Chương 1288
“Ta có thể bày tỏ lòng biết ơn của mình như thế nào đây... Ta đã nhận được một đại ân.”
Hưng Vương đã tai qua nạn khỏi một cách an toàn nhờ vào Grid và cúi đầu trước anh. Ông ấy trông không có vẻ hèn hạ. Thật vậy, ông ấy biết ơn vì vương quốc cùng người dân của mình đã an toàn, hơn là mạng sống của ông ấy được cứu.
Grid nhìn Hưng Vương bằng đôi mắt dịu dàng và cười. Grid nói, “Từ khoảnh khắc ngài ấy chiến đấu cho Hưng Quốc và Thần Huyền Vũ, Vượt hạng vũ trang Vương Điện Hạ vốn đã coi Hưng Quốc như một đồng minh máu. Giúp đỡ lẫn nhau là bản chất của con người thôi. Không cần phải quá khách sáo đâu.”
“Đồng minh máu...”
Vượt xa khái niệm đồng minh và gần với khái niệm thành viên gia đình. Hưng Vương rất xúc động khi biết Vượt hạng vũ trang Vương Grid đã khôi phục các vị thần bị lãng quên từ xa xưa và thiết lập lại vương quốc cùng lịch sử đúng đắn. Tuy nhiên, vẫn có một câu hỏi khó giải quyết. “Ta không nghi ngờ gì việc Vượt hạng vũ trang Vương Điện Hạ đã giúp đỡ Hưng Quốc mà không có động cơ thầm kín. Từ xa xưa, các vị anh hùng là những người thực thi công lý. Nhưng mà, thật khó để hiểu tại sao ngài ấy lại miêu tả Hưng Quốc là một đồng minh máu. Bọn ta đã làm bất cứ điều gì cho ngài ấy đâu, nên sao có thể là đồng minh máu được?”
“Ngài phải nhìn về tương lai, không phải hiện tại. Nhân loại phải làm việc cùng nhau vào một ngày không xa. Các đại quỷ của địa ngục và các vị thần trên thiên đình... có quá nhiều mối đe dọa đối với nhân loại trên thế giới này.”
“......”
Hưng Vương đã đích thân gặp và trải nghiệm các lưỡng ban. Ông ấy tán thành với khẳng định của hoàng hậu rằng nhân loại phải làm việc cùng nhau.
“Điện Hạ! Điện Hạ!!” Hàng trăm chiến binh lao vào hành lang. Họ là quân tiếp viện đã đến trong chưa tới 10 phút sau khi cung điện bị tập kích. Có vẻ là họ đến chậm sau khi tình huống đã kết thúc, nhưng xét về quy mô của cung điện thì thực tế là ngược lại. Họ đã đến rất nhanh. Ngay cả nếu không có Grid, họ vẫn sẽ đưa Hưng Vương đi trốn thoát thành công. Dĩ nhiên, sẽ có nhiều hy sinh.
Grid khảo sát gương mặt của các chiến binh và tiếp tục nói, “Chúng tôi muốn làm việc với các cường giả của Hưng Quốc để vượt qua những thách thức trong tương lai. Do đó, nó được gọi là một liên minh máu. Ngài không thấy vui sao, Bệ Hạ?”
“Sao có thể chứ? Ta sẽ sẵn lòng chấp nhận nó.”
Hưng Quốc rõ ràng là mạnh. Điều đó đã được chứng minh trong nhiều sự kiện. Chỉ là không có chỗ để chống lại các thượng nhân như lưỡng ban hay đại sư. Để sống sót, họ phải ẩn náu mãi mãi dưới sự bảo hộ của huyền vũ. Hưng Vương không muốn vậy. Ông ấy muốn tạo ra một tương lai tốt đẹp hơn bằng cách hợp tác với Vương quốc Vượt hạng vũ trang - được dẫn dắt bởi thượng nhân Vượt hạng vũ trang Vương cùng Vượt hạng vũ trang Hậu mới mẻ. Mang lại hòa bình chân chính cho người dân của mình chính là ham muốn và bổn phận của ông ấy.
‘...Tốt lắm.’
