Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1300: Chương 1295

Chương 1295

Grid không hề bất ngờ khi anh thấy cách đại sư đối xử với Phong Bá. Thay vì đặt câu hỏi thì anh nghĩ đó là lẽ tự nhiên. Là bởi đại sư ghê tởm sự tồn tại của chính một vị thần. Sẽ thật buồn cười nếu ông ta lễ phép với một vị thần. Tuy nhiên…

“Ta xin bái kiến thần linh.”

Thái độ của đại sư khi gặp Xi Vưu lại lễ phép đến mức không thể bác bỏ được. Lời chào của ông ta thật kính cẩn, và ông ta cúi đầu thật sâu lẫn trang trọng mà không có ai bắt làm cả. Đó là thái độ khác hẳn với khi ông ta đối xử với kẻ khác. Xi Vưu—vị thần hùng mạnh nhất phương đông và là kẻ giáo dục các lưỡng ban. Đại sư lại sợ quyền năng của anh ta sao?

Grid nghĩ về chuyện đó nhưng đã sớm nhận ra là không phải vậy.

‘...Nó khác. Khác hoàn toàn luôn.’

Rebecca, nữ thần ánh sáng; Hexetia, thần của các thợ rèn; Zeratul, võ thần; và Phong Bá, thần gió. Cho đến nay, Grid đã đối mặt với vài vị thần. Anh cảm thấy lòng tốt cùng những cảm xúc phức tạp về phía Rebecca, sự đồng cảm với Hexetia, và vừa sợ vừa kinh tởm về phía Zeratul lẫn Phong Bá.

Thế nhưng, Xi Vưu thì quá mơ hồ. Kẻ này không phải một đối tượng của tình cảm hay cảm xúc. Anh không thể phán xét Xi Vưu chút nào cả.

“Rất vui được gặp các ngươi.”

Ánh mắt của Xi Vưu chuyển từ đại sư sang anh và cơ thể Grid cứng đờ ra. Đó là một cú sốc tương tự như khi anh lần đầu gặp Mercedes.

[Võ thần của phương đông, Xi Vưu, đang ngắm nhìn bạn.]

[Toàn bộ các thông tin về cấp độ, các chỉ số và các kỹ năng liên quan đến chiến đấu của bạn sẽ được tiết lộ cho Xi Vưu.]

[100% các điểm yếu của bạn đã bị phơi bày cho Xi Vưu.]

[Khi tấn công, tỉ lệ trúng sẽ giảm 80% và khi bị tấn công, bạn sẽ nhận gấp 3 lần sát thương.]

[Địa vị thượng nhân mà bạn tích lũy vẫn còn yếu và đang bị trấn áp.]

[Toàn bộ các chỉ số và kỹ năng được tạo ra bởi địa vị thượng nhân của bạn đã bị phong ấn.]

Nó khác với Cái nhìn Tinh tường. Cái nhìn Tinh tường của Mercedes là một năng lực để nhìn thấu ‘mọi thứ’ trong khi ánh mắt của Xi Vưu là năng lực để nhìn thấu ‘chiến lực’ của mục tiêu. Cái nhìn Tinh tường đang ở giai đoạn tăng trưởng và chỉ có thể thấy một số thứ còn ánh mắt của Xi Vưu đã phát triển đầy đủ và hoàn toàn áp đảo Grid. Trong thời điểm hiện tại, ánh mắt của Xi Vưu mạnh mẽ hơn và vượt trội hơn Cái nhìn Tinh tường.

Tuy nhiên, có một sự thật quan trọng ở đây. Lý do Grid rùng mình không phải vì anh bị ánh mắt Xi Vưu làm cho choáng ngợp. Với Grid, bản thân sự tồn tại của Xi Vưu đã là rất lớn. Anh dường như biết được tại sao đại sư lại cúi đầu.

‘Đây là một vị thần thực sự.’

