Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1291: Chương 1286

Chương 1286

“Cậu có lo lắng không?”

Đại sư không nói nhiều cho lắm. Sau khi kể về cách mà ông ta không cứu được nhân loại và nhận vết nhơ mang tên thất ác thánh, ông ta chưa bao giờ nói ra một câu chuyện riêng tư nào. Một người như vậy mà nói ra trước thì đó chính là may mắn. Nó là tiền thân cho một nhiệm vụ chính thức.

Zibal làm dịu sự phấn khích của mình và lễ phép trả lời, “Tôi ổn. Tôi đã chờ đợi và tin rằng Chủ nhân sẽ chỉ dẫn vào một thời điểm thích hợp.”

Lý do cho thái độ đó của Zibal không chỉ là vì anh ta có ý thức về hảo cảm. Đó là sự tôn trọng dành cho người anh hùng bị lãng quên khi xưa đã chiến đấu chống lại các vị thần để bảo vệ nhân loại và đang chuẩn bị chiến đấu lại lần nữa.

“Thực ra, ta muốn tránh giết người vô ích. Ta cảm thấy sẽ đánh mất bản thân trong quá khứ ngay khi ta làm hại những người hoàn toàn không liên quan đến mục đích của ta. Ta sợ rằng vết nhơ của các vị thần xấu xí sẽ thực sự bêu xấu ta và làm ta trở nên tà ác.”

Trên đường trở về nhà trọ. Đại sư Zikfrector bước đi trên nền trời hoàng hôn và lặng lẽ nhìn vào đôi bàn tay mình. Đôi bàn tay ông ta nhuộm màu đỏ của hoàng hôn và dường như đẫm máu. “Rồi ta nhận ra. Trên bàn tay ta vốn đã có quá nhiều máu.”

Thanh kiếm của Saharan, thứ đã gây ra hàng vạn cái chết trong quá trình thành lập đế chế, đã được chính Zikfrector trao cho Saharan. Nhiều cuộc chiến tranh mà đế chế tham chiến đều là sự hưởng ứng của hoàng tộc đế chế với mong muốn của Zikfrector - băng qua Biển Đỏ để tới Lục địa phía Đông. Để trừng phạt hoàng tộc đế chế vì đã quên mất lời hứa của họ qua nhiều năm, Zikfrector đã trao thanh kiếm cho một đứa trẻ để đánh bại cha của nó. Lượng máu mà Zikfrector đã đổ ra dưới danh nghĩa phục sinh thất ác thánh và trừng phạt các vị thần giả dối đã lên tới mức không thể đảo ngược.

“Không còn lý do gì để ta chần chừ nữa.”

Ông ta có thể nghe thấy lời chế nhạo của các vị thần, nhưng ông ta vốn đã vượt qua con sông rồi. Chuyện này không thể đảo ngược và ông ta chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiến về phía trước. Để đạt được mục đích của mình, ông ta phải tà ác. Thay vì xóa bỏ thất ác thánh khỏi thế giới và đòi lại danh dự của các thiện nhân, ông ta sẽ trở nên tà ác.

“Ta đã truyền lệnh cho các sứ giả khác rồi. Tới lúc này, cung điện Dương Châu hẳn đang bốc cháy. Chúng ta sẽ ở đây để chặn đường lui của quốc vương.”

“...Vâng.”

Zibal gật đầu sau khi xác nhận nhiệm vụ đã thay đổi từ ‘Tung tích của Các vị thần Bị trục xuất’ thành ‘Quyết tâm của Cái ác thứ 6 Zik’. Rốt cuộc, anh ta không thất vọng trước lựa chọn giải quyết mọi chuyện bằng vũ lực của Zikfrector.

‘Đây là sự phán xét của Hưng Vương. Đại sư đã cho ông ta một cơ hội, nhưng ông ta lại không nhún nhường.’

Haiz...

Nét mặt Zibal ánh lên sự căng thẳng lúc anh ta hít một hơi thật sâu. Các thị vệ Hưng triều - những người mà anh ta đã thấy vài tuần trước - đều là lính tinh nhuệ với cấp độ trung bình 360. Đại sư tuy ở đây, nhưng nếu bất cẩn thì ông ta cũng có thể bị đánh bại.

***

“Vậy thì tại sao các ngươi không nghe lời ta?”

Bộ mặt tươi cười thể hiện cho tâm trạng của cô ta. Susan đủ vui vẻ để bay đi lúc cô ta vượt qua các bức tường và đột nhập vào cung điện. Cô ta thấy như được giải thoát sau một tháng làm việc thiếu thuyết phục.

