Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1301: Chương 1296

Chương 1296

“Có vẻ như những cái chết do một mình ngươi gây ra còn nhiều hơn cả trăm hay cả ngàn lần so với những gì mà hàng trăm lưỡng ban đã giết.”

“......!”

Thần Trời hoàn toàn khác với các vị thần kia.

Các chí tôn thần Rebecca và Yatan chỉ đơn giản là những thực thể chuyển động như bộ máy đồng hồ theo bản năng của họ. Các vị thần cấp dưới như Hexetia với Zeratul thì bị chôn vùi bởi những ham muốn lẫn cảm xúc giản đơn của chính mình. Trong khi đó, Thần Trời hiểu và công kích con người. Cứ như ông ta là con người vậy.

‘Chuyện này...’

Grid cảm thấy ớn lạnh lúc những tội lỗi trong lòng - thứ mà anh vẫn đang mang theo trong một thời gian dài - bị tiết lộ. Anh sợ Thần Trời - kẻ đã dùng những tiêu chuẩn của con người để bịt miệng anh. Thật rùng rợn khi một vị thần hiểu rõ con người đến vậy lại lừa dối con người và lợi dụng họ như những công cụ để thiết lập các lưỡng ban thành các vị thần. Chưa kể, ông ta còn tạo ra các nhiệm vụ để giết người với số lượng lớn. Nó hẳn sẽ là một thảm họa nếu ông ta chỉ trung thành với bản năng của mình như Rebecca và Yatan, nhưng cảm giác cứ như Thần Trời là một kẻ tâm thần với một vũ khí trong tay vậy.

Các suy nghĩ của anh đã bị đọc hết rồi ư? Thần Trời nhìn Grid như thể anh là một đứa trẻ. Ánh mắt của Thần Trời dường như đang chế nhạo Grid và bảo rằng anh cũng chả khác gì.

Grid có cảm giác bản năng—Thần Trời là vị thần anh nên tránh né nhất. Lúc Grid đang đắm chìm trong dòng suy nghĩ của mình, Thần Trời đang tập trung vào cuộc trò chuyện với đại sư. Ông ta đang cố nài nỉ đại sư. Grid muốn hét lên. Anh muốn cảnh báo đại sư rằng ông ta không nên bị lừa dối. Tuy nhiên, anh không thể mở miệng.

[Bậc chí tôn Thần Trời đang hỏi về những tội lỗi của bạn.]

[Tội nhân không được quyền nói. Điều này sẽ kéo dài trong 3 phút.]

[Toàn bộ các kỹ năng và phép thuật đều bị niêm phong.]

[Nguồn gốc của thần thoại bỏ qua địa vị của bạn. Kháng cự đã thất bại.]

[Tội nhân tràn đầy lo lắng. Toàn bộ các chỉ số đã giảm 30% và các điểm yếu của bạn sẽ bị phơi này trong 3 phút.]

[Nguồn gốc của thần thoại bỏ qua chỉ số thần linh của bạn. Kháng cự đã thất bại.]

‘Mẹ nó! Chó chết!’

Gần đây đã có những tin đồn đang trôi nổi trong cộng đồng. Người ta nói rằng có một ‘chiến lược tấn công huyền thoại’. Họ bảo là đánh trúng một mục tiêu bằng 6 trạng thái bất thường cụ thể trong vòng 1 giây sẽ vô hiệu hóa khả năng kháng trạng thái bất thường của lớp nghề huyền thoại. Tuy nhiên, Grid đã chế nhạo điều đó. Anh nghĩ rằng một cách như vậy không thể vô hiệu hóa khả năng kháng, nhưng anh không thể bỏ qua nó nữa.

‘Tại sao mình lại không kháng được trạng thái bất thường mỗi khi mình làm gì đó?’

Các trạng thái bất thường đánh trúng bất chấp kháng cự, các trạng thái bất thường đánh trúng bỏ qua kháng cự, bỏ qua kháng trạng thái, các đòn đánh bỏ qua kháng trạng thái...

