lắm. Anh chỉ nghe lời giải thích của Piaro và muốn làm điều đó. Hưng Vương thấy rằng Grid có vẻ không hiểu sự nghiêm trọng của tình huống và giải thích cho anh, “Đây là lý do tại sao việc lan rộng rừng óc chó vàng theo cách nhân tạo là rất khó. Bản thân việc tạo ra cây non đã là bất khả thi rồi.”
“Tại sao điều đó lại bất khả thi?”
“Như ngài thấy đấy, khu rừng vốn đã kín đặc rồi. Mọi cái cây lấp đầy khu rừng ở khoảng cách 10 mét. Để trồng cây non thì phải sử dụng khoảng trống. Tuy nhiên, trước khi cây non có thể phát triển và nối rễ với nhau, chúng khô héo dưới bóng râm và trở thành chất dinh dưỡng cho đất. Cây non mất 1 tháng để lớn. Sẽ mất 3 tháng nữa để rễ của chúng nối với nhau, nên cây non phải chịu đựng 120 ngày dưới bóng râm. Thực tế là chúng không thể tồn tại được quá 2 tháng.”
“......”
Bầu không khí trở nên u ám. Những quả óc chó vàng là một nguồn doanh thu khổng lồ vì vậy Hưng Quốc đã vô cùng nỗ lực để trồng cây óc chó vàng. Tuy nhiên, việc trồng cây óc chó vàng hầu như là không thể. Quốc vương trở nên chán nản khi nhớ lại điều đó.
Mặt khác, nó không ảnh hưởng tới Grid và Piaro.
“Mấu chốt là tạo ra môi trường giống với thế này tại Vương quốc Vượt hạng vũ trang.”
“Đúng vậy. Phần đó không hề đơn giản nên thần sẽ phải làm việc trong vài ngày nữa.”
“......?”
Cuộc trò chuyện giữa Grid với Piaro khiến Hưng Vương và các quý tộc hoang mang. Họ không hiểu ngay cả khi ông ấy đã giải thích rất dài dòng rằng không thể tạo ra cây non ư? Khi Hưng Vương đang cố gắng giải thích cẩn thận về chuyện đó một lần nữa...
“Làm nông Vô song Thức thứ Tư, Cày Ruộng.” Piaro lôi ra cái cày tay của anh với vẻ mặt kính trọng và nhanh chóng lật tung khu đất gần đó. Rồi anh tiếp tục. “Làm nông Vô song Thức thứ Nhất, Gieo hạt.”
Anh trồng 10 hạt óc chó xuống đất và chôn vùi chúng.
“Làm nông Tự do Thức thứ Hai, Tăng trưởng Nhanh”.
Đó là một phép màu. 10 cây óc chó vàng đã được trồng trong một khu đất trống chỉ vài giây trước.
“......?!”
“......!!”
Vẻ mặt của Hưng Vương với các quý tộc đều cứng cả lại.
“Khoảng cách mà thần trồng chúng là quá ngắn. Các rễ cây đã bị rối trước khi chúng kết nối vào nhau. Đây là lý do chúng không thể hấp thụ chất dinh dưỡng đúng cách. Thần cần giữ cho các cây non cách nhau ít nhất là 5 mét khi trồng chúng.”
Piaro đào đất và xác nhận rễ của các cây non. Anh báo cáo lại cho Grid và ghi chép vào sổ tay của mình. Đó là một thái độ rất là chất với người vừa tạo ra một phép màu khó tin. Hưng Vương choáng váng, chật vật để hồi tỉnh và hỏi, “Ta vừa chứng kiến điều gì vậy, Ngài Piaro?”
“Ngài thấy quá trình trồng cây đó ạ.”
“Không đúng, sao cơ chứ... làm thế nào mà lại có thể trồng cây trong nháy mắt được? Đây là phép thuật của Lục địa phía Tây ư?”
“Nó không phải phép thuật, nó là nông nghiệp ạ.”
“......”
Hưng Vương là nhà lãnh đạo của hàng triệu người. Rất dễ để xác định xem người trước mặt ông ấy đang nói đùa hay nói thật. Quốc vương thấy vẻ mặt nghiêm túc của Piaro và nhớ lại những lời của Vượt hạng vũ trang Hậu mà ông ấy vẫn đang cố gắng tránh né.
‘Ngài ấy phục vụ với tư cách đại tướng kiêm một nông dân.’
‘Ngài ấy phục vụ với tư cách đại tướng kiêm một nông dân ư...’
‘Một nông dân...’
“...Đừng nói với ta là?”
Piaro chính thức giới thiệu mình với Hưng Vương đang ngạc nhiên, “Đúng vậy, tôi là một nông dân.”
“......!!”
“......!!”
Đó là khoảnh khắc người nông dân huyền thoại vượt ra khỏi Lục địa phía Tây và bén rễ tại Lục địa phía Đông.