Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1304: Chương 1299

Chương 1299

“Ta thích sự kiên trì cùng nghị lực được sử dụng để phát triển các kiếm vũ cho tới nay khi nó vốn chỉ là một phương tiện để chỉ đạo nghi lễ.”

“Anh nhận ra chân tướng kiếm thuật của tôi sao?”

Grid đã dùng Khai mở Tiềm năng trong bài thử thách đầu tiên và thể hiện kiếm vũ dung hợp chập 5 của mình. Tuy nhiên, không một lưỡng ban nào nhận dạng được danh tính của kiếm vũ. Đó là lẽ tự nhiên. Kiếm vũ Grid có thể dựa trên Kiếm Vũ Pagma, nhưng nó đã có quá nhiều thay đổi và phát triển. Không như Kiếm Vũ Pagma, kiếm vũ Grid tối đa hóa các động tác và uy lực, nên nó đã lấy một hình thức khác để chiến đấu hiệu quả hơn nhiều.

Dĩ nhiên, một số điểm chung vẫn còn, nhưng Kiếm Vũ Pagma mà đám lưỡng ban nhớ tới chỉ là một kiếm vũ đơn lẻ. Gần như không thể tìm thấy đặc điểm chung giữa hai kiếm vũ. Nhưng mà, với Xi Vưu thì khác.

Leng keng.

“Các kiếm vũ dung hợp là thứ mà ta đã trình diễn cho Pagma nên ta phải nhận dạng được nó chứ.”

“......!”

“Tuy nhiên, Pagma đã không đấu tranh. Hắn bỏ qua nhu cầu về vũ lực. Hãy trải nghiệm kết quả đi.”

Thế giới đen trắng đã được bao trùm bởi đủ loại màu sắc. Bầu trời xanh, nước sông trong vắt, và những chiếc lá mùa thu bên dòng sông tạo nên một nét hài hòa như tranh vẽ. Thế gian lại đẹp đẽ tới vậy ư? Grid đang chiêm ngưỡng nó thì anh tỉnh dậy khỏi dòng suy nghĩ.

“...Pagma!”

Thời gian bắt đầu chạy trở lại và sự yên bình đã chấm dứt. Thanh kiếm của Garam đã sắp chạm tới trái tim Grid. Grid đã vẽ ra những mô phỏng trong tâm trí vài lần và nhanh chóng kích hoạt Khí huyết của Bạch Hổ.

[Sự bảo hộ của Bạch Hổ che chở cho bạn.]

[Một khi bị tấn công, có thể tránh được sát thương chí tử tối thiểu 1 lần và tối đa 3 lần. Mục tiêu tấn công bạn cũng sẽ bị đẩy lùi.]

[Máu và thể lực đã được khôi phục một chút.]

Một năng lượng bạc-trắng bao quanh cơ thể Grid khi anh chặn thanh kiếm của Garam. Thanh kiếm của Garam rung lên. Nó không thể chịu được lực đẩy và đã bay lên không trung.

‘Đây rồi!’

Grid nghiêng thân trên và dùng vai đẩy vào ngực Garam với ý định thả Garam xuống sông. Anh quyết tâm sốc điện toàn bộ cá lẫn Garam trong con sông lớn bằng Khí huyết của Thanh Long. Thế nhưng, Garam không hề lùi bước. Bất chấp tư thế không hoàn mỹ của mình, hắn chịu đựng cú đẩy của Grid và ngược lại đã nắm lấy cổ Grid.

“Một kẻ vô năng lại đang hy vọng vào vận may cơ đấy. Đọc những câu chuyện do con người viết ra để hiểu con người. Trở thành một thợ gốm để giúp đỡ con người. Muốn trở thành một tư tế để làm một đầu cầu nối giữa các vị thần với con người... dùng đủ mọi cái cớ để bỏ bê luyện tập thì ngươi có được năng lực gì chứ hả?”

“Khặc...! Khụ khụ!”

Về mặt vật lý thì chẳng thể nghiền nát Garam bằng cơ thể của Pagma khi cấp độ lẫn chỉ số của Garam rõ ràng là cao hơn hẳn. Ngay khi Garam đang nhìn chằm chằm vào Grid - người không thể thở được sau khi bị tóm cổ... Lam Hổ - vẫn đang run rẩy vì sợ vào khoảnh khắc Garam xuất hiện - đã lao về trước với đôi mắt nhắm chặt lại. Mặc dù vẫn còn nhỏ, cô bé vẫn có răng nanh sắc nhọn và cắn mạnh vào bắp chân của Garam.

