Chương 1298
Những con bướm xé rách vỏ bọc đó là những linh hồn. Chúng là những ác linh kinh khủng sẽ xé xác mục tiêu cho tới khi họ chết. Không thể xoa dịu hay ra lệnh cho các ác linh này. Cách duy nhất để tiêu diệt những con bướm này là đốt cháy chúng bằng thần tính.
“......!”
Đám lưỡng ban đã tưởng rằng tông đồ của Zik sẽ chết một cách ngu ngốc trong khi cố đâm những con bướm, thế nên lòng chúng hụt hẫng bởi cảnh tượng trước mắt. Ngọn lửa hoàn toàn áp đảo Khí huyết của Chu Tước mà chúng đã từng dùng cho tới gần đây—tông đồ của Zik đã tạo ra ngọn lửa linh thiêng khổng lồ gợi nhớ cảnh chu tước giáng trần hay quyền năng của Mir. Hàng ngàn con bướm đã tan thành tro rồi biến mất, và đám lưỡng ban không thể ngậm mồm chúng lại được.
Leng keng, leng keng.
Những quả chuông trên chiếc vòng cổ cùng dây buộc tóc của Xi Vưu rung lắc ầm ĩ. Đó là một phản ứng với các cơ bắp đang di chuyển của anh ta khi anh ta cười. “Thật xứng đáng với con người sở hữu Trái tim thứ 9 của Chu Tước.”
“Trái tim thứ 9 á!?”
Đám lưỡng ban không tin vào tai mình. Một trong 10 quả tim chứa đựng nguồn gốc quyền năng của chu tước. Một con người đã có nó khi mà tới cả Ngũ Tiền bối cũng không thể cướp đi ư?
Haejin nghiến răng. Ả muốn xóa bỏ bản thân mình trong quá khứ khi đã từng sướng run lúc nhận được trái tim thứ 9.857 của chu tước từ Thần Trời. Ả muốn tự trách mình vì nhớ tới quả tim đã biến mất khi chu tước được phục sinh.
‘Khốn nạn! Khốn nạn!!’
Mặt Haejin đỏ au như là sẽ nổ tung ra. Ả hổ thẹn về chính mình - kẻ đã hài lòng với việc nhận được thứ gì đó thấp kém hơn so với cái mà một con người nhận được, và kẻ đã vật lộn để không bỏ lỡ thứ gì đó nhận được nhờ một con người. Đó là lần đầu tiên trong đời ả cảm thấy nỗi nhục nhã to lớn như thế. Cảm giác của những lưỡng ban khác cũng vậy. Những kẻ đã mất trái tim do sự phục sinh của chu tước, hay những kẻ vẫn còn trái tim nhưng biết là nó sẽ sớm biến mất, đều trừng mắt nhìn tông đồ của Zik bằng cặp mắt đắng cay.
Grid không phản ứng với sát khí của chúng. Nói chính xác thì anh không đủ sức để phản ứng.
‘Anh ta biết mình có trái tim của chu tước sao?’
Grid hoảng sợ lúc anh nhìn Xi Vưu đang đứng khoanh tay ở đằng xa. Anh nhận thấy rằng mình hẳn đã không thể sống sót trừ khi bộc lộ bản thân là người đã phục sinh chu tước.
‘Bản thân sự thử thách này chính là một cái bẫy.’
Thế là hết. Anh đã hy vọng sẽ thu được gì đó từ Bài kiểm tra của Xi Vưu. Nhưng mà, thay vì thu được gì đó, dường như anh lại sắp chết.
‘Nếu mình làm rơi một vật phẩm ở đây, mình sẽ không thể thu hồi nó.’
Những con bướm thì đã bị đốt cháy rồi, nhưng Grid vẫn không tắt Cơn bão của Hỏa Thần. Đó là sự lựa chọn anh đưa ra để bảo vệ chính mình. Bị cô lập giữa Xi Vưu và hàng tá lưỡng ban, Grid không thể nhìn ra một lối thoát ngoại trừ việc dựa dẫm vào Cơn bão của Hỏa Thần.
