Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1315: Chương 1310

Chương 1310

Kraugel có một mối quan hệ sâu sắc với Pangea. Sau tất cả thì anh là người đã cứu người dân của Pangea đang phải đau khổ vì một tên tà ma đạo sĩ, và được ngợi ca là tiểu anh hùng. Tuy nhiên, Pangea mà anh đến thăm sau một thời gian dài lại thật xa lạ đối với anh. Đó là một thị trấn nơi những con người cùng đường phố thân quen đã biến mất. Đó là kết quả do Grid tạo ra. Các cư dân của Pangea xưa đã chuyển tới Vương quốc Vượt hạng vũ trang và các cư dân mới tràn đầy sức sống dưới sự bảo hộ của chu tước.

“...Thật là tốt quá.”

Bầu không khí tích cực đến mức không thể tin được. Dù anh có nhìn đi đâu, anh chỉ có thể thấy mọi người cười nói và điều này lại khiến anh mỉm cười. Không còn những tên tà ma đạo sĩ hay sự bạo ngược của đám lưỡng ban nữa. Ngày nào đó, anh muốn làm nên những thành tích như vậy.

“Cậu là một lữ khách đúng không? Làm dịu cơn đói của cậu bằng một bữa ăn ngon thì sao nhỉ?” Một người phụ nữ đang cầm giỏ rau tươi và thịt trên tay vừa hỏi vừa mở cánh cửa nhà hàng. Kraugel gật đầu vì cô ấy trông có vẻ có lương tâm, không như một cô gái gạ gẫm khách hàng vào một nhà hàng bán chất độc.

***

“Đó là một tấm đạo bào rất đẹp mã.”

Kraugel đã xoa dịu nội tâm mình bằng bát canh nóng cùng với rau và thịt rán trên cơm trắng.

“Cậu không phải là một lữ khách tầm thường đâu, đúng chứ?” Người phụ nữ tử tế hỏi anh. Vẻ mặt của cô có phần tinh quái lúc cô xem xét chiếc áo khoác ngoài màu đen của Kraugel có thêu hình rồng vàng. “Cậu là một ngự sử từ kinh đô hả? Một ám hành ngự sử đúng không?”

Anh đã dùng chiếc áo khoác màu đen này gần 3 năm rồi và nó khiến anh trông thật tồi tàn khi tới thăm Vương quốc Vượt hạng vũ trang, nhưng ở đây thì có vẻ là ngược lại. Đó là minh chứng cho trình độ cao của Vương quốc Vượt hạng vũ trang và cũng ngụ ý rằng trang bị của những người tới thăm Pangea không xịn bằng trang bị của Kraugel. Đúng là không ngờ vì anh nghe nói rằng dạo này có nhiều người chơi xếp hạng đang hoạt động trên Lục địa phía Đông.

‘Dường như những người chơi xếp hạng hàng đầu không nhất thiết phải đi qua Pangea khi họ tới Lục địa phía Đông.’

Có nhiều cách để di chuyển qua lục địa mà không cần băng qua Biển Đỏ. Dù tốn nhiều chi phí và nguy hiểm, nhưng nhiều người lại thích nó do thời gian được rút ngắn. Kraugel đáp lại, “Tôi nghĩ các ám hành ngự sử sẽ tránh nơi này ra. Thị trấn này bình lặng ngay cả khi không có các binh sĩ mà. Một ám hành ngự sử có nhất thiết phải tới đây đâu?”

Kraugel là người đã hoàn thành nhiều nhiệm vụ nhất trong số những người chơi. Đó là vì anh đã thu thập thông tin dựa trên những cuộc trò chuyện với các NPC.

“Hôhô, thị trấn bọn tôi đúng thật là yên bình. Nhưng mà, vẫn còn nhiều người ngoài lắm, nên bọn tôi cần chú ý tới an ninh công cộng. Đây là lý do lại có nhiều binh sĩ đến thế. Gần đây kinh đô tổ chức một lễ kỷ niệm nên số lượng binh sĩ mới giảm thôi.”