Garam chỉ cười khẩy. “Meh, các ngươi đúng là một cặp đôi hoàn cảnh.”

Cổ Grid bị siết chặt hơn và anh dần bất tỉnh.

***

Garong... garoong...

Garam từng nói Pagma là nỗi hổ thẹn của Hoàn Quốc. Dựa trên nhiều bình luận của hắn, Grid đã có thể phát hiện ra rằng Pagma bị cô lập ở Hoàn Quốc. Nhưng mà, anh không ngờ là lại tới mức này.

“......”

Grid bị nghẹt thở và ngất xỉu. Vào cái lúc anh mở mắt ra lần nữa, anh đã ở trong một chiếc lồng sắt lớn rồi. Có thứ gì đó thật nặng nề. Anh nhìn lại và thấy lam hổ đang treo trên cẳng tay anh. Cô bé đang nhìn qua đây với đôi mắt ướt át đến mức khóc ngay tại chỗ cũng không có gì lạ. Giây phút bắt gặp ánh mắt anh, cô bé liếm má anh bằng cái lưỡi của mình.

“Ta tha mạng cho ngươi đấy. Ngay cả thế, ngươi vẫn có một cuộc đời dài vì ngươi là một lưỡng ban.” Có tiếng cười nhạo báng từ bên ngoài lồng sắt. Đó là Garam. Hắn lôi qua một chiếc ghế bọc da hổ và ngồi đó cười cợt. “Ta mừng vì ngươi đã không chết. Ta đã gặp rắc rối vì nghĩ là nếu ngươi chết quá dễ thì sẽ chán lắm.”

“......”

“Chỗ ngủ của ngươi thế nào? Được sống với dã thú như ước muốn của ngươi chả lẽ lại không thích à?”

“......”

Grid nhận thức sâu sắc về những gì Pagma đang cảm thấy lúc này. Đó là bởi anh đã ở trong vị trí tương tự.

Grrừ! Con hổ màu xanh trên sàn gầm lên. Nó sẽ cào vào Garam ngay lập tức nếu chẳng có những song sắt này. Garam nhún vai. Hắn quá thoải mái để đáp trả thái độ của dã thú. “Ngũ Tiền bối sớm muộn cũng biết đến sự phản bội của ngươi khi cố gắng thả con của bạch hổ. Ngươi sẽ bị trừng trị. Cho tới lúc đó thì chơi đùa với dã thú một lúc đi.”

“...Ngươi biết sao?”

Người hỏi không phải là Grid, mà là Pagma trong quá khứ. Grid không nói gì cả, nhưng miệng anh mở ra. Đó là một sự tái hiện của quá khứ.

“Ngươi biết rằng đứa trẻ này là con của bạch hổ. Tại sao còn đối xử với nó như thế?”

“Nếu ta không biết thì sao? Nếu nó là một con hổ bình thường thì ta hẳn đã giết nó, lột da nó, và làm thịt nó rồi.”

“Làm sao... vì lý do gì...”

Trái tim anh run lên vì tức giận. Cảm xúc của Pagma đã được chuyển tới Grid.

“Ngươi đang cố gắng đổ lỗi cho điều gì vậy? Ngươi đang cố gắng lên án hành vi bắt nhốt và quấy rối đứa con của bạch hổ à? Hay là ngươi muốn lên án ta vì đã nói rằng ta sẽ dễ dàng giết một con tiểu yêu?”

“Dĩ nhiên là tất cả. Ngươi không biết là mọi sinh mạng đều bình đẳng ư? Tại sao ngươi chỉ nghĩ đến việc làm hại các sinh vật yếu hơn ngươi?”

“Tới cả lũ con người mà ngươi yêu quý đến vậy cũng ngược đãi, săn bắn, và ăn thịt dã thú thấp kém hơn chúng. Ngươi cần phải biết rằng tiêu chuẩn của ngươi nằm ngoài trật tự rồi.”

“Lý do hầu hết con người săn bắt động vật là vì sinh tồn. Rất ít con người ngược đãi động vật chỉ để cho vui và họ cũng bị đồng loại lên án. Còn chúng ta thì hoàn hảo vì được chính Thần linh tạo ra. Tại sao chúng ta cần làm theo những việc xấu của con người chứ? Tại sao chúng ta lại lấy cớ tội lỗi của con người để cũng phạm tội hả?”

Pagma quyết liệt tố cáo Garam và Garam cười khẩy.

