Chương 1312
Beriache, đại quỷ của sự châm biếm—bà ấy đã hé nhìn vào những quy tắc của thế giới và lên án Yatan. Sau khi bị đày ải, bà ấy sinh ra 10 đứa con. Bà ấy liên tục cảnh cáo những đứa con của mình - cũng có ham muốn to lớn như bản thân bà ấy.
‘Đừng làm hại máu thịt của chính các con. Nếu các con thèm muốn máu của anh chị em mình thì nguyện vọng của ta sẽ vô ích. Đây là cảnh cáo.’
Braham Eshwald là đứa con duy nhất phản đối tối hậu thư về mối quan ngại sâu sắc của bà ấy. Braham thèm muốn kiến thức vô hạn và cố gắng vượt qua Lời nguyền Lười biếng. Ông ấy quay lưng lại với những lời nói của mẹ mình - bà mẹ mà ông ấy yêu thương và tôn trọng.
Đây là nguyên nhân khiến cuộc sống của Braham chìm trong buồn đau và khổ cực.
‘Nếu Lời nguyền Lười biếng vẫn kiểm soát con thì con đã gặp lại mẹ rồi đúng không?’
Đó cũng là khởi đầu của phép màu dẫn đến cuộc gặp gỡ của Braham với Grid. Braham không hối hận khi đã làm trái lại lời của mẹ mình.
“Thiên kích.”
Kiếm vũ tự xưng là bầu trời. Như thể hét lên rằng anh sẽ trừng trị những kẻ nghi ngờ và phủ nhận anh, Grid kết nối mọi kiểu kiếm vũ hùng mạnh. Môi Braham cong lên thành hình nụ cười hạnh phúc trước cảnh đó.
Ông ấy vui. Ông ấy tự hào rằng mình đã giúp đỡ phần nào đó cho con người ‘sắp hoàn thiện’ này - vừa là một thợ rèn vừa là Vua Anh hùng, một người không phải là Thánh Kiếm nhưng đã thoáng nhìn thấy những cực điểm của kiếm thuật. Một người cũng đủ tư cách để học phép thuật.
Có một sự phản chiếu của ánh cầu vồng. Braham sướng run lúc ông ấy trả lại những làn sóng kiếm vũ về cho Grid bằng đại phép thuật huyền thoại dội ngược mọi đòn tấn công. Đó là vì Grid đã phản công và trả lại tiếp toàn bộ kiếm vũ về cho ông ấy. Braham né tránh bằng Dịch chuyển tức thời và bảo vệ thân thể bằng Lá chắn. Rồi ông ấy lên tiếng với giọng nói khá phấn khích, “Nhóc biết đấy, ta thực sự là một thiên tài.”
“Hộc... Hộc... Đúng, đúng là thế.”
Grid không mong đợi là toàn bộ các kiếm vũ của anh bị phản lại. Nếu đây là trước khi có được công pháp bí mật của Xi Vưu thì vừa xong anh hẳn đã chết rồi. Anh sẽ không thể phản ứng lại được bằng Hoa Đảo. Không như Grid đang thở hổn hển, Braham thì lại bình tĩnh nói, “Tuy nhiên, có những thiên tài nhất định giỏi hơn cả ta.”
Mumud và Marie Rose—việc gặp gỡ họ đã đặt một lời nguyền khủng khiếp lên Braham. Lời nguyền của sự uất hận lên chính tài năng kém cỏi của mình. Braham đôi khi rơi lệ lúc ông ấy đánh giá tài năng của họ so với tài năng của mình. Đồng thời, ông ấy cảm thấy vô cùng sảng khoái. Ông ấy đã có thể đặt mục tiêu của mình cao hơn nhờ sự hiện diện của những đối tượng vĩ đại hơn mình.
“Mỗi lần ta thề vượt xa họ, niềm đam mê của ta lại bùng lên như mặt trời. Thế nhưng, bây giờ...”
“......?”
“Ta nghĩ nhóc có thể vượt qua ta nên niềm đam mê của ta còn nóng hơn cả thời điểm đó.”
“Hử?”