“Bọn ta có đòi tiền như trộm cướp đâu. Bọn ta chỉ muốn biết vị trí của Hoàn Quốc. Tại sao các ngươi lại hành động như thể đây là một yêu cầu khó khăn và từ chối hả? Tất cả lũ người ở phương đông đều giống như ngươi à?”

Chiếc mũ bảo hộ của binh sĩ cuối cùng đang canh giữ lối vào cung điện trở nên cong queo. Đó là do Susan đánh vào nó bằng cán kiếm. Nụ cười không biến mất khỏi mặt cô ta mặc dù tàn sát hàng trăm binh sĩ.

‘...Ả bị điếc.’

Cô ta không phải một con người với tư duy bình thường. Chỉ huy thị vệ phán đoán tình hình và thì thầm với quốc vương, “Có vẻ như thượng nhân vô danh không đi cùng. Trước khi hắn đến và mọi thứ trở nên khó khăn hơn thì đi trú ẩn là tốt nhất ạ.”

“Chẳng phải hắn đang chặn đường rút lui rồi sao?”

“Khó mà tưởng tượng rằng hắn đã tìm thấy mật đạo được truyền lại qua hoàng thất trong hàng trăm năm.”

“Hiểu rồi.”

Chỉ huy thị vệ là người chịu trách nhiệm cho sự an toàn của quốc vương. Không nên nghi ngờ phán đoán của ông ấy. Quốc vương gật đầu, ngoan ngoãn đứng dậy khỏi ngai vàng và Susan đang mỉm cười đã kêu lên, “Các ngươi chạy đi đâu? Mau cho ta biết vị trí của Hoàn Quốc!”

Đại sư Zikfrector không chỉ già hàng trăm tuổi. Ông ta tới từ trước khi thế giới bị hủy diệt một lần do sự thỏa thuận của các vị thần. Do đó, ông ta là một người cổ đại đã tồn tại trước khi con người của kỷ nguyên này được sinh ra. Các khả năng của ông ta sử dụng những khái niệm mà con người đương thời không bao giờ có thể hiểu được và Susan đã học được một vài trong số chúng.

Đáp lại sự tức giận của Susan, các cổ tự cổ xưa hiện ra và xoay quanh cô ta như những lưỡi dao sắc bén.

“Heiro!”

Chúng khai hỏa theo lệnh của cô ta. Nó như là Chuỗi Sét, nhưng có hiệu năng vượt xa Chuỗi Sét cả về phạm vi lẫn uy lực. Nó kiểm soát toàn bộ cung điện và tạm thời làm tê liệt cơ thể của quốc vương cùng các thị vệ.

Chỉ huy thị vệ mở to mắt ra. ‘Các bùa chú chặn phép thuật không hoạt động ư?’

Đây là nơi mà vua của vương quốc này sinh sống. Họ không thể phòng thủ lỏng lẻo khi những người nước ngoài không rõ danh tính đang đe dọa vương quốc. Họ đã sử dụng một khoản kinh phí khổng lồ để đặt các lá bùa hộ mệnh ngăn chặn hoàn toàn phép thuật của phương đông và phương tây trên khắp cung điện.

Thế mà chúng đều vô ích cả sao?

“Hụa!”

Chỉ huy thị vệ bị choáng trong giây lát trước khi khịt mũi và đứng dậy. Ông ấy vung thanh yển nguyệt đao của mình như muốn cản đòn tấn công của Susan. Ông ấy nhắm yển nguyệt đao và Susan vừa xoay người vừa hét lên, “Khự...! Ngươi dám làm chuyện thấp hèn như vậy!”

Làm điều đó với cô ta, kẻ từng là một kỵ sĩ của Đế chế Saharan. Cố gắng ném cô ta - một sứ giả được đại sư lựa chọn - xuống đất cơ đấy!

Vết sẹo trên trán Susan chuyển sang màu đỏ lúc cô ta dùng một tấm khiên để chặn yển nguyệt đao đang bay vào mình. Chỉ là tư thế chưa hoàn hảo của cô ta không thể chống đỡ được trọng lượng lớn và cơ thể nhỏ bé của cô ta đã bay ra sau vài mét. Trong sơ hở đó, chỉ huy thị vệ đã kéo ngược dây cung.

‘Ả vẫn cố cứu lấy thể diện à?’

Một lúc trước, Susan đã có thể lộn cả cơ thể để né đòn. Nói cách khác, nếu cô ta lăn trên mặt đất thì hẳn đã né được đòn tấn công của chỉ huy thị vệ mà không bị sốc. Thế nhưng, cô ta dùng khiên để hấp thụ chấn động và để lộ một sơ hở. Cô ta có lòng kiêu hãnh cao đến mức có thể bị gọi là một con ngốc. Một mũi tên cắm vào vai Susan lúc cô ta đang nhấc người dậy.