Grid hồi hộp. Trước tiên là Thảo Quốc và giờ là Hưng Quốc. Anh đã thuyết phục thành công 2 trong 4 vương quốc của Lục địa phía Đông. Đó là chuyện không thể nghĩ ra được khi anh lần đầu tới thăm Lục địa phía Đông. Những khó khăn của anh đã được đền đáp và anh mỉm cười lúc không thể kìm lại niềm vui của mình. Rồi Hưng Vương đã thể hiện lòng tốt với anh.
“Thế thì bọn ta sẽ chuẩn bị yến tiệc để chào đón Điện Hạ. Trước hết, ngài sẽ được đưa về phòng của mình. Xin hãy giải tỏa những mệt mỏi của ngài từ chuyến du hành trước.”
“Cảm ơn sự chu đáo của ngài.”
Grid không hề mất đi sự căng thẳng của anh trong suốt cuộc trò chuyện với quốc vương. Để có được sự ủng hộ của quốc vương, anh chỉ nói sau khi đã cân nhắc kỹ lưỡng. Anh chú ý đến lời nói và hành động của mình mà không quên rằng mình đã hóa thân thành Irene. Grid nhẹ nhàng đặt một bàn tay lên ngực và cẩn thận chào tạm biệt Hưng Vương, trông hệt như một phụ nữ. Nhưng mà, anh không phải phụ nữ.
“Mình phát điên mất.”
Grid cau mày lúc anh được một cung nữ đưa tới một căn phòng dành cho khách quý. Trang phục được chuẩn bị trong phòng quá thoáng hoặc quá hở hang. Có một chiếc váy kéo lê trên mặt đất, một chiếc áo thân trên lộ ngực, và một chiếc xường xám với đường xẻ bên hông để lộ đùi. Chúng đều là trang phục truyền thống của Hưng Quốc, nhưng để Grid mặc chúng thì lại là cả một gánh nặng.
“Nếu mình mặc thứ này để ăn uống thì sẽ làm dính xốt vào mất...”
Những bộ trang phục ít lộ hàng thì lại rộng đến mức dường như có thể nhét vừa một quả dưa hấu. Xường xám trông thoải mái nhất, nhưng anh không muốn mặc nó vì vòng eo và đùi quá lộ liễu.
‘Mình không thể cho ai thấy đôi chân xinh đẹp của Irene được.’
Rốt cuộc...
“Như Điện Hạ đã đoán, đại sư đang ở gần đây. Nhân tiện thì, ngài định ăn mặc như vậy sao, Điện Hạ?”
“Sao lại không thể nào? Đối với tôi, đây là y phục trang trọng đấy.”
Grid mặc áo giáp giống như khi anh chiến đấu. Cả cơ thể anh được bọc trong kim loại để giảm tối đa sự phơi bày, ngoại trừ cổ và mặt. Nó không hề ngột ngạt. Grid gần như đã luôn mặc giáp. Từ đầu thì tất cả vật phẩm của anh đều được thiết kế công thái học nên chúng không gây khó chịu.
“Thế thì đại sư đang làm gì?”
Piaro đã trốn tránh trong suốt trận chiến theo lệnh của Grid và anh đã theo dấu các Tân Xích sắc Kỵ sĩ. Anh đã nhìn thấy đại sư từ xa. Anh trả lời, “Ông ta đang đợi ở ngoại ô thành phố với người tên là Zibal. Dựa trên vị trí thì có vẻ ông ta đang chặn đường rút lui của Hưng Vương.”
“Sự siêng năng này không khớp với ông ta.”
Danh tính của Đại sư Zikfrector là cái ác thứ sáu, Zik—ông ta có tội ác ‘lười biếng’ - giống như loài ma cà rồng, và các hoạt động của ông ta có rất nhiều ràng buộc, thế nên ông ta rất khó có thể can thiệp trực tiếp vào một số sự kiện nhất định, vậy mà ông ta lại trực tiếp ngăn cản đường thoát của Hưng Vương.
‘Điều đó nghĩa là chuyện này quan trọng.’
