Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1299: Chương 1294

Chương 1294

Tại một cung điện được bao quanh bởi vườn đào và những đám mây...

Quần áo của các cung nữ lúc họ bước qua hành lang trông như là chúng đang sống vậy.

“Ta đã nói ngươi phải nhìn đi chỗ khác rồi còn gì?”

“Ta phải thiêu cháy mắt ngươi để ngươi lắng nghe hả?”

Các lưỡng ban cảnh cáo Zibal - người cứ đang nhìn quanh. Zibal muốn thu lại mọi khung cảnh của thế giới thần thánh mà anh ta sẽ không bao giờ thấy lại lần nữa. Thế nên, một sự phẫn uất mạnh mẽ đã chất đầy trong anh ta.

‘Chúng nghĩ chúng là cái éo gì chứ?’

Ông chủ của Zibal là đại sư. Phe kia không có quyền chỉ đạo Zibal ngay cả khi chúng là thần. Zibal cảm thấy vô cùng bất bình trước thái độ của những kẻ cao quý đang đe dọa họ. Anh ta muốn ngước mắt lên và hét vào mặt đám lưỡng ban. Tuy nhiên, anh ta đã kìm được cơn giận và chịu đựng nó.

‘Mình sẽ làm như chúng nói—nhập gia thì phải tùy tục.’

Nếu anh ta gây phiền hà thì người chịu thiệt hại sẽ là đại sư. Zibal kiểm soát tâm trí mình và trông như bất cứ Tân Xích sắc Kỵ sĩ nào khác. Anh ta lặng lẽ bước đi lúc nhìn chằm chằm vào gót chân của các lưỡng ban đang đi đằng trước. Các lưỡng ban tặc lưỡi.

“Dù gì thì chúng cũng không hiểu được lời của chúng ta.”

“Gia súc với con người rất tò mò và khó kiểm soát. Đó là lý do chúng thiếu đói hết lần này tới lần khác.”

“......”

Vẻ mặt của đại sư đanh lại lúc ông ta đi qua Hoàn Quốc tồi tàn không giống với Asgard. Những suy nghĩ của lưỡng ban thật khó chịu.

‘Tại sao họ lại khinh thường con người?’

Không phải tất cả các vị thần đều quan tâm đến con người. Một ví dụ điển hình là Hexetia, thần thợ rèn. Ông ấy ghen tị với con người và thậm chí còn cố gắng tiêu diệt nhân loại. Nhưng mà, có rất ít vị thần ghét bỏ hoặc khinh thường con người. Để một vị thần có được thần tính thì đức tin của con người là điều cần thiết. Vậy nên, thật không tốt khi không quan tâm đến con người tin tưởng vào họ. Vài vị thần cảm thấy biết ơn con người nữa cơ.

Nếu có những con người tin vào ông ấy và phụng sự ông ấy trong quá khứ, Hexetia đã chẳng thực hiện một kế hoạch hủy diệt vô lý như vậy. Theo lẽ đó, thái độ của lưỡng ban là thật sự khó hiểu. Lý do các vị thần lấy lại được thần tính của họ sau khi bị đánh bại và bị trục xuất trong cuộc chiến của các vị thần là vì con người của phương đông tin vào họ và phụng sự họ. Tại sao con người lại bị đối xử tệ bạc đến thế?

‘Họ không biết ơn con người là chưa đủ. Điều khó hiểu là họ so sánh con người với gia súc.’

Đại sư thắc mắc trước khi nhận ra điều gì đó.

‘...Họ coi việc con người phụng sự là hiển nhiên hơn là để biết ơn sao?’

Nhìn lại thì, có một kẻ như thế trong số các vị thần phương Tây—Võ Thần Zeratul - kẻ tranh cãi rằng việc con người tôn thờ sức mạnh của mình là chuyện hiển nhiên. Đại sư nghĩ đến vết chém từ Zeratul và cảm thấy ngực mình đau nhói. Đó là một nỗi đau trong ký ức của ông ta.