Mỗi lần Grid không kháng cự được một trạng thái bất thường, anh lại cảm thấy chả có gì là tuyệt đối trong Satisfy và trở nên lo lắng rằng tin đồn về chiến lược tấn công huyền thoại cũng là thật.

“Tông đồ Zik tội nghiệp à, một mình ông không thể nào hồi sinh được thất thiện nhân đâu.”

Cuộc trò chuyện giữa Thần Trời với đại sư đang tới hồi kết. Thần Trời đã thoáng thấy được sự phẫn uất cùng mong muốn của đại sư và kiên trì thuyết phục đại sư - người có biểu cảm tinh tế và khó đọc được.

‘Không, đừng nghĩ về chuyện đó.’

Đại sư không nên nắm lấy bàn tay của Thần Trời. Nếu ông ta nắm lấy bàn tay của Thần Trời thì vết nhơ của thất thiện nhân sẽ không bao giờ được xóa bỏ. Grid muốn kêu lên, nhưng những câu chữ cứ bay lượn trong miệng. Sức nặng từ tội lỗi của Thần Trời đã bắt anh ngậm miệng. Đó là một khoảnh khắc thất vọng đối với Grid khi nghĩ rằng đại sư sẽ lung lay.

“Không.”

Một bàn tay to và ấm đã phủ lên vai Grid. Đó là bàn tay của đại sư.

“Ta không đơn độc.”

Đôi mắt trong veo đối đầu với Thần Trời đã quay sang Grid.

“Đây là người sẽ giúp đỡ ta cùng với các tông đồ của ta.”

“......”

Tại sao thế? Dựa trên cơ sở nào mà ông ta lại tin tưởng và dựa vào Grid nhiều đến vậy? Đó là một câu hỏi lớn dành cho Grid - người không biết suy nghĩ của đại sư. Dù vậy, anh vẫn không khỏi mỉm cười. Anh nhẹ nhõm khi tránh được tình huống tệ nhất là đại sư bắt tay với Thần Trời. Anh cũng cảm thấy vui khi mình được tin tưởng vì lý do nào đó.

“Tại sao ông phải bước đi trên một con đường khó khăn như vậy?” Thần Trời hỏi đại sư. Gương mặt khó nhận ra của ông ta dường như vẫn đang mỉm cười dịu dàng.

Đại sư trả lời, “Thời điểm ta nắm lấy bàn tay của Thần Trời và chọn con đường dễ dàng, cảm giác như ta sẽ bước vào con đường xấu xa.”

“Bước đi cùng ta là con đường xấu xa...”

Nụ cười biến mất khỏi khuôn mặt của Thần Trời. Trong chớp mắt, một áp lực khổng lồ bùng phát và Grid thấy khó mà thở được. Zibal với các Tân Xích sắc Kỵ sĩ thì đã lập tức bất tỉnh.

Nao núng.

Nó quá đỗi hống hách khiến ngay cả đại sư cũng phải lùi lại một bước.

“Trong mắt ông, ta trông xấu xa hả?”

“Không hề. Ta mới chỉ có một cuộc trò chuyện ngắn ngủi thôi, làm sao có thể dùng tiêu chuẩn thiện ác lên một vị thần chứ?”

“Thế thì tại sao ông lại lo lắng về việc đi vào con đường xấu xa với ta? Ta hiểu con người hơn bất cứ vị thần nào khác, nên ta cũng là vị thần duy nhất có thể sống với con người. Ta là tồn tại duy nhất trên đời có thể đáp ứng được mong đợi và ước mơ của ông, người đã chiến đấu chống lại các vị thần vì nhân loại.”

Đó là một giọng nói tràn đầy sự tự tin—Thần Trời dường như nghĩ vậy một cách chân thành. Đại sư đã bị cuốn hút trong chốc lát, nhưng rồi ông ta lắc đầu.

“Ta không muốn một vị thần sống với loài người. Ta muốn một vị thần có thể quan sát từ xa và bảo vệ loài người khi họ gặp phải những thảm họa mà không thể đối đầu bằng chính sức lực của mình.”