‘Mình cần tìm cách ra khỏi đây trong khi duy trì Cơn bão của Hỏa Thần.’
Đây là một không gian mà Grid được đưa tới khi Bài kiểm tra của Xi Vưu bắt đầu. Nói cách khác, vùng đất hiện tại anh đang đứng hoàn toàn tách biệt khỏi thế giới hiện có. Đó là trí giới của Xi Vưu phản ánh ý chí của Xi Vưu.
‘Braham đã bao giờ nói cho mình về điểm yếu của trí giới chưa nhỉ?’
“Ta đã thấy rõ niềm đam mê của ngươi. Vậy thì thử thách thứ ba sẽ bắt đầu.”
Leng keng.
“......!”
Vẻ mặt lo lắng của Grid lúc anh duy trì Cơn bão của Hỏa Thần đã hoàn toàn sụp đổ. Đó là vì ngay khi những quả chuông của Xi Vưu kêu lên, Cơn bão của Hỏa Thần đã biến mất bất chấp ý chí của Grid. Grid nhận ra—anh vốn đã nhảy múa trong lòng bàn tay của Xi Vưu. Tầm nhìn của Grid - đang cảm thấy nản lòng - đã tối sầm lại.
***
“......”
Thứ gì đang tạo ra một âm thanh buồn bã và đau đớn như vậy chứ?
Grid bị đánh thức bởi tiếng kêu của một con thú non và cảm nhận được kết cấu của tấm thảm mềm mại. Anh như một người đang tỉnh dậy sau giấc ngủ dài lúc nhìn xung quanh một cách vô hồn và đôi mắt anh từ từ mở to ra. Anh có thể thấy khung cảnh của khu vực được thắp sáng bằng ánh sáng dịu.
Đó là một không gian rộng lớn và đầy màu sắc. Ánh sáng phản chiếu trên giấy dán tường màu đỏ và làm cho đồ nội thất với đồ trang trí đắt tiền trông càng sang trọng hơn. Một vài khuyết điểm là những chai rượu có mùi thơm của đào lăn lóc khắp nơi, và những chấn song sắt khổng lồ không phù hợp với không khí của đại sảnh trong cung điện. Điều tồi tệ nhất là hành vi của những thanh niên trong bộ đạo bào màu xanh lam.
“Hahahat! Nhìn con tiểu yêu đang khóc lóc này đi! Thật là đáng khinh! Thứ tội nghiệp!”
“Đến lúc khát nước rồi nhỉ? Cho nó uống một chai rượu nữa thì sao?”
“Chúng ta còn chả có đủ rượu để uống thì tại sao phải cho rượu chứ? Chúng ta mà không đái ra thì chả đủ đâu.”
Đám thanh niên cởi đạo đào của chúng và bắt đầu đái lên những song sắt. Không biết chúng đã uống bao nhiêu rượu, nhưng mùi rượu đang bốc lên từ dòng nước đái như thác không ngừng tuôn ra của chúng.
“......?”
Tình huống này là gì đây? Grid ngây người trước tình huống không rõ rệt để rồi chợt cau mày. Anh phát hiện ra con mèo khóc lóc đang cúi mình trong lồng sắt mà đám lưỡng ban đang đái lên. Đó là một con mèo lông xanh bí ẩn. Không, đầu và chân là quá to đối với một con mèo. Khi nhìn thấy hoa văn trên trán thì nó là một con hổ.
“...Ah!” Grid nhận ra danh tính của con hổ này—đó là Lam Hổ. Đây là thời thơ ấu của Lam Hổ, hàng trăm năm về trước.
“Lũ khốn XX này...!”
