Chương 1297
Với lưỡng ban, Hoàn Quốc là quê hương của chúng, nhưng đồng thời cũng là nhà tù của chúng. Nó là một nhà tù mà chúng phải trốn thoát để truyền bá sự hiện diện của mình cho con người và gây dựng danh tiếng. Tuy nhiên, trốn thoát không phải chuyện dễ dàng. Chỉ 7 lưỡng ban đủ điều kiện để đi lại tự do bên ngoài Hoàn Quốc. Chúng là những kẻ đã vượt qua Bài kiểm tra của Xi Vưu với điểm số cao. Ngoại trừ những kẻ đó, các lưỡng ban khác cần có sự cho phép từ Ngũ Tiền bối để xuống nhân giới. Một vài lưỡng ban, bao gồm cả Pagma, đã tự ý trốn thoát khỏi Hoàn Quốc, nhưng kết cục của họ thì lại không được tốt cho lắm.
“Nếu ngài muốn cho con người một cơ hội thì cũng phải cho bọn ta một cơ hội.”
Lưỡng ban ghét Xi Vưu. Về mặt sinh lý học thì không thể có cảm xúc tốt đối với Xi Vưu - kẻ xem thường Ngũ Tiền bối. Nhưng mà, chiến lực của Xi Vưu rất được coi trọng. Lưỡng ban tuân theo các quy tắc do Xi Vưu đặt ra tốt hơn bất cứ ai.
“Được thôi.”
Những thử thách của Xi Vưu không phải là các sự kiện có quy củ. Không biết được các tiêu chuẩn dựa trên cái gì, nhưng Xi Vưu đã tổ chức bài kiểm tra của mình sau vài chục năm hoặc thậm chí hàng trăm năm. Bây giờ, hắn lại đột ngột tổ chức mà không báo trước. Đám lưỡng ban đã luôn chuẩn bị kỹ càng và lúc này chúng sẽ lao thẳng vào bài kiểm tra ngay lập tức.
‘Cơ hội cuối cùng đã đến rồi!’
Biểu cảm của Haejin sáng hẳn ra khi Xi Vưu đồng ý cho các lưỡng ban một cơ hội tham gia thử thách. Ả vượt qua bài kiểm tra gần nhất ở vị trí thứ 22 và tin chắc là lần này sẽ ở trong top 7. Gru, Naeun, Hangyeol, Harang, Saul, Maru, Garam, v.v—tất cả lưỡng ban trong top 7 hoặc gần với top 7 đều đã chết nên Haejin tin rằng một vị trí trống có thể được chuyển cho ả.
Một nữ nhân cũng bày tỏ ý định tham gia thử thách, “Tôi cũng thích chuyện này.”
Haejin nghĩ người phụ nữ này sẽ lui bước, nên đó là điều không ngờ.
‘Cô ta chả biết gì về đời.’
Tông đồ này cũng như Zik - người đã từ chối gia nhập Ngũ Tiền bối. Cô ta không hiểu tình hình. Thật khó tin là cô ta thực sự chấp nhận thử thách của Xi Vưu. Vào lúc này, dường như cô ta đã quyết định chết.
‘Chà, cô ta được tự do chọn cái chết.’
Haejin tặc lưỡi. Ánh mắt phẫn uất của ả hướng sang Xi Vưu. Từ đầu đó đã là vấn đề của Xi Vưu rồi. Hắn chợt nảy ra đề xuất đưa ra thử thách cho con người mà.
‘Đùa giỡn như này thì đúng là quá đáng.’
Xi Vưu đã rất lạ lùng từ hồi đầu. Từng có lúc hắn tỏ ra ưu ái với Pagma - kẻ đã gây ra sự kinh tởm bằng những việc làm khó hiểu của mình. Điều đó chẳng phải là lẽ thường.
‘Khoảnh khắc một con người tham gia vào thử thách dành cho các vị thần, uy tín của cuộc thử thách sẽ giảm xuống.’
Khái niệm quan trọng nhất với một vị thần là địa vị. Địa vị càng cao thì họ càng gần tới mức trở thành thần và có thể trở thành một vị thần mạnh hơn. Bài kiểm tra của Xi Vưu là một loại ân sủng có thể nâng cao địa vị của chúng. Đó là ân sủng từ một vị thần cho một vị thần khác. Chẳng phải nó sẽ trở thành thứ độc hại ngay khi ân sủng được chia sẻ với một con người sao?
