Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1316: Chương 1311

Chương 1311

“Từ đây trở đi là không có quyền vào đâu.”

Trên đường tới Kars, kinh đô của Thảo Quốc...

Anh đã lựa đường núi gồ ghề để di chuyển, nhưng sự canh phòng lại rất kỹ lưỡng. Rõ ràng là ở đâu cũng sẽ như thế. Tới cả một con kiến cũng không thể lọt vào Kars.

“Tôi có việc ở Kars. Khi nào thì lệnh cấm vào mới được dỡ bỏ vậy?”

“Tôi không chắc... kinh đô không thể bị chặn lại mãi được, nên tôi nghĩ là nó sẽ sớm được dỡ bỏ thôi.”

“Tôi có thể hỏi đã xảy ra chuyện gì không?

“Có chuyện gì được chứ? Bọn tôi chỉ đang chuẩn bị cho một lễ hội quan trọng, nên bọn tôi đang tạm thời ngăn không cho bất cứ ai vào.”

“Là vậy sao? Vậy thì cứ làm tốt công việc đi nhé.”

Kinh đô là trái tim lẫn bộ mặt của vương quốc. Chẳng hay ho gì nếu người ta biết rằng thứ gì đó đã xảy ra tại kinh đô, nên anh hiểu được vị trí của Thảo Quốc.

Kraugel lịch sự chào tạm biệt các binh sĩ trước khi bí mật sử dụng Chân thực chi Vân. Những đám mây xanh che phủ ngọn núi đầy sương và 5 giác quan của các binh sĩ đã tạm thời tê liệt. Kraugel ung dung đi qua nơi phong tỏa.

“Sao tự dưng lại có mây thế này...?”

Các binh sĩ đang ngơ ngác không thể tưởng tượng rằng người thanh niên đẹp trai vừa mới đi về đã bước qua họ rồi.

***

Khi đến Kars, Kraugel đã khảo sát thành phố trong khi né tránh ánh mắt của các binh sĩ. Có những khúc xương trắng rải rác khắp thành phố và dấu vết của những nấm mộ bị khai quật. Rõ ràng rằng lý do cho sự đổ sập của những ngôi nhà trên phố cùng các bức tường thành là vì cuộc xâm lược của một khiển thi sư. Cũng có dấu vết của ít nhất một tá khiển thi sư xâm lược nữa.

‘Đây là...?’

Kraugel cau mày lúc anh tìm kiếm qua đống đổ nát của một bức tường. Bề mặt của bức tường không bằng phẳng như là chúng đã bị cắt bằng cưa, nhưng phần bị cắt lại không có vết nứt. Đó là bằng chứng cho thấy một lưỡi cưa, không phải một lưỡi kiếm, đã cắt bức tường rất nhanh trong một đòn. Kraugel biết chủ nhân của kiếm thuật này.

‘Cao.’

Tử vong hiệp sĩ của chiến binh loài orc. Không ai khác ngoài bề tôi của Agnus. Nói cách khác, tức là không phải một tá khiển thi sư đã xâm chiếm Kars. Đó là một mình Agnus. Agnus đã làm việc đơn độc từ hồi anh ta vứt bỏ Bất tử đoàn. Vài người có thể tranh cãi rằng một người chơi không thể nào biến một thành phố lớn ra một đống đổ nát được.

‘Họ vẫn an toàn bất chấp cuộc xâm lăng của Agnus.’

Suy nghĩ của Kraugel thì ngược lại. Anh vô cùng ấn tượng với năng lực của Kars - bảo vệ được thành phố sau cuộc xâm lăng của Agnus.

‘Đó là năng lực của chu tước chăng?’

Kraugel nhanh chóng suy ra lý do Agnus không thâu tóm được Kars. Tổn thất của quân đội Kars ít đến đáng ngạc nhiên. Do thương vong rất ít nên Agnus đã gặp khó khăn trong việc chiếm giữ những cái xác và cuối cùng đã phải rút lui. Chuyện này có thể xảy ra vì năng lực của huyền vũ đã liên tục chữa trị cho những vết thương của các binh sĩ.

‘Dường như Agnus vẫn chưa phát triển một cách bất ngờ.’

