Chương 1307
Thịch!
‘Irene!’
Thịch!
‘Irene! Irene! Irene!’
Trái tim Grid như muốn nổ tung lúc anh chạy tới cung điện. Hình ảnh của Irene trong bộ váy cưới trắng tinh đang phấp phới trước mắt anh. Anh tưởng tượng Irene sẽ hạnh phúc như thế nào khi lấy lại được tuổi thanh xuân của mình và nước mắt anh trào ra.
“Vợ ơi!”
Anh thậm chí còn sử dụng Thuấn bộ vì anh muốn nhanh chóng thấy gương mặt đang tươi cười của Irene. Grid tới cung điện mà các hiệp sĩ không hề hay biết và mở cửa phòng ngủ của Irene.
“Vợ ơ...?” Grid chững lại. Irene đang ngồi gục đầu trước gương. Cô ấy dường như đang khóc.
“Đ-Điện Hạ? Anh đã về rồi.” Irene muộn màng nhận ra Grid đã tới và giật mình đứng dậy. Mái tóc dài màu bạc của cô đang che đi khuôn mặt nhỏ nhắn.
Grid thắc mắc, “Em đang khóc à? Chuyện gì đã xảy ra thế?”
Irene không ngẩng đầu cho tới cùng và Grid ngập trong một nỗi lo vô định lúc anh vươn tay về phía cô. Tuy nhiên, Irene đã tránh đụng chạm.
“Cái gì vậy? Tại sao em lại không để lộ mặt?”
Biết đâu... có thứ gì đó không tốt ư? Đủ suy nghĩ tai hại ập đến với Grid.
“E... Em...” Giọng nói run rẩy của Irene cất lên trong bầu không khí nặng nề. Cô ấy ngẩng đầu lên trong khó khăn và gương mặt thì trẻ trung lẫn xinh đẹp như cái ngày cô lần đầu gặp Grid. Những nếp nhăn nhỏ xung quanh mắt và miệng của cô đã biến mất không dấu vết và làn da hơi khô đã dần trở nên sáng bóng. Chỉ có đôi mắt sâu thẳm bởi quãng thời gian trôi qua là vẫn giữ nguyên.
Thật là tốt số. May mắn thay, không có vấn đề gì hết. Mà đúng hơn, điều ước của anh đã được thực hiện. Grid hạnh phúc sau khi cảm thấy mình đã mất đi 10 năm. Rồi giọng nói run rẩy của Irene đâm xuyên qua anh.
“Mặt em thay đổi như thế này chỉ sau một đêm. E... Em là quái vật ư?”
“......!!”
Grid giờ mới nhận ra vì sao Irene lại hoảng sợ. Phản ứng không ngờ đã khiến Grid ôm lấy thân thể nhỏ bé của Irene.
“Em không phải một con quái vật hay thứ gì đó kì dị đâu. Trẻ hóa là một phước lành để cảm thấy vui mừng. Tại sao em lại lo lắng chứ?”
“...Điện Hạ, anh có biết đã xảy ra chuyện gì không?”
“Cái đó...”
Grid bắt đầu giải thích. Trước hết, anh nói về khái niệm thần tính và tự hào kể ra câu chuyện về cách anh cố gắng xây đắp thần tính của Irene. Irene lặng lẽ lắng nghe và nét mặt cô dần tối sầm lại. Những cảm xúc mãnh liệt đang quay cuồng trong đôi mắt sâu thẳm của cô.
“Vợ à?” Grid còn tưởng Irene sẽ hạnh phúc nên anh bối rối khi cô ấy cho thấy một biểu hiện khác hẳn.
Đôi môi mím chặt của Irene từ từ mở ra, “Làm sao... làm sao anh có thể làm điều này mà không nói gì với em...?”
“Đó là sự kiện bất ngờ với hy vọng là niềm vui của em sẽ nhân đôi...”
“Xin hãy đi đi ạ.”
“Hở?”
“Em muốn ở một mình.”
“V-Vợ à?”
Irene không thực hiện bất kỳ khóa rèn luyện đặc biệt nào. Có thể cô đã thu được thần tính, nhưng khả năng thể chất của cô chỉ hơn một chút so với người thường. Tuy nhiên, Grid không thể gỡ đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô. Anh bị đẩy ra khỏi phòng và thẫn thờ nhìn cánh cửa đóng chặt.