Grid không biết chuyện gì đang diễn ra hết, nhưng anh đã đến quá khứ. Anh đại khái nắm được tình hình và tập trung vào cảnh tượng trước mắt. Để giúp Lam Hổ, anh đã chạy tới lồng sắt và đẩy lũ lưỡng ban ra.
“Hể?”
Đám lưỡng ban không thể kiểm soát được thân thể say xỉn của mình và loạng choạng như những cây sậy trước khi ngã xuống đất. Chúng quàng vào nhau và đái lên nhau. Mắt chúng mở to ra và chúng gào lên.
“Cuối cùng ngươi cũng phát điên rồi đấy, Pagma!”
‘Pagma á?’
Vừa xong anh được gọi là Pagma ư? Grid bối rối, tìm thấy một chiếc gương bên cạnh mình và nhìn vào nó. Anh choáng váng và lùi lại. Ở trong gương, một khuôn mặt đẹp đẽ ngay cả đối với một người phụ nữ đang nhìn chằm chằm vào chính anh. Nó trẻ hơn rất nhiều hình ảnh của Pagma mà Randy mô phỏng, hay là Pagma được chứng kiến trong hồi ức của Chreshler. Đó là Pagma khi vừa mới bước sang độ tuổi 20.
‘Gì vậy chứ?’
Mình đang chiếm hữu Pagma trong quá khứ ư? Tại sao vậy? Giọng nói của Xi Vưu cất lên giữa cơn hỗn loạn.
“Bài kiểm tra thứ ba sẽ bắt đầu.”
...Đúng vậy. Anh hiện đang trong quá trình trải qua Bài kiểm tra của Xi Vưu. Grid cuối cùng đã nắm được tình hình trong khi một lưỡng ban sải bước đến gần Grid.
“Tên điên này!”
Tê dại. Nước mắt giàn giụa trên mi Grid lúc anh bị tên lưỡng ban đánh cho đau nhói. Tức là tên lưỡng ban đó mạnh, nhưng đó cũng là bằng chứng cho thấy sức phòng thủ của Grid đã giảm. Grid ôm lấy đôi má nóng bừng của mình và kiểm tra cửa sổ trạng thái.
Tên : Pagma
Cấp độ : 256
Chủng loài : Lưỡng ban
Lớp nghề : Kiếm sĩ Sơ cấp, Thợ rèn Sơ cấp
......
......
......
Toàn bộ các chỉ số của Grid đã được sửa lại thành chỉ số của Pagma từ hàng trăm năm trước. Các trang bị và kỹ năng của anh cũng vậy.
‘Cái nồi gì thế này?’
Không cần biết điều này đã xảy ra bao lâu rồi, anh cũng không khỏi thắc mắc liệu đây có thực sự là các lưỡng ban không. Gã kia sau khi tát vào má Grid thì nắm lấy cổ áo anh.
“Tên này, giờ ngươi thậm chí còn bảo vệ dã thú cơ à. Ta ghét việc một tên điên như ngươi lại giống như ta đấy. Đúng là kinh tởm và cơn buồn nôn của ta đang dâng lên đây này.”
Grid đã quen với cặp mắt đầy ghê tởm và tức giận này. Anh nhìn chằm chằm vào kẻ đang nắm lấy cổ áo mình và ngạc nhiên hét lên, “G-Garam!”
“Hah! Sao hả? Ngươi muốn nói rằng ngươi không biết ta là ai chứ gì?”
Garam khịt mũi và đẩy Grid ra. Hắn nhổ nước bọt xuống sàn và rời khỏi đại sảnh cùng với đám kia.
Gừrừ...
Một con hổ non màu xanh bên trong chiếc lồng sắt đang nhìn vào Grid. Đôi mắt tròn xoe và rạng rỡ ấy thật trong sáng, tiếng thở có vẻ buồn rầu và khiến việc bị nhốt trong lồng sắt càng thêm đáng thương.
“Ngươi không sao chứ?”
