Chương 1293
Đại sư Zikfrector, được gọi là cái ác thứ 6, Zik, trong tiền kiếp của mình—mục đích của ông ta là trừng trị các vị thần trên trời và những đại quỷ đã cấu kết với họ. Mong ước ấp ủ từ lâu của ông ta là ‘hạ bệ các vị thần làm vấy bẩn thất thiện nhân bằng tội lỗi’ và ‘truyền bá sự thật cho thế giới’.
Đó là giấc mơ viển vông nhất trên đời. Nó đủ để khiến mọi người chế nhạo, nhưng Zikfrector đang nhìn vào những khả năng. Ông ta đã chịu đựng hàng ngàn năm và hy vọng đã nảy nở. Một người được các vị thần ưu ái và có thể tránh khỏi sự nghi ngờ của họ, cùng một kẻ có năng lực để chế ngự các đại quỷ hàng đầu—hai mấu chốt thiết yếu để chiến thắng trong cuộc chiến chống lại các vị thần đều ở thời nay.
Người ở vế trước là Grid còn kẻ ở vế sau là Marie Rose.
“......?”
Zibal tròn xoe cả mắt khi đại sư - người đã đi gặp Grid - quay về với Hoàng hậu Irene của Vương quốc Vượt hạng vũ trang.
“Thế thì, Grid...”
Lời giới thiệu Grid của Zikfrector đã bị ngắt giữa chừng. Grid tươi cười và nhẹ nhàng chào hỏi Zibal, “Tôi là Irene, hoàng hậu của Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Rất vui được gặp Ngài Zibal. À không, tôi nên gọi ngài là tông đồ của Zik chứ nhỉ?”
“Ah. Vâng... xin cứ tùy ý gọi tôi như ngài muốn.”
Rốt cuộc, trí tuệ nhân tạo của Satisfy thực sự bá đạo. Chẳng dễ để phân biệt giữa các NPC và người chơi. Zibal cảm thấy điều đó một lần nữa và gật đầu. Thay mặt cho các Tân Xích sắc Kỵ sĩ cảnh giác với Irene, Zibal hỏi đại sư, “Tại sao hoàng hậu lại tới thay vì Grid ạ?”
“......”
Đại sư ngậm chặt miệng. Chuyện này khó giải thích vì ông ta không biết Grid đang làm gì. Ông ta nghĩ một hồi nhưng đã chọn im lặng do sự khó chịu ập đến.
‘Trong mọi trường hợp thì đây cũng là một quý tộc.’
Cuộc trò chuyện dừng lại và Zibal cau mày. Anh ta chưa bao giờ tưởng tượng Irene trước mặt mình lại là Grid và gửi một tin thì thầm cho Grid.
-Này, Grid. Anh bị điên à? Sao lại cử vợ mình tới Hoàn Quốc sau khi nói bọn tôi không nên tin các vị thần bị trục xuất vậy? Lỡ cô ấy chết thì sao?
Các NPC chỉ có 1 mạng. Khác với người chơi, họ không thể phục sinh sau khi chết. Đó là lý do thế giới không thể đổ lỗi cho Grid sau khi anh ta bắt đầu một cuộc báo thù dữ dội khi Khan chết. Giờ anh ta lại muốn cử Irene tới Hoàn Quốc...
Zibal không thể hiểu Grid và không muốn hiểu luôn. Grid - người nhận được lời chỉ trích thì thầm, mỉm cười và đáp lại.
-Không sao đâu. Họ sẽ không thể chạm vào Irene chừng nào cô ấy còn đi cùng với đại sư.
Ngũ Tiền bối nhất định sẽ thèm muốn đại sư và cẩn trọng. Ngoài ra...
-Chưa kể, Irene mạnh mẽ và có thể tự cứu lấy mạng sống của mình.
Grid rất tự hào về các kỹ năng của mình. Anh không ngạo mạn tin rằng mình là người mạnh nhất khi lần đầu tiên đánh bại Kraugel và vươn lên ngôi vị của đấng tối cao. Mà đúng hơn, anh thiết lập các chỉ báo khách quan bằng cách nắm bắt sự cân bằng quyền lực trong viễn cảnh thế giới. Ngay cả nếu Ngũ Tiền bối thù địch với anh, anh vẫn phán xét rằng mình có thể sống sót bằng cách tập trung vào việc trốn thoát dưới sự bảo vệ của đại sư.
-Thật hả...? Tôi sẽ không lo lắng quá nhiều nếu anh nói như vậy đâu.
Zibal liếc nhìn Irene với một nét mặt mới. Nếu người phụ nữ mỏng manh này mạnh mẽ thì cô ấy sẽ mạnh tới mức nào? Nếu cô ấy thực sự mạnh như vậy thì đó giờ cô ấy đang làm gì? Có nhiều điều không đáng tin, nhưng anh ta không định nghi ngờ lẫn không tin tưởng họ.