Kẻ khế ước với Baal - xuất hiện chốc lát trong câu chuyện của Muller - đã cho thấy phẩm giá của một bậc chí tôn. Chỉ một mình ông ấy là đủ để bảo vệ Quần đảo Behen khỏi lực lượng của các đại quỷ. Hơn nữa, các binh sĩ dễ chết hơn các đại quỷ. Các binh sĩ chết đi đã sớm được hồi sinh làm nô lệ cho Kẻ khế ước với Baal, nên một đội quân loài người không thể nào ngăn cản được Kẻ khế ước với Baal.

Ấy thế mà Kars lại chặn được cuộc xâm lăng của Agnus tương đối dễ dàng. Toàn bộ những ngôi nhà bên ngoài các bức tường nội thành đều đã bị phá hủy. Họ từ bỏ các bức tường ngoại thành và đánh bại Agnus. Đó là một thành tích đáng nể ngay cả khi xét tới việc Agnus yếu hơn Kẻ khế ước với Baal tiền nhiệm, tới mức không đáng để so sánh. Đánh giá tình trạng của bia mộ thì Agnus hẳn đã dành một thời gian khá dài để thu thập sức mạnh.

‘Tới cả một vương quốc hùng mạnh như vậy cũng trở nên nhỏ bé vô cùng trước lưỡng ban.’

Kraugel gián tiếp cảm thấy sự vĩ đại của các lưỡng ban và trông có vẻ mệt mỏi.

“Kraugel hả?”

Kraugel chờ đợi mà không né tránh giọng nói quen thuộc và một người phụ nữ đã xuất hiện. Cô ấy không phải ai khác ngoài Jishuka, người phụ nữ xinh đẹp đến mức khiến Kraugel ấn tượng mặc dù anh không quan tâm tới khái niệm ngoại hình.

“Cô đã giúp đỡ Thảo Quốc à?”

Thêm một lý do nữa dẫn đến thất bại của Agnus. Kraugel mau chóng nắm bắt tình hình và Jishuka cười với anh.

“Đó là sức mạnh của Thánh Cung.”

Đó là Thánh Cung, không phải Hậu duệ Povia—người đã tiên phong thành công con đường riêng của mình đang đứng ngay trước mặt anh. Đôi mắt Kraugel đang cực kỳ nồng nhiệt lúc anh nhìn Jishuka. Sự tôn trọng của anh đã được tiết lộ.

“Xin chúc mừng cô đã trở thành một huyền thoại.”

“Vẫn còn một chặng đường dài khi so sánh với Grid, nhưng... cảm ơn.”

Jishuka gãi đầu như thể cô đang xấu hổ trước lời khen ngợi. Cô không hề tỏ ra hối hận. Kraugel một lần nữa tin chắc—tự vạch ra con đường của riêng mình sẽ thú vị hơn nhiều. Anh đã theo đuổi niềm vui thuần túy từ trò chơi sau khi mẹ anh vượt qua bệnh tật, vì vậy anh không nên quên tinh hoa của câu ‘chơi game là phải vui’.

“Tôi mới là người biết ơn. Nhờ cô mà tôi có thể thấy được hy vọng.”

“Hở? Gì cơ?"

“Haha.”

“Đấy là cái gì hả? Nói tôi biết nhanh lên.”

Jishuka là người duy nhất trên thế giới có thể nắm lấy cổ áo của Thánh Kiếm Kraugel và anh không khỏi bật cười. Kraugel có một cuộc trao đổi ngắn với cô và sau đó đã tới Tẩu Quốc.

***

Thời gian là công bằng cho tất cả mọi người. Cũng giống như các thành viên Vượt hạng vũ trang Hội tăng trưởng trong khi Grid đi phiêu lưu, Mercedes cũng viết nên những quy tắc hiệp sĩ mới. Chiến trường mới là nơi mà một hiệp sĩ nên chết. Đó là một quy tắc hiệp sĩ được viết từ sự giác ngộ sau khi nhìn thấy vẻ ngoài trẻ trung và khỏe mạnh của Irene.