Khi nghĩ về nó thì đó là điều không thể tránh được. Từ quan điểm của Zik, cuộc gặp gỡ với Ngũ Tiền bối là bước đầu tiên hướng tới cái đích của ông ta. Đó là tình huống mà ông ta phải vượt qua sự lười biếng của mình, ngay cả khi phải dùng dùi để đâm vào đùi.
‘Ông ta sẽ tới sớm hơn mình nghĩ.’
Trong quá khứ, đại sư đã cố gắng giành lấy sự ủng hộ của Grid - người về phe Juander - như một đồng minh hơn là thù địch với anh. Có vẻ như ông ta cần năng lực của Grid hơn là muốn nghiền nát anh. Thế thì nó sẽ dễ dàng hơn hẳn. Một cơ hội để thuyết phục ông ta sẽ tới. Anh phải nói với đại sư rằng khoảnh khắc ông ta hợp lực với Ngũ Tiền bối, cơ hội để gạt bỏ vết nhơ tà ác trên thất ác thánh sẽ ra đi mãi mãi.
“Điện Hạ, ngài sẵn sàng chưa?”
“Rồi.”
Grid quả quyết khi anh được một cung nữ dẫn tới sảnh tiệc.
***
“Vượt hạng vũ trang Hậu á?”
Zibal nhìn các Tân Xích sắc Kỵ sĩ đang quỳ trước đại sư để báo cáo và không tin vào tai mình. Họ nói rằng một phụ nữ tự nhận là Irene, Vượt hạng vũ trang Hậu, đã cắt cổ Susan bằng vũ lực áp đảo.
‘Chả phải là Irene không có chiến lực à?’
Irene là một người cực nổi tiếng đối với người chơi. Cô ấy là NPC nữ đầu tiên kết hôn với một người chơi. Thế này là đủ để trở thành một đề tài nóng rồi. Cô ấy cũng rất xinh đẹp nên không ít lần gây sự chú ý. Hơn nữa, theo các sự thật công khai, sở thích của cô chỉ xoay quanh những loài hoa. Cô có thể là con gái của Công tước Steim, nhưng cô được cho là một người xa lạ với kiếm và phép thuật.
‘Chẳng lẽ vẻ ngoài thuần khiết trước đây chỉ là một màn kịch sao?’
Không, rất khó để nói rằng đó là một màn kịch. Nếu cô ấy là một người mạnh mẽ, cô ấy hẳn đã hành động nhiều lần, bao gồm cả bảo vệ Khan khỏi cái chết. Tuy nhiên, cô ấy chưa bao giờ làm gì cả. Mà đúng hơn thì phải nói là cô ấy yếu ớt vì đã bị Giáo hội Yatan bắt cóc.
‘...Vậy là cô ta đột ngột trở nên mạnh hơn ư?’
Công bằng mà nói, Vương quốc Vượt hạng vũ trang có một môi trường tốt về nhiều mặt để trở nên mạnh mẽ. Có Hiền triết Sticks, Mercedes, và Piaro. Các NPC danh tiếng khó tìm trên khắp lục địa thì lại có đầy trong Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Nếu được họ dạy dỗ thì trở nên mạnh hơn là điều khả thi. Sẽ còn tuyệt hơn khi thêm vào vật phẩm của Grid.
‘Tới cả phả hệ của chính Irene cũng không tệ.’
Công tước Steim từng là một trong các trụ cột của Vương quốc Bất diệt. Đặt vào nhiều hoàn cảnh khác nhau thì không có gì lạ về việc Irene có được sức mạnh. Dù là vậy...
‘Mình không thể hiểu bằng cách nào mà cô ta trở nên đủ mạnh để áp đảo Susan.’
Các cổ tự—Zibal vẫn chưa thể thành thạo kỹ năng vì những hạn chế về cấp độ, nhưng Susan thì đã có thể sử dụng chúng một cách thuần thục. Susan đủ tự tin để so sánh bản thân với Mercedes. Khách quan mà nói, cô ta dường như đã phát triển đến cấp độ của Bảy Công tước. Ấy thế mà cô ta lại bị giết sao?
Đầu Zibal chứa đầy hoài nghi. Rồi đại sư hỏi anh ta, “Kết quả lại khó hiểu vậy à?”