-Anh lo hả? Cảm động thật đấy nha?
-Đừng có hiểu lầm. Tôi chỉ thông cảm với Irene vì tôi nghĩ anh đang giở trò để thay vợ thôi. Mà nhân tiện, anh tìm ra vị trí của Hoàn Quốc kiểu gì thế? Tôi vẫn đang tìm kiếm trong vài tháng qua, nhưng dường như chả có cách nào khác ngoài trực tiếp hỏi Hưng Vương.
-Anh đúng rồi đấy, đó quả nhiên là cách duy nhất. Tôi biết vì tôi đã hỏi Hưng Vương.
-Hưng Vương cho anh câu trả lời á?
Zibal đang thật sự kinh ngạc. Grid đã dùng phương tiện gì để cạy miệng Hưng Vương khi mà ông ta bị kiếm kề vào cổ cũng không thèm nói?
-Tên khốn tàn nhẫn này... anh đã thực hiện kiểu tra tấn gì thế?
Với vẻ mệt mỏi, Grid giải thích cho Zibal đang hiểu lầm.
-Hưng Vương và người dân ở đây nhất quyết giữ im lặng về Hoàn Quốc với người ngoài vì những kẻ không biết thần thoại và nghe được về Ngũ Tiền bối sẽ làm suy yếu quyền năng của Thần Huyền Vũ. Hiện tại, Hưng Quốc đang được huyền vũ bảo hộ. Ngay khi huyền vũ yếu đi, cuộc xâm lược của lưỡng ban sẽ bắt đầu. Thế nên, họ chỉ có thể ngậm miệng trong tuyệt vọng.
-Có chuyện như thế ư... vậy tại sao quy tắc đó không áp dụng với anh?
-Tôi biết các thần thoại thực sự của Lục địa phía Đông.
Grid là người đã hạ gục lưỡng ban và phục sinh huyền vũ. Trước mặt anh - người đã hiểu thấu chân tướng và chối bỏ Ngũ Tiền bối, nói về Ngũ Tiền bối sẽ không làm tăng thần tính của họ.
-Ưm... ra là vậy. Tiện thể thì, anh đang làm cái gì thế?
Zibal gật đầu một cách thuyết phục trước khi cau mày lần nữa.
-Tại sao anh lại không tới Hoàn Quốc? Tại sao vợ anh lại tới Hoàn Quốc thay cho anh?
-Tôi bận kiếm tiền rồi.
-...Tôi nghe bảo Vương quốc Vượt hạng vũ trang gần đây đang bận rộn rải rác vật phẩm. Đó là một chuyện vô ích.
-......
-Chà, tôi nghĩ là anh đang làm rất tốt đấy chứ.
Zibal mỉm cười và kết thúc tin thì thầm. Anh ta theo sau đại sư đi trước và nghĩ về chuyện đó. Zibal từng là người đứng đầu của bảy bang hội. Lúc đó anh ta bị mê muội bởi điều gì khi thế giới chỉ xoay quanh mình? Danh vọng cá nhân, tiền bạc, và quyền lực. Anh ta hấp tấp thực hiện những sở thích và mong muốn của riêng mình mà thôi.
Mặt khác, Grid...
‘...Chả có sự so sánh nào hết.’
Lý do khiến Zibal không chiếm được vị trí của đấng tối cao mà anh ta mong muốn là vì ngay từ đầu anh ta chưa bao giờ đủ tiêu chuẩn. Kể cả khi anh ta đảm nhận vị trí, chẳng mấy chốc anh ta cũng sẽ bị kéo xuống. Biểu cảm của Zibal trở nên rắn rỏi và mạnh mẽ hơn cả khi xưa.
***
Nơi ở của các vị thần là trên bầu trời. Họ không bao giờ ở dưới mặt đất, ngay cả khi họ là những vị thần đã bị đánh bại. Gần chùa gọi bụt bằng anh, thế nên là thần tính sẽ bị suy yếu ngay khi các vị thần sống với con người. Chu tước, huyền vũ, thanh long, và bạch hổ—đó là nguyên nhân các cổ thần bị lãng quên đã bị các vị thần bị trục xuất đánh bại.
Tại trung tâm của Lục địa phía Đông, có một rừng đào khổng lồ nơi 4 con sông hội tụ—dưới sự dẫn đường của Grid, đại sư đã tới đó và thấy một hiện tượng hiếm gặp.
“Khó mà tin được đây lại là mặt đất.”