Ngực của đại sư sạch bóng mà không có vết thương nào. Đúng thế. Thân xác hiện tại của đại sư không hề chạm trán với Zeratul. Thân xác của đại sư - đã bị Zeratul chém và hứng chịu một vết thương sâu - đang bị niêm phong trong một cái hố. Nó cũng giống như thất ác thánh, à không, thất thiện nhân.

‘Zikfrector?’

Grid đã không ít lần trải qua sự ngu dốt và khinh thường của lưỡng ban. Grid chỉ nghĩ về nó như tiếng chó sủa và những lời nhảm nhí của lưỡng ban lọt vào tai này đi ra tai kia. Rồi anh nhìn thấy nét mặt mặt cứng đờ của đại sư. Anh lo lắng vì gương mặt tươi sáng của đại sư xám xịt cả lại và trông tệ hơn trước.

‘Lời nguyền Lười biếng lại ảnh hưởng ông ta nữa sao?’

Trên thực tế, Lời nguyền Lười biếng là một lời nguyền rất hiếm gặp. Trong thế giới quan của Satisfy, những kẻ duy nhất bị ảnh hưởng bởi Lời nguyền Lười biếng là loài ma cà rồng với Đại sư Zikfrector. Grid có mối kết giao lâu dài với loài ma cà rồng và đã phát mệt với Lời nguyền Lười biếng.

“Hãy giữ cho tâm trí ông được vững vàng,” Grid thì thầm với ông ta. Anh quan ngại rằng mọi thứ sẽ trở nên vặn vẹo nếu đại sư thấy mệt mỏi và không thể đưa ra phán đoán bình thường.

“Ta còn phải nói với ngươi bao nhiêu lần nữa?!” Một trong các lưỡng ban đá vào ống chân Grid. Ả tức giận vì một nữ nhân dám ngẩng đầu lên khi đã được cảnh cáo là phải vừa đi vừa nhìn xuống đất.

‘Lũ XX này.’

Nét mặt Grid biến dạng. Anh vẫn luôn cúi đầu trong suốt thời gian qua và chỉ nhìn đại sư trong giây lát, thế mà vẫn có hành vi bạo lực ư?

‘Nếu muốn đánh ai đó thì đánh Zibal kia kìa.’

Thật là bất công. Anh cảm thấy cay đắng như đang ngồi cạnh một người ồn ào trong lớp.

“......???” Zibal bối rối. Anh ta không chắc tại sao Vượt hạng vũ trang Hậu Irene lại nhìn chằm chằm vào mình sau khi cô ấy bị một lưỡng ban tên là Haejin đá vào ống chân.

“Kiểu gì thì con người cũng không hiểu được việc có được chúng tốt như thế nào đâu. Cứ móc mắt chúng ra từ đầu thì sẽ dễ hơn nhiều,” Haejin phàn nàn lúc ả xác nhận rằng nữ nhân kia đã cúi đầu xuống lần nữa sau khi nhìn Zibal.

Vào giây phút này...

‘Mày muốn móc đôi mắt xinh đẹp này ra à?’

Cơn giận của Grid dâng lên lúc anh đang cố gắng xoa dịu lòng mình. Anh khắc rõ cái tên của Haejin vào trong tâm trí.

‘Về sau tao sẽ móc mắt mày ra.’

Grid và nhóm của đại sư đã đi bộ khá lâu. Mất tới 2 tiếng để đến cung điện sau khi đặt chân vào Hoàn Quốc và 1 tiếng trở lên để đi bộ qua các hành lang bên trong cung điện. Khi Grid đang buồn chán và cảm thấy mất kiên nhẫn...

“Các ngươi trông có vẻ đang trầm tư.”

Một giọng nói mới cất lên. Theo phản xạ, Grid và Zibal muốn ngẩng đầu lên, nhưng họ kìm nén bản năng và cúi đầu sâu hơn nữa. Các lưỡng ban đang dẫn đoàn người đã bị thúc ép hành động. Đám ngạo mạn này bắt đầu cúi đầu thật sâu.