“Con người săn động vật hoàn toàn vì sinh tồn sao? Ngụy biện. Con người cũng đi săn để theo đuổi sự khoái lạc. Khoái lạc là ân điển của Thần linh được áp dụng như nhau cho vạn vật. Ta chỉ đang theo đuổi khoái lạc và dùng các sinh vật thấp kém để theo đuổi khoái lạc thôi. Đổ lỗi cho ta vì điều này không phải là quá đáng à? Ta có giết người đâu?”

“......”

Pagma ngậm miệng. Anh ta nhận ra là có nói thêm cũng chẳng còn ý nghĩa. Sau đó, sự hành hạ của Garam cùng đám lưỡng ban tiếp diễn. Mỗi ngày, những vết thương mới lại xuất hiện trên cơ thể nhỏ bé của Lam Hổ. Mỗi lần chuyện đó xảy ra, trái tim lẫn tâm trí Pagma lại phải chịu đựng nỗi đau đớn lớn hơn.

Nhiiéo! Nhiiéooo...

Một ngày nọ, cơ thể nhỏ bé của con hổ xanh run rẩy như một cây dương lá rung gặp phải động đất. Lam Hổ phải trải qua những cơn ác mộng hàng đêm, nhưng tình hình hôm nay lại đặc biệt nghiêm trọng.

“......!”

Pagma cố gắng ôm lấy con hổ xanh để an ủi chỉ để cứng người lại vì sợ hãi. Đó là vì cơ thể Lam Hổ nóng như một quả cầu lửa.

“C-Có chuyện gì sao?”

Nhiéo...

Pagma nhận ra rằng Lam Hổ đang gặp nguy hiểm và sử dụng Khí huyết của Chu Tước. Anh cầu nguyện cho khí huyết ấm áp của chu tước sẽ tiếp thêm sinh lực cho Lam Hổ đang chết dần. Tuy nhiên, Pagma vốn đã tiêu hao Khí huyết của Chu Tước. Nó cũng có thời gian hồi như những người chơi. Anh đã dùng nó mỗi ngày trong 2 tuần qua. Đêm nay, anh đã dùng Khí huyết của Chu Tước trước đó để giúp con hổ xanh được ngủ thoải mái.

“Ôi thần linh ơi! Hỡi Thần Chu Tước!”

Rốt cuộc, Pagma đã cầu nguyện. Chỉ là dù anh có cầu nguyện nhiều đến mức nào, vẫn chẳng có hồi đáp. Các vị thần bị phong ấn chẳng thể đáp lại những lời cầu nguyện của anh.

“Không được! Tỉnh dậy đi!”

Pagma càng trở nên lo lắng hơn một khi Lam Hổ bất tỉnh.

“Ngũ Tiền bối! Thần Trời! Làm ơn....! Làm ơn thương xót cho đứa trẻ tội nghiệp đang gặp hoạn nạn này!”

Trong màn đêm sâu thẳm, một tiếng kêu trống rỗng vang vọng khắp cung điện vắng vẻ. Garam với đám lưỡng ban đã biến mất và chỉ còn lại những chai rượu rỗng. Không có câu trả lời. Ngũ Tiền bối đã mặc kệ lời cầu nguyện của Pagma cho dù rõ ràng đã nghe thấy nó. Đứa trẻ của bạch hổ—Ngũ Tiền bối cho rằng tốt hơn hết là nên dập tắt mọi biến số có thể gây ra tức giận nếu bạch hổ quay trở lại thế gian.

“Ah! Thức dậy đi! Mạnh mẽ lên!”

Một chiếc đạo bào nhàu nát và ố màu—thứ duy nhất mà Pagma dựa vào trong 2 tuần qua là những vết thương quanh cơ thể Lam Hổ. Kết quả là, hàn khí đã đâm vào phổi của Pagma, nhưng anh ta không hề hay biết. Anh ta chỉ tận tụy cứu sống Lam Hổ.

“Chịu đựng đi nào. Thế giới quá đẹp đẽ để ra đi sau khi chịu đựng bao khổ cực. Làm ơn... hãy sống sót và tận hưởng hạnh phúc. Ta sẽ giúp mà,” Pagma thì thầm với con hổ xanh được ôm trong vòng tay.

Bất kể những nỗ lực của anh ta, cơ thể Lam Hổ bắt đầu nguội dần. Pagma đã tuyệt vọng. Anh ta tự trách mình yếu đuối không thể làm được gì cả. Anh ta nhận ra rằng để thuyết phục hay ngăn cản ai đó, anh ta cần sức mạnh hơn là khẩn cầu lý trí và cảm xúc.

Leng keng.

Tiếng chuông ngân vang trong cung điện trống rỗng và lạnh lẽo.