‘Không có chuyện quân đội địa phương lại được cử đi chỉ vì có lễ hội.’

Rõ ràng là một sự thay đổi đã xảy ra ở kinh đô của Thảo Quốc.

‘Ghé qua đây đúng là một ý hay.’

Kraugel đã thu được thông tin mới từ cuộc trò chuyện ngắn. Anh ăn sạch bát cơm và đứng dậy. “Tôi no rồi.”

“Ơ kìa! Lấy tiền thừa đã.”

“Thôi khỏi. Hãy mua một món đồ chơi cho đứa bé đó bằng tiền thừa.”

Một cậu bé đang ngồi xổm trước bếp và đợi mẹ mình xong việc. Kraugel mỉm cười với cậu bé đang chơi với những viên sỏi và rời khỏi nhà hàng. Anh đã cho đi một lượng thành tâm nhất định sau khi có được thông tin. Kraugel đã luôn là người như thế này.

Không có gì xấu hổ trên con đường anh đi cả. Anh hy vọng con đường anh đi trong tương lai cũng sẽ như thế.

***

“Tôi có thể làm gì cho các người đây?” Kraugel ra khỏi thị trấn để rồi dừng lại và quay mặt ra sau. Có 6 cư dân đang mặc áo choàng cũ kỹ. Kraugel đã để ý họ từ lúc rời khỏi nhà hàng, nhưng anh cố tình giả vờ không biết. Đó là vì anh không muốn gây rắc rối trong làng. Cũng vì sự an toàn của cư dân và tính đến danh tiếng của anh tại Pangea.

“Đưa các bí kỹ của Muller ra đây.”

Các cư dân đã hé lộ công chuyện của mình và bao vây Kraugel. Mỗi lần họ di chuyển, có thể thấy được những chiếc cùm dài qua lớp áo choàng. Tất cả họ đều bị cùm tay chân lại. Kraugel đã nhận ra danh tính của họ và rút Bạch Hổ Kiếm.

“Các ngươi đuổi theo ta từ Phế tích của Võ Thần cơ à? Ngạc nhiên thật, phạm vi hoạt động của các ngươi rộng đấy.”

“Đưa các bí kỹ của Muller ra đây.”

Môn đồ võ thần. Thật vô ích khi nói chuyện với những tên điên chỉ khao khát các kỹ năng chiến đấu. Kraugel nhún vai, lôi ra một cuốn sách chứa một trong các bí kỹ của Muller, và đưa cho chúng.

“......!”

Đám môn đồ võ thần tròn xoe cả mắt lúc một trong số chúng chộp lấy cuốn sách và lập tức mở nó ra. Rồi chúng rơi vào cơn rối trí. Chúng không thể hiểu được bí kỹ.

“Cấp độ quá cao so với các công pháp bí mật của võ thần à?”

Kraugel phục kích đám môn đồ đang chú ý vào bí kỹ. Anh hạ gục tên môn đồ dẫn đầu bằng một nhát đâm sắc bén và ngả người về sau để né những đòn đánh của đám môn đồ hai bên trái phải. Rồi anh tiến một bước và dùng trán đập vào cằm của tên môn đồ đang cầm bí kỹ của Muller. Bí kỹ của Muller quay tròn trong không trung và rơi vào tay Kraugel như thể nó đang trở về với chủ nhân hợp pháp của nó.

“Đưa các bí kỹ của Muller ra đây.”

Cặp mắt màu đỏ của đám môn đồ lóe sáng khi chúng tung ra bộ pháp để bao vây Kraugel và phát động một cuộc oanh tạc. Dựa trên cấp độ kỹ năng của chúng, chúng hẳn đã học ít nhất 5 công pháp bí mật.

“Ta sẽ trao nó cho võ thần!”

‘Đây quả nhiên là tác phẩm của Zeratul.’