Hexetia với Zeratul là do Rebecca tạo ra, trong khi Phong Bá được tạo ra bởi Thần Trời. Mặt khác, Xi Vưu được sinh ra một cách tự nhiên từ mong muốn của con người. Bảo sao lại có một sự khác biệt. Anh có cảm giác ra sao khi gặp Rebecca - nữ thần ánh sáng kiêm một trong các chí tôn thần? Grid run lên chỉ từ việc nhìn thấy ‘hình ảnh’ của Rebecca chiếu xuống mặt đất. Anh vốn đã tò mò và mong đợi về những gì mình sẽ cảm thấy khi gặp Rebecca. Chưa kể, anh trở nên lo lắng về chuyện Thần Trời sẽ đáng sợ như thế nào.

“Đi lên đi.”

Ực.

Cầu thang lộ ra khi Xi Vưu rời đi. Grid nuốt nước bọt vài lần lúc anh leo lên cầu thang. Đám lưỡng ban coi thường con người. Thần Trời là kẻ đã tạo ra chúng. Thần Trời thậm chí còn dùng các nhiệm vụ để dụ dỗ người chơi đến để bị giết. Nó đã xảy ra ít nhất 3 lần theo những gì Grid biết.

‘Thần Trời là kẻ ác.’

Thần Trời là một vị thần lén lút không công khai đe dọa nhân loại như tà thần Yatan - kẻ tạo ra các đại quỷ. Thần Trời từ từ ăn mòn, lừa dối, và nô dịch con người. Hình ảnh của Thần Trời trong tâm trí Grid chính là ma quỷ. Nó làm anh nhớ đến một con rắn độc đang bí mật thở ra chất độc làm thối rữa phổi của con người. Thế nhưng, thực tế lại khác hẳn.

“Hoan nghênh.”

[Bạn là người chơi đầu tiên chứng kiến Bậc chí tôn, Thần Trời.]

[Bạn đã chứng kiến một trong các nguồn gốc của thế giới và nền tảng của bạn đã mở rộng.]

[Trong tương lai, bạn sẽ không sợ hãi khi chạm trán những thực thể chí tôn như các vị thần, tộc rồng, và đại quỷ.]

Một giọng nói ấm áp cùng đôi mắt dịu dàng—cảm giác mà Thần Trời tỏa ra giống với Rebecca, nữ thần ánh sáng. Ông ta thậm chí còn cấp cho các thành viên trong nhóm của Grid một chiếc ghế làm từ mây. Ông ta đã phong ấn Tứ Thần và lừa gạt toàn bộ con người trên Lục địa phía Đông tin vào những thần thoại giả dối. Một kẻ nhiều lần tạo ra những nhiệm vụ khổng lồ để giết hàng ngàn người chơi...

Vẻ ngoài của Thần Trời trái ngược với tưởng tượng của Grid. Ngay cả vậy, Grid vẫn cảnh giác. Anh cố gắng nhìn ra bản chất tàn bạo và nham hiểm ẩn sau vẻ ngoài ấm áp của Thần Trời. Rồi anh cảm thấy bối rối. Anh nhìn chằm chằm vào Thần Trời, nhưng không thể thấy Thần Trời trông ra sao. Kẻ này có cảm giác như một thực thể dịu dàng và nồng nhiệt, nhưng Grid không thể lường được Thần Trời trước mặt anh.

Ánh mắt Thần Trời hướng xuống Grid sau khi chào hỏi đại sư. “Thật là tham lam khi đánh giá điều gì đó bằng cách sử dụng sự phân đôi đơn giản giữa thiện và ác. Ngươi hẳn sẽ bị nhiều người coi là xấu xa.”

“......!!”

Lời nhận xét của Thần Trời có vẻ như đã xuyên thủng ý định của Grid. Không như Rebecca đại diện cho cái thiện, và Yatan đại diện cho cái ác, Thần Trời tự bày tỏ bản thân theo cách này.