“C-Cái gì đây thế này?”
***
“Tại sao hai người yêu nhau đến vậy lại...”
“Hoàng hậu có lẽ không hài lòng vì Điện Hạ thường xuyên ra ngoài.”
Tin đồn bắt đầu lan truyền khắp cung điện về mối quan hệ giữa Grid và Irene. Trong 3 ngày sau khi Grid trở về, Irene không hề bước ra và họ đã có những bữa ăn riêng. Do đó, chắc hẳn phải có một vấn đề giữa hai người họ.
“Điện Hạ.”
“......”
“Điện Hạ!”
“Ừ, hả?”
Như một con búp bê vô hồn, Grid quay đầu qua một bên khi đang ăn. Anh có thể nhìn thấy đôi mắt đang nhìn trừng trừng của Lauel.
“Cậu đến từ lúc nào vậy?”
“Thuộc hạ vẫn đang đứng bên cạnh ngài được một lúc rồi. Ngài còn định mất hồn trong bao lâu nữa?”
Grid không bao giờ lãng phí thời gian. Mỗi ngày, anh chăm chỉ rèn hoặc đi săn. Rồi anh quay trở lại và lo toan các nghĩa vụ của quốc vương trong khi thể lực đang phục hồi. Anh thậm chí còn không dành thời gian cho bữa ăn trừ khi anh có một cuộc hẹn với Irene hoặc Lord. Một người như vậy đã lang thang trong cung điện mà không làm gì tới 3 ngày. Anh không chỉ tránh xa xưởng rèn với các bãi săn, anh dường như đã xóa bỏ khỏi trí nhớ của mình thói quen làm quần lót.
“Người hiểu rõ hơn ai hết rằng thời gian còn quý hơn vàng lại lãng phí thời gian như thế này thì thật là đáng tiếc. Ngay cả Hoàng tử Lord cũng không thể tập trung vào các lớp học trong mấy hôm nay vì lo lắng cho Điện Hạ.”
“Irene thì sao? Irene có lo không?”
“Thuộc hạ không thể gặp cô ấy vì không được cho phép... có lẽ cô ấy đang lo lắng chăng?”
“Hah...”
“Ngừng thở dài đi ạ. Mọi người đang bị kích động đó.”
“Tại sao... tại sao Irene lại tức giận chứ?”
Lauel là người có đóng góp số một cho Vương quốc Vượt hạng vũ trang hiện tại. Cậu ấy được coi là một trong những thiên tài xuất sắc nhất thế giới. Grid hy vọng là Lauel có thể phân tích và giải quyết tình hình. Thế nhưng, Lauel có biết gì về tấm lòng phụ nữ đâu. Cậu ấy có một bộ não thiên tài với một vẻ ngoài đẹp trai, nhưng cậu ấy lại cống hiến bản thân cho Satisfy cả ngày. Không có thời gian cho tình yêu và không có cơ hội để tìm hiểu về trái tim phụ nữ. Tuy nhiên, Lauel là tác giả của ‘Chiến lược NPC Nữ’ và cậu ấy luôn tự tin.
“Lý do tại sao cô ấy tức giận rất đơn giản.”
Có thể cậu ấy chưa từng ở trong một mối quan hệ, nhưng không có gì trên đời là cậu ấy không biết cả...
Lauel phân tích trạng thái tâm lý của Irene. “Thuộc hạ nghe nói Điện Hạ đã tự do chơi đùa dưới hình dạng của Hoàng hậu Irene đúng không? Từ góc nhìn của hoàng hậu, ngài có cảm thấy tốt không nếu người dân của Lục địa phía Đông nhớ tới ngài như là một cô gái bạo lực có khí chất đàn ông? Hở? Ngài đã làm rối tung hình ảnh của một người cao quý có sở thích làm thơ và cắm hoa rồi đấy... Haiz.”
“Chính là như thế!” Grid đã thu được giác ngộ tuyệt vời và đứng dậy. Anh mặc kệ lệnh tránh xa và đã chạy tới cung điện của Irene, lôi ra Mặt nạ Da của Berith.