Đám môn đồ võ thần không thể hiểu được các bí kỹ của Muller. Đó là vì điều kiện sử dụng cho nó là ‘Thánh Kiếm’. Lý do đám môn đồ bám víu lấy bí kỹ của Muller từ hồi ở phế tích là do Zeratul hết.

‘Một gã khó ưa.’

Muller đã để lại tổng cộng 8 bí kỹ và Kraugel đã thu được 4 trong số đó rồi. Anh biết thêm nhiều câu chuyện của Muller mỗi lần anh thu được một bí kỹ nên kiến thức của anh về thế giới quan đã mở rộng. Trong quá trình ấy, anh đã nhìn thấy bản chất xấu xí của Zeratul.

Lừa dối và chi phối thông qua việc phô trương các kỹ năng võ thuật. Chưa kể, chấp niệm với sức mạnh. Sự tồn tại của võ thần đã là đủ để khiến đám lưỡng ban trông thật thuần khiết.

Kraugel cản cú đá từ bên hông bằng vỏ kiếm, nhẹ nhàng di chuyển cổ tay, và vỏ kiếm xoay tròn như một con quay. Kết quả thật tuyệt vời. Những cái cùm đang trói chân tên môn đồ đã bị mắc vào vỏ kiếm và tên môn đồ ngã sụp xuống.

Kraugel nhắm vào khoảnh khắc khi thân hình to lớn chặn tầm nhìn của các môn đồ khác và sử dụng Thổ Long Thăng Thiên. Chỉ các thượng nhân mới có thể phản ứng với các đòn tấn công tới từ góc độ này. Tên môn đồ rên rỉ và tê cứng lại lúc bị Bạch Hổ Kiếm đâm vào cằm. Rồi Kraugel đạp vào ngực hắn bằng Tốc cước, nhảy lên và sử dụng Kiếm Sao băng.

Thật là choáng ngợp. Nếu bất cứ ai biết rằng các môn đồ võ thần đã học 5 công pháp bí mật có thể chiến đấu ngang ngửa với các công tước của đế chế mà nhìn thấy cảnh này, họ hẳn sẽ rớt cả hàm xuống đất. Thế nhưng, đó là một cảnh tượng đáng tiếc cho bất cứ ai biết giá trị thực sự của một Thánh Kiếm.

Vốn dĩ, Thánh Kiếm là một danh hiệu có nghĩa là mạnh nhất. Thật phi lý khi so sánh nó với một công tước của đế chế. Thời đại trị vì bằng vũ lực tuyệt đối đã thay đổi. Kraugel vẫn chưa đạt tới vị trí tuyệt thế sau vài năm trở thành Thánh Kiếm, nên tài năng của anh đáng bị nghi ngờ.

“Tuy nhiên, ta không nghi ngờ tài năng của cậu.”

“......?”

Chẳng mấy chốc sau trận chiến chống lại các môn đồ võ thần cứ liên tục đứng dậy lần nữa như một con lật đật, Kraugel chém vào cổ của tên môn đồ cuối cùng và cứng người lại khi anh nghe thấy giọng nói đó. Rồi anh nhìn ra sau.

“Lâu rồi không gặp, Biban.”

Người tiên phong đầu tiên đến thăm Tòa tháp Thông thái là Kraugel. Vào thời điểm mà các lớp nghề huyền thoại được cho là chỉ tồn tại trong lịch sử, Kraugel đã ghé thăm Tòa tháp Thông thái, gặp các thành viên tòa tháp, và xác nhận sự tồn tại của các lớp nghề huyền thoại. Chính Biban là người đã mang lại cảm giác hết sức hồi hộp và đầy cảm hứng cho Kraugel vào thời điểm đó.

“Ông quên rồi sao? Tôi có còn là Người tiên phong nữa đâu.”

