Chương 1287
Susan có đầy tài năng và nhiệt huyết. Chỉ là cô ta xui xẻo. Nếu cô ta được sinh ra trong gia đình chính thất. Nếu cô ta thi đấu trên cùng chỗ đứng như Mercedes, cô ta hẳn đã dẫn trước Mercedes rồi.
“Heiro!”
Susan đã bị làm phiền trong nhiều năm. Mercedes với tên phản bội Piaro bị cố hoàng đế đuổi đi. Thật nực cười khi hai kẻ bọn chúng - những kẻ có nhiều khuyết điểm như các kỹ năng của chúng - lại đang giả vờ là những thế lực vĩ đại trong một tiểu vương quốc.
Ngọn lửa từ thanh kiếm của người phụ nữ - tự nhận là hoàng hậu của Vương quốc Vượt hạng vũ trang - quét qua hành lang dài của cung điện. Quốc vương cùng chỉ huy thị vệ giật mình và cuộn tròn lại trong khi Susan với các Tân Xích sắc Kỵ sĩ đứng vững và đối mặt với ngọn lửa.
Tấm thảm bị cháy đen khiến không khí bốc lên một mùi hăng hắc. Các cục quặng phát quang thắp sáng hành lang đã bị vỡ và mất ánh sáng.
“Khụ, khụ!”
Trớ trêu thay, những kẻ đột nhập đã trở thành một rào chắn. Nhờ đám Tân Xích sắc Kỵ sĩ đứng ở giữa hành lang, quốc vương và chỉ huy thị vệ đã thoát khỏi biển lửa. Họ mở mắt ra và thở phào nhẹ nhõm. Lưng của những kẻ xâm nhập - còn sống khỏe mạnh - lọt vào tầm mắt.
Susan vẫn an toàn mà không có lấy vết thương nào bất chấp bị ngọn lửa nhấn chìm từ đằng trước. Tất cả chúng có những cổ tự xanh dương trong suốt như băng xung quanh cơ thể mình.
“Này, con hoàng hậu thiểu năng. Công kích chứa thuộc tính là vô ích đối với bọn tao thôi. Nếu mày định tin vào thanh kiếm bất thường đó thì tao khuyên mày nên bỏ cuộc ngay đi.”
Thực tế là Susan đã cảm thấy khủng hoảng. Cô ta hẳn đã biến thành than nếu các cổ tự được kích hoạt chậm hơn chỉ 0,2 giây. Ngay cả vậy, cô ta vẫn vờ như không quan tâm. Cô ta tự hào về khả năng nhanh chóng kích hoạt các cổ tự của mình nên không có gì phải xấu hổ.
Hỏa Long Kiếm run lên.
-Chủ nhân, con người kia mù rồi chắc? Ả nhìn ta và gọi ta là một thanh kiếm bất thường sao?
‘Cô ta không mù, chỉ là điên cuồng thôi. Tiện đây thì, đó là một tấm khiên nguyên tố đẳng cấp cao đấy... ngạc nhiên thật.’
Grid nhớ ra Susan. Cô ta là một kẻ phản bội, ấy thế mà lại tố cáo Piaro là kẻ phản bội. Cô ta bị điên, nhưng các chỉ số thì rất ghê gớm. Bằng chứng là cô ta vẫn sống dù bị Piaro đánh trúng vào trán.
“Hrmm.”
Đôi mắt xanh của Grid nhìn xung quanh những người đang có mặt. Tân Xích sắc Kỵ sĩ đoàn—một tổ chức được đại sư thu nhận sau cái kết của Juander.
‘Việc những kẻ chỉ đi theo đại sư có mặt ở đây...’
Tức là đại sư cũng có thể đang ở gần đây.
‘Quả nhiên, mục đích của ông ta là gặp Ngũ Tiền bối đó thôi?’
Đại sư vẫn đang tìm kiếm các vị thần bị trục xuất, còn được biết đến là Ngũ Tiền bối. Ông ta muốn hợp lực với họ để trừng trị các vị thần của phương tây và tẩy rửa vết nhơ của thất ác thánh. Hồi đó, Grid chưa biết chân tướng của Ngũ Tiền bối, thế nên anh không ý thức được mức độ nghiêm trọng của tình hình.
‘Mình phải ngăn chặn chuyện đó.’