“Xin bái kiến vị thần điều khiển gió.”

Vị thần điều khiển gió?

Zibal không có thông tin về Hoàn Quốc và không thể xác định danh tính của kẻ này. Anh ta chỉ đoán rằng đó là một trong những vị thần đã bị trục xuất. Mặt khác, Grid biết đề tài của Hoàn Quốc và biết chính xác kẻ nào đã xuất hiện trước mặt họ.

‘Phong Bá.’

Một trong ba vị chủ nhân cai quản thời tiết cùng với Vũ Bá và Vân Bá. Phong Bá là kẻ đã thoáng nhìn thấy Grid lúc anh đứng trên xác của Hangyeol. Dante có được chỉ số thần linh vì Grid đã dùng diện mạo của Dante vào thời điểm đó. Tim Grid đập thình thịch. Anh phấn khích khi đoán trước được khoảnh khắc Irene có được thần tính.

Đại sư nhìn thẳng vào Phong Bá và mở miệng, “Thần Trời có đồng ý gặp ta không?”

“......!”

Biểu cảm của các lưỡng ban méo xệch. Tới cả những người khác cũng choáng váng. Ngũ Tiền bối là các vị thần. Hơn nữa, nguyện vọng của đại sư là hợp tác với Ngũ Tiền bối để đánh đuổi các vị thần phương tây. Họ tưởng đại sư sẽ tôn trọng Phong Bá, nên bị sốc là điều đương nhiên.

“Tên điê...!”

Các lưỡng ban gần như đã bắt đầu một cuộc chiến. Đại sư từng là sứ giả của các vị thần, nên cùng lắm chỉ ngang cấp với lưỡng ban và thiên sứ. Thật là phạm thượng khi ông ta dám đối xử với một vị thần như thế này. Đám lưỡng ban tháo các thanh kiếm buộc quanh eo như thắt lưng và đang bao vây đại sư thì Phong Bá hét vào mặt chúng, “Cút!”

“......!”

Một cơn bão chợt nổi lên và ngoài Phong Bá với đại sư ra, những kẻ còn lại đều phải vật lộn với cơn gió đang cố gắng cuốn mình đi. Họ không thể chịu được cơn gió dữ dội và nhanh chóng ngã xuống đất. Cuối cùng, Grid và Zibal đã có thể nhìn lên Phong Bá.

Phong Bá trẻ đến kinh ngạc. Hắn trông như một người đàn ông trong những năm đầu của tuổi 30, tỏa ra một ấn tượng khá là lo lắng. Tuy nhiên, cặp lông mày dài - bên dưới mái tóc chải ngược - rủ xuống gò má và khiến người ta khó mà đoán được tuổi của hắn. Phong Bá không nói nhiều. Hắn nhìn chằm chằm vào đám lưỡng ban bằng ánh mắt thanh thản và ra lệnh cho chúng, “Lui đi.”

“...Hiểu rồi ạ.”

Đám lưỡng ban lúng túng cúi đầu. Chúng tặc lưỡi lúc đi ngang qua đại sư và sớm biến mất vào trong hành lang.

Phong Bá liếc nhìn lối vào đại sảnh. “Vào đi. Thần Trời đang đợi ngươi.”

Ánh mắt của Phong Bá chỉ hướng vào đại sư. Hắn coi Grid, Zibal, và các Tân Xích sắc Kỵ sĩ như không khí.

Đại sư phát biểu, “Họ là những người đang cố gắng giúp ta hồi sinh thất thiện nhân.”

Nghĩa là ông ta sẽ đưa họ vào đại sảnh.

“Các tông đồ sẽ giúp ngươi phục sinh thất thiện nhân... Ta hiểu rồi. Chúng là các thuộc hạ mạnh nhất của ngươi, nên chúng có thể đối mặt với Thần Trời.”