“Ta là vị thần gần gũi nhất với con người trong ba vị thần. Chỉ nhìn vào một khía cạnh của ta rồi cảnh giác và thù địch thì thật vô nghĩa.”

Thất ác thánh đã nói rằng Rebecca với Yatan chẳng là gì ngoài những hệ thống vô cảm. Hai vị thần định kỳ lặp lại quá trình phá hủy lẫn khôi phục thế giới và họ không cảm thấy yêu mến hay oán giận loài người.

Còn Thần Trời thì khác họ hoàn toàn. Ông ta có cảm xúc. Đôi khi ông ta chiến đấu vì ai đó và không tránh khỏi việc phải hy sinh ai đó. Đây là lý do ông ta phong ấn Tứ Thần của phương đông và tạo ra lưỡng ban để tăng cường sức mạnh cho Ngũ Tiền bối.

“Ta...”

Gương mặt lờ mờ của Thần Trời trở nên kiên định. Đó là gương mặt của một chiến binh dũng mãnh.

“Ta chiến đấu cho những người phục vụ ta.”

Mặt của Thần Trời thay đổi lần nữa. Đó là mặt của con rắn mà Grid đã tưởng tượng.

“Ta trừng trị những kẻ nghi ngờ và chống lại ta.”

Lần này, đó là gương mặt của một người phụ nữ đang khóc.

“Ta có thể khóc thương người đã chết.”

Cuối cùng, đó là gương mặt của một ông già nhân từ.

“Ta là vị thần duy nhất đưa ra lời khuyên nhủ đúng đắn cho tương lai của nhân loại.”

Thần Trời đang cố gắng xua tan sự nghi hoặc trong ánh mắt của Grid. Nói cách khác, ông ta đang lên tiếng để thuyết phục đại sư.

“Thế còn Rebecca với Yatan thì sao? Họ tách ra thành thiện và ác rồi khiến thế giới phải chiến đấu. Ta chỉ đứng nhìn thôi. Đặc biệt là, Rebecca không quan tâm tới bảy người đã chiến đấu vì bà ta và đã gán cho họ vết nhơ của bảy cái ác.”

“......”

Mắt đại sư đỏ ngầu. Đó là do sự căm ghét của ông ta với Rebecca. Đại sư không thể cùng tồn tại với Rebecca và đã bị thuyết phục bởi Thần Trời - kẻ không thuộc về thiện hay ác. Ông ta nghĩ Thần Trời là một vị thần chân chính sẽ hiểu nhân loại và dẫn họ đi đúng hướng.

Tuy nhiên, Grid can thiệp vào cuộc trò chuyện. “Ngài đã bao giờ cho chúng tôi lời khuyên đúng đắn vì tương lai của nhân loại chưa?”

Đó là một câu hỏi thẳng thừng. Tiểu Tinh Vương và Tam Bá nhìn chằm chằm vào Grid. Đó là ánh mắt không chứa đựng sự tức giận hay sát khí, nhưng Grid có thể cảm thấy sự thù địch.

Thần Trời đáp lại, “Hãy phụng sự bọn ta như là các vị thần của ngươi.”

“Liệu ‘bọn ta’ có bao gồm các lưỡng ban không?”

“Có.”

“Đối xử với con người như gia súc và phục vụ những kẻ dễ dàng làm hại họ như lưỡng ban lại là lời khuyên đúng đắn sao?”

“Trước hết, tuyên bố rằng các lưỡng ban dễ dàng làm hại họ là sai. Ngoài những đứa trẻ không thể kiểm soát cảm xúc của chúng, không một ai trong các lưỡng ban đã phạm tội giết người.”

Thực thế thì điều này là đúng. Đáng ngạc nhiên là các lưỡng ban không thực hiện hành vi bạo lực nhiều cho lắm. Một ví dụ ngắn gọn là Thảo Vương không bị trừng trị vì đánh mất Chu Tước Cung - một mấu chốt quan trọng để phong ấn chu tước. Lưỡng ban đã phạm tội giết người hàng loạt là Garam và hắn bị mù quáng bởi cơn giận của mình với Grid. Sẽ rất tàn nhẫn khi đánh giá tất cả lưỡng ban dựa trên Garam.