Không phải chứ, cái gì thế này? Thực lòng mà nói thì chuyện anh có thể vượt qua Braham là một bước nhảy vọt hết sức quá đáng. Anh lại nghe được mấy lời này sau khi bất lực trong 5 phút. Chắc là nói suông thôi... Grid cau mày, chợt có một ý nghĩ. Braham mà đi nói suông á? Đó là điều nhảm nhí bất khả thi. Braham có quan tâm tới kẻ khác đâu. Ông ấy là một thực thể không có kinh nghiệm trong việc làm hài lòng kẻ khác. Mọi lời nói của ông ấy đều là thành tâm.
‘Thế thì mình sẽ vượt qua Braham vào một ngày nào đó sao?’
Sao băng rơi xuống đầu Grid đang mừng rơn.
“Trong khoảng 1.000 năm chăng?”
“Ááiiiii!”
***
Đã bao lâu rồi anh không bị đánh đập cho gọn ghẽ như thế này? Anh cảm thấy muốn chửi bới.
“Grưư...”
Grid ngồi thẳng dậy khi thể lực anh hồi phục được một chút và nhớ lại trận đấu. Nói thật, anh không cảm thấy mình đã mắc phải bất cứ sai lầm nào. Anh thua là vì Braham quá mạnh.
‘Các sức mạnh của một thượng nhân không có tác dụng.’
Tốc độ của Grid thì bị dự đoán của Braham chặn lại và phản xạ của anh thì bị phản công bằng phép thuật thi triển tức thời. Thuấn bộ vốn có thể thay đổi tình huống bằng một lần dùng duy nhất, nhưng nó bị xử lý bằng Dịch chuyển tức thời. Cứ như là lấy pháo đánh xe trong cờ tướng ấy.
‘Vấn đề lớn nhất là các hành vi của mình đã được dự đoán...’
Cảm giác như anh đang nhảy múa trên lòng bàn tay của Đức Phật. Không chỉ là vì Braham thông minh. Đó là vì ông ấy đã sống hàng trăm năm và có kinh nghiệm chiến đấu phong phú. Grid vẫn đang chiến đấu mọi khoảnh khắc trong 10 năm qua, nhưng Braham là một nhân vật đã chiến đấu lâu hơn anh hàng chục lần. Nếu Braham là một con hổ, thì Grid chỉ là một con chó con mới sinh.
‘Thế này không có nghĩa là mình có thể coi thất bại là điều hiển nhiên.’
Đương nhiên là vậy rồi. Nếu anh quen với thất bại đơn giản chỉ vì anh thiếu tài năng và kinh nghiệm thì anh sẽ đối mặt với vô số thất bại trong tương lai. Thành tích bại trận của anh sẽ chất đống như núi. Các kẻ thù mà Grid phải đối mặt là những thực thể đã tồn tại ít nhất hàng trăm năm.
“Đừng có bực bội.”
Braham vừa cười vừa ngồi sang một bên và chống cằm. Cậu ta đã gặp một vị thần hay gì sao? Grid tăng trưởng nhanh tới mức thậm chí còn khiến ông ấy nảy sinh ra cái ý tưởng phi lý này. Cậu ta đã tin bản thân là mạnh nhất và không che giấu tinh thần ngạo mạn lẫn tự tin của mình, để rồi bị đánh bại trong bất lực. Braham mong Grid bị sốc, nhưng cậu ấy lại bình tĩnh đến đáng ngạc nhiên.
“Sao phải bực khi ông là đối thủ của tôi chứ?” Grid thật lòng thú nhận.
Đối thủ của anh là Braham. Ông ấy là pháp sư mạnh nhất mọi thời đại và gần đây thậm chí còn tích lũy cả thần tính. Có lẽ ông ấy chưa hồi phục về thời kỳ đỉnh cao, nhưng ông ấy mạnh hơn Grid là chuyện đương nhiên. Braham đã chế ngự được Piaro ‘không vũ trang’ trước cả khi ông ấy gây dựng thần tính của mình đó thôi?
“Đúng hơn là, tôi mừng vì tôi thua ông. Tôi hẳn sẽ bị sốc nếu mình không nắm bắt được đối tượng và thua trước một người khác.”
Grid hoàn toàn hiểu ham muốn chiến đấu của Braham. Braham muốn hỏi Grid đang biết ơn rằng ‘Ngoài ta ra thì nhóc sẽ thua ai?’ nhưng ông ấy ngậm miệng lại trước khi lên tiếng. Ông ấy đứng dậy, nhìn quanh thư viện, và hỏi, “Tất nhiên. Nhóc không thích đọc sách đâu, đúng không?”