Haejin cùng đám lưỡng ban quan ngại. Một số lưỡng ban nghĩ chúng không thể giữ im lặng và đã phàn nàn.
“Ngài thực sự muốn cho một con người tư cách tham dự Bài kiểm tra của Xi Vưu sao ạ?”
“Không được đâu ạ. Sao mà một sinh vật thấp kém có thể được đưa vào một bài kiểm tra dành cho các lưỡng ban chứ?”
“Các ngươi nên nói cho chính xác,” Xi Vưu ngắt lời chúng.
Leng keng leng keng.
Những quả chuông trên vòng cổ và dây buộc tóc của Xi Vưu rung lên ồn ào. Đó là kết quả của chuyển động mà anh ta tạo ra lúc mỉm cười. Những quả chuông mà Xi Vưu đeo đủ nhạy cảm để phản ứng với các thay đổi nhỏ nhất.
“Lý do ta tổ chức lần thử thách này là để chứng kiến chiến lực của con người này. Các ngươi chỉ đang hưởng sái thôi. Bây giờ các ngươi lại đang thắc mắc về tư cách của con người này sao? Cái thứ vô liêm sỉ gì đây? Các ngươi nên biết ơn mới phải nhỉ?”
“......”
Đám lưỡng ban méo cả mặt. Đó là một phép ngụy biện nực cười. Một thử thách đang được tổ chức vì một con người...
Bài kiểm tra của Xi Vưu là một thách thức để có được tiêu chuẩn của một vị thần. Một con người làm sao có thể là một ứng viên được lựa chọn cơ chứ? Như thường lệ, đám lưỡng ban phát mệt với Xi Vưu hay thay đổi và đã ngậm miệng lại. Trong khi đó, Haejin thì vui vẻ gật đầu.
“Nếu ngài nói vậy thì bọn ta không có lựa chọn nào ngoài làm theo.”
Haejin nghĩ thế này thì tốt hơn. Ả muốn thấy con người kia - kẻ dám có một ánh mắt thách thức vào ả - trải qua cảm giác thất vọng, tuyệt vọng, và cái chết.
“Dựa vào cách ngươi nhìn vào mắt ta thì đúng là ngươi không tỉnh táo rồi. Một kẻ như ngươi sẽ chỉ biết mình đang chống lại ai sau khi nhãn cầu của ngươi bị móc ra.”
Haejin đối mặt Grid và mỉm cười. Đó là một nụ cười đầy sát khí. Sát khí của một bán thần. Cảm thấy áp lực khó đối phó cũng là bình thường thôi. Ngạc nhiên thay, Grid cảm thấy có thể chịu đựng được cái này.
‘Bọn lưỡng ban luôn có cảm giác như thế này à?’
Cho đến chỉ vài tháng trước, nhận thức của Grid về lưỡng ban chỉ là Garam. Một gã cực kỳ mạnh mẽ không thể vượt qua được dù hắn có xấu xa đến đâu. Hắn chính là đối tượng gây nên sự sợ hãi khiến Grid toát mồ hôi ngay khi nhớ lại. Thế nhưng, Haejin khác hoàn toàn. Ả là một lưỡng ban mạnh mẽ, nhưng ả không tạo quá nhiều áp lực cho anh. Các lưỡng ban khác ngoài Garam cũng cho một cảm giác tương tự.
Là vì Haejin yếu chăng? Không hề. Các chỉ số trung bình của lưỡng ban là tương tự nhau. Haejin đã vượt qua bài kiểm tra trong top 20 và ả thuộc về bên có tay nghề cao. Lý do Grid cảm thấy khác là bởi Grid đã thay đổi. Grid đã đấu với những kẻ thù mạnh hơn Haejin và chiến thắng. Grid quá vĩ đại để phải thu mình trước Haejin.
Grid - đã luôn cố gắng sao chép lời nói và biểu cảm của Irene - cuối cùng đã hé lộ bản chất thực sự của anh trong lúc lên tiếng, “Để xem đứa nào sẽ bị móc mắt nhé.”
Anh gửi sự thù địch cùng sát khí đến cho Haejin qua một ánh mắt hung dữ không phù hợp với đôi mắt dịu dàng của Irene. Bầu không khí bỗng chốc thay đổi 180⁰ và Haejin vô cùng kinh ngạc.
‘Cô ta đang che giấu sức mạnh à?’