Nhưng giờ thì anh biết rồi—cuộc gặp giữa đại sư và Ngũ Tiền bối tuyệt đối không được xảy ra. Anh không biết lưỡng ban tham lam sẽ làm gì vào giây phút Ngũ Tiền bối tới Lục địa phía Tây. Ngay từ đầu, chiến tranh giữa các vị thần đã không nên diễn ra. Khoảnh khắc bệnh dịch từ trên trời rơi xuống mặt đất, Vương quốc Vượt hạng vũ trang và Lục địa phía Tây sẽ chẳng thể nào an toàn nữa.
‘Đại sư đang hiểu lầm rồi.’
Ngũ Tiền bối đâu có nghĩa là tốt. Họ còn lâu mới là các vị thần lý tưởng mà đại sư muốn. Các vị thần của phương tây - chỉ ích kỷ hoặc làm theo bản năng - có khi còn tốt hơn. Grid nhìn Hưng Vương. Anh cảm thấy xót xa khi nhìn bộ dạng hốc hác đó. Lý do ông ấy ở vào thế phòng thủ...
Có lẽ là vì ông ấy đã từ chối yêu cầu của đại sư về việc sắp xếp một cuộc gặp với Ngũ Tiền bối.
Grid hỏi, “Chúng tấn công ngài một cách bạo lực mà thậm chí không thử nói chuyện trước sao?”
“Không... không phải như thế. Chúng đã cho ta một tháng ân hạn.”
‘Đúng như mình dự đoán, ông ta đã ngập ngừng.’
Nền tảng của đại sư là ‘lòng tốt’. Do đó, Grid có hy vọng.
‘Nếu mình nói cho ông ta biết chân tướng của Ngũ Tiền bối và thuyết phục được ông ta, mình có thể thay đổi quyết định của ta.’
Grid đã nắm được tình hình và lần này quay sang hỏi Susan, “Đại sư đang ở đâu?”
“Gì hả?” Susan cau mày. “Tại sao mày lại muốn biết ngài ấy ở đâu? Mày định gặp ngài ấy sao? Hahat. Chắc là mày đang mơ.”
“...Có vẻ như mày phải bị đánh đập một chút.”
Cô ta đang nói từ ‘mày’ sao? Dám vô lễ với Irene đáng yêu của anh à? Grid tức giận trước sự vô lễ của Susan, mặc dù giới thiệu mình một cách thản nhiên là Vượt hạng vũ trang Hậu. Sau đó, anh lần lượt trang bị Talsha với Vương miện của Vượt hạng vũ trang Vương. Dĩ nhiên, chỉ có vương miện là người ta nhìn thấy được.
“Gì đây? Tự dưng lại đội vương miện à? Khưkhưkhư! Cái gì cơ? Mày á? Mày đang phản đối việc tao vô lễ à? Mày đang nhắc tao biết rằng mày là một hoàng hậu sao?” Mắt Susan lóe lên lúc cô ta cọ 2 thanh kiếm của mình như đang sử dụng một viên đá mài.
“Đừng quan tâm đến việc mày được đối xử như thế nào. Mày chỉ là hoàng hậu của một tiểu vương quốc thôi còn gì?”
Tốc độ của các thanh kiếm đang va vào nhau trở nên nhanh hơn. Grid là một thợ rèn và lo lắng cho các thanh kiếm của đối thủ. 2 lưỡi kiếm va vào nhau và mỗi lần chúng trượt khỏi nhau, gia tốc sẽ tích tụ lại. Các tia lửa bắn ra mọi hướng và làm gián đoạn tầm nhìn của họ. Cô ta cố tình sử dụng gia tốc để tấn công bất ngờ chăng? Một người bình thường hẳn sẽ suy nghĩ theo cách này và trở nên cảnh giác...
‘Làm chuyện này sẽ gây hại cho các lưỡi kiếm.’
Ngay khi Grid đang nhìn một cách khó chịu vào những lưỡi kiếm bắt đầu vỡ ra vì bị mài vào nhau...
‘Đây rồi!’