Yatan - dùng cái cớ nào đó để hủy diệt thế giới. Rebecca - nhìn thế giới bị hủy diệt bởi Yatan. Hexetia - thần của các thợ rèn - ghen tị và đố kỵ với con người. Zeratul - muốn truyền bá sự vĩ đại của mình tới con người. Dominion - phải lòng một con người và do đó bị phản bội. Tất cả các vị thần mà đại sư từng gặp còn lâu mới giống vị thần lý tưởng mà ông ta nghĩ đến.

Nhìn thấy đại sư kiên quyết truyền đạt ý chí của mình, Thần Trời mở miệng, “Nói cách khác là không làm điều gì hết và chỉ ra mặt giúp đỡ khi loài người gặp khủng hoảng đúng không?”

“Đúng.”

“Ông muốn có được sự giúp đỡ mà không phải trả giá à? Từ góc nhìn của một vị thần thì điều đó không đáng làm đâu.”

“Đó là lòng nhân từ.”

“Cứ như là ông đang nói bổn phận của một vị thần là tỏ lòng nhân từ vậy.”

“Ta nghĩ đó là một bổn phận tự nhiên. Lý do con người tôn thờ các vị thần là vì họ muốn lòng nhân từ mà.”

Thần Trời bảo đại sư, “Ta đã tồn tại từ thời hỗn mang trước khi con người được sinh ra. Ông không nghĩ rằng lời khẳng định ta có bổn phận này với con người là quá tham lam sao?”

“Chẳng lẽ ngài không nghĩ rằng chỉ sau khi con người được sinh ra thì ngài mới có thể được tôn thờ và tích lũy thần tính để đạt tới quyền năng hiện tại của mình ư?”

“Nói có chừng mực thôi.”

Sao ông ta dám coi thường lời nói của Thần Trời chứ? Sau cùng, Tam Bá không thể chịu được nữa và đã đứng dậy. Tất cả họ đã ở trong tâm trạng khó chịu từ lúc nghe được những lời nhảm nhí của đại sư rằng các vị thần tồn tại chỉ vì con người.

“Ta nghĩ ta biết tại sao các vị thần xấu xí của phương tây lại đặt một tội lỗi lên ngươi rồi.”

“Lập luận của ngươi quá phiến diện. Nó quá đỗi tham lam. Vị thần mà ngươi muốn không tồn tại đâu.”

“......”

Đại sư ngậm miệng lại. Không phải vì Thần Trời hỏi về tội lỗi của ông ta như đã làm với Grid mà kỳ thực thì Đại sư muốn hỏi.

‘Một vị thần tồn tại do mong muốn của con người. Tại sao lại từ chối làm bất cứ điều gì cho con người?’

Lý do ông ta không hỏi là vì chẳng có ý nghĩa gì hết. Đại sư nhớ lại cuộc trò chuyện giữa mình với các vị thần của Asgard và cúi đầu với một biểu cảm đau khổ.

“Đó là một ước muốn vượt ra ngoài chủ đề. Ta xin lỗi. Ta sẽ rời đi.”

Các cổ tự cổ đại bay lên và quấn quanh cơ thể của Zibal cùng những Tân Xích sắc Kỵ sĩ. Nhóm người đã bất tỉnh bởi hiện diện quá sức chịu đựng của Thần Trời đều đã tỉnh lại và đứng dậy. Đại sư đang cố gắng rời đi với nhóm người thì câu hỏi của Thần Trời đã ập vào lưng ông ta, “Ông vẫn chỉ đang quan sát con người đó thôi? Ông đã từng chiến đấu vì con người chưa?”

“...Không.”

Trong quá khứ xa xôi, ông ta đã chiến đấu với các vị thần. Rồi trong vài trăm năm qua, ông ta đã sử dụng con người dưới danh nghĩa phục sinh thất thiện nhân. Đôi khi ông ta đã giết rất nhiều người. Đó là một quá khứ đáng xấu hổ. Đại sư biết rằng mình vốn đã chả phải một người tốt.

“Ngươi nghĩ là mình đủ tư cách để mong ước có một vị thần tồn tại chỉ vì nhân loại sao?”