Tòa tháp Thông thái được dành riêng cho Người tiên phong. Các thành viên của tòa tháp chỉ tương tác với Người tiên phong. Người tiên phong đương thời từ lâu đã là Grid. Thực tế thì Kraugel đã thông báo cho Biban về sự thật này năm ngoái rồi. Vậy mà người này lại xuất hiện trước mặt anh lần nữa.

Biban tức giận trước ánh mắt thương hại mà Kraugel dành cho mình. “Đừng có coi ta là một ông già ngu ngốc. Hôm nay ta tới thăm cậu với tư cách một tiền bối chứ không phải một thành viên tòa tháp.”

“Ông đang nói với tư cách Thánh Kiếm Biban sao?” Kraugel nhanh chóng nắm được tình hình. “Phải giữ im lặng trong khi nhìn hậu bối ngu ngốc của mình chắc là khó khăn cho ông lắm.”

“Cậu cũng hiểu rõ rồi đấy. Tại sao cậu lại quay lưng với các bí kỹ vất vả lắm mới có được vậy?”

Trong quá khứ, Muller đã học và phát triển các bí kỹ của Biban, giúp ông ấy trở thành Thánh Kiếm mạnh nhất trong lịch sử. Thế nhưng, thế hệ Thánh Kiếm về sau - Kraugel - lại đang bỏ qua tinh hoa này.

“Ta có thể hiểu tâm can cậu. Cậu muốn để lại ‘thanh kiếm của Kraugel’ trong lịch sử và chứng tỏ cậu là giỏi nhất. Tuy nhiên, các kỹ năng của cậu vẫn chưa đủ. Vẫn còn chỗ để cải thiện và các bí kỹ của Muller sẽ bù đắp cho những thứ cậu thiếu. Cậu sẽ không bị các bí kỹ của Muller ăn thịt đâu. Hãy tiếp thu các bí kỹ của Muller và biến chúng thành của cậu.”

Biban thừa nhận tài năng của Kraugel. Đó là lý do ông ấy còn thấy buồn hơn khi Kraugel đang lãng phí thời gian vào sự cứng đầu vô dụng này.

“Nhìn vào Người tiên phong đương thời đi. Cậu ta chấp nhận năng lực mới, khắc phục những thiếu sót của mình, và vun đắp địa vị thượng nhân của cậu ta. Trong khi đó thì cậu chả thể hiện được tiềm năng của Thánh Kiếm, nên cậu đang tụt lại phía sau đấy. Cậu thậm chí còn bị tước bỏ vị trí của Người tiên phong.”

“Tôi có cần phải vội vàng tiến về phía trước không?”

“Từ xa xưa, Thánh Kiếm đã là tồn tại số một rồi. Tất nhiên cậu phải tiến về phía trước thật nhanh.”

“Ngài Biban này, ông có mạnh hơn Ngài Hayate không?”

“C-Cái đó...”

“Tóm lại, tôi không nghĩ mình có thể trở thành người mạnh nhất chỉ vì tôi có được các bí kỹ của Muller.”

Không cần phải suy nghĩ về các thành viên tòa tháp. Anh có lẽ sẽ chẳng thể vượt lên trên Grid nổi.

“Tất nhiên. Cậu mới chỉ thu được 4 bí kỹ. Nhưng mà, nếu cậu dùng 4 cuốn sách này như một chỗ đứng và tìm kiếm năng lực mạnh mẽ hơn thì cậu chắc chắn sẽ trở thành người mạnh nhất vào một ngày nào đó.”

“Tức là Ngài Biban thừa nhận rằng tôi không thể trở thành người mạnh nhất ngay cả khi tôi học các bí kỹ ngay lúc này.”

“H-Hở?”

“Thế thì tại sao ông lại hối thúc tôi học các bí kỹ mau chóng đến vậy?”

Mặt Biban đã đỏ như cà chua từ lúc bị so sánh với Hayate và giờ ông ấy cuối cùng cũng lên giọng, “Ta đang khuyên cậu học bí kỹ sẽ giúp cậu tăng trưởng cơ mà? Sao cậu chỉ có nghe rồi dùng ngụy biện thế hả? Cậu bất mãn với ta chứ gì?”