Mercedes nhận thấy rằng Grid không muốn những người quý giá của mình phải chết một cách vô ích và đã bơm năng lượng vào cơ thể mình qua một quy tắc hiệp sĩ mới. Kết quả thật đáng kinh ngạc. Kỳ diệu thay, chân nguyên năng mà cô đã dùng để chiến đấu với quái vật cổ đại đã được khôi phục. Mật độ xương của cô tăng lên và mái tóc trắng của cô đã trở lại màu gốc. Nhiều lớp da rụng xuống để được thay thế bằng lớp da mới, những vết sẹo cùng vết chai sần trên cơ thể cô đã biến mất.

Lúc đầu, Mercedes đã rơi vào hỗn loạn. Cô thấy xấu hổ vì bàn tay và làn da mình đã trở nên mềm mại như một đứa trẻ. Cô đã mất những vết chai mà mình có được từ quá trình rèn luyện cả đời và lo rằng mình sẽ mất những phẩm chất để làm một hiệp sĩ. Đó là một lo lắng vô căn cứ. Cô thực sự đang trải qua sự biến hình—đó là một sự tiến hóa, không phải là thoái hóa.

“Anh nhớ lần đầu tiên anh gặp em.”

Grid cười rạng rỡ khi nhìn thấy mái tóc xanh dương mà Mercedes đã phục hồi. Lần gặp đầu tiên—Mercedes hồi tưởng lại quá khứ khi bảo Grid quỳ xuống và đỏ ửng mặt.

“E-Em xin lỗi.”

“Nó xinh như hồi đó vậy. Đừng để nó chuyển sang màu trắng lần nữa.”

Đó không chỉ là một lời thú nhận về sở thích của anh. Đó là lời khuyên rằng cô đừng cố quá. Chân nguyên năng là thứ có liên quan trực tiếp đến sinh lực. Grid không muốn thấy Mercedes vì mình mà vắt kiệt chân nguyên năng của cô lần nữa. Thật đau lòng khi nghĩ lại cảnh tượng mái tóc của cô chuyển sang màu trắng.

“Em sẽ ghi nhớ điều đó.”

Mercedes đưa ra một câu trả lời vui vẻ. Trái với phản ứng của cô, ánh sáng trong mắt cô lại đang rực lên. Grid thấy nó và lắc đầu.

‘Nếu tình huống tương tự xảy ra thì anh sẽ bảo vệ em.’

Grid nhất định đã cảm nhận được điều đó—anh đã trở nên mạnh hơn. Nó đủ để được coi là mạnh nhất trong Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Do đó, anh vừa đi vừa nghĩ mình nên gánh vác trách nhiệm lớn hơn. Bất chợt, anh dừng lại tại chỗ. Đó là do người đàn ông đang đứng ở giữa hành lang lớn. Ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu vào mái tóc bạc của ông ấy.

“Braham.”

Mũi Braham hếch lên cao tới nỗi tưởng chừng như sẽ chạm vào trần hành lang. Đôi mắt cụp cùng cái cằm rướn lên của Braham khiến ông ấy như đang coi thường thế giới giống mọi khi. “Nhóc vênh váo gớm.”

“Hử?”

Đây là thứ nên nói với một người bạn mà ông ấy đã lâu không gặp ư? Grid cau mày khi nghe thấy hai chữ ‘vênh váo’ thay vì những lời chào đón. Rồi Braham cười và búng ngón tay ông ấy. Cảnh quan đã thay đổi. Hành lang rộng trải thảm đỏ cùng với cảnh trời đêm đã sụp đổ và sớm biến mất. Vô số giá sách bắt đầu lấp đầy không gian như những hạt cát trên sa mạc. Thư viện vô tận này là một trong các trí giới của Braham. Đó là ranh giới đầu tiên của ông ấy, Căn phòng Tri thức.

“Thật không thể tin được...”

Grid bắt đầu rung lắc một cách choáng ngợp. Anh bị choáng bởi trí giới của Braham - lớn đến mức khiến anh nhớ tới Xi Vưu. Nó đã là một thế giới khác luôn rồi. Nó có thể được thêm vào với những khái niệm như mặt đất, địa ngục, và thiên đường. Braham thậm chí còn có thể thực thể hóa tổng cộng 3 thế giới. Tức là ngay cả thế giới khổng lồ này chỉ là một phần của Braham.

“Nhóc có biết mọi người nên cảnh giác nhất với cái gì không?” Braham xuất hiện ở nơi các góc của thư viện bị cắt theo một số góc độ nhất định và hỏi.