Grid cuối cùng đã đứng dậy và dùng Khí huyết của Chu Tước mà anh thấy trong danh sách kỹ năng. Ngọn lửa ấm áp bao phủ lấy Lam Hổ ướt nhẹp và tiếp thêm sinh lực cho cơ thể của nó.
‘Chúng thật sự là một lũ XX.’
Grid run rẩy lúc anh quan sát kỹ Lam Hổ. Có những vệt roi xấu xí và vết máu đỏ tươi trên cơ thể nhỏ bé của lam hổ.
“Ta xin lỗi vì đã không giúp ngươi sớm hơn. Ta xin lỗi.”
Vẻ mặt Grid thật âm u khi anh vuốt ve cơ thể của lam hổ. Anh đáng lẽ nên ngăn lại trước khi đám lưỡng ban cởi đồ ra đái. Anh phẫn nộ với bản thân vì đã trì độn và không thể nhanh chóng nắm bắt tình hình. Lam Hổ chật vật đẩy đầu mình qua song sắt và dụi đầu vào đôi chân của Grid đang cúi xuống. Cô bé dường như đang nói là chuyện đã ổn rồi và đang cảm ơn anh.
‘Mẹ nó...’
Đây chỉ là sự tái hiện của một cảnh tượng trong quá khứ. Những điều anh làm ở đây không ảnh hưởng tới tương lai - thứ vốn là thực tại. Anh đang ở một vị trí mà anh phải tập trung vào nội dung của bài thử thách thứ ba. Anh phải chuẩn bị cho bài thử thách có thể diễn ra bất cứ lúc nào dưới một hình thức không xác định.
Grid rõ ràng là biết tất cả chuyện này. Ngay cả vậy, anh vẫn lôi ra thanh kiếm lưỡi mềm treo bên thắt lưng. Nó được phân loại là một kỹ năng tinh thông kiếm thuật, nhưng Kiếm thuật Lưỡng ban của anh mới chỉ ở mức sơ cấp.
“Kiếm Vũ Pagma.”
Các kiếm vũ duy nhất mà anh biết là Liên kết và Sóng.
“Sóng Kết.”
Grid cố gắng hết sức để cắt ổ khóa ra khỏi lồng sắt. Cửa mở ra và anh chìa tay về phía lam hổ đang sợ hãi và lùi về.
“Không sao đâu. Ta sẽ không làm hại ngươi.”
Cô bé đã trải qua chừng nào bạo lực mỗi khi đám lưỡng ban mở lồng để khiến cô bé phải run rẩy tới vậy? Grid giấu Lam Hổ trong vòng tay mình và lập tức chạy ra khỏi đại sảnh.
“Ngươi! Ngươi làm gì vậy hả? Dừng lại!”
Garam cùng đám lưỡng ban chạy ra khỏi những ngôi nhà lát gạch. Grid đã đánh vào ổ khóa hàng chục lần nên dường như đã đánh động chúng.
“Đứng yên đó!”
‘Nếu các ngươi là ta thì có chịu đứng yên không?’
Sự chuẩn bị của đám lưỡng ban thì đã muộn và chúng vẫn đang mặc đạo bào, đội mũ, và đi giày lụa trong khi Grid đang vội vã bỏ trốn. Một vài lưỡng ban thậm chí còn mang theo tẩu hút thuốc. Nhờ vậy mà Grid mới xoay xở thoát khỏi cuộc truy đuổi trong một lúc và tới lối vào của Hoàn Quốc. Dòng sông dài lọt vào tầm mắt anh. Đó là một dòng sông lớn đến nỗi khó mà chỉ ra được điểm cuối.
“Hộc... hộc...”
Có một con tàu lớn đang đợi ở trên bến, nhưng Grid chẳng tự tin về việc đi lên nó. Những kẻ trên tàu nhiều khả năng là kẻ thù, và anh cũng không có kinh nghiệm lái tàu cũng như di chuyển một con tàu. Sau cùng, Grid bắt đầu chèo một chiếc thuyền nhỏ.