Một con người đang lừa dối các lưỡng ban ư? Ả hổ thẹn về bản thân vì đã thoáng nao núng và quay mắt sang Xi Vưu. Đó là một cái liếc mắt yêu cầu hắn bắt đầu bài thử thách nhanh lên.
Xi Vưu - đang nhìn Grid với vẻ mặt hứng thú - đã gật đầu. “Thế thì ta sẽ bắt đầu bài thử thách.”
Leng keng, leng keng. Leng keng.
Những tiếng chuông ồn ào đã nhỏ dần. Tâm trí của Grid với đám lưỡng ban dường như phai đi và họ sớm bị hút vào nơi nào đó.
***
“Đây là...”
Grid nhất thời rối trí đã định thần và thấy cảnh vật xung quanh đã đổi khác hoàn toàn. Sàn đá cẩm thạch nơi các lưỡng ban đi bộ đã biến mất và một hẻm núi thay thế vào vị trí của nó. Hàng chục vách đá dựng đứng khiến cho đầu óc anh choáng váng.
Leng keng.
“Đây là thử thách đầu tiên. Cần có dũng khí để vượt qua thử thách này.”
Giọng của Xi Vưu vang vọng trong hẻm núi một lúc rồi biến mất. Sau đó, thử thách bắt đầu. Từ đáy của hẻm núi tăm tối, một tiếng gào thét xé tai cất lên và một thực thể khổng lồ xuất hiện.
Đám lưỡng ban đối mặt với một chí tôn thần trong khi Grid đối mặt với ác long Bunhelier.
Đó là cuộc chạm trán với mục tiêu đáng sợ nhất của họ. Đây là bài thử thách đầu tiên dành cho Grid và các lưỡng ban. Các thử thách của Xi Vưu luôn thay đổi. Đám lưỡng ban run rẩy khi bậc phụ huynh trừng mắt vào chúng với vẻ mặt khủng khiếp khác với bình thường.
Tình hình của Grid cũng không mấy tốt đẹp cho lắm.
‘Tại sao tự dưng lại là Bunhelier?’
Cuộc gặp gỡ với một chủ thể gây nên nỗi sợ hãi—Grid vốn đã có một cơ hội để trải nghiệm thử thách tương tự trên Quần đảo Behen. Cơ mà, gian nan của Grid vào thời điểm đó lại rất dễ. Hồi ấy, độ khó trong thử thách của Grid chỉ ở cấp độ của mấy con thỏ với hươu.
Nhưng giờ thì mọi thứ thay đổi rồi. Grid cấp độ 1 - đã bị giết bởi một con hươu và lũ thỏ - đã vượt qua thử thách từ lâu và biến mất. Vào thời khắc này, Grid đã là đấng tối cao. Kẻ thù mà anh sợ không phải là hươu hay lũ thỏ, đó là một trong những thực thể mạnh nhất thế giới quan. Sự tăng trưởng anh tạo ra lại đang nắm lấy cổ chân anh.
‘Khốn nạn, mình nên làm gì với gã này đây?’
Sự xuất hiện của Bunhelier đang bay lên trời với đôi cánh rộng mở chính xác như những gì anh đã chứng kiến trong Giải đấu Quốc gia. Những cái vảy nổi lên và xẹp xuống theo nhịp thở của hắn, đôi mắt hung dữ, cái mũi phập phồng, và đôi cánh gây nên những cơn bão. Nó chân thực đến mức coi nó như một ảo ảnh thì thật quá đáng.
Không có gì lạ khi Bunhelier chân chính được mô phỏng vì từ đầu thì kẻ tạo ra hiện tượng này đã là một vị thần hàng đầu.
‘Mình phải chiến đấu ư?’
Grid nuốt nước bọt và rút kiếm. Anh nhìn vào Bunhelier - đang chặn lối vào hẻm núi cao nhất - và thực hiện một kiếm vũ dung hợp chập 5. Không gian nằm dưới sự kiểm soát của Grid đã tràn ngập một động lực sấm sét. Hỏa Long Kiếm thu thập năng lượng hùng mạnh và xuyên thật sâu vào lớp vảy của Bunhelier.
Kieeeeeeek-!
Bunhelier hét lên.
‘Quả nhiên!’
Anh nghĩ rằng nếu đó là một kiếm vũ dung hợp chập 5 sử dụng Hỏa Long Kiếm thì nó sẽ có thể gây sát thương lớn cho các sinh vật tối thượng. Grid tự tin đã mỉm cười một khi ý tưởng này trở thành hiện thực. Rồi anh lần lượt đạp ngược vào bàn chân, đầu gối, và bụng của Bunhelier lúc bật nhảy và trèo lên lưng Bunhelier.