“Việc các lưỡng ban không thể đối xử một cách đúng đắn với con người cũng là tất yếu. Họ có thể trông giống nhau, nhưng tuổi thọ và khả năng thì khác. Có một cảm giác xa cách là lẽ tự nhiên. Lý do mà con người bị chế giễu thay vì nhận được sự biết ơn là bởi chúng chưa trở thành thần. Một khi các lưỡng ban trở thành thần, tư duy của chúng sẽ mở rộng và chúng sẽ cảm thấy biết ơn người dân và ban thưởng cho họ.”

“Thế là quá tự phụ rồi còn gì? Những kẻ đối xử với con người như gia súc và làm hại họ tùy theo tâm trạng của chúng lại thật sự có thể yêu mến con người sau khi trở thành thần sao?”

Tại sao lại có cảm giác cuộc trò chuyện này không có tiến triển nhỉ?

Thần Trời hỏi ngược lại Grid, “Ngươi đã giết bao nhiêu người rồi?”

“......!”

“Có vẻ như những cái chết do một mình ngươi gây ra còn nhiều hơn cả trăm hay cả ngàn lần so với những gì mà hàng trăm lưỡng ban đã giết.”

“Ch-Chuyện đó...”

“Tất nhiên, rất nhiều vụ giết người là để bảo vệ ai đó hoặc để thực thi công lý. Nhưng ngươi có thể nói rằng công lý của ngươi là đúng không? Từ góc nhìn của những kẻ bị ngươi giết, ngươi mới là ác quỷ còn gì?”

“......”

Grid không nói nên lời. Chẳng phải vì anh đồng ý với ý kiến của Thần Trời đang bảo vệ các lưỡng ban. Đó là vì anh không thể bác bỏ. Grid trở nên yên lặng trong khi Thần Trời cuối cùng cũng quay sang đại sư.

Thần Trời hỏi ông ta, “Ông có nghĩ kiểu trò chuyện này sẽ khả thi với Rebecca không?”

“...Không, nó sẽ không bao giờ khả thi.”

Đại sư lắc đầu và một nụ cười nhạt hiện lên trên gương mặt Thần Trời.

“Ta là vị thần duy nhất trên đời có thể hiểu và gắn kết với con người thông qua việc đối thoại. Để tạo ra cái thế giới mà ông thực sự mong muốn, thất thiện nhân phải ở cạnh ta. Để hồi sinh thất thiện nhân, ông cần sức mạnh của ta.”

Đó là một giọng nói đầy sự thuyết phục. Thần Trời tin rằng đại sư sẽ về phe mình. Đại sư im lặng trong giây lát trước khi từ từ mở miệng, “Tuy nhiên, ngài không hề xin lỗi.”

“......?”

“Một vị thần không xin lỗi hay cung cấp giải pháp cho những thiếu sót của các lưỡng ban coi con người là thấp kém. Ông ta chỉ chấp nhận nó vì là điều không thể tránh khỏi thì đó không phải là giao tiếp.”

“Mọi hành động đều đi kèm với một cái giá. Như ta đã nói từ trước, các lưỡng ban chắc chắn sẽ ban thưởng cho nhân loại.”

“......”

Đại sư đã nhận thấy—tất cả các vị thần đều như nhau. Tuy nhiên, Thần Trời thì không quá cực đoan so với hai vị thần kia. Đại sư đứng dậy khỏi chỗ ngồi của mình với vẻ mặt ảm đạm và Thần Trời gọi ông ta, “Tông đồ Zik tội nghiệp à, một mình ông không thể nào hồi sinh được thất thiện nhân đâu.”

“Không.” Đại sư dừng bước và đặt một bàn tay lên vai Grid. “Ta không đơn độc.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!