“Đừng lo, ta sẽ đưa ngươi tới Núi Bắc Đẩu.”
Grid nhắc tới nơi mà anh gặp Lam Hổ trong tương lai và trấn an con hổ non màu xanh. Thật không may, trái tim Grid cũng đang đập nhanh. Bản thân Grid đang run lên vì sợ hãi cùng những phản ứng vật lý khác. Biết làm sao được đây.
Run run.
Đó là vì sức mạnh thể chất của Pagma kém hơn so với góc nhìn hiện tại của Grid và nó đã đạt tới giới hạn. Đôi bàn tay đang chèo thuyền của anh đã bắt đầu chậm lại và tứ chi run rẩy của anh đang mất kiểm soát.
Tung! Tuong! Tuong!
Tiếng trống vang lên ở bến tàu và một con tàu khổng lồ đã khởi hành. Con tàu nhanh hơn vài lần so với một mình Grid chèo thuyền và đã bắt kịp trong chớp mắt.
“Tên vô lại!” Tiếng kêu giận dữ của Garam vang vọng khắp núi sông.
Hàng chục mũi tên đang bay đầy trời.
‘Chó chết!’
Grid đương nhiên là không bỏ cuộc. Anh chặn đứng các mũi tên đang bay bằng cách sử dụng Liên kết và Sóng. Rồi những mũi tên tiếp theo bị cản lại bởi kỹ năng dung hợp, Sóng Kết. Tuy nhiên, anh chẳng còn lại bất kỳ kiếm kỹ nào có thể đối phó trực tiếp với Garam.
“Cái gã thiếu trình độ này dám mạo muội rời đi cơ à? Ngươi đã phản bội bọn ta để cứu một con tiểu yêu!”
Đó là một lời buộc tội hợp lý từ quan điểm của Garam. Thanh kiếm của Garam - nhắm vào Grid - chứa đầy sát khí thực sự.
‘Nguy hiểm...!’
Đó là khoảnh khắc khi ánh mắt của Grid nhìn theo thanh kiếm đang sắp xuyên vào tim mình...
Thế gian chuyển thành hai màu trắng đen và dừng lại. Không, nói thời gian đã dừng lại thì chính xác hơn. Garam đã bị đóng băng như vậy và tiếng chuông ngân lên từ đằng sau Grid - người đang sợ hãi đến mức không thở nổi.
“Tại sao ngươi lại cứu nó?” Trong một thế giới nơi mọi thứ đã dừng lại và ngay cả âm thanh cũng biến mất, chỉ còn giọng nói của Grid và Xi Vưu cất lên.
“Thế thì tôi chỉ nên đứng nhìn thôi sao?” Grid trả lời.
“Ngươi không có năng lực để cứu nó.”
“Tôi phải chiến đấu mới biết được.”
“Ngươi hẳn là sẽ chết trong 1 giây.”
“Anh đâu thể biết được chuyện đó.”
Các khí huyết của thanh long, bạch hổ, và huyền vũ. Grid vẫn còn 3 kỹ năng này chưa sử dụng. Anh đã lên kế hoạch ngăn chặn đòn tấn công của Garam bằng Khí huyết của Bạch Hổ rồi sốc điện cho dòng sông bằng Khí huyết của Thanh Long để khiến hắn ngất xỉu. Anh sẽ dùng cơ hội này để di chuyển con thuyền và cố gắng khám phá các khả năng mới bằng cách sử dụng một kiếm vũ đơn với Khí huyết của Huyền Vũ. À thì, chả có gì đảm bảo chuyện này sẽ thành công.
Một nụ cười hiện lên trên khuôn mặt thờ ơ của Xi Vưu. “Ta thích sự kiên trì cùng nghị lực được sử dụng để phát triển các kiếm vũ cho tới nay khi nó vốn chỉ là một phương tiện để chỉ đạo nghi lễ.”
Nội dung độc quyền :
Sóng Kết