Susan không để vuột mất khoảnh khắc người kia bị phân tâm. Cô ta tận dụng gia tốc của các lưỡi kiếm đang trượt và bắn về phía trước. Nó đã gần tới tốc độ âm thanh. Một cảnh tượng gần như là cường điệu. Đòn tấn công bất ngờ của Susan nhanh tới mức đó. Nó vượt quá giác quan thượng nhân vẫn đang tăng trưởng của Grid. Vai Grid đã bị đâm thủng.
“Hahat!”
Susan nghĩ mình đã thắng và vung thanh kiếm còn lại. Lớp vải đã bị xé. Grid chỉ kịp lùi lại và né đòn, vô tình để lộ da thịt. Đôi mắt của Hưng Vương rung lên.
‘Đó là một thân thể chưa được rèn luyện.’
Cô ấy ở khoảng giữa 30 tuổi đúng không? Cơ thể của hoàng hậu trẻ hơn mong đợi và đẹp đẽ như gương mặt cô vậy. Làn da trắng không có sẹo và cơ bắp trông thật mịn màng. Điều này tức là cô không thích hợp với chiến trường. Chỉ cầm một thanh kiếm thôi cũng có vẻ áp đảo lắm rồi. Thế thì cái sức mạnh này là thứ gì đây?
“Khặc?!”
Susan rên rỉ. Đó là hậu quả từ thanh kiếm trong suốt của hoàng hậu đánh trúng thanh kiếm trong tay trái cô ta vừa mới chém qua không khí.
‘Sức mạnh này là sao?’
Thanh kiếm không thể nào đỡ được uy lực từ thanh kiếm của Vượt hạng vũ trang Hậu và đã hạ xuống. Vai trái của Susan hạ xuống một cách tự nhiên và cô ta lạnh sống lưng. Cô ta mất thăng bằng và bị đầu gối của Vượt hạng vũ trang Hậu thúc vào mặt. Âm thanh của một quả dưa hấu bị vỡ vang lên.
Susan tuy không bị thương chí mạng từ một cú đá, nhưng cô ta đang khá run. Đó là vì cô ta đã mơ hồ đo lường được năng lực của Vượt hạng vũ trang Hậu. Về mặt sức mạnh, Vượt hạng vũ trang Hậu cao hơn cô ta.
‘Hư cấu.’
Susan đã luyện tập cả đời. Thân thể được bọc kín giáp trụ của cô ta có những cơ bắp mạnh mẽ. Cô ta đã rèn luyện cả cuộc đời, nhưng lại thua về sức mạnh trước một phụ nữ với cơ thể mềm mại như vậy... Cô ta không thể hiểu được. Lửa giận tràn ngập cặp mắt Susan lúc cô ta nghiến răng. Cô ta duỗi đầu gối hơi gập của mình và vung cặp song kiếm.
Thanh kiếm chuyển động theo những quỹ đạo khác nhau rất lộng lẫy và bất quy tắc. Đó là tinh hoa của kiếm thuật gia tộc Vaintz. Nó là một kỹ năng mà các Tân Xích sắc Kỵ sĩ không thể dễ dàng đối phó được chứ nói gì một kẻ mới bắt đầu. Vậy mà vào giây phút này, Vượt hạng vũ trang Hậu đã dễ dàng chặn nó.
“......!”
Susan đã bị sự hỗn loạn chế ngự. Không chỉ vì thanh kiếm của cô ta bị chặn lại. Người này đã phản công và làm cô ta bị thương, nên đó là một cú sốc lớn. Đứng trước Đảo chiều, tất cả mọi người đều như nhau. Grid nối đòn Liên kết và nói với Susan đang ho ra máu, “Đến lúc này thì mày hiểu tao là ai rồi đúng không? Dừng lại và đưa tao đến chỗ đại sư.”
“Con đĩ này!”
Cô ta cần phải được thuyết phục để chấp nhận bất kỳ hậu quả nào. Theo lẽ đó, rất khó để Susan thừa nhận thất bại. Cô ta là một thiên tài bẩm sinh, kẻ đã làm việc chăm chỉ cả đời. Tại sao cô ta phải bị đánh bại bởi một phụ nữ khác khi cô ta đã nhận các cổ tự cổ đại từ đại sư cơ chứ? Chuyện đó không nên xảy ra trừ khi thế giới này bị điên.
“Heiro!”
Các cổ tự cổ đại lơ lửng trong không trung và thấm vào cơ thể Susan. Các đồng sự đang quan sát tình huống đều ngạc nhiên.