“Vâng, có điều gì đó lạ lắm. Thật phi thực tế khi Vượt hạng vũ trang Hậu Irene có thể trở nên mạnh đến vậy trong thời gian ngắn, ngay cả nếu toàn bộ nguồn lực của Vương quốc Vượt hạng vũ trang được đầu tư để tăng cường sức mạnh cho cô ta.”
“Thế thì cô ta không phải là Vượt hạng vũ trang Hậu.”
Trên thực tế thì đại sư không cần phải hỏi bất cứ câu nào. Ông ta đã tìm hiểu tất cả những nhân vật quan trọng trên Lục địa phía Tây và có khi còn biết rõ Irene hơn Zibal. Từ đầu ông ta đã nghi ngờ rồi. Ông ta biết Vượt hạng vũ trang Hậu không thể mạnh hơn Susan.
“Vậy thì người này là ai? Kẻ dám phạm thượng ở đằng đó.”
Đại sư đã quyết định về phía tà ác. Ông ta quyết tâm đánh mất bản ngã mà mình đã gìn giữ hàng ngàn năm. Tuy nhiên, ngay khi đưa ra quyết định, ông ta lại bị quấy rầy và mọi thứ rối tung lên. Khó chịu thật. Đại sư cau mày một cái hiếm thấy và nhìn chằm chằm vào cung điện phía xa.
Trong khi đó, Grid, tại hoàng cung...
‘...Mình sắp bị đau bụng rồi.’
Anh đang trải nghiệm cuộc sống của một mỹ nữ. Các quý tộc của Hưng Quốc đều rất lễ phép và sợ hãi trước những kỹ năng hùng mạnh của Vượt hạng vũ trang Hậu, nhưng họ vẫn liếc nhìn diện mạo của hoàng hậu. Dĩ nhiên, không ai dám bày tỏ lòng mình. Dù là theo bản năng hay chỉ là thuần túy, hầu hết họ cũng đều bị thu hút bởi người phụ nữ tên là Irene và cố gắng không thể hiện ra. Vấn đề là Grid có thể thấy tất cả.
‘Mình mà mặc xường xám thì đó sẽ là một sự cố lớn.’
Tâm trạng của Grid trở nên tế nhị và phức tạp. Anh lo lắng khi phát hiện ra vợ mình luôn nhận được sự chú ý kiểu này. Biết đâu, ngay cả trong giây phút này, cô ấy cũng sẽ bị ai đó dụ dỗ. Anh chỉ có thể cảm thấy yên tâm nếu triệu hồi cô ấy và giữ cô ấy bên mình.
‘...Không được, đó hoàn toàn là sự ghen tuông ảo tưởng.’
Grid lắc đầu, trở nên cương quyết, và nói với Piaro đứng cạnh anh, “Piaro này, tôi sẽ là một người đàn ông tuyệt vời đến mức Irene sẽ không bao giờ bị dụ dỗ để lạc mất khỏi tôi. Bằng mọi cách.”
“Điện Hạ...” Mắt Piaro đẫm nước. Đó là vì chủ nhân của anh đã cam kết trở thành một người đàn ông tuyệt vời khi đang trong hình dạng một người phụ nữ. “Mỗi lần nhìn Điện Hạ, thần lại cảm thấy rằng sống trong thế giới này thật không hề dễ dàng.”
“...?” Phản ứng của Piaro khiến Grid không thoải mái. Anh cau mày và đổi chủ đề, mang việc cần nói ra với Hưng Vương. “Tôi nghe nói cây óc chó vàng được trồng tại Dương Châu này. Nếu Bệ Hạ thấy được thì có thể dẫn tôi tới nơi trồng cây không?”
“Dĩ nhiên.” Hưng Vương vui vẻ gật đầu.
Rồi nét mặt Grid cứng lại với những lời sau đó.
“Nhưng mà, từ ‘trồng’ thì không thích hợp đâu. Cây óc chó vàng là một loại thực vật mọc tự nhiên và không thể trồng nhân tạo được.”
‘Gì cơ? Vậy thì hỏng rồi.’
Grid buồn thối ruột.
“Hờ?”
Trong khi đó, đôi mắt Piaro lấp lánh. Cảm giác thách thức dường như đang bùng cháy trong anh.