“Giờ thì ngươi hiểu tại sao ta bảo ngươi mài dũa sức mạnh của mình rồi đúng không?” Võ thần xuất hiện—Xi Vưu, một vị thần sinh ra từ khát vọng của con người, không phải từ ý nguyện của các vị thần. “Ta hiểu tại sao ngươi muốn trở thành một tư tế chứ không phải một vị thần, và tại sao ngươi muốn làm một thợ gốm. Có lẽ điều này cũng đúng với Thần Trời.”

“......”

“Ít nhất thì, ta nghĩ tấm lòng của ngươi rất đáng khen ngợi.”

“......”

“Đây là lý do ta bảo ngươi tự vũ trang cho mình.”

Võ thần là lý tưởng của con người. Từ thời xa xưa, nhân loại đã được giác ngộ rằng họ cần sức mạnh để sinh tồn trong thế giới đầy khó khăn này. Họ đã sinh ra võ thần, tôn thờ anh ta, và cầu mong họ sẽ mạnh mẽ hơn. Xi Vưu muốn Pagma nhận thức được sự cần thiết của sức mạnh. Đó là sự gắn bó duy nhất anh ta có cho đứa trẻ với một ý thức tình cảm sâu sắc giữa các lưỡng ban.

“Nhìn đây.” Xi Vưu rút thanh kiếm khỏi thắt lưng. Đó là lần đầu tiên sau một ngàn năm. “Hãy nhớ lấy khoảnh khắc này.”

Hai nửa và một vết cắt duy nhất. Không cần thêm biểu hiện nào khác. Xi Vưu chỉ vung kiếm và những song sắt giam cầm Pagma với Lam Hổ đã bị chém. Tuy nhiên, Pagma đã mở ra một sự hiểu biết mới.

[Đã học được kiếm vũ mới, Thượng tâm.]

[Đã học được kiếm vũ mới, Kìm hãm.]

[Đã học được kiếm vũ mới, Thiên điểm.]

“Để bảo vệ điều gì đó, ngươi cần chuẩn bị chiến đấu. Để thực hiện niềm tin của mình, ngươi cần sức mạnh. Trong đấu tranh, đoạt mạng là đúng đắn.”

[Đã học được kiếm vũ mới, Sát.]

“Nhất định... Ta nhất định sẽ báo đáp ân tình của ngài!” Pagma thốt lên.

“Nếu lời cam kết của ngươi là đúng, hãy thoát khỏi con mắt của Ngũ Tiền bối và đi tới vùng đất phương tây. Sau đó quay trở lại với những phẩm chất của một Người giết Thần.”

Pagma nhấc Lam Hổ lên và gật đầu. Anh ta cúi chào thật sâu trước Xi Vưu và vội vã rời đi.

“Ngươi! Lại là ngươi!”

Vào thời điểm Pagma tới bến tàu và đang tìm kiếm lối đi giữa những cây đào, Garam cùng đám lưỡng ban đã bắt kịp anh ta. Không có vấn đề cụ thể nào cả. Grid - vẫn ở vị trí quan sát trong 2 tuần trước - cuối cùng đã quay về chiếm hữu thân xác Pagma. Năng lực của anh đã vượt quá tiêu chuẩn của các lưỡng ban cũ.

“Thượng tâm.”

“...?”

“Liên Sát Sóng.”

Liệu có thể dự đoán rằng một con mèo phát huy được sức mạnh của một con hổ không? Tuyệt đối là không. Garam cùng đám lưỡng ban rất kinh ngạc bởi những kỹ năng khác của Pagma. Chúng không thể đối phó được và đã bị thương nặng.

“Khụ, khụ...! Ngươi đã làm gì?”

Lý do tại sao Garam cùng đám lưỡng ban ghét Pagma là thứ nhất, anh ta có những ý tưởng khác biệt và thứ hai, anh ta yếu đuối do không cố gắng. Anh ta là kẻ chỉ biết nói lý thuyết và làm rùm beng dư luận. Anh ta thậm chí còn không có những kỹ năng cơ bản tạm được. Kẻ không có cơ sở lại đột nhiên trở nên mạnh hơn trong đúng 1 ngày.

Anh ta cũng thể hiện những kỹ năng chiến đấu xuất sắc như thể là một trong những kẻ giỏi nhất giữa các lưỡng ban. Grid vốn dĩ muốn giáng đòn cuối cùng vào Garam với lũ lưỡng ban đang bối rối, song anh lập tức ngừng hành động và lên tàu. Ưu tiên khẩn cấp là cứu Lam Hổ. Grid mặc kệ thuyền trưởng đang hoảng sợ lúc anh nhai đào trắng và bón nó cho con hổ màu xanh.