Grid từng mắc chứng sợ đọc. Nó đặc biệt tồi tệ trong những ngày còn đi học của anh khi anh phải sống với sách giáo khoa và giấy tờ nghiên cứu. Anh hận chúng vì không thể hiểu dù có đọc nhiều tới mức nào. Tuy nhiên, điều này đã thay đổi từ khi Satisfy bắt đầu. Đã được một vài năm kể từ lúc anh buộc phải đọc đủ loại sách lược lẫn bách khoa toàn thư, ép chúng vào đầu. Anh đã trở nên rất quen thuộc với việc đọc sách.
Anh đáp lại, “Không nhé, đọc sách là sở thích của tôi đấy.”
“Thế hả? Ngạc nhiên gớm.”
“......”
Grid bối rối khi Braham nói điều này mà không nhạo báng. Mới chỉ mấy năm trước, Grid còn là một thằng đần. Chẳng phải Braham là kẻ đã gọi anh là một cái đầu đá đó sao? Anh nghĩ sẽ thật là tốt nếu Braham không châm chọc anh sau khi anh nói là mình có đọc sách. Vậy thì cái vẻ mặt mãn nguyện này là như nào?
“Cục đá đã rơi ra khỏi đầu nhóc rồi. Ta muốn điều này xảy ra và nhóc thực sự đã biến việc đọc sách trở thành một sở thích.”
Khi Grid trừng mắt nhìn Braham - đang nghiêm túc lẩm bẩm một mình...
Các giá sách lấp đầy thư viện vô hạn đã tự di chuyển và thay đổi cách bố trí của chúng. Không lâu sau, một giá sách đến trước mặt Grid và vươn cao hơn cả anh.
“Chọn một cuốn đi.”
Hàng chục triệu cuốn sách được lưu trữ trong thư viện là những mảnh vỡ hiện thân cho kiến thức của Braham. Tức là nội dung của toàn bộ các cuốn sách đều khác nhau. Tuy nhiên, nhìn bề ngoài, tất cả chúng giống nhau hết.
“Những cuốn sách này là gì?”
“Phép thuật của ta được viết trong những cuốn sách trên cái giá đó.”
“......!”
Các cuốn sách của Braham là phép thuật! Trái tim của Grid - thứ mà anh mới làm cho ổn định - đã nhảy nhót hoang dại trở lại. Trên thực tế thì anh đã từ bỏ phép thuật rồi. Anh không còn có thể học phép thuật ngay khi lớp nghề thứ hai của anh - Đại Pháp sư - đổi thành Công tước Thông thái. Dù vậy, anh vẫn hy vọng Braham sẽ dạy riêng phép thuật cho anh. Chỉ là phản ứng của Braham quá mạnh mẽ cho dù trí tuệ của Grid đã vượt quá 4.000 nên anh buộc phải vứt bỏ những hối tiếc còn lại.
Giờ anh đã được tặng miễn phí các cuốn sách phép thuật. Còn là tận hàng trăm cuốn sách phép thuật nữa.
‘Nếu mình học hết chỗ này...’
Chẳng phải anh có thể trở thành hậu duệ Braham ư? Grid nuốt nước bọt và lôi ra một cuốn sách. Anh sắp mở nó ra thì Braham nói như là ông ấy đang ngạc nhiên, “Nhóc không có chút lo lắng nào à?
“Dù sao bề ngoài của chúng cũng giống nhau cả mà. Lo lắng lựa chọn thì cũng có nghĩa lý gì đâu?”
Hàng trăm cuốn sách trên giá chỉ có bìa màu đen. Chúng là những cuốn sách không có tiêu đề. Chẳng thể nào biết nó là gì nên anh chỉ có thể ngẫu nhiên chọn một.
“Tuy nhiên, nhóc chỉ có thể chọn một cuốn sách. Sao lại không nghĩ về điều đó một chút đi?”
“Hở?”
Braham thực sự muốn nói là anh chỉ có thể chọn một thôi sao? Giữa tất cả chỗ sách này á? Grid làm vẻ mặt ngớ ngẩn và Braham giải thích, “Không may là, nhóc không thể thành thạo nhiều loại phép thuật.”