‘Thuấn bộ!’
Đó là khoảnh khắc Grid đứng trên lưng Bunhelier và di chuyển tới hẻm núi cao nhất ở đằng xa...
Thân thể hùng mạnh của Bunhelier biến mất như một ảo tượng, một ảo giác. Lúc này, các lưỡng ban kia mới rút vũ khí của chúng ra.
“Ahh! Con xin lỗi! Con xin lỗi!”
“Bắt chúng ta chĩa kiếm vào một vị thần...! Xi Vưu điên rồi!”
Các lưỡng ban dường như cũng nhận thấy rằng Thần Trời trước mặt chúng chỉ là một ảo ảnh. Ngay cả vậy, chúng vẫn chưa dám tấn công. Cuối cùng, đám lưỡng ban xin lỗi với đôi mắt đẫm nước, tấn công Thần Trời, và vượt qua thử thách.
Đám lưỡng ban tới bên cạnh Grid và dậm chân. “Con người vô lễ! Ngươi lại sợ tộc rồng chứ không phải Thần Trời! Đúng là phạm thượng!”
“......”
Trọng tâm trong cơn giận của chúng rất kỳ lạ. Grid đang nhìn vào đám lưỡng ban như thể chúng bị điên thì cảnh vật xung quanh lại thay đổi.
Leng keng.
“Thử thách thứ hai sẽ khó đấy.”
Tiếng cánh bướm gợi nhớ tới âm thanh của nước đang rơi. Grid sững sờ trước cảnh tượng hàng ngàn, không, hàng vạn con bướm đang hướng về phía mình. Các giác quan thượng nhân của anh - vẫn im lặng khi ảo ảnh của Bunhelier xuất hiện - bây giờ đang cảnh báo anh.
[Cái chết đang tới!]
“......!”
Grid tỉnh lại và tập trung. Đôi cánh của những con bướm sắc như lưỡi cưa vậy. Cảm giác như đôi cánh chỉ lướt qua thôi cũng làm da thịt anh bị xé nát.
“Ta cuối cùng cũng biết vì sao Xi Vưu lại cho ngươi bài kiểm tra này.” Anh nghe thấy lời chế giễu của Haejin. “Nó có dụng ý hy sinh ngươi làm một lời cảnh báo cho Zik.”
Các lưỡng ban không tin tưởng Xi Vưu vì chúng không biết hoạt động nội tâm của anh ta. Tuy nhiên, chúng không thể bỏ qua những năm tháng chúng đã ở cùng nhau. Chúng tin vào Xi Vưu và dựa dẫm vào anh ta hơn là người ngoài. Chúng nghĩ Xi Vưu đang trừng phạt Zik - kẻ đã chống lại ý muốn của Thần Trời. Chẳng phải bằng chứng là những con bướm đang lấp đầy thế gian này sao? Đó là một thử thách không bao giờ có thể đối phó được bằng kỹ thuật lẫn động lực. Chỉ những kẻ có thần tính mới đủ sức đối mặt với thách thức này.
Đám lưỡng ban lập tức kích hoạt Khí huyết của Thanh Long. Những tia chớp màu xanh bao quanh chúng và tất cả những con bướm đang tiếp cận chúng đã bị tiêu diệt.
Haejin cùng đám lưỡng ban đầy hăng say quay sang Grid.
“......!”
Mắt của chúng mở to ra. Chúng đã mong đợi nữ nhân này sẽ chết trong khi vật lộn với một đàn bướm. Thế nhưng, một cơn bão lửa đang vây lấy cơ thể cô ta. Nó là một năng lượng khổng lồ và mạnh mẽ hơn nhiều so với những tia chớp mà đám lưỡng ban đang dùng.
‘Cái này là...!’
Các lưỡng ban lập tức nhận thấy nguồn gốc của ngọn lửa. Chuyện đó là không khả thi. Chúng hiện đã mất nó, nhưng đó là một trong những năng lực mà ban đầu chúng sở hữu.
‘Khí huyết của Chu Tước!’
Không, đó không phải ở mức độ của một khí huyết. Nó gần với căn nguyên của chu tước hơn. Đó là một cảnh tượng khiến chúng nhớ tới Mir - lưỡng ban gần nhất trên con đường trở thành một vị thần.