Dường như các vị thần đang ở trước mặt họ vậy. Đó là một vùng đất ngập tràn linh khí làm ông ta nhớ lại thiên đường mình tới thăm hơn một ngàn năm trước. Đại sư dùng các cổ ngữ xa xưa và để chúng bay lên không trung. Dãy cổ tự tỏa sáng như dải Ngân Hà. Cơ thể ông ta - mất sức mạnh sau khi mất đi thánh năng - đã trở nên mạnh hơn một chút.
Đôi bàn tay nắm chặt của đại sư đang tràn đầy sức mạnh. Khuôn mặt mệt mỏi của ông ta ngập trong sinh khí.
“Wao...”
Grid thốt lên ngưỡng mộ và Zibal với các Tân Xích sắc Kỵ sĩ không thể ngậm miệng lại được. Ấn tượng của họ về đại sư đã hoàn toàn thay đổi. Đôi mắt trầm lặng có thể nhìn thấy qua mái tóc chải sang hai bên, làn da xanh xao, và cơ thể khô khốc...
Trước đây, đại sư tỏa ra một ấn tượng ảm đạm và điêu tàn, nhưng giờ ông ta trông thật sáng sủa và sạch sẽ. Ông ta toát ra nhiều sự tốt bụng đến mức mọi người không thể không tin tưởng ông ta. Gương mặt vô cảm đã tràn đầy sức sống và đôi mắt lặng lẽ khiến ông ta trở thành một con người hoàn toàn khác.
“Ta có thể đi qua nơi này sao?”
Kịch, kịch.
Ngay cả cái cách ông ta tiến về phía trước cũng đã thay đổi. Những bước chân ngập ngừng như thể ông ta đang lo lắng hay là một tội nhân đáng xấu hổ đã trở nên mạnh mẽ và tự tin. Một cây đào cao chót vót ở trung tâm của khu rừng—đại sư tiếp cận cây đào khổng lồ nơi các nhánh cây xòe ra từ trái sang phải và tầm nhìn của ông ta thu gọn bầu trời trong xanh ở ngọn cây. Các cổ tự xoay quanh đại sư đã bắt đầu nhắm lên trời.
“Đúng vậy... nó là ở đây.”
Grid xác nhận. Anh đứng bên cạnh đại sư và gắn lá bùa mình nhận được từ Hưng Vương vào cái cây.
“Mở cửa ra.”
Sấm sét bắt đầu vang lên ở khắp mọi nơi. Có thể thấy một bức màn xanh dương bao phủ cả rừng đào bạt ngàn. Vào thời điểm cả nhóm cảm thấy bị ngắt kết nối với thế giới...
Một ánh sáng màu vàng chiếu xuống từ bầu trời tối đen và quấn quanh cơ thể Grid, đại sư, và những người còn lại trong nhóm.
[Bạn đủ tiêu chuẩn để tới thăm thế giới của các vị thần phương đông.]
“......!”
Cửa sổ thông báo nổi lên khiến Zibal lạnh sống lưng. Thế giới của các vị thần—có bao nhiêu trong số 2 tỷ người chơi có thể nhìn thấy nơi đó đây? Zibal sướng run và sợ hãi khi một nơi mà anh ta coi là ảo vọng thực chất lại tồn tại và rằng anh ta sắp tới thăm nó.
“Nơi này có hơi tồi tàn đấy,” Grid - đã từng tới thăm thế giới của các vị thần trên Lục địa phía Tây - lẩm bẩm với vẻ mặt không quan tâm.
Grid, đại sư, và phần còn lại của nhóm bắt đầu đứng dậy trong khi được bao quanh bởi ánh sáng và rồi một giọng nói cất lên. Đó là một giọng nói hướng thẳng vào đại sư.
「Ta hoan nghênh ngươi, tông đồ tội nghiệp đã bị các vị thần sa ngã bóc lột và phản bội.」
Thị lực của Grid, đại sư, và những người còn lại trong nhóm đã đảo ngược. Chẳng mấy chốc, thế giới đã trỗi dậy và khi họ mở mắt ra lần nữa, họ có thể thấy một con đường dài được mở lối bằng cây xanh.
“Ahh...”
Zibal cùng đám Tân Xích sắc Kỵ sĩ thở dài trước khung cảnh tuyệt đẹp và kỳ bí. Grid nhìn thấy những cây đào giống hệt như anh đã thấy trong Đào Hoa Nguyên và tới gần nó để hái một quả đào trắng. Không may thay, trước khi anh có thể hái đào trắng, các lưỡng ban mặc đạo bào đã xuất hiện để dẫn đường cho cả nhóm.
“Toàn bộ con người ngoại trừ Tông đồ Zik, cấm được nhìn vào bọn ta. Sao các ngươi dám nhìn hả?”
“Đi theo ta. Ngũ Tiền bối đang đợi đấy.”