‘Cô ta cuối cùng cũng vượt qua ranh giới rồi.’
Cổ tự là công cụ tạo ra một số hiện tượng nhất định. Dùng nó thế nào là tùy vào người sử dụng. Một phương pháp là hấp thụ nó vào trong cơ thể. Các cổ tự thấm vào cơ thể đã làm tăng cường đáng kể cho xương, cơ bắp, hoặc lõi mana của người sử dụng. Điều này giúp cho họ phát huy sức mạnh hoặc phép thuật ở mức siêu việt.
Vấn đề là khi nó tăng cường lõi mana. Lõi mana bị cưỡng chế tăng cường đã mở rộng ra và làm cơ thể bị quá tải. Do đó, cần phải điều chỉnh cường độ để nó chỉ tăng cường một số phần của cơ thể. Vậy mà khoảnh khắc này, Susan lại tăng cường lõi mana.
Một giới hạn thời gian đã được hình thành. Thời điểm quá trình tăng cường kết thúc, Susan sẽ không thể đối phó được với cơn bão sẽ tới và khả năng cao sẽ bị hủy hoại. Đó chả phải là kết quả tệ đối với các đồng sự của cô ta - những kẻ luôn coi Susan là một sự sỉ nhục trong mắt.
“Tao sẽ giết mày.”
Ngoại hình Susan không có thay đổi gì cả. Tuy nhiên, cô ta tỏa ra một luồng khí đủ đe dọa để tạo nên những làn sóng không khí dữ dội.
‘Nó như là Hắc hóa vậy.’
Lần đầu tiên trong trận chiến này, Grid mặc giáp. Bộ giáp làm từ tác phẩm cuối cùng của Khan và khí huyết của các vị thần linh thiêng đã nhanh chóng bao phủ toàn bộ thân thể anh. Rồi tầm quan trọng của ngoại hình đã được tiết lộ. Bộ giáp đen-đỏ trên người Grid khiến anh trông như một kẻ phản diện. Trong khi đó, Irene mặc nó và trông như một hiệp sĩ tôn giáo thần thánh bất chấp màu sắc. Đó là khoảnh khắc mà Grid - cảm thấy phiền phức bởi mái tóc rũ xuống trong suốt trận chiến - cố gắng buộc lại mái tóc của mình.
“Haap!”
Susan lao vào Grid nhanh như chớp. Cô ta tới trước mũi Grid và vung kiếm 4 lần.
“Đây là...!”
Hưng Vương đứng dậy khỏi chỗ ông ấy đang ngồi. Ông ấy dự đoán rằng ít nhất hoàng hậu sẽ bị thương nghiêm trọng và ông ta đã bay về phía trước mà không suy nghĩ. Người vợ của ân nhân của ông ấy—thật không đúng khi quay lưng lại với cô ấy khi cô ấy gặp nguy hiểm.
“Ngươi định đi đâu hả?”
Hưng Vương chỉ tiến được có vài bước. Ông ấy thậm chí còn không xử lý nổi một Susan chứ nói gì 15 Tân Xích sắc Kỵ sĩ.
“Ta biết! Ta biết rồi! Ta sẽ nói Hoàn Quốc ở đâu cho các ngươi, nên là đừng làm bị thương người vô tội!”
Hưng Vương vùng vẫy lúc ông ấy bị đám Xích sắc Kỵ sĩ bắt được, nhưng vô ích.
“Đúng, ngươi nên nói cho bọn ta biết vị trí của Hoàn Quốc. Ta chỉ định giết con đĩ này trước. Không lý nào lại gọi nó là vô tội khi nó chĩa kiếm vào bọn ta trước.” Susan cười khẩy lúc nắm lấy mái tóc của Vượt hạng vũ trang Hậu đã ngã xuống, để rồi bỗng choáng váng.
Vượt hạng vũ trang Hậu - đáng lẽ phải chảy máu đến chết vì 7 cái lỗ, đang nhìn chằm chằm vào cô ta với khuôn mặt sạch sẽ.
‘Bằng cách nào chứ?’
Ánh mắt run rẩy của Susan vội vàng xem xét ngực của hoàng hậu. Rồi cô ta nhìn thấy. Thay vì bị xé thành từng mảnh, áo giáp và đôi cầu vai vẫn nguyên vẹn.