“Tôi chỉ không muốn Ngài Biban can thiệp vào con đường tôi đã chọn cho bản thân mình.”

“Con đường của cậu sai rồi!”

“Tại sao ông lại nói là nó sai? Dựa trên cơ sở nào mà ông tin rằng kiếm kỹ do mình tạo ra và được Muller phát triển mới là tối cao vậy?”

“Cậu đang phủ nhận Kiếm thuật Vô song đúng không?!!” Tiếng hét của Biban vang vọng tứ phía.

Một kiếm năng sắc nhọn dao động trong thời điểm chập tối và thậm chí còn có ảo giác rằng trời lại sáng ra thêm lần nữa. Kraugel chấp nhận áp lực mà không né tránh. Rồi anh không thể đảm bảo điều đó được nữa và thú nhận, “Đối với tôi, Kiếm thuật của Muller không hề phù hợp.”

“......!”

Mắt Biban căng cả ra. Ông ấy trông thật sửng sốt như thể bị một cây búa bổ vào đầu. Ông ấy cũng nhận ra điều đó một cách muộn màng.

“Tôi không có chiến năng của Vua Anh hùng.”

Muller là kiếm sĩ mạnh nhất của mọi thời đại vì ông ấy là Thánh Kiếm kiêm Vua Anh hùng. Sự kết hợp của kiếm năng và chiến năng đã tối đa hóa uy lực của kiếm thuật, làm cho ông ấy thành người mạnh nhất. Tuy nhiên, Kraugel khác với Muller. Anh tuyệt đối không thể mô phỏng hoàn toàn kiếm thuật của Muller ngay cả khi anh học các bí kỹ.

Biban ngẩn người ra một lúc trước khi cười ha hả. “Đúng như mong đợi, cậu cũng đã biết điều đó. Ta đương nhiên là biết rồi. Hahaha.”

“......”

“Tuy vậy, thế có nghĩa là cậu cần quay lưng lại với các bí kỹ của Muller sao? Có lẽ cậu không có chiến năng, nhưng cậu có kiếm năng. Kiếm thuật của Muller cũng tới từ kiếm năng thôi. Ta chắc chắn rằng nếu cậu học các bí kỹ của Muller và diễn giải nó theo cách riêng của cậu, cậu sẽ có đủ cảm hứng để tạo ra Thanh kiếm của Kraugel.”

“Tôi biết điều đó, nhưng tôi muốn đo đạc những giới hạn của mình trước. Tôi nghĩ rằng việc làm đúng đắn là phải tìm hiểu xem mình có thể đi được bao xa bằng chính sức lực của bản thân trước khi học những bí kỹ của Muller để lấp đầy những phần thiếu sót.”

“Ưmm.”

Nghe có vẻ đúng. Rõ ràng là nếu Kraugel kiểm tra giới hạn của mình trước khi dựa vào năng lực của người khác, cậu ấy sẽ có thể học hỏi nhiều hơn. Biban gật đầu và vui vẻ cười. “Sao bây giờ mới nói? Ta hẳn sẽ hoàn toàn hiểu vị trí của cậu nếu cậu bảo ta từ sớm. Ta đã hiểu lầm cậu và tưởng cậu đang bỏ qua kiếm pháp.”

“Tôi tin ông sẽ hoàn toàn hiểu ngay cả nếu tôi không nói với ông.”

“Ra là vậy. Thực tế thì ta thật sự không hiểu sai. Ta đã nhận thức được chuyện đó từ đầu rồi.”

“Chắc là vậy rồi.”

Biban giả vờ bình thường, nhưng ông ấy không biết là Kraugel sẽ không bao giờ đạt tới giới hạn của anh. Tiềm năng của một người chơi là quá lớn. Người chơi càng giỏi thì họ càng có nhiều tiềm năng.