“Anh sẽ trở lại Lục địa phía Đông! Anh sẽ du hành tới Lục địa phía Đông với hình ảnh đẹp đẽ này và lan truyền cho thế giới biết em nữ tính và đáng yêu như thế n...”
Grid đang phấn khích đột ngột ngậm miệng lại. Ánh mắt lạnh lẽo của Irene khiến anh nhận ra mình đã hiểu sai điểm cốt yếu.
***
“Hầy...”
Shin Youngwoo đăng xuất và thở dài. Anh cảm thấy chán nản. Sự phấn khích của anh khi được chia sẻ hạnh phúc với Irene - người đã lấy lại tuổi thanh xuân của mình - đã chuyển sang phiền muộn và thất vọng.
“Mình chả muốn ăn gì cả...”
Sai ở cái gì vậy nhỉ? Youngwoo mặc kệ những tín hiệu từ cái bụng đói của mình lúc anh thay quần áo và xuống bãi đỗ xe dưới tầng hầm. Anh có một lịch trình quan trọng cho ngày hôm nay.
Ông nội của Yura—Youngwoo đã được mời đến dự tiệc sinh nhật của Chủ tịch Lee Jinmyung. Anh không có thời gian để tận hưởng bữa tiệc, nhưng anh phải đi vì nó đã được ấn định từ 1 tháng trước.
“Irene...”
Anh đã muốn nhìn thấy một khuôn mặt tươi cười. Thật đáng tiếc khi cuối cùng anh lại không thể thấy nó. Anh cảm thấy có lỗi vì không thể an ủi cô ấy do anh không biết tại sao cô ấy lại tức giận.
“Ireeeeene!”
Khoảnh khắc Youngwoo lái vào đường cao tốc, anh đạp ga thật mạnh và chiếc xe 13 của anh phát ra những tiếng xả lớn. Nó dường như đang cố gắng an ủi trái tim của Youngwoo.
***
“Em nghe tin rồi. Trông anh đang rất chán nản.”
Trước khi dự tiệc, Youngwoo đã gặp Yura trước và ghé thăm một cửa hàng bách hóa để chuẩn bị quà cho Chủ tịch Lee Jinmyung.
“Irene... Irene không ra khỏi cung điện của cô ấy.”
Youngwoo thường không nhắc đến Irene trước mặt Yura. Ít nhất thì, anh thể hiện sự quan tâm tối thiểu thôi, nhưng hôm nay là ngoại lệ—anh lo lắng về Irene đến mức xin lời khuyên từ Yura, “Anh đã hoạt động cật lực để gây dựng thần tính của Irene và khôi phục tuổi trẻ của cô ấy. Vấn đề là gì cơ chứ? Tại sao cô ấy lại tức giận hơn là vui mừng?”
Sở thích của Chủ tịch Lee Jinmyung rất là phổ thông, đến mức đáng ngạc nhiên luôn, thế nên Yura đã chọn một chiếc ghim cà vạt từ một nhãn hiệu nội địa hơn là một nhãn hiệu xa xỉ, và trong khi ướm nó cho Youngwoo, cô trả lời, “Irene đã chuẩn bị tâm lý từ lâu rồi.”
“Chuẩn bị tâm lý á?”
“Cô ấy đã sẵn sàng để ra đi một mình.”
“......”
“Cô ấy hẳn đã cảm thấy cô đơn và sợ hãi trong một thời gian dài.”
Youngwoo mơ hồ biết về điều này. Irene cảm thấy nỗi cô đơn và sợ hãi mỗi lần cô thấy chỉ riêng bản thân mình già đi. Đó là lý do tại sao anh lại thúc đẩy chuyện này. Là không để cho cô ấy ra đi một mình. Với hy vọng rằng cô ấy sẽ già đi cùng anh.
“Irene chắc hẳn sẽ rất buồn, nhưng cô ấy mạnh mẽ. Cô ấy đã thề sẽ cho anh thấy một nụ cười vào cái ngày cô ấy một mình ra đi.”
“......”