Grid cẩn thận trả lời, “Tôi nghĩ đó là sự lười biếng.”

Anh gần đây đã chứng kiến quyền năng đáng sợ của sự lười biếng. Đại sư khi bị ảnh hưởng bởi Lời nguyền Lười biếng khác hoàn toàn so với khi ông ấy vượt qua được nó.

Braham lắc đầu. “Sai, thứ quan trọng nhất cần đề phòng là kiêu hãnh.”

“......”

Đây là thứ mà ông ấy nên nói sao? Braham kiêu ngạo và nghĩ mình là giỏi nhất trên đời. Hình như Braham đã đọc được tâm trí của Grid khi anh trừng mắt nhìn ông ấy thì phải?

“Ta không kiêu ngạo vì ta là giỏi nhất.”

“Ah, đúng vậy.”

“Còn nhóc thì khác.”

Đôi mắt màu đỏ của Braham hôm nay trông khiêu khích hơn hẳn.

“Nhóc vẫn là một đứa trẻ. Đừng nhầm tưởng rằng mình đã mạnh rồi.”

Grid nản lòng. Anh hiểu hết những ý định của Braham, nhưng anh vẫn thấy khó chịu. Thật nực cười rằng Braham vẫn coi anh là một đứa trẻ khi anh đã học công pháp bí mật của Xi Vưu và vun đắp thần tính của mình. Anh thắc mắc, “Mắt ông có vấn đề à?”

“Nhóc đang phủ nhận lời đánh giá của ta hả?”

“Tất nhiên.”

“Thế thì thử thay đổi đánh giá của ta xem.”

Braham lôi ra Quyền trượng Belial và đặt nó nghiêng một góc trên vai. Vẻ mặt ông ấy kiêu ngạo kinh khủng lúc thách Grid thử làm điều đó. Grid không từ chối. Anh thực sự muốn xét đoán chính xác các kỹ năng của mình đã phát triển xa đến đâu. Braham vẫn chưa lấy lại được sức mạnh ban đầu của mình, nên họ có vẻ ngang kèo.

Grid triển khai Thượng tâm chỉ bằng cách giữ kiếm. Rồi anh lập tức sử dụng Thuấn bộ. Khoảnh khắc anh hiện ra đằng sau Braham, anh nhận ra là Braham đã biến mất khỏi tầm mắt. Thuấn bộ - minh chứng của một thượng nhân - đương đầu với phép thuật dịch chuyển. Grid kinh ngạc trước năng lực của ‘phép thuật khởi động không cần thi triển’ và nhìn ra xung quanh. Sau đó, anh nghe thấy giọng của Braham từ trên đầu. “Đây là một trong các cách để tấn công một kẻ đang dùng Thuấn bộ.”

“......!”

Ông ấy đã dự đoán cách Grid sẽ chiến đấu ư? Phép thuật mà Braham niệm từ trước bằng Báo động đã được khởi động đúng lúc. Đó là Phân hủy. Một cây thương ánh sáng phá hủy các tồn tại đã xuyên qua thân thể Grid.

‘Nó khó hơn ta nghĩ.’

Có tia sáng trong đôi mắt Braham lúc ông ấy nhìn Grid run rẩy vì đau đớn. Đó là bởi Grid đã chịu đựng được đại phép thuật huyền thoại. Nó tuyệt vời đến mức Braham nổi da gà khắp mình mẩy. Đây là lần đầu tiên Braham mở trí giới của mình chống lại một con người và trang bị một quyền trượng cho bản thân. Kế hoạch của Braham là đập bẹp Grid bằng một đòn để dạy cậu ấy một bài học trước khi cho Grid học thần chú mới.

Ông ấy ngạc nhiên vì trái ngược với suy nghĩ của mình, chuyện này lại không dễ như thế.

‘Tên nhóc đã đạt đến giai đoạn mà ta cần phải lo lắng.’

Ông ấy mới là kẻ đang ngạo mạn chăng? Có một nụ cười trên gương mặt của Braham. Nó có cảm giác hoàn toàn khác với nụ cười méo mó thường ngày của ông ấy. Nó là nụ cười bắt nguồn từ sự ngưỡng mộ cùng niềm vui thuần khiết.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!