“Đúng.”

Đôi mắt trũng sâu của đại sư ánh lên vẻ tự tin đầy tự hào.

“Đó là lý do các vị thần tồn tại.”

Phong Bá hét lớn và một cơn bão được tạo ra. Hồ nước quanh cái chòi hình thành những gợn sóng và biến thành một xoáy nước.

Ực.

Zik với các Tân Xích sắc Kỵ sĩ nhận ra rằng họ sẽ bị xoáy nước cuốn đi và nuốt nước bọt.

“Để họ đi đi.”

Thần Trời đã kiềm chế Phong Bá và Phong Bá dừng lại. Hồ nước xoáy đã trở nên tĩnh lặng như thể mọi thứ mới đây chỉ là một lời nói dối. Sau đó, một cơn gió khác đã chia đôi hồ nước và tạo ra một con đường cho Grid và nhóm của đại sư. Thần Trời để lại vài lời cuối cho đại sư đang bước đi trên con đường, “Vị thần ông muốn không hề tồn tại.”

“Có vẻ là vậy.”

***

“Cút ra khỏi đây.”

Đám lưỡng ban đã bỏ mặc Grid cùng nhóm của đại sư sau khi họ rời khỏi nơi tụ họp của các vị thần và trở về cung điện. Tin tức về việc đại sư dám từ chối bàn tay của Thần Trời chưa gì đã lan truyền ra ngoài. Vài tên lưỡng ban tỏ ra thù địch thẳng mặt.

Grid, Zibal, và các Tân Xích sắc Kỵ sĩ nhìn xuống đất lúc họ bước đi. Là vì họ biết điều gì đó sẽ xảy ra nếu họ bị bắt gặp đang nhìn lên một lần. Khi họ sắp tới lối vào của cung điện...

“Ta muốn thấy những kỹ năng chiến đấu của ngươi.”

Cả nhóm đang đi qua cổng thì một giọng nói cất lên. Cả nhóm biết anh ta là ai mà thậm chí không cần nhìn mặt.

Leng keng.

Đó là nhờ tiếng chuông. Một kẻ với mái tóc được buộc lên bằng một dải chuông—đó là võ thần, Xi Vưu, trước đó đã ngồi trên cầu thang của cái chòi. Cứ như thể là anh ta biết đại sư sẽ quay lại. Anh ta nhìn chằm chằm vào Grid lúc chặn đường của cả nhóm.

“Ta tự hỏi liệu ngươi có thể vượt qua những thử thách mà ta tạo ra không.”

Bài kiểm tra của Xi Vưu—đó là cửa ngõ đầu tiên mà các lưỡng ban phải đi qua để trở thành một vị thần. Đương nhiên là có một sự phản kháng mạnh mẽ từ xung quanh họ. Đám lưỡng ban đang nhìn chằm chặp vào nhóm của Grid bắt đầu phản đối.

“Ngài định đưa Bài kiểm tra của Xi Vưu cho một con người nhãi nhép sao ạ?! Ngài đang chế giễu lưỡng ban bọn ta chăng?”

Xi Vưu nhẹ nhàng gạt đi tiếng gào thét của đám lưỡng ban.

“Thế nào? Đó không phải là một đề xuất tệ cho ngươi đâu.”

Sự chú ý của Xi Vưu chỉ tập trung vào mỗi Grid. Sau cùng, một vài lưỡng ban đã bước lên phía trước.

“Nếu ngài muốn cho con người một cơ hội thì cũng phải cho bọn ta một cơ hội.”

“Được thôi,” Xi Vưu chấp nhận điều đó dễ dàng đến đáng ngạc nhiên.

Grid bối rối cũng đã chấp nhận với vẻ mặt nghiêm túc, “Tôi cũng thích chuyện này.”

Không chỉ là chẳng có lý do nào để từ chối một cơ hội tốt như thế, mà lưỡng ban Haejin cũng có mặt trong số các lưỡng ban sẽ trải qua Bài kiểm tra của Xi Vưu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!