‘Vượt hạng vũ trang...!’
Không có ai trên thế giới là không biết ý nghĩa của ‘vượt hạng vũ trang’. Chỉ có vài người vẫn chưa trải nghiệm quyền năng của vật phẩm. Susan thuộc về vế sau. Susan nhanh chóng rút lui để chuẩn bị cho đợt phản công sắp đến thì một tiếng thì thầm nhỏ lọt vào tai cô ta.
“Ta còn ở đây thì đừng hòng tác oai tác quái.”
“......!”
Các cổ tự in trên cơ thể cô ta đã bị bóc ra. Những khúc xương và cơ bắp được tăng cường sức mạnh của cô ta đã yếu đi rất nhiều và sự cân bằng của cơ thể cô ta không còn nữa. Lõi mana đã mở rộng ra hết cỡ thì co rút lại. Điều này đi kèm với cơn đau ngoài sức tưởng tượng.
“Kuack... Kuaaack!”
Susan đổ máu và loạng choạng như sắp ngã. Cô ta sẽ mất trí. Nó quá là đau đớn. Tuy nhiên, cô ta chịu đựng cơn đau này bằng sự ngoan cường và mong muốn giết người của mình. Cô ta gần như không cầm được 2 thanh kiếm trong đôi bàn tay run rẩy. Cô ta phát hiện ra rằng Vượt hạng vũ trang Hậu đang bước về phía mình với một gương mặt thờ ơ, như thể đang gạt bỏ cô ta như một việc vặt đơn thuần.
Quyết tâm của cô ta chẳng thể kéo dài. 2 thanh kiếm đã rơi ra khỏi tay. Sẽ không ai tin nhưng đó là sự thật. Các thanh kiếm rơi ra khỏi tay cô ta như là chúng có ý chí của riêng mình.
“Quái...”
Phập!
“...vật.”
Phụp phụp phụp!
Đó là sự liên kết của các kiếm vũ dung hợp chập hai. Cơ thể Susan tan nát và biến thành tro xám. Grid không thể tha mạng cho cô ta khi cô ta có sát khí nhắm thẳng vào Irene. Có là thuộc hạ của đại sư cũng chả quan trọng. Anh phải xóa sổ trước bất kỳ rắc rối nào trong tương lai. Grid lau máu bắn lên gò má trắng ngần của mình và hỏi các Tân Xích sắc Kỵ sĩ đang đờ ra như tượng, “Các ngươi muốn đánh nữa không?”
“...Dạ không ạ.”
Tân Xích sắc Kỵ sĩ đoàn - những kẻ rời khỏi đế chế sau cuộc nổi dậy của Đệ Tứ Hoàng tử Edan - đã quan sát lục địa dưới góc nhìn của một bên thứ ba. Chúng đặt câu hỏi về sự phát triển thần tốc của Vương quốc Vượt hạng vũ trang và đặc biệt tò mò khi thấy tân hoàng đế Basara đang mang lại sự tiện nghi cho Vương quốc Vượt hạng vũ trang.
Vượt hạng vũ trang Vương Grid, Piaro, và Mercedes—danh tiếng của 3 người khổng lồ này là rất lớn, nhưng đại đế chế giúp đỡ một tiểu vương quốc chỉ vì sợ hãi 3 người này thì có lý không cơ chứ? Tân Xích sắc Kỵ sĩ đoàn thậm chí còn đùa cợt rằng Basara có tình ý với Vượt hạng vũ trang Vương.
Bây giờ chúng đã nhận ra. Nó không phải như thế chút nào. Có những con quái vật ẩn nấp trong Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Vượt hạng vũ trang Hậu Irene—cô ta còn mạnh hơn cả vị vua nổi tiếng. Không, cô ta là kẻ thậm chí còn hùng mạnh hơn cả Piaro với Mercedes. Đây là quyền lực thật sự của Vương quốc Vượt hạng vũ trang.
“Hãy lùi bước trước.”
Các Tân Xích sắc Kỵ sĩ đưa ra quyết định và vội vã rời đi. Grid không thèm đuổi theo chúng. Tình hình đã thành ra thế này nên không có lý do gì để trực tiếp gặp đại sư.
‘Ông ta sẽ tự tới tìm mình.’