Phong Bá gật đầu và để Grid với nhóm người của đại sư vào đại sảnh.

“......!”

“......!”

Cả nhóm bước vào đại sảnh và cặp mắt họ rung lên vì kinh ngạc. Nơi này là nội cung nhưng lại có một khu vườn với hồ sen nên không cảm thấy giống như nội cung chút nào.

“Hấc.”

Zibal hít vào một hơi. Đó là vì khi anh ta đến gần ao sen nước trong đến lạ thường, anh ta có thể nhìn xuống mặt đất. Có thể nhìn thấy lãnh thổ của Ba Quốc và Tẩu Quốc trong nháy mắt. Bằng cách phóng to, hoàn toàn có thể quan sát chi tiết một khu vực cụ thể. Cũng có thể nhìn trộm nét mặt của những người đang qua lại nữa. Anh ta thậm chí còn có thể nghe thấy nội dung của cuộc trò chuyện. Đó là sự quan sát vừa hoàn hảo vừa rùng rợn. Rất chính xác khi nói rằng cả Lục địa phía Đông đang bị giám sát. Tuy nhiên, lãnh thổ của Thảo Quốc và Hưng Quốc lại lần lượt bị che phủ trong lửa và sương mù, khiến việc nhìn trộm họ là bất khả thi.

‘Những lời của Grid là thật.’

Zibal rũ bỏ những cái gai ốc trên cánh tay mình và vội vã hòa vào phần còn lại của nhóm. Anh ta đi dọc theo con đường đá với Phong Bá và thấy một cái chòi đang nổi giữa trung tâm hồ nước ở đằng xa.

“Ở đằng kia.”

Phong Bá phẩy tay. Gió thổi lên và hồ nước bị cắt ra làm hai. Đó là khoảnh khắc đáy hồ sâu như dòng sông lộ ra, tạo thành một lối đi. Nhờ vậy mà cả nhóm đã có thể đi bộ tới cái chòi.

“......?”

Đứng trước chòi, đại sư dừng lại từ nơi ông ta đang đi cùng Phong Bá. Grid với Zibal cũng dừng bước. Lần đầu tiên, đại sư đã cúi đầu xuống. “Xin được bái kiến thần linh.”

“......!”

Mắt Grid mở to ra. Một nam giới đang ngồi ở một góc trên cầu thang dẫn tới cái chòi. Đó là vì cái tên của vị thần khiến đại sư phải cúi đầu là ‘Xi Vưu’. Không như Phong Bá - chỉ tập trung vào mỗi đại sư, Xi Vưu đang nhìn xen kẽ giữa đại sư và Grid. Rồi anh ta gật đầu có vẻ hài lòng.

“Rất vui được gặp các ngươi.”

Đến đây là hết. Xi Vưu biến mất không dấu vết khỏi chỗ ngồi của mình.

“Đi lên đi.”

Phong Bá lắc đầu và đi lên cầu thang. Grid đi theo nhóm và có thể thấy Tiểu Tinh Vương, Vũ Bá, và Vân Bá đang ngồi quanh một cái bàn nhỏ.

Đại sư cũng chào hỏi Tiểu Tinh Vương, “Ngài là con của Thần Trời.”

Tiểu Tinh Vương cười rạng rỡ. “Rất vui được gặp ông, Zik.”

Không như thần thoại Đàn Quân thực tế, Satisfy đã dán nhãn cho Phong Bách là Phong Bá bằng cách dùng ‘bá’ thay vì ‘bách’.

Nó gián tiếp tiết lộ rằng 3 vị thần—Phong Bá, Vân Bá, và Vũ Bá—có cùng quyền hạn và lý do thì đã được bật mí. Satisfy đặt Tiểu Tinh Vương cao hơn tam Bá.

Sau đó, sự tồn tại đứng trên tất cả các vị thần...

“Hoan nghênh.”

Đó là Thần Trời, chí tôn thần ngang hàng với Rebecca và Yatan.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!