“Vậy mà quyết tâm đó đã trở nên vô ích khi cô ấy lấy lại được sự trẻ trung của mình. Nó đã tới vào một ngày nào đó mà không có bất kỳ thông báo nào. Có lẽ cô ấy đang rối trí? Cô ấy tuy hạnh phúc, nhưng lại cảm thấy mình là một kẻ ngốc. Cô ấy ước rằng anh đã tham khảo ý kiến của cô ấy trước.”
“Ah...” Youngwoo cuối cùng đã nắm được vấn đề. Anh nghiến răng lúc nhận ra là mình đã thiếu cân nhắc.
Họ mua sắm xong và quay trở lại xe. Rồi Yura chìa tay về phía anh - người đang tự trách mình. Có một miếng sôcôla mà cô đã mua một lúc trước trong bàn tay trắng mảnh dẻ của cô. “Anh muốn một cái không?”
“Có...”
Nỗi lo kéo dài trong vài ngày đã biến mất với sự chăm sóc này. Youngwoo nhận lấy viên sôcôla và thấy trong gương chiếu hậu, trán anh đã có những nếp nhăn.
“......!”
Ngay lúc đó, Yura nắm lấy bàn tay Youngwoo và giữ chặt nó. Bàn tay cô ấm áp và mềm mại. Yura mỉm cười với Youngwoo đang lúng túng. “Sự rối trí của Irene sẽ kết thúc thôi. Cô ấy sẽ sớm hiểu ra và trân trọng tấm lòng của anh rồi sẽ ngập tràn hạnh phúc. Nên là đừng lo lắng nữa và hãy đợi cho cô ấy giải tỏa tâm lý. Giờ thì, cười lên nào.”
“...Cảm ơn em.”
Chuyện này đã bắt đầu từ khi nào? Mỗi lần họ lái xe cùng nhau, bàn tay trái của Yura luôn nắm lấy bàn tay của anh. Youngwoo cuối cùng đã lấy lại nụ cười của mình sau vài ngày.
***
Xích sắc Hiền nhân Haster—một người với lớp nghề độc nhất, và là một trong 5 điều Kỳ diệu. Anh ta chưa bao giờ để vuột mất vị trí đầu tiên trong bất kỳ trò chơi nào và mục tiêu của anh ta đương nhiên là trở thành đấng tối cao. Anh ta mơ ước rằng mình sẽ bắt kịp Grid vào một ngày nào đó...
“Được rồi, với cái này thì mọi chuyện đã chắc chắn.”
“Khụ! Khụ!”
Anh ta đã bị đánh bại trong một trận chiến với 10 người chơi lớp nghề thường. Gương mặt hấp hối của anh ta đã bị nghiền nát và bộ mặt của những người chơi xếp hạng cấp cao tràn đầy niềm vui.
“Khoảng cách giữa người chơi sẽ được thu hẹp. Những lời của Chủ tịch Lim Cheolho là thật.”
Khả năng kháng các trạng thái bất thường không phải là bất khả chiến bại. Bằng chứng là Haster - người đã kháng cự một số trạng thái bất thường giống như bất kỳ người chơi lớp nghề độc nhất nào khác - hiện đang nằm dưới chân họ. Rõ ràng là có một cách để nhắm vào khả năng kháng trạng thái bất thường và họ đã xác định được nó.
“Con mồi tiếp theo là... Yura sẽ là người phù hợp nhất.”
Đám người chơi xếp hạng cấp cao cười ha hả khi Haster tan thành bụi xám. Mục đích của họ là thực thi công lý. Thứ mà họ hy vọng đạt được là tạo ra một xã hội chơi game công bằng, bằng cách liên tiếp đánh bại những người trong nhóm thiểu số đủ may mắn để dành được các lớp nghề ẩn và thống trị những người đó.
“Hãy quay một đoạn phim đi săn Yura và truyền bá chiến lược tấn công huyền thoại ra khắp thế giới. Đó là bổn phận của chúng ta.”
Trò chơi được tạo ra là để được thưởng thức. Mọi người nên bình đẳng đã là một cái luật rồi. Họ không thể cho phép một số ít người có đặc quyền được. Chẳng phải sự chuyên chế của một số game thủ hệ visa là lý do khiến ngành công nghiệp trò chơi di động trước đây sa sút ư?
“Chúng ta sẽ dẫn dắt Satisfy đi đúng hướng.”
“Vì đa số!”
“Vì đa số!”