“Ưgh!”

Susan cau mày và ngã xuống đất. Chỉ huy thị vệ và quốc vương đã dùng cơ hội này để chạy hết tốc lực ra khỏi cung điện.

“Bắt...! Bắt chúng lại!” Susan gào thét với cặp mắt rực lửa, nhưng không ai bước ra cả.

Các cộng sự của cô ta đã bị kìm chân bởi hàng trăm thị vệ và đang chiến đấu vì mạng sống của họ. Ngay từ đầu, cô ta đã chẳng có tư cách mà la hét.

“Susan! Chúng ta không thể để lỡ chỉ vì cô không thể xử lý được đâu!”

Đại sư đã ra lệnh. Tìm hiểu vị trí của Hoàn Quốc. Mệnh lệnh của ông ta phải được thực hiện.

“Heiro!”

Các cổ tự cổ xưa lơ lửng trong không trung và bị hút vào hai chân Susan. Ngay sau đó, Susan đột phá lối thoát khẩn cấp cách đó 80 mét chỉ trong 1 giây. Cô ta đi theo chỉ huy thị vệ với quốc vương đang chạy xuống một hành lang tối và vung kiếm.

“Hả?!”

Chỉ huy thị vệ trông có vẻ không tin khi bị chém vào lưng. Ông ấy chứng kiến một tốc độ vượt qua giới hạn của loài người và không có chút cảm giác thực tế nào cả.

“Hah... Hah... Nói cho ta biết.”

Susan xuất thân từ một nhánh phụ của gia tộc Vaintz, một trong những gia tộc danh giá nhất trong Đế chế Saharan. Không như hậu duệ trực hệ Mercedes, cô ta không được hưởng sự xa xỉ là nhận được các bí mật gia tộc. Tuy vậy, cô ta có được một nền giáo dục ưu tú từ khi còn nhỏ.

Kiếm thuật của cô ta sắc bén và mạnh như thép. Cô ta nhanh chóng hồi phục sau các tác dụng phụ từ việc vượt qua giới hạn của một con người bằng kỹ thuật cổ tự cổ đại. Rồi cô ta chĩa kiếm vào cổ quốc vương.

“Giờ thì nói cho ta biết. Hoàn Quốc ở đâu?”

Tại sao lại làm mọi thứ trở nên khó khăn khi chỉ là nói ra một vài từ? Susan bực tức vì cô ta không hiểu được. Quốc vương nhìn thấy ánh mắt điên tiết của cô ta và từ từ mở miệng, “Ta không thể nói cho ngươi. Khoảnh khắc ta trả lời câu hỏi của ngươi, sự bảo hộ của huyền vũ sẽ sụp đổ và Hưng Quốc sẽ trở thành một đống đổ nát.”

Đó là một hành động thừa nhận Hoàn Quốc nếu ông ấy thông báo cho những người ngoài - những kẻ chưa thấy Hoàn Quốc và lưỡng ban. Thay vì lãng quên chúng, hành động đó là đang quảng bá sự tồn tại của Hoàn Quốc với lưỡng ban, đóng góp cho thần tính của chúng.

Dĩ nhiên, Susan hiểu làm sao được. À đâu, dù có hiểu hay không thì cô ta cũng mặc kệ luôn. Cô ta không quan tâm tới hoàn cảnh của kẻ khác.

“Được, cùng xem ngươi chịu được bao lâu.”

Susan mỉm cười và đâm thanh kiếm của mình vào ngực quốc vương. Cô ta cố tình tránh khỏi một yếu huyệt. Ngay từ đầu thì đó sẽ chỉ là một tổn thất nếu cô ta giết con tin có giá trị.

“....!?”

Susan giật mình lùi lại. Giây phút cô ta đẩy thanh kiếm vào ngực quốc vương, quốc vương đã khẽ di chuyển bàn tay và con dao găm của ông ấy nhắm vào tim cô ta. Nếu né tránh chậm hơn một bước thì hẳn đã có một cái lỗ trên ngực cô ta rồi.

“Ta cũng đã học võ thuật để tự vệ. Ta sẽ không bị thương dễ dàng đâu.”

Quốc vương có phong cách chiến đấu không thể thấy được trên Lục địa phía Tây và nhìn Susan với ánh mắt bình thản. Susan có linh cảm.

‘Lão ta mạnh thế sao?’

Ít nhất thì cũng ở tầm một Xích sắc Kỵ sĩ đơn số. Có vẻ là ngang bằng Bảy Công tước hồi trước. Dù vậy, sau cùng thì chỉ tới chừng này thôi.

“Ranh ma đấy.”