“Sao lại thế?”
Anh chỉ thừa nhận chuyện này khi trí tuệ của anh ở mức thấp. Phép thuật tăng cường của Braham là thứ mà ngay cả các pháp sư lừng danh cũng không học được. Anh nghĩ rằng sẽ thật tham lam khi học phép thuật từ Braham khi anh mới chỉ có vài ngàn điểm trí tuệ.
Nhưng mà, trí tuệ hiện tại của Grid đang hướng tới 5.000 điểm. Braham cho biết điều kiện học phép thuật cơ bản của ông ấy là 4.000 điểm nên điều kiện vốn đã được đáp ứng rồi còn gì.
“Tôi không thể học toàn bộ các thần chú cơ bản bây giờ sao?”
“Không phải là về vấn đề trí tuệ. Đó là về năng khiếu.”
“Ông đang nói là tôi thiếu năng khiếu hả?”
Thật tình, câu này nghe không dễ chịu cho lắm. Anh đã có được Đại Pháp sư như là lớp nghề thứ hai và sau đó nó tiến hóa thành Công tước Thông thái. Điều này tức là mỗi lần anh lên cấp, 6 đơn vị trong điểm chỉ số của anh được đầu tư vào trí tuệ. Thế mà giờ anh lại thiếu năng khiếu ư? Vậy còn toàn bộ lượng điểm đã bị cưỡng chế đầu tư vào trí tuệ thì sao? Grid gắng gượng lắm mới kìm được cơn giận đang trào lên.
“Đành chịu thôi vì chiến năng đang tuần hoàn trong mọi kinh lạc mà đáng ra phải là mana đang lưu thông.”
“......”
“Không có gì phải hối tiếc đâu. Thứ này đã khiến cho kiếm năng của nhóc mạnh hơn.”
Thực ra thì tâm can của Braham cũng vậy. Ông ấy không thể hiện ra ngoài, nhưng Braham đã muốn biến Grid thành đệ tử của riêng mình. Ông ấy muốn biến Grid thành một pháp sư như bản thân ông ấy. Tuy nhiên, ông ấy có thể làm gì được đây? Thân thể Grid đã trở thành một sự hài hòa giữa kiếm năng với chiến năng và không còn phù hợp cho một pháp sư nữa. Điều tốt đẹp duy nhất là trí tuệ của Grid đã được cải thiện đáng kể.
Có một vài kinh lạc để lưu thông mana nên ngay cả khi anh không thể tiêu hóa được nhiều pháp kỹ thì bản thân việc học phép thuật cũng không có vấn đề gì. Dĩ nhiên, nó chỉ xảy ra khi được Braham giúp đỡ.
“Với nhóc, phép thuật sẽ phải là một lựa chọn và đòi hỏi sự tập trung.”
Phép thuật là một tiến trình nhiều bước, với 5 tới 10 bước cho mỗi loại kỹ thuật. Tuy nhiên, Grid chỉ có thể học một thần chú mỗi bước. Đó là một bất lợi nghiêm trọng cho Grid nếu anh chỉ có thể học phép thuật thông thường. Câu chuyện này đã khác đi khi nói tới phép thuật tăng cường của Braham.
Phép thuật tăng cường của Braham tạo ra rất nhiều sức mạnh chỉ với một phép thuật. Kể cả nếu Grid chỉ học một phép, anh cũng sẽ không đố kỵ với các pháp sư đã học 10 phép.
Braham xác nhận và liếc nhìn Grid. “Nếu nhóc đã được chỉ dẫn tới cuốn sách đó thì đừng ngần ngại mà mở nó ra.”
“Tôi có thể chọn cái khác không?”
Grid đã nhặt sách phép mà không suy nghĩ nên không còn lựa chọn nào khác ngoài do dự. Braham mỉm cười với Grid thiếu quyết đoán. “Kiến thức của ta lẽ ra phải đáp ứng những thiếu sót của nhóc mới phải.”
“...Tôi hiểu rồi.”
Tại thời điểm này, Grid phải hiểu điều đó. Anh từ bỏ sự ngập ngừng của mình và mở cuốn sách phép. Đôi mắt Braham sáng lên rạng ngời. “Nhóc đã chọn rất hay đấy.”