Nhiieo...

Lam Hổ mở mắt ra trong đau đớn. Cơ thể nguội lạnh của nó bắt đầu ấm áp trở lại. Đó là một khoảnh khắc an lòng cho Grid.

“......”

Sự im lặng trùm xuống thế giới một lần nữa biến thành trắng đen.

Leng keng, leng keng. Tiếng chuông cất lên từ boong tàu bao phủ trong sương mù. Xi Vưu của hiện tại - không phải Xi Vưu của quá khứ đã giúp Pagma - tới gần Grid.

“Không như ngươi, Pagma chỉ suýt soát sống sót. Nó không khác gì một phép màu cả.”

“......”

“Nhiều thứ hẳn sẽ khác đi nếu đứa trẻ đó đã kiên quyết từ khoảnh khắc nó được sinh ra.”

“...Anh có nghĩ rằng Ngũ Tiền bối và các lưỡng ban đã sai rồi không?”

Xi Vưu không trả lời. Anh ta nhìn Grid với nét mặt thờ ơ và đổi chủ đề. “Giờ chỉ còn lại thử thách thứ năm.”

Grid thấy khó hiểu. “Vừa xong không phải là thử thách thứ ba sao?”

Anh đã vượt qua thử thách thứ ba nên phải tới thử thách thứ tư mới đúng chứ. Ấy vậy mà đã sang thứ năm rồi?

Leng keng.

“Ngươi vốn đã trải qua thử thách thứ ba và thứ tư nên chỉ còn lại một.”

“......”

“Hãy thể hiện các kỹ năng chiến đấu của ngươi.”

Thời gian một lần nữa chuyển động. Thế giới mờ nhạt đã lấy lại màu sắc của nó. Garam và đám lưỡng ban - những kẻ ngã xuống gần bến tàu - lần lượt đứng dậy. Rồi chúng dần lấy lại hình dạng ban đầu. Đó là Haejin và các lưỡng ban tham dự vào bài kiểm tra. Cũng như Grid đã trải qua quá khứ trong vai Pagma, Haejin và các lưỡng ban đã trải qua vai diễn của Garam với đám lưỡng đan.

“Chuyện gì đang xảy ra vậy?”

Haejin cùng đám lưỡng ban đang làm ầm lên. Không như Grid, chúng dường như đã bị kẹt trong một thế giới với thời gian ngừng trôi. Chúng không nghe thấy những lời của Xi Vưu và không thể nắm bắt chính xác được diễn biến của những thử thách này.

Leng keng. Xi Vưu đứng trên boong tàu và tuyên bố, “Thử thách cuối cùng bây giờ sẽ bắt đầu.”

Có một tiếng gầm lúc con sông và những ngọn núi cuộn xoáy trước khi biến mất. Chỉ còn những con tàu và bến tàu - nơi đám lưỡng ban đang đứng - là bay lên bên trên thế giới đã biến đổi như giấy vẽ. Đó là vũ đài của chiến trường.

“Chiến đấu, chiến thắng, phòng thủ, và chiến thắng. Đây là lý do tại sao chiến lực lại tồn tại.”

Keng keng.

Tiếng chuông thưa dần như một tín hiệu. Haejin tháo thanh kiếm lưỡi mềm được buộc quanh eo như một chiếc thắt lưng và nhảy lên tàu. “Một con người tới được thử thách cuối cùng thì giỏi đấy, nhưng kết thúc ở đây thôi!”

Thanh kiếm duỗi ra như một con rắn và nhắm vào thắt lưng của Grid. Rồi nó uốn cong mạnh và nhắm vào cổ anh. Đó là một kiếm thuật bất quy tắc làm tối đa hóa các đặc tính của kiếm lưỡi mềm. Những kẻ lần đầu tiên nhìn thấy nó chỉ còn nước bị đánh bại mà thôi.

Không may thay, Grid đã quen với kiếm thuật lưỡng ban. Đó còn là kiếm thuật của Garam - một trong những kẻ mạnh nhất.

“......?!”

Công kích bất ngờ của Haejin đã bị Grid dễ dàng chặn lại. Hỏa Long Kiếm chứa tinh túy của Thiên điểm chém qua một con mắt sợ hãi của ả.

“Nhãn cầu của ngươi bị móc ra có cảm giác thế nào hả?”

Đôi mắt của Grid trong diện mạo của Irene trông lạnh như băng đá.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!