Sự ngạc nhiên của cô ta chỉ là tạm thời. Susan cười khẩy và rút ra một thanh kiếm khác. Cô ta cầm hai thanh kiếm và trở nên mạnh mẽ hơn nhiều so với trước. Susan bộc lộ uy lực của kiếm thuật gia tộc Vaintz phong cách Mới mà chính đại sư đã đích thân cải tiến.

Vẻ mặt quốc vương chứa đầy sự kinh ngạc trước khi khụy xuống. Đó là vì ông ấy thấy các bạn đồng hành của Susan đang chạy xuống hành lang đằng sau cô ta. Đó là khoảnh khắc mà hy vọng biến mất. Sau đó...

“Hoàng hậu của Vương quốc Vượt hạng vũ trang giá lâm.”

Giọng nói của một người đàn ông trung niên vang vọng khắp hành lang. Một nhân vật mới đã xuất hiện. Mái tóc bạc tuyệt đẹp của cô được buộc lên một cách thoải mái và cô mặc một chiếc quần dài bên dưới váy. Đó là một trang phục gợi nhớ tới các thiếu niên trên phố. Nhưng mà, cô ấy thật đường hoàng. Đó là do vẻ ngoài cao quý của cô...

“Ê. Ta là Irene, hoàng hậu của Vương quốc Vượt hạng vũ trang.”

“......”

“......”

Nhóm của Susan lẫn Hưng Vương đều không tin vào tai mình và đờ người ra trong chốc lát. Giọng điệu thật quá phù phiếm để được gọi là hoàng hậu của một vương quốc... à đâu, nó không chỉ ở mức phù phiếm. Cô ấy muộn màng nhìn thấy phản ứng của những con người đang bối rối này rồi chăng? Mỹ nữ tóc bạc mỉm cười bẽn lẽn và nói lại, “Ta là Hoàng hậu Irene của Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Rất vui được gặp mọi người.”

“Tóm ả..!”

Đối với nhóm của Susan, giọng điệu hay danh tính của mỹ nữ tóc bạc đều không hề quan trọng. Chúng không muốn cô ta làm phiền khoảnh khắc này. Trước tiên, chúng quyết định tốt hơn hết là tiến hành công việc sau đó khi đã bắt được vị khách không mời này. Chúng không thể lãng phí thời gian. Bất cứ ai từ Tân Xích sắc Kỵ sĩ đoàn cũng sẽ có thể khuất phục một người phụ nữ mỏng manh như vậy chỉ trong 1 giây.

Tuy nhiên, tình hình hóa ra lại khác với những gì chúng mong đợi.

“Ngươi đang chạm vào đâu đấy hả?”

“......!”

Mỹ nữ tóc bạc tự nhận mình là hoàng hậu của Vương quốc Vượt hạng vũ trang—cô ấy đã cắt cổ một Tân Xích sắc Kỵ sĩ dám đặt một tay lên vai mình.

“Ngươi có ý đồ xấu đúng không?”

Gã Tân Xích sắc Kỵ sĩ gục xuống cùng với bọt máu do cổ họng hắn bị chém. Rồi đầu gối của mỹ nữ tóc bạc thúc vào mặt của người đàn ông đang cố gắng sử dụng năng lực của các cổ tự. Một đòn không thương xót chỉ tập trung vào việc giết chết...

Đó là một cảnh tượng thực sự khủng khiếp. Tuy nhiên, cảm nghĩ đến với tâm trí của Susan và Hưng Vương là ‘đẹp đẽ’. Đó là vì đuôi tóc màu bạc đang trôi trong không trung đã chuyển sang màu đỏ từ những giọt máu vương vãi, tạo ra ảo giác những cánh hoa đang nở rộ.

“Hưng Vương, ta sẽ giúp ông trước. E hèm, ta sẽ giúp đỡ ngài.”

Cúi đầu cái rụp.

Hưng Vương vô hồn chỉ đơn giản gật đầu.

“Con đĩ này! Danh tính của mày là gì?”

Ưu tiên của Susan đã thay đổi. Cô ta đang vung cặp song kiếm thì tiếng lẩm bẩm của mỹ nữ tóc bạc thấm vào tai cô ta.

“Đứa nào đang gọi vợ tao là đĩ đấy? Mày mới là con đĩ.”

“....!?”

Đó là khoảnh khắc Susan tới gần mỹ nữ tóc bạc với các đồng sự ở phía sau cô ta. Susan không tin vào mắt mình. Đó là vì thanh kiếm trong đôi tay của mỹ nữ tóc bạc bất chợt chuyển sang màu đỏ. Ngọn lửa nóng bỏng mà nó tỏa ra đã cho Susan một lời cảnh báo.

‘Nguy hiểm!’

Hành lang dài của cung điện đã bị đốt cháy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!