‘Tuy nhiên, ngày nào đấy, mình có thể sẽ học các bí kỹ của Muller.’

Ban đầu, Kraugel có cứng đầu thế đâu. Lối suy nghĩ linh hoạt của anh đồng nghĩa với việc anh coi thương sĩ Kirinus như một người thầy. Trên thực tế, anh đã học công pháp bí mật rơi ra từ một trong những tên môn đồ võ thần anh vừa săn. Lý do đầu tiên anh quay lưng lại với các bí kỹ của Muller là sự thiếu vắng của chiến năng và lý do thứ hai là kiêu hãnh. Anh không thích cái công thức ‘Thánh Kiếm là Muller’. Không như Grid, Kraugel là một Thánh Kiếm, không phải Hậu duệ Muller. Anh cảm thấy cần phải chứng tỏ bản thân.

Anh đang nghĩ đến việc từ bỏ nếu không thể chứng tỏ được điều đó cho đến cùng. Thế nhưng, anh muốn làm hết sức mình cho tới lúc ấy. Mục đích đầu tiên của anh là chứng minh rằng mình có thể là người mạnh nhất mà không cần tới kiếm thuật của Muller.

‘Trước hết, mình nên thu thập càng nhiều bí kỹ càng tốt.’

Mỗi lần có được bí kỹ của Muller, anh lại thực hiện các nhiệm vụ cùng những phân đoạn mới, mở rộng nền tảng của bản thân. Nội việc chiếm giữ được nó cũng đã là một trợ giúp lớn ngay cả khi anh không học các bí kỹ. Kraugel đã lên kế hoạch thu thập hết các bí kỹ.

‘Tẩu Quốc.’

Kraugel quay về hướng đông. Đó là Tẩu Quốc, nơi thanh long bị phong ấn, và là khu vực mang tính thử thách nhất trên Lục địa phía Đông. Đó là thông tin anh biết được sau khi có được bí kỹ thứ tư của Muller. Anh cần chuẩn bị cho một cuộc chiến cam go nếu gặp phải các lưỡng ban trong quá trình tìm kiếm bí kỹ.

‘Mình có thể chiến đấu với các lưỡng ban và chiến thắng hay không?’

Vào lúc này thì điều đó là bất khả thi. Dù vậy, như mọi khi, nếu anh thách thức nó mà không từ bỏ, anh rồi cũng sẽ vượt qua nó thôi. Nhất định sẽ là như vậy ngay cả khi mất tới hàng tháng hay hàng năm trời.

“Vậy thì tôi đi đây. Tôi sẽ không quên lời động viên của ông hôm nay.”

Kraugel đang chào tạm biệt thì Biban gọi anh, “Cậu sẽ không từ chối thứ này đâu, nhỉ?”

Biban cởi chiếc áo khoác ngắn của mình. Ông ấy có vẻ quan tâm tới tấm đạo bào cũ của Kraugel.

“Nó được làm ra bằng cách nung chảy vảy rồng bằng kiếm năng. Nó được làm cùng với ghế số 3 của tòa tháp, nhưng tay nghề của ta còn quá thô sơ nên mức độ hoàn thiện hơi kém. Dù sao thì ta vẫn mặc.”

“...Tôi sẽ vui mừng nhận lấy nó.”

Kraugel cúi đầu thật sâu và rời đi. Đôi mắt Biban ngập tràn nỗi ân hận sâu sắc lúc ông ấy nhìn Kraugel đi khỏi. “Mình đáng lẽ nên dọn sạch phòng tắm trên tầng ba trước khi ra ngoài...”

Tổ sư, Biban đã hết sức phấn khích sau khi nghe tin tức về Kraugel, đến mức ông ấy đã ra ngoài thế giới mà không thèm suy nghĩ gì. Tầm nhìn của Biban tối sầm lại lúc ông ấy nghĩ về việc bị ghế